Một mảng lông gà.

Nhìn thấy loại loạn tượng này, Ngụy Quân nhíu nhíu mày.

Hắn ý thức được một vấn đề.

Bạch Khuynh Tâm cũng ý thức được.

"Ngụy đại nhân, gặp chuyện không may là Tàng thư lâu?"

Ngụy Quân gật gật đầu.

Bạch Khuynh Tâm cười trào phúng: "Thực trùng hợp mà."

Ngụy Quân cười cũng có chút lạnh: "Là thực trùng hợp, Tàng thư lâu vừa lúc là nơi để hồ sơ, ta đoán hồ sơ về chiến tranh vệ quốc, khẳng định sẽ bị thiêu sạch."

Thiên hạ đương nhiên không có chuyện trùng hợp như vậy.

Hơn nữa trận hỏa thiêu này cũng quá quỷ dị.

Quốc Tử Giám là có người tu hành tọa trấn.

Chu Phân Phương lại là một trong Bán Thánh đứng đầu thiên hạ.

Ở dưới mí mắt nàng, Tàng thư lâu lại có thể cháy.

Ngụy Quân trong lòng đã muốn bắt đầu chửi má nó.

Cái này vừa xem chính là siêu cấp cao thủ làm.

Nhưng mà loại siêu cấp cao thủ này giết người phóng hỏa thì cứ hướng tới mình đi, hướng về người thủ kinh thì có ý tứ gì?

Lão tử thật dễ giết mà.

Ở thời điểm Ngụy Quân trong lòng mắng chửi, rốt cuộc có người đuổi tới Quốc Tử Giám trấn áp loạn tượng.

Dù sao đây là một thế giới có thể tu hành, chỉ cần có lòng mà nói, người Lục Phiến môn luôn có thể đến rất nhanh.

Người chủ sự Lục Phiến môn là một nữ.

Một thân trang phục bó sát, thể hiện rõ dáng người xinh đẹp của cô ta.

Ngụy Quân liếc mắt nhìn đối phương một cái, lại liếc mắt nhìn Bạch Khuynh Tâm một cái.

Hắn cảm giác hai người này có điểm giống.

Không phải trông giống nhau, mà là khí chất giống.

Đương nhiên, Bạch Khuynh Tâm là chính phẩm, đối phương là hàng rep 1:1.



Tựa như biết Ngụy Quân đang nhìn mình, Bạch Khuynh Tâm mở miệng giới thiệu: "Cô ta là Mạnh Giai."

Lục Nguyên Hạo kinh ngạc: "Bạch đại nhân, ngươi không phải không nhìn thấy sao?"

Bạch Khuynh Tâm giọng điệu bình thản: "Muốn phân biệt thân phận một người có rất nhiều loại biện pháp, không cần lúc nào cũng phải dùng mắt để nhìn."

Lục Nguyên Hạo: ". . ." tư thế há hốc mồm.

Ngụy Quân thật ra không kỳ quái.

Bạch Khuynh Tâm nếu không có bản lãnh này mới là kỳ quái.

"Mạnh Giai là ai?" Ngụy Quân hỏi.

Trước đó Ngụy Quân một lòng khổ đọc sách thánh hiền, cũng không quen thuộc đối với quan trường Đại Càn.

Trả lời vấn đề của Ngụy Quân là Lục Nguyên Hạo: "Mạnh Giai là một trong tứ đại thần bộ Lục Phiến môn, hiện tại cũng được rất nhiều người xưng là thiên hạ đệ nhất nữ thần bộ."

Ngụy Quân lại liếc mắt nhìn Bạch Khuynh Tâm một cái, nói thẳng: "Đệ nhất là Bạch đại nhân, những người khác chỉ có thể tranh thứ hai."

Loại thời điểm này, phải không chút do dự đứng ở phía người một nhà, Ngụy Quân đối với cái này vẫn luôn rõ ràng.

Bạch Khuynh Tâm gật gật đầu đối với Ngụy Quân, thản nhiên nói: "Hư danh ta đã không cần, Ngụy đại nhân cũng không cần để ý."

Lục Nguyên Hạo không có IQ như Ngụy Quân, cũng không biết phụ nữ thiên tính khẩu thị tâm phi, tiếp tục giới thiệu tình huống của Mạnh Giai: "Mạnh Giai tu luyện công pháp có liên quan đến giết chóc, nàng cũng là một người có sát tính lớn nhất trong tứ đại danh bộ, động đánh giết phạm nhân, tính tình rất kém. Nếu không phải nàng bối cảnh thâm hậu, kết cục sẽ không tốt hơn so với Bạch đại nhân."

Nghe được Lục Nguyên Hạo giới thiệu như vậy, Ngụy Quân mắt sáng ngời.

Động cái giết người?

Tiểu thư tỷ như vậy ta thích.

Nghe ý này, thực lực khẳng định cũng mạnh hơn so với phế vật Lục Nguyên Hạo này.

Cảm giác có thể thao tác một lần.

Ngụy Quân đã bắt đầu lên kế hoạch.

Cùng lúc đó hắn cũng không quên hỏi bối cảnh của Mạnh Giai: "Bối cảnh của Mạnh Giai là gì?"

Lục Nguyên Hạo sắc mặt có chút cổ quái: "Người thủ kinh—— Mạnh lão, Mạnh lão là ông nội ruột của cô ta."

Ngụy Quân: ". . ."

Trách không được nàng đến nhanh nhất.

Thì ra là ông nội chết.



"Ngụy đại nhân, hiện tại trêи người Mạnh Giai sát khí bốn phía, nằm ở bờ bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ. Xem phong cách hành sự của cô ta, hiện tại rất nguy hiểm, ta đề nghị chúng ta rời khỏi nơi này trước, ngày mai lại đến." Lục Nguyên Hạo phát huy phong cách từ trái tim, chân thật đề nghị.

Ngụy Quân trong lòng nói ngươi muốn chạy trốn thì có.

Trẫm là thích tâm sự cuộc đời với loại tiểu thư tỷ một lời không hợp liền rút đao giết người này.

Không đợi Ngụy Quân cự tuyệt, Mạnh Giai đã chủ động đi về phía bọn họ.

Đáng tiếc, mục tiêu không phải Ngụy Quân, mà là Bạch Khuynh Tâm.

Cùng với động tác của Mạnh Giai, học sinh Quốc Tử Giám cùng bộ đầu Lục Phiến môn cũng đều vây lại đây.

Bạch Khuynh Tâm không hề động.

Ngụy Quân cũng không có động.

Lục Nguyên Hạo rất muốn đi, nhưng Lục Tổng quản để hắn đến bảo hộ Ngụy Quân cùng Bạch Khuynh Tâm, hắn cũng không dám đi, chỉ có thể một gương mặt khóc tang, tùy thời chuẩn bị trang bị chạy trốn.

"Bạch Khuynh Tâm, ngươi trả mạng gia gia của ta đây."

Nghe được thanh âm nghiến răng nghiến lợi của Mạnh Giai, Ngụy Quân vẻ mặt là dấu chấm hỏi.

Đây là loại triển khai thần thánh gì vậy?

Bạch Khuynh Tâm thần sắc vẫn lạnh nhạt, thậm chí khóe miệng nhếch lên châm chọc một chút.

Ngụy Quân nhìn không được, trực tiếp chắn ở trước mặt Bạch Khuynh Tâm: "Mạnh đại nhân, ta biết ngươi mất đi chí thân, tâm tình rất khó chịu, nhưng mà nói không thể nói lung tung. Bạch đại nhân là cùng ta vừa tới Quốc Tử Giám, toàn bộ hành trình ta cùng Lục đại nhân đều có thể làm nhân chứng, nàng không có quan hệ gì đối với Mạnh lão bị hại."

Mạnh Giai giọng căm hận nói: "Ai nói không có vấn đề gì? Nếu hôm nay Bạch Khuynh Tâm không đến Quốc Tử Giám, ông nội của ta sẽ không chết. Bạch Khuynh Tâm cô ta chính là một tử thần, đi đến nơi nào, sẽ mang tử vong đến nơi đó."

Ngụy Quân: "? ? ?"

Trêи đời thế mà còn có người già mồm át lẽ phải như thế?

Ngụy Quân nghĩ loại cực phẩm như Mạnh Giai có một là đủ rồi.

Nhưng hắn không nghĩ tới, lại có thể thật đúng là có rất nhiều người phụ họa.

Hơn nữa rất nhiều người ý tưởng giống như thật sự tán đồng Mạnh Giai.

"Thì ra là Bạch Khuynh Tâm, ta biết cô ta, mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh."

"Ta nói vì sao Quốc Tử Giám hôm nay sẽ chết người, thì ra là tử thần đến đây."

"Dưới tình huống bình thường Quốc Tử Giám có Bán Thánh tọa trấn, là một trong những nơi an toàn nhất kinh thành, đáng tiếc, vẫn đánh không lại mệnh cách của Bạch Khuynh Tâm."

"Bạch Khuynh Tâm cũng thật là, cô ta biết rõ mình sẽ mang đến tử vong cho người khác, không thể đừng chạy đi lung tung sao?"

. . .