“Không phải, Tễ Huyên thiếu gia.” Mẹ Mạn Trữ đứng lên, “Mạn Đình chết đi, không phải lỗi của cháu!” Chị Mạn Trữ đã chết!

“Mẹ..., mẹ, mẹ nói gì vậy? Mẹ không phải nói chị đi Mỹ với bác sao?” Mạn Trữ kích động kéo tay mẹ mình, “Sao chị có thể chết rồi?”

“Mạn Trữ! Chị con và bác đều đã chết, khi đó con rất nhỏ, chúng ta cũng không nghĩ sẽ nói cho con biết, Mạn Trữ! Mẹ và ba con đã mất Mạn Đình, cho nên chúng ta quyết định rời khỏi bang hội, không ngừng chuyển nhà vì không muốn có người tìm được chúng ta, bởi vì chúng ta không muốn ngay cả con cũng không thể bảo vệ được.”

“Mọi người đều nói dối! Nói dối!”

“Thật!” Tễ Huyên nói, “Chị Tiểu Đình vì cứu tôi mà bị thương, chúng tôi sợ bị người phát hiện nên trốn đi..., sau đó chị mất máu quá nhiều mà mất.”

Mạn Trữ ngây người rất lâu, tất cả mọi người không nói gì, cuối cùng cậu ấy từ từ bước ra ngoài, “Con..., con muốn ở một mình...” Mạn Trữ cơ hồ tông cửa đi ra.

“Mạn Trữ!”

“Mạn Trữ!” Tôi và Uyển Nhu đồng thời đuổi theo, cuối cùng chúng tôi thấy Mạn Trữ ở một quán nhỏ ven đường, Mạn Trữ thấy tôi, Uyển Nhu, Tễ Huyên xuất hiện, cũng không nói gì. Bốn người chúng tôi ngồi đối diện nhau, không ai nói gì.

“Cô sợ sao?” Tễ Huyên hỏi tôi.

“Tôi? Chỉ là..., có chút, có chút giật mình.”

“Chú Hứa phụ trách an toàn của ông nội và ba, còn chị Tiểu Đình thì theo tôi...”

“Cuối cùng chuyện đó là sao?”

Tễ Huyên rót rượu, bưng lên hỏi tôi, “Cô sợ sao? Trước kia cô từng hỏi qua này nọ, hình như là chuyện của mẹ tôi, tôi cũng không muốn cô biết chuyện đó, nhà chúng tôi thoạt nhìn rất hào nhoáng, trên thực tế tệ không chịu nổi.”

“Tôi cho tới hôm nay mới biết mình họ Hứa, không phải họ Từ, ha ha! Vì sao tôi lại quên chuyện đó?” Mạn Trữ uống một ngụm lớn, bộ dạng rất đáng thương.

“Ngày đó là sinh nhật tôi, nhưng lại là ngày chết của hai người, mẹ và chị Tiểu Đình!” Mẹ! Vậy người mẹ đang trong nhà là ai?

“..., cái kia.., Tễ Huyên, vậy người kia trong nhà chính là cái gì? linh hồn sao?” Tôi cẩn thận hỏi.

“..., cô có ý gì?”

“Trong nhà chúng ta không phải có mẹ sao?”

“Bà là em của mẹ tôi, dì tôi.” Tễ Huyên chính là tính xấu như vậy, không bao giờ nói gì cho tôi biết, chẳng lẽ tôi không đáng tin sao? Chuyện Mạn Trữ và Mạn Đình cũng vậy, giống như tôi buộc anh ta nói, có lẽ tôi không nên hỏi tiếp nữa, đối với anh ấy mà nói đây chính là hồi ức không tốt đẹp gì.

“A! Tôi nhớ ra rồi!” Mạn Trữ đột nhiên nhìn Tễ Huyên, “Thì ra cậu chính là đứa nhóc trước kia hay theo tôi!”

“Là cô quấn quít lấy tôi!”

“Các cậu trước đây quen nhau à?” Nói như vậy Mạn Trữ và Tễ Huyên chính là bạn nối khố sao, khó chịu ~~!

“Tớ cho cậu biết nha, Lan Trăn. Hồi trước chồng cậu vừa gầy vừa lùn giống như cây đinh vậy.” Mạn Trữ vẫn rót rượu, bây giờ không giống uống rượu say.

“Vẫn tốt hơn cô, già trước tuổi.” Tễ Huyên cũng không chút yếu thế phản kích.

“Thôi đi, Thiệu Tễ Huyên, cậu còn công tử xã hội đen đó, Lan Trăn tớ nói cho cậu biết, trước đây chồng cậu là bại tướng dưới tay tớ, ha ha ~~!”

“..., Lan Trăn không cần để ý cô ta, cô ta uống say rồi.” Sau một trận ồn ào, mọi người lại lâm vào trầm mặc, Tễ Huyên nhìn ly, Mạn Trữ hết đi này lại uống ly tiếp, tôi và Uyển Nhu nhìn, tất cả mọi người không biết nên nói cái gì, lộn xộn cả một ngày, mọi người đều mệt mỏi.

“Cái kia..., mẹ...” Mẹ Tễ Huyên đang ngồi trên sô pha đan áo len, chó con Đóa Đóa tham lam cuốn người dưới chân bà.

“Con biết? Tễ Huyên nói?” Mẹ ngẩng đầu, “Ngồi đi, Lan Trăn.”

“Tễ Huyên nói, mẹ là dì anh ấy.”

“Cũng không nói chuyện khác sao? Cũng đúng, Tễ Huyên chắc sẽ không biết nói thêm gì.” Bà dừng lại, bắt đầu nhẹ nhàng kể lại chuyện xưa của mình, “Lúc mẹ vừa gả tới cũng lớn bằng con vậy, khi đó mẹ Tễ Huyên, chị mẹ vừa mới rời đi, ngoại trừ Tễ Huyên mẹ đã không có người thân nào. Không biết ba ba (ý chỉ ông nội) có phải vì vậy mà để mẹ vào cửa hay không, có lẽ ba ba cho là nếu chọn người chăm sóc Tễ Huyên thì mẹ là lựa chọn tốt nhất.” Mẹ chỉ có Tễ Huyên là người thân sao? Có phải bỏ sót anh Kính Hiên hay không~?

“Anh Kính Hiên..., không phải cháu mẹ à?”

“Nó là tạp chủng!” Mẹ vẫn ôn nhu, trong mắt tôi, mẹ là người luôn cười ôn nhu, nhưng khi tôi nhắc tới anh Kính Hiên, tôi nhìn thấy sự chán ghét trên mặt bà, “Nó là con của người kia và một người phụ nữ không biết xấu hổ, chị mẹ cho hắn vào cửa, nhưng người ta tuyệt đối không cảm kích.”

“...” Người kia? Ba Tễ Huyên sao? Vì sao trước đây tôi đều không chú ý tới, kỳ thật quan hệ của ba mẹ rất lãnh đạm, xa lạ, mẹ căn bản không muốn gọi đó là chồng mình. “Con chỉ muốn hỏi một chút, khi đó đã xảy ra chuyện gì?”

“Đó là sinh nhật Tễ Huyên, chị dẫn nó ra ngoài, Mạn Đình, chị của bạn con, là vệ sĩ của Tễ Huyên. Khi đó trong bang hội cũng có chút phiền phức, nhưng chị vẫn muốn để người kia ăn sinh nhật cùng con, đồng thời có thể nói là có ông ta cũng an toàn một chút, chị dẫn Tễ Huyên chờ rồi đợi…, chờ đến chết cũng không thấy bóng dáng chồng mình. Tôi cũng là sau đó mới nghe thím Trữ nói, chị và Tễ Huyên bị tập kích, chị để Mạn Đình dẫn Tễ Huyên chạy trước, Mạn Đình bị thương nhưng vẫn kéo Tễ Huyên trốn, lại sợ bị đối phương phát hiện, cho nên kêu Tễ Huyên không được ra ngoài, cuối cùng khi chúng ta tìm được Tễ Huyên, Mạn Đình đã cứng ngắc, Tễ Huyên một mình ở chung với thi thể suốt buổi tối.”

“..., sao ba lại không tới?” Tễ Huyên thật đáng thương a, chị Mạn Đình cũng đáng thương không kém a. Từ tấm ảnh của chị ấy giống như cũng cỡ tuổi tôi, thật sự là...

“Ông ta đang cùng nhân tình và tên tạp chủng!” Những lời này như là một tiếng sét đánh, giọng mẹ cũng không lớn, nhưng anh Kính Hiên mới bước vào cửa liền nghe không sót một chữ, nhìn nét mặt tái nhợt của anh ấy, tôi nghĩ anh nhất định biết chúng tôi đang nói gì, anh cũng không nói lời nào, chính là yên lặng bỏ đi.

Mẹ nói tiếp: “Chính là cái người phụ nữ không biết xấu hổ kia kéo ông ta, mà chính ông ta cũng quên mất vợ con mình. Chị chính là bị chết như vậy, cho nên Tễ Huyên không có mẹ, mẹ mới mất chị, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Tễ Huyên tuyệt đối sẽ không cùng người kia nói một câu!” Đây là gia đình Tễ Huyên sao? Tôi có một loại cảm giác thật không tốt, tôi đột nhiên bắt đầu chán ghét nơi này, tôi muốn quay về nhà mình, nhưng bây giờ ngay cả ba mẹ tôi cũng ở đây, tôi có năng lực bỏ chạy sao?