Editor: Xử Vi Thanh [Tiểu Sam]

Tâm tình của quốc sư có hơi không khống chế được, nói: "Không... Không có khả năng, hắn là... Hắn là thần tiên! Hắn là sao Thiên lang! Làm sao có thể chết được, tuyệt đối không có khả năng..."

Dương Diên Chiêu quỳ trên mặt đất, cúi thấp đầu, âm thanh khàn khàn, thấp giọng nói: "Cao tướng quân ở lúc tập kích Khả Lam, dẫn năm nghìn binh, từ phía Bắc bọc đánh hậu lộ Khả Lam, không may bị quân Khiết Đan đột phá vòng vây... Vạn tiễn xuyên tim, tẫn quốc ngay tại trận, di thể... Di thể ở trên đường vận chuyển quay về, lại gặp phải phục kích của người Khiết Đan, đội ngũ công kích rời rạc, di thể đã... Đã không tìm được."

Tạ Nhất nghe thấy những lời này, trong lòng nhất thời "Lộp bộp" một cái, Cao Quỳnh suốt đời trung trinh báo quốc, sau cùng kết cục lại cực kỳ thảm thiết, mặc dù thân là một tướng quân, chết làm da ngựa bọc thây*, nhưng cuối cùng thi thể của Cao Quỳnh cũng không tìm được, nếu như bị người Khiết Đan tìm được thi thể, đó chính là chết không toàn thây, cho dù không bị người Khiết Đan tìm được thi thể, thi thể kia cũng sẽ phơi thây hoang dã, chết không nhắm mắt...

[Cảnh chết chóc khốc liệt, hy sinh nơi chiến trường, không quản tới thân xác.]

Tạ Nhất có chút không đành lòng nghe việc này, quốc sư lại lẩm bẩm: "Không thể nào... Không thể nào... Hắn sẽ trở lại, tuyệt đối sẽ, việc này không thể nào..."

Quốc sư nói xong, nhanh chóng đi ra đại đường, ngẩng đầu nhìn bầu trời, ngày hôm qua là trời đầy mây, hôm nay bầu trời rất sáng sủa, đóm sao trời lấp lánh, thế nhưng duy chỉ thiếu một ngôi, ngôi sao kia vốn nên rất sáng sủa, treo ở bầu trời, lãnh khốc lại thần bí, vậy mà vị trí sao Thiên Lang lúc này lại trống trơn, cái gì cũng không có...

Quốc sư nhìn vài lần, xác nhận vài lần mà lặp đi lặp lại, vị trí sao Thiên Lang cũng không có gì, trống rỗng, thật giống như Cao Quỳnh mãi mãi cũng không quay về.

Quốc sư hai chân mềm nhũn, "Phụp phụp" thoáng cái quỵ ở trên đất, dường như có chút tan vỡ, trong miệng lẩm bẩm: "Sao... Làm sao có thể, sẽ không, ngươi sẽ trở lại, cho dù chết... Chúng ta nói rồi mà."

Tạ Nhất đi ra đại đường, thì thấy quốc sư ngồi liệt dưới đất, trong lòng không đành lòng, muốn đi lên nâng hắn dậy, chẳng qua vừa lúc đó, đám người Khẩu Chuẩn Trương Tế Hiền nhanh chóng từ bên ngoài xông vào, hô to: "Bệ hạ!! Bệ hạ không xong rồi!! Quân Liêu đang tấn công thành Bắc! Chủ soái quân Liêu Tiêu Thát Lẫm, tự mình dẫn quân, đang tấn công ở dưới cửa thành Bắc!!"

Bọn họ vừa đến thành Nam, sĩ khí của thành Nam đã được cổ vũ, không biết có phải là quân Liêu e ngại bên kia hay không, cho nên muốn tiên hạ thủ vi cường, thậm chí ngay cả tấn công vào ban đêm.

Khẩu Chuẩn chắp tay: "Hoàng thượng, thành Bắc căng thẳng, thỉnh cầu bệ hạ suất binh, tự mình viện trợ thành Bắc! Cổ vũ khí thế của tướng sĩ thành Bắc!"

Tạ Nhất nghe xong, không có một chút do dự, nói: "Chuẩn bị khởi hành, đi ngây bây giờ."

Khấu Chuẩn nhanh chóng đáp ứng, vội vã đi chuẩn bị qua sông.

Giờ đây trời đã tối rồi, một đầu khác của Hoàng Hà tiếng giết rung trời, ồn loạn một mảnh, Tiêu Thát Lẫm nhận được tin tức, hoàng đế người Hán đã đến thành Nam Đàm Châu rồi, khí thế của quân đội người Hán đại chấn, nếu để cho hoàng đế người Hán vượt qua thành Nam đến thành Bắc, như vậy thành Bắc cũng công lâu không được, đường lui của bọn họ đã chặt đứt rồi, hiện giờ chỉ có thể cố tiến, chỉ cho phép thành công, không được thất bại.

Tạ Nhất không nghỉ ngơi, vội vàng đi theo đại quân chuẩn bị qua sông, quốc sư vẫn xụi lơ trên mặt đất không nói gì, bởi vì mang mặt nạ quỷ cũng thấy không rõ vẻ mặt của hắn, Tạ Nhất nói với thủ thành thành Nam: "Thỉnh tướng quân hỗ trợ chiếu cố quốc sư."

Thủ thành vội vàng chắp tay, "Đây là việc thuộc bổn phận của ti tướng."

Bọn họ đang nói, thì thấy Thương Khâu nâng cằm lên, quốc sư lại đã từ dưới đất đứng lên, chậm rãi đi về phía bọn họ, đuổi kịp quân đội của bọn họ, bởi vì mặt nạ trên mặt, ai cũng thấy không rõ biểu tình của quốc sư, nhưng âm thanh khàn khàn của quốc sư, giọng nói thô ách: "Là lúc nợ máu trả bằng máu rồi..."

Đại quân rất nhanh vượt qua Hoàng Hà, đi tới thành Bắc, thành Bắc của hiện giờ đã lâm vào một vùng biển lửa, thê lương bi tráng khó nói ra, dân chúng trong thành bị kinh sợ, thủ thành thành Bắc một mặt khống chế chiến dịch cửa thành, tử thủ cửa thành, tuyệt đối không thể để cho người Liêu đánh vào thành trì, một mặt khác tổ chức dân chúng trong thành rút lui khỏi thành Bắc, vượt qua Hoàng Hà đi về phía thành Nam.

Dù sao thành Bắc đã biến thành điểm vây công cuối cùng của quân Liêu, thành không thể đánh cuộc, cũng không thể dùng sinh mệnh của bách tính làm tiền đặt cược, vẫn là sớm làm tính toán vẹn toàn là tốt nhất.

Lúc bọn người Tạ Nhất đến, bách tính đang tổ chức rút lui khỏi đợt đầu tiên, phụ nữ và trẻ em già yếu đi đầu, trai tráng tự nguyện lên cửa thành giết địch.

Bách tính của một thuyền, ánh lửa sáng tắt, đột nhiên có người hô to một tiếng, nói: "Là hoàng kỳ!"

"Là hoàng thượng tới sao!?"

"Là hoàng thượng! Là hoàng thượng!"

"Viện binh tới rồi! Hoàng thượng tới rồi!"

Dân chúng đột nhiên phát ra tiếng hô đinh tai nhức óc, rất nhiều bách tính vốn đã muốn đưa đò rời đi cũng nhảy xuống đội thuyền, quyết định ở lại giữ thành Bắc, cùng tồn vong với thành Bắc.

Tạ Nhất còn ở trên thuyền, đã thấy ánh lửa tận trời phía trước, từng tiếng hô của bách tính xông thẳng lên trời, phảng phất như toát ra mồi lửa, khuếch tán ra từng tiếng từng tiếng, vẫn khuếch tán đến dưới cửa thành lầu.

Các chiến sĩ phía trước còn không nhìn thấy hoàng kỳ, cũng không nhìn thấy hoàng thượng, nhưng bọn họ nghe được tiếng đồng hô, đó là tiếng hô của bách tính, cũng là tiếng đồng hô của mọi người trong nhà, nhất thời tinh thần đều rung lên, hô to, trong lúc nhất thời thành Bắc bị âm thanh của tiếng đồng hô bao quanh, khí thế tận trời, thành Nam rất nhanh cũng nghe được âm thanh, đại kỳ trong đêm đen phấp phới, cũng có tiếng đồng hô xông lên tận trời, Nam Bắc phối hợp.

Quân Liêu dưới thành lầu căn bản không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên chợt nghe được tiếng hô to của quân Tống, âm thanh rất cao ngạo, đều bị sợ hết hồn, có chút lùi bước, rất nhanh, lại thấy cờ xí trên lầu cửa thành bị lấy xuống, còn cho là bọn họ muốn đầu hàng, thế nhưng sau đó, một hoàng kỳ được đặt lên thành lầu. Trên thành lầu, trong ánh lửa chớp tắt, lại đứng một nam tử trẻ tuổi mặc long bào.

Binh sĩ dưới thành lầu thấy hoàng kỳ, cũng đều rung trời quát to lên, quân Liêu phát hiện tình thế không đúng, vội vàng lui về phía sau một chút, sau đó cấp tốc báo cáo chủ soái.

Tiêu Thát Lẫm đã ở dưới thành lầu, thấy hoàng kỳ trên thành lầu, nhất thời híp mắt, bọn họ đã không đường có thể lui, Khả Lam bị tập kích, lương thảo còn dư lại không có mấy, mấy ngày nay đều dựa vào đánh cướp sống sót, nếu như trận chiến này rút quân hoặc là bại trận, vậy bọn họ sẽ triệt để thua trận rồi.

Tiêu Thát Lẫm lập tức hạ lệnh, tăng tốc công thành, đồng thời ngắm trúng bắn chết hoàng đế người Hán trên thành lầu.

Tạ Nhất đứng ở trên thành lầu, mắt nhìn xuống biển lửa, biển sát dưới lầu, vừa lúc đó, thình lình nghe được tiếng "Vèo vèo vèo", từ dưới thành lầu nhanh chóng xong qua, là cung nỏ, người Liêu đã bắt đầu phóng tên nỏ, ý tứ hàm xúc lại rõ ràng khó bỏ, là muốn bắn giết bọn họ.

"Hoàng thượng! Trên thành lầu không an toàn, mau chóng rút lui khỏi đi, thỉnh hoàng thượng vào phủ nghỉ ngơi."

Tạ Nhất nhìn ánh lửa nhốn nháo phía dưới, híp mắt một cái, cũng không biết chuyện gì xảy ra, loại cảnh tượng này giống như đã từng quen thuộc, khiến cậu có một loại kinh sợ và hồi hợp nói không nên lời, cậu ở nơi nào đó đã từng thấy cảnh tượng như vậy, khiến trong lòng cậu dường như muốn nứt ra vậy.

Tạ Nhất cúi đầu, thấp giọng nói: "Không, trẫm không đi."

Khẩu Chuẩn và Trương Tế Hiền lại càng hoảng sợ, bọn họ muốn hoàng đế ngự giá thân chinh, chỉ là vì sĩ khí, cũng không thực sự để hoàng đế ra chiến trường, giờ đây tình huống khẩn cấp, hoàng thượng đã đi tới đầu tiền tuyến, đã là chuyện may mắn rồi, thế nhưng nếu như xuất hiện ngoài ý muốn, bọn họ căn bản không cách nào tha thứ.

Khấu Chuẩn liền vội vàng nói: "Bệ hạ..."

Lời của hắn còn chưa ra miệng, Tạ Nhất đã nói: "Trẫm là tới ngự giá thân chinh, không phải là tới đi ngang qua."

Khấu Chuẩn vẫn chưa nói hết, tất cả lời nói đều kẹt ở trong họng, một chữ cũng không nói ra được, viền mắt lại có chút ửng đỏ, vội vàng quỳ xuống, dập đầu đáp: "Bệ hạ anh minh!"

Trương Tế Hiền biết mình cũng khuyên không được hoàng thượng, đành phải canh giữ ở bên cạnh.

Thương Khâu thấy hai vị tướng gia vẻ mặt kinh hồn táng đảm, nói rất bình tĩnh: "Yên tâm, ta hộ hắn chu toàn."

Thế tiến công của quân Liêu càng ngày càng rất mạnh, giống như tử chiến đến cùng, không ngừng có cung tiễn bắn lên, chẳng qua quân Tống đã chuẩn bị kỹ càng, hợp thành lá chắn tường đồng vách sắt, ngăn cản ở trên thành lầu, cung tiễn bắn lên tất cả đều bị chặn.

Ngay lúc này, đột nhiên có người nói: "Quốc sư? Quốc sư đâu? Sao quốc sư không thấy rồi!?"

"Vừa rồi không phải còn ở chỗ này sao?"

"Nhìn!! Ở chỗ đó! Ở chỗ đó!!"

Mọi người nghe được âm thanh, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy quốc sư lại đứng ở trên nóc nhà của cửa thành lầu, hắn một thân bạch y, mang mặt nạ quỷ đáng sợ, đứng ở chỗ đó vô cùng bắt mắt, không chỉ là quân Tống, quân Liêu cũng nhìn thấy quốc sư.

"Vèo ——!!!"

Trong tay Quốc sư cầm một cây trường cung, chợt lắp tên kéo cung, chợt nghe được một tiếng vang, một mũi tên dài như ma quỷ, xuyên qua trong đêm đen, xé rách đen tối, bỗng chốc bay ra ngoài.

"A!!!!"

Một tướng sĩ của quân Tống té xuống lưng ngựa, lúc còn tưởng rằng sẽ bị ngựa của quân Liêu đạp thành bùn lầy, đột nhiên một mũi tên từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt ghim trúng trán của quân sĩ, quân sĩ quân Liêu hô to một tiếng, chợt rơi xuống lưng ngựa.

"Vèo!!!"

"Vèo ——"

"Vèo vèo vèo..."

Tiếng của dây cung bên tai không dứt, trong nháy mắt có một loại cảm giác vạn mũi tên cùng phát, ở đêm tối của hắc ám, quốc sư lại có thể thiện xạ, một mũi tên cũng không bắn lệch, cũng không làm thương quân đội mình, quân Liêu trúng tên, đều rớt xuống ngựa, tiếng kêu rên vang tận mây xanh.

"Hắn ở chỗ nào!!!"

"Nhắm vào hắn!!

"Mau đem hắn bắn rớt xuống!"

Tạ Nhất khiếp sợ không thôi, quốc sư đứng ở trên nóc cửa thành, quả thực chính là một mục tiêu sống, chủ soái quân Liêu Tiêu Thát Lẫm vội để người nhắm vào quốc sư.

Tên bay xuyên qua, quốc sư lại dứt khoát đứng ở trên đầu tường, Thương Khâu đột nhiên thấp giọng nói: "Một tên cuối cùng rồi."

"Cái gì?"

Tạ Nhất hầu như không phản ứng kịp, Thương Khâu giải thích: "Một tên cuối cùng, hắn không còn tên nữa."

Trong lòng Tạ Nhất "Lộp bộp" một cái, không còn tên nữa, vậy thì mau xuống đi, như vậy sẽ bị coi là mục tiêu sống!

Tạ Nhất chỉ cảm thấy nghĩ gì tới cái đó, chợt nghe được một tiếng "Xoảng!!!", lập tức các tướng sĩ nhịn không được kinh hô thành tiếng, ngay cả Khẩu Chuẩn và Trương Tế Hiền trấn định trước sau như một cũng hô to một tiếng.

Liền thấy quân Liêu phóng tên hướng thẳng về mặt mũi của quốc sư, một tiếng "Xoảng" thanh thúy, quốc sư trúng tên, chẳng qua may là mũi tên chỉ đánh trúng lên mặt nạ quỷ của quốc sư.

Mặt nạ quỷ trong nháy mắt vỡ vụn, vỡ vụn ra "Rào rào", rớt xuống dưới, mọi người có thể thấy mảnh nhỏ của mặt nạ quỷ, từng mảnh một từ trên người mình rớt xuống, nương ánh trắng hơi yếu, Tạ Nhất mở to hai mắt, bởi vì cậu thấy được gương mặt ấy của quốc sư...

"Thanh Cốt?!"

Là Thanh Cốt, dưới mặt nạ quỷ của quốc sư, là loại vẻ mặt xinh đẹp lại nhỏ nhắn của Thanh Cốt.

Thanh Cốt trong ngày thường đều cười híp mắt, giống như rất vô hại vậy, vóc người lại tinh tế, càng là cho người ta một loại cảm giác vô hại, vậy mà Thanh Cốt của lúc này, híp mắt, trên mặt có chút máu, đoàn chừng là lúc mặt nạ nứt toác cắt bị thương hai gò má của hắn.

Âm mai trên mặt Thanh Cốt nảy sinh ra một loại hơi thở ác độc, trong nháy mắt mặt nạ quỷ vỡ vụn Thanh Cốt theo xung lực to lớn chợt từ trên thành lầu rớt xuống.

"A!!!"

"Bắt hắn lại!!"

Binh sĩ trên thành lầu hô to, có người muốn đưa tay đi túm lấy Thanh Cốt, thế nhưng lực rơi xuống quá nhanh, căn bản túm không được.

Thanh Cốt thoáng cái rơi xuống dưới thành lầu, lúc mọi người ở đây còn tưởng rằng hắn cũng bị té thành thịt nát, Thanh Cốt đột nhiên lăng không xoay người một cái, chợt vặn cơ thể một cái, áo bào màu trắng trong đêm đen phảng phất như một con chim nhạn, rơi xuống đất vững vàng một cái "Bộp!".

Người Khiết Đan thấy Thanh Cốt rơi xuống dưới thành lầu, lập tức hô to bắn chết Thanh Cốt, cung tiến thủ nhắm vào, đều bắn về phía Thanh Cốt.

Trong tay Thanh Cốt chỉ có một cây trường cung, còn có một mũi tên cuối cùng, căn bản không có binh khí khác, tất cả mọi người hít một hơi "Ôi!", cảm giác lo lắng đề phòng, lại cảm thấy khả năng sống sót của Thanh Cốt không có mấy.

Thanh Cốt cầm trong tay trường cung, cũng không dùng một mũi tên cuối cùng, chợt xoay trường cung, một cái "Bốp!!!", đem một tướng sĩ Khiết Đan trực tiếp đạp xuống lưng ngựa, lập tức phóng người lên ngựa rất nhanh, đè thấp cơ thể, dính sát lưng ngựa, nhanh chóng đột tiến về phía trước.

"Trời!! Hắn muốn làm gì!"

Các tướng sĩ hô to, để Thanh Cốt trở về, hai quân giao phong vô cùng kịch liệt, số lượng người Liêu tiền phương quá nhiều, bọn họ không thể tùy tiện đi tới, chớ nói chi là Thanh Cốt một mình đột tiến.

Tạ Nhất lại càng hoảng sợ, Thương Khâu híp mắt: "Hắn muốn giết Tiêu Thát Lẫm."

Khẩu Chuẩn và Trương Tế Hiền kinh hô lên, điều này sao có thể hoàn thành!?

Thương Khâu không nói gì, lại đột nhiên lấy qua trường cung và tên của cung tiến thủ bên cạnh, chợt giương cung, híp mắt.

"Vèo ——!!!"

Mũi tên thứ nhất của Thương Khâu bắn đi ra ngoài, mọi người "Ôi!!!" một tiếng thét kinh hãi, mắt thấy đao của quân sĩ quân Liêu đã muốn chém xuống cổ của Thanh Cốt, một mũi tên xông thẳng mà tới, quân sĩ quân Liêu chợt hét lớn một tiếng, trực tiếp rơi xuống lưng ngựa rồi cũng bất động.

Thương Khâu híp mắt, khóe miệng giật một cái, cười lạnh một tiếng, lập tức lại là một mũi tên.

"Vèo vèo vèo ——"

Tài bắn cung của Thương Khâu cũng là thiện xạ, hơn nữa trong đêm đen do có thể thấy mọi vật, mỗi một mũi tên vừa lúc đưa đến tác dụng mở đường cho Thanh Cốt.

Thanh Cốt một đường tiến quân thần tốc, quân Liêu nhất thời hoảng hốt, kêu to: "Bảo hộ tướng quân!!"

"Mau! Bảo hộ tướng quân!"

"Rút lui! Lui lại!"

Thanh Cốt thúc ngựa nhảy vào quân địch vây quanh, lúc này cung tên của Thương Khâu đã không cách nào đạt đến loại cự ly này, mọi người mắt thấy một mạt bóng trắng vọt vào, trong nháy mắt Thanh Cốt vọt vào, chợt bỏ lại trường cung, trực tiếp nắm chặt mũi tên, cứ như phát điên phát ra một tiếng gầm nhẹ.

Lập tức một mảnh an tĩnh, mọi người đã không thấy bóng trắng nữa, tiền phương một mảnh hư vô ẩn hiện, trong lòng mọi người đều là một trận lo lắng, bởi vì hậu quả đã có thể tưởng tượng được, Thương Khâu mặc dù yểm hộ Thanh Cốt xông vào quân địch, nhưng mà nhân số quân địch đông đảo, Tiêu Thát Lẫm lại là chủ soái, muốn bắt giặc phải bắt vua trước, cơ hồ là chuyện không thể nào.

Ở trong một mảnh lặng im, Thương Khâu đột nhiên nói: "Tới rồi."

Mọi người có thể nghe được tiếng của anh ta, lập tức liền thấy một bóng trắng thực sự đã trở về, ngựa của hắn đã không thấy, một thân bạch y nhuốm máu, hầu như biến thành xiêm y màu đỏ, đầu vai nhiều hơn một cái túi lớn, trong đêm đen không nhìn ra là cái gì, đi đến gần, mọi người mới nhìn rõ, trên đầu vai hắn lại khiêng một người, hơn nữa còn là một người chết, chính là cái đầu trúng tên của chủ soái quân Liêu Tiêu Thát Lẫm.

Thanh Cốt thực sự bắn chết Tiêu Thát Lẫm!

Quân Tống nhất thời một trận khiếp sợ, lập tức phát ra tiếng đồng hô, tiếng hô chấn triệt tận trời, điếc tai nhức óc, Tạ Nhất thậm chí cảm giác được, cửa thành lầu cũng đang rung động.

Thanh Cốt một thân là máy, khiêng thi thể của Tiêu Thát Lẫm đi trở về, chậm rãi bước lên thành lầu, quân Liêu phía sau mất đi chủ soái, căn bản không dám truy kích, từng người một đại loạn, phụ tá đã hạ lệnh rút quân.

Nhìn quân Liêu như thủy triều rút lui vậy, tiếng hoan hô của quân Tống xông thẳng lên, Khẩu Chuẩn và Trương Tế Hiền suýt nữa lão lệ tung hoành, chợt nghe được tiếng "Bịch bịch bịch", Thanh Cốt đã bước lên thành lầu, một cái "Rầm!", đem thi thể của Tiêu Thát Lẫm ném ở trên thành lầu.

Chủ soái quân Liêu bị bắn chết, quân Liêu rút quân, quân Tống rốt cuộc nghênh đón thắng lợi, bảo vệ Đàm châu, mọi người hưng phấn không thôi, hoan hô hô to, đương nhiên còn rất nhiều chuyện phải xử lý, Tạ Nhất liền đem sự tình giao cho Khẩu Chuẩn và Trương Tế Hiền.

Thanh Cốt đem thi thể ném xuống, từ từ đi về trước, giống như có chút thất thần, trên người hắn rất nhiều vết thương, có sâu thấy tới xương, trên cổ cũng có một vết thương, thật sâu, hầu như chém đứt cổ của Thanh Cốt.

Thế mà Thanh Cốt lại như người không có việc gì, chậm rãi đi về trước, cũng không nhìn ai, cũng không để ý tới ai, không nói câu nào, thất hồn lạc phách.

Tạ Nhất nhìn tới kinh hồn táng đảm, cứ cảm thấy máu của Thanh Cốt, mỗi một giây cũng có thể làm cho hắn đánh mất mạng sống, liền vội vàng nói: "Băng bó miệng vết thương trước, cầm máu đi."

Thanh Cốt nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tạ Nhất, hắn hơi nghiêng đầu, vết thương trên cổ đã lật ra ngoài, cũng không hề khoa trương tí nào, Tạ Nhất thậm chí thấy được xương cổ của Thanh Cốt, xương cốt máu trắng trắng...

Thanh Cốt không nói gì, nhìn thoáng qua Tạ Nhất, tiếp tục đi về phía trước, Tạ Nhất đuổi theo hắn, Thương Khâu cũng đuổi theo hai bước, đột nhiên thấp giọng nói: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Thanh Cốt rốt cuộc đứng vững rồi đáp: "Ngươi vừa giúp ta, muốn nghe một cố sự không?"

Tạ Nhất nhìn Thanh Cốt khó hiểu, Thanh Cốt phảng phất đã chìm vào trong suy nghĩ của mình, mắt ngây thơ, há miệng, nhẹ nhàng nói: "Ta là Tưởng Hâm, chính là Diêm Vương điện thứ nhất của Minh Kinh Thập Điện, được phong Tần Quảng Vương, chấp chưởng nghiệt kính, dẫn dắt sinh tử Âm phủ... Có thể nghe thế rất vô căn cứ."

Có thể đúng là như vậy thật, thế nhưng lúc Tạ Nhất nhìn thấy vết thương sâu tới xương của Thanh Cốt, cũng không cảm thấy như vậy nữa, nếu như hắn chỉ là một người bình thường, vết thương như vậy, sớm đã muốn mạng của Thanh Cốt rồi.

Đó là một đoạn chuyện rất xa xôi, Thanh Cốt tên là Tưởng Hâm, tự Tử Văn, hắn là người của thời kỳ Tam quốc, lúc còn trẻ cuồng vọng ngổ ngược, háo sắc mê rượu, không làm việc đàng hoàng, thế nhưng hắn biết, bản thân cốt thanh, trời sinh không giống người thường, chết ngược lại còn sống tốt hơn, sau khi chết có thể trở thành thần tiên.

Sau này ở trong một lần hành động bao vây tiêu trừ thổ phỉ, Thanh Cốt đã chết, hắn thực sự trở thành thần tiên, hắn đi tới âm tào địa phủ, được ở lại Âm phủ trở thành Diêm Vương điện thứ nhất.

Thanh Cốt trở thành Diêm Vương, trong lòng hết sức vui vẻ hài lòng, vì vậy hắn mặc bạch y cả người, còn giống như thế này, cưỡi con ngựa trắng, trở lại nơi sinh tiền, có người thấy được Thanh Cốt, cảm thấy khó tin.

Thanh Cốt liền nói cho người kia, mình là Diêm Vương điện thứ nhất, chính là thần linh, người nơi này đều phải tế bái mình, bằng không sẽ có tai nạn xảy ra.

Lúc đó mọi người không tin, còn tưởng rằng Thanh Cốt là tên lừa đảo, cũng không để ý chuyện này, sau khi Thanh Cốt biết tức giận vô cùng, người nơi này chẳng có giáo dục, bất kính thần linh, coi như nhìn không thấy, vì vậy không lâu sau đó, nơi này xảy ra tai nạn.

Về sau Thanh Cốt xuất hiện ở nơi này lần thứ hai, hắn nói cho dân nơi đó, nếu như còn không kính mình, vẫn sẽ xảy ra tai họa.

Dân chúng bị hù sợ, vội vàng lập miếu cho Thanh Cốt, cung phụng, đem tất cả đồ tốt đều hiến cho Thanh Cốt.

Thanh Cốt cảm thấy rất thỏa mãn, bách tính kính yêu mình, sùng kính mình, cái loại cảm giác hư vinh này, xông tối đầu của Thanh Cốt, khiến hắn phấn chấn, vui lòng.

"Ta thật cao hứng, hư vinh, đây đều là ta mong muốn, ta chiếm được thứ không có được lúc ta còn sống..."

Sau đó Thanh Cốt cứ như vậy, vẫn đi lại ở trong Dương phủ, hắn gặp được một người trẻ tuổi, người trẻ tuổi ấy không có tên gọi nghiêm chỉnh, hắn ta gọi là Tỉnh, bởi vì là Tỉnh Túc hạ phàm, bởi vậy gọi là Tỉnh.

Người thanh niên là sao Thiên Lang hạ phàm, bởi vậy bị người chán ghét, hắn ta tới chỗ nào, chỗ đó sẽ xảy ra tai họa, dân chúng lúc nào cũng mời một số pháp sư hoặc vu sư tới làm phép, thanh trừ hắn ta, xua đuổi hắn ta.

Người thanh niên không hề có bạn bè, cứ một mình, rõ ràng là thần linh, nhưng nhìn hết sức nghèo túng.

Thanh Cốt: "Ta chủ động nói chuyện với hắn, chúng ta trở thành bằng hữu, ta còn đặt tên cho hắn, là A Lương."

Là Tỉnh Lương! Tỉnh Lương lại là sao Thiên lang!

Thanh Cốt ở dưới ánh mắt khiếp sợ của Tạ Nhất, tiếp tục hồi ức: "Chúng ta một mực cùng nhau, bởi vì chỉ có ta để mắt tới hắn, hắn rất cảm kích ta, đối với ta ngoan ngoãn phục tùng, loại cảm giác này quá tốt rồi, ta rất thích, trầm mê trong đó..."

Sao Thiên lang chính là chiến thần, biểu tượng của chiến tranh, kỳ thực sao Thiên lang là huyết thí sát*, nhưng bởi vì không muốn bách tính nhân gian chịu khổ tàn sát bừa bãi, cho nên hắn ta vẫn khắc chế bản tính của mình. [thí: giết (thần giết vua, con giết cha mẹ)]

Mà Thanh Cốt nói cho hắn ta biết, đây không sao cả, chiến tranh không phải là một loại lợi khí của thúc đẩy, bách tính đều là như thế này, nếu như chỉ cho bọn họ ngon ngọt, bọn họ vĩnh viễn không biết cảm kích, không cho bọn họ một chút vị đắng, bọn họ sẽ không kính trọng ngươi, sẽ không cảm thấy lời của ngươi nói là thật.

Sau này chỉ cần có người đắc tội Thanh Cốt, không kính trọng Thanh Cốt, hoặc là nói xấu Thanh Cốt, Thanh Cốt để sao Thiên lang phát động chiến tranh, một mặt sao Thiên lang ngoan ngoãn phục tùng đối với Thanh Cốt, ở một mặt khác, Thanh Cốt cũng đang du thuyết* hắn ta, rõ ràng chỉ là bản tính chân thật nhất mà thôi, không cần che giấu. [Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết, đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình.]

Thời gian trôi qua từng chút một, mãi cho đến trong thời kỳ triều Tống, người Khiết Đan thấy được bức họa của Tần Quảng Vương, có người trêu chọc nói Tần Quảng Vương lớn lên giống bé gái, nói một số lời nói không sạch sẽ, lúc đó Thanh Cốt tức giận vô cùng, ngay sau đó muốn hạ tai họa cho những người Khiết Đan này, muốn để cho bọn họ nếm chịu thống khổ của diệt quốc.

Âm thanh Thanh Cốt khàn khàn: "A Lương là thần linh, ta vẫn cảm thấy, hắn sẽ không rời đi ta, sẽ không bỏ ta một mình, nhưng mà..."

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời, sao trên bầu trời đủ loại, nhưng mà duy chỉ có sao Thiên lang, ngôi sao đại biểu chinh chiến lại nhìn không thấy.

Thanh Cốt nghẹn ngào: "Hắn đi... Ta cũng làm gì nữa? Là ta hại hắn..."

Thanh Cốt đang nói, chợt nghe được tiếng "Sàn sạt", Tạ Nhất lại càng hoảng sợ, chợt quay đầu lại, dĩ nhiên thấy có người đứng ở sau lưng mình, cái người này vẫn là người quen cũ, là Tất Bắc!

Chẳng qua lúc này Tất Bắc không mặc tây trang, cũng không có gậy thân sĩ, mà là một thân trường bào màu đen, một đầu tóc dài, lạnh lùng đứng ở phía sau Thanh Cốt, nói: "Ngươi cũng biết, là bản thân hại hắn?"

Tất Bắc quả thực xuất quỷ nhập thần, nói nhàn nhạt: "Ta còn tưởng rằng, chính ngươi căn bản không có cái giác ngộ này chứ... Đại ca."

Thanh Cốt nghe lời của hắn, chậm rãi quay đầu, trên mặt đều là nước mắt, thoạt nhìn hết sức bất lực đau đớn.

Tất Bắc: "Đây cũng là một lần cuối cùng ta gọi ngươi là đại ca, bởi vì sau này không còn cơ hội này nữa."

Hắn nói xong, lập tức nghiêm nghị: "Tần Quảng Vương điện thứ nhất lạm dụng chức quyền, dẫn sao Thiên lang tàn sát Dương phủ, khiến dân chúng Dương phủ lầm than, cải biến thiên mệnh, tội ác tày trời, bèn cắt đi tiên cốt sao Thiên lang, trọn đời... Không được siêu sinh, áp giải Tần Quảng Vương quay về Âm phủ chịu phạt."

Thanh Cốt nghe lời của hắn, đột nhiên quỳ gối xướng trước mặt Tất Bắc, Tất Bắc lại càng hoảng sợ, nói: "Ngươi làm cái gì vậy?"

Thanh Cốt quỳ trên mặt đất, thấp giọng nói: "Ta chưa từng cầu bất kỳ ai, thế nhưng van cầu ngươi, người nên trọn đời không được siêu sinh là ta, Thiên Lang bất quá là nghe mệnh lệnh của ta, ta mới là chủ mưu! Hắn bất quá là một con cờ của ta! Để ta vĩnh viễn không được siêu sinh, ta nguyện ý, ta cam tâm chịu phạt, để ta đổi cho hắn..."

Tất Bắc nghe lời của hắn, thở dài, nói: "Ngươi biết mình cũng đã làm chuyện tốt gì không!? Ngươi..."

Tất Bắc nói đến đây, tựa hồ nói không được nữa, ngay sau đó âm thanh có chút khàn khàn: "Ta tận lực."

Hắn nói xong, nâng tay lên một cái, hai tay của Thanh Cốt "Bốp" một tiếng quấn đầy xiềng xích.

Hai tay Thanh Cốt bị quấn xiềng xích, nâng tay lên từ trong ngực lấy ra gương soi mặt, nghiệt kính chính là pháp khí tiếp đón tất cả vong linh, có thể phân biệt vong linh tốt xấu, nếu như là người tốt, trong lòng hắn môt mảnh không minh, ở trong nghiệt kính sẽ nhìn không thấy thứ gì, nếu như không phải người tốt, trong lòng hắn âm mai, bóng ma rất nhiều, như vậy thì sẽ ở trong nghiệt kính, thấy rất nhiều chuyện cũ trước đấy.

Hai tay Thanh Cốt nâng nghiệt kính, mi mắt run rẩy, treo đầy nước mắt, nhìn về phía nghiệt kính, Tạ Nhất không biết hắn nhìn thấy gì, thế nhưng nhất định là chuyện không vui, sắc mặt của Thanh Cốt càng ngày càng khó coi, càng ngày càng dữ tợn, nước mắt đoạn tuyết như từ trong hốc mắt chảy ra, phủ đầy toàn bộ mặt, môi hắn run rẩy, trong miệng lẩm bẩm: "A Lương... A Lương..."

Hắn có thể thấy được đủ loại chuyện trong mấy trăm năm quen biết với A Lương, cũng có thể thấy được cảnh tượngA Lương vạn tiễn xuyên tâm, thi thể bị người Liêu chà đạp, cậu khẳng định thấy được rất nhiều, khiến cả người Thanh Cốt run rẩy, có một loại cảm giác như tan vỡ.

Một tiếng "Xoảng!!!!" vang thật lớn, ở trong nháy mắt này, nghiệt kính đột nhiên vỡ nát, tiếng nổ tung to lớn vang tận mây xanh.

Thương Khâu ôm lấy Tạ Nhất, chợt đem người đặt ở trong lòng, đem Tạ Nhất bảo vệ gắt gao, mảnh vụn của nghiệt kính phân tán bốn phía, Tất Bắc cũng vội vàng bảo vệ mình, mảnh vụn này bay tán loạn, thoáng cái cắt bị thương cái trán của Thanh Cốt, trên trán chợt chảy ra vết máu, để lại một hình thoi, vết sẹo tương tự với cái gương nhỏ...

Thanh Cốt nhẹ nhàng buông tay ra, một cái "Rầm", mảnh vụn nghiệt kính còn lại trong tay cũng đều rơi trên đất, rất nhanh những mảnh vụn này giống như là băng tuyết vậy, hoàn toàn tan biến.

Thanh Cốt lẩm bẩm: "Đi thôi."

Vẻ mặt Tạ Nhất hoảng hốt, Thanh Cốt là Tần Quảng Vương, cũng chính là giống với Tất Bắc, đều là Diêm Vương, mà Tỉnh Lương lại là sao Thiên Lang.

Xem ra như thế, Thanh Cốt ở trong hiện thực là quỷ hồn, nói rõ hắn đã vĩnh viễn không được siêu sinh, mà Tỉnh Lương đầu thai chuyển thế, không khác gì người thường, hoặc là đang bị trừng phạt.

Trong lòng Tạ Nhất nói không được là cảm giác gì, đây chính là chuyện cũ Thanh Cốt muốn tìm thấy, muốn nhìn thấy...

Thương Khâu nâng tay lên vỗ vỗ vai của Tạ Nhất, nói: "Chúng ta cần phải trở về."

Anh ta nói xong, đem cánh chim vàng đặt ở trong lòng bàn tay Tạ Nhất.

Quả thực, bọn họ tới nơi này chỉ vì ngoài ý muốn, Tạ Nhất vẫn muốn quay về, trở lại trong cuộc sống thật sự của mình...

Tạ Nhất cảm giác hết sức hỗn độn, trong đầu không mấy tỉnh táo, cậu có chút mơ mơ màng màng, thế nhưng nghĩ tới rất nhiều, nghĩ tới Thanh Cốt, nghĩ tới A Lương, nghĩ tới A Lương chết, sao Thiên lang rơi xuống...

"Ôi!!"

Tạ Nhất chợt hít sâu một hơi, đột nhiên từ trong hoàn cảnh giật mình tỉnh giấc, thoáng cái mở mắt ra, trời đã sáng rồi, ánh dương bên ngoài có chút chói mắt, Tạ Nhất nâng tay lên che lại hai mắt của mình, liếc mắt liền thấy được Thanh Cốt!

Thanh Cốt ngồi dưới đất, A Lương cũng nằm trên mặt đất, A Lương còn chưa tỉnh lại.

Thanh Cốt đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cậu ta, động tác kia hết sức thương tiếc, hết sức cẩn thận, dè dặt vô cùng.

Thanh Cốt cúi thấp đầu, trên mặt đều là thần sắc bi thương, chính giữa trán của hắn, có một vết sẹo hình thoi, tương tự với cái gương nhỏ, hoá ra đó là vết cắt của nghiệt kính.

Tạ Nhất nhìn hắn, có chút không xác định, thấp giọng nói: "Cậu... Nhớ ra rồi sao?"

Thanh Cốt không nói gì, gật đầu một cái, vẫn nhẹ nhàng vuốt ve gò má của A Lương, đáp: "Thứ ta muốn tìm về, đã tìm về rồi, thế nhưng... Thế nhưng còn không bằng không tìm về."

Thanh Cốt lẩm bẩm: "Ta bị mang về Âm phủ, làm trái mãi mãi không được siêu sinh, bởi vì Tất Bắc cầu tình cho A Lương, A Lương mất đi tiên cốt, đi vào luân hồi, bị phán vĩnh viễn chịu nổi khổ của luân hồi."

Bởi vì linh lực đạo hạnh của Thanh Cốt rất lớn, cho nên sau đó trở thành quỷ hồn, vẫn du đãng Dương phủ, cũng không lập tức hồn phi phách tán, linh lực của hắn chống đỡ cho hắn.

Thanh Cốt: "Ta đã đi tìm được A Lương, mấy đời cũng tìm đến A Lương, thế nhưng ta bất lực, bởi vì ta đã là một quỷ hồn vô dụng rồi, A Lương thừa nhận nổi khổ của luân hồi, bởi vì sát nghiệp triền thân, hắn mỗi một thế đều phải thừa nhận nỗi khổ vô cùng vô tận, là ta làm hại, mà ta bất lực..."

Về sau dần dần, bởi vì thời gian quá dài, thực sự quá dài, linh lực của Thanh Cốt cũng không chống đỡ được bản thân nữa, hắn bắt đầu tiêu mài, ý thức không mấy tỉnh táo, biến thành cô hồn dã quỷ chân chính, đã không nhớ rõ bản thân muốn làm gì, hắn biết mình đang tìm một người, thế nhưng tìm được người kia làm gì? Báo thù? Báo ân?

Thanh Cốt lẩm bẩm: "Sớm muộn gì có một ngày... Ta sẽ hồn phi phách tán, chỉ là vấn đề của thời gian dài hay ngắn."

Hắn nói xong, đột nhiên đứng dậy, Tạ Nhất kinh ngạc: "Cậu đi đâu vậy?"

Thanh Cốt cười cười, đáp: "Ta phải rời đi."

Tạ Nhất: "Rời đi? Vậy tôi phải giải thích với A Lương như thế nào?"

Thanh Cốt nở nụ cười, cúi đầu nhìn A Lương, đáp: "Cậu cứ nói... Ta thay lòng, coi trọng tiểu thịt tươi mới, hắn bị ta bỏ rơi."

Trong nháy mắt Tạ Nhất cũng không biết nói cái gì cho phải, trong lòng cậu nhói một cái, Thanh Cốt và A Lương đã trải qua nhiều như vậy, giờ đây Thanh Cốt nhớ ra, lại phải rời khỏi.

Tạ Nhất muốn gọi lại Thanh Cốt, chẳng qua còn chưa mở miệng, Thương Khâu đã mở miệng: "Tỉnh Lương vì ngươi, cam nguyện trọn đời không được siêu sinh, chỉ sợ lúc hắn lần đầu tiên gây ra sát nghiệp cho ngươi, cũng đã suy nghĩ đến hậu quả của mình, giờ đây ngươi lại muốn bỏ đi, không tính bù đắp gì hay sao?"

Thanh Cốt quay đầu lại nhìn Thương Khâu, ánh mắt rất thâm trầm, đột nhiên nở nụ cười một tiếng, đáp: "Có một số việc, là không có cách nào bù đắp..."

Hắn nói xong, còn nói: "Ta tìm về thứ mình muốn tìm rồi, mà ngươi còn chưa, chờ ngươi tìm về rồi, sẽ hiểu ý của ta... Đại nhân."

Thanh Cốt nói xong, bởi vì âm thanh càng ngày càng nhỏ, cho nên Tạ Nhất căn bản không nghe thấy hai chữ sau cùng của Thanh Cốt, hắn nói xong, quay đầu rời đi, đi thẳng ra ngoài, biến mất không thấy nữa.

Tạ Nhất còn muốn cản hắn, thế nhưng đã không còn kịp nữa, A Lương dường như sắp tỉnh lại...

A Lương mấy ngày nay có chút suy sụp, tâm tình rất kém, bởi vì Thanh Cốt đi rồi, giống như Thanh Cốt bốc hơi khỏi nhân gian vậy, biến mất không thấy nữa, dựa theo lời nói của Thanh Cốt, hắn tìm được tiểu thịt tươi mới, đi với người khác rồi, vứt bỏ A Lương.

Thế nhưng không hề có dấu hiệu này, A Lương có hơi không thể tin nổi, dù sao quan hệ của mình và Thanh Cốt vẫn tốt, Thanh Cốt rất kề cận mình, hoàn toàn không có cãi nhau, chớ nói chi là đột nhiên có chuyện như vậy.

A Lương vì thế còn xin nghỉ mấy ngày, đem nơi Thanh Cốt thường tới đều đi một lần, thế nhưng vẫn không tìm được Thanh Cốt.

Tạ Nhất hiểu, Thanh Cốt chính là quỷ hồn, nếu như hắn muốn ẩn núp A Lương, sợ rằng A Lương tìm không được hắn.

Tạ Nhất cũng có chút lo lắng, nói: "Nếu như Thanh Cốt không ở cùng với A Lương, không có tinh nguyên có thể hấp thu, có phải hồn phi phách tán sẽ nhanh hơn hay không?"

Thương Khâu gật đầu, đáp: "Trên lý thuyết là như vậy, hơn nữa linh lực của Thanh Cốt đã không nhiều lắm, chuyện sớm hay muộn thôi, có thể sớm hơn chút."

Lời nói của Thương Khâu thoải mái, trong lòng Tạ Nhất không quá dễ chịu, nói: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Thương Khâu: "Đừng quan tâm chuyện của người khác nữa."

Tạ Nhất kháng nghị: "Cái gì là chuyện của người khác? Anh nghĩ lại xem đi, Thanh Cốt đi rồi, A Lương thâm tình như vậy, đã thất lạc lâu như vậy rồi, cậu ta xin nghỉ mấy ngày rồi đó, A Lương vừa mời xin nghỉ, chúng ta sẽ ở trong quán bận rộn, tôi ban ngày phải đi làm, buổi tối phải xem quán, bận rộn như vậy, thì không có thời gian làm anh bánh donut, bánh su, macaron gì đó nữa, anh nói đúng không?"

Tạ Nhất nói lời ngụy biện, Thương Khâu nhướng mày, nhìn vẻ mặt giảo hoạt của Tạ Nhất, không biết vì sao đột nhiên tâm tình thật tốt.

Chính Tạ Nhất cũng không biết, lúc bản thân nói lời ngụy biện, tâm tình lộ ra ngoài rất nhiều, nhưng lại mang theo một chút lấy lòng, tâm tình như vậy khiến hơi thở của Tạ Nhất vô cùng ngọt ngào, còn hơn bánh donut bánh su macaron gấp trăm lần, hít một hơi có thể cũng muốn tiểu đường luôn!

Thương Khâu nở nụ cười một tiếng, đáp: "Cũng đúng."

Tạ Nhất liền vỗ tay một cái, nói: "Đúng không, cho nên anh cũng nghĩ chút biện pháp, làm sao đem Thanh Cốt tìm trở về, không phải anh là khu ma nhân lợi hại nhất sao, lợi hại như vậy, tìm một quỷ hồn đơn giản là chuyện nhỏ."

Thương Khâu nhìn Tạ Nhất đội cho mình cái mũ, cười cười, nói: "Cậu cũng đã nói như vậy, tôi ngược lại có một cách."

Tạ Nhất lập tức hưng phấn: "Đã biết anh có cách mà, cách gì?"

Thương Khâu cười híp mắt, không lập tức nói ngay, mà nâng lên đôi tay mang bao tay da màu đen, điểm lên môi của mình.

Tạ Nhất mê man một trận, Thương Khâu nói: "Lần trước đập bị thương, tinh nguyên còn chưa khôi phục, nếu như cậu giúp tôi chuyển vận chút tinh nguyên, tôi sẽ nói cách này."

Tạ Nhất: "..." Cò kè mặc cả!? Không không, đây là cố ý lên giá!

Tạ Nhất có chút ngượng ngùng, chợt nghe tiếng nũng nịu của Giang Lưu Nhi ngồi ở một bàn trong góc của quán cơm đêm khuya: "Đại thánh Đại thánh, chuyển vận tinh nguyên tại sao phải chạm môi?"

Nói xong học động tác của Thương Khâu, ôm búp bê đại thánh, cũng điểm điểm lên môi mình, còn chớp đôi mắt to, gương mặt ngây thơ.

Đại thánh: "..." Đại thánh đột nhiên kêu rên một tiếng, "Rầm!" một cái gục xuống bàn.

Vẻ mặt Giang Lưu Nhi khó hiểu, nói: "Đại thánh Đại thánh, ngươi làm sao vậy?"

Đại thánh ngẩng đầu lên, ân cần giáo dục Giang Lưu Nhi: "Ngươi tiểu đầu trọc này, không cho phép làm động tác hạ lưu như vậy!"

Vẻ mặt Giang Lưu Nhi càng lờ mờ, đáp: "Hạ lưu? Hạ lưu là cái gì? Có thể thượng lưu không? Đại thánh Đại thánh, hạ lưu rốt cuộc là cái gì?"

Đại thánh: "..."

Tạ Nhất: "..."

Thương Khâu cũng không nóng nảy, liền muốn đi giúp bưng đĩa rồi, Tạ Nhất cắn răng một cái, kiên trì đến cùng nói: "Được!"

Thương Khâu cười cười, đột nhiên nâng ba ngón tay quơ quơ, đáp: "Ba lần, vừa rồi có thể tôi quên nói."

Tạ Nhất: "..." Con mẹ nó!

Trong đầu Tạ Nhất đột nhiên phun ra một câu thô tục, sao cảm giác đây không phải là vấn đề của chuyển vận tinh nguyên nữa rồi, giống như Thương Khâu đang đùa giỡn mình vậy?

Nhất định là ảo giác...

Tạ Nhất nghĩ thầm, dù sao cũng hôn qua hai lần rồi, hơn nữa cũng không ít miếng thịt, ngược lại Tạ Nhất cảm thấy rất thoải mái vô cùng sa đọa, nếu thoải mái cũng không thiếu miếng thịt, hơn nữa mình và Thương Khâu cũng không có bạn gái, vậy... Hôn thì hôn đi!

Tạ Nhất gật đầu đồng ý, Thương Khâu cười cười, nhướng mi với cậu một cái, trong nháy mắt Tạ Nhất có một loại cảm giác bị điện giật, sao cảm thấy vừa rồi Thương Khâu đang ghẹo mình?

Một tiếng "Đinh đang ——", cửa của quán cơm đêm khuya bị đẩy ra, A Lương từ bên ngoài đi vào, sắc mặt có chút mệt mỏi, đã sau mười hai giờ rồi, A Lương mới qua đây.

A Lương đi tới, nói với Tạ Nhất: "Thật ngại quá ông chủ, các anh quay về đi, còn lại tôi trông quán cho."

Tạ Nhất thấy sắc mặt của cậu ta không tốt, nói: "Không sao, dù sao hôm nay thứ sáu rồi, ngày mai không cần dậy sớm, cùng nhau trông quán đi."

A Lương biết Tạ Nhất quan tâm mình, gật đầu, đáp: "Cảm ơn."

Tạ Nhất vỗ vỗ vai A Lương, "Làm gì khách sáo như vậy chứ."

Thương Khâu lúc này từ bên cạnh đi qua, nâng tay đẩy tay của Tạ Nhất đang đặt trên vai A Lương ra, sau đó chen vào giữa hai người, Tạ Nhất thiếu chút nữa bị Thương Khâu đẩy ra ngoài, trong lòng lặng lẽ nói một câu, Thương Khâu mông to!

Thương Khâu chen ở giữa hai người, nói với A Lương: "Hôm nay sau khi đóng cửa, dẫn cậu đi một nơi."

A Lương hơi khó hiểu, đáp: "Anh Thương, đi đâu?"

Thương Khâu không lên tiếng, lại đi bận rộn rồi.

Tạ Nhất cũng có chút mơ màng, rất nhanh thì đến bốn giờ rồi, mọi người bận rộn đóng quán, sau đó liền đi theo Thương Khâu, Thương Khâu lái xe, không xa, lúc ngừng xe nào chỉ có A Lương bối rối, Tạ Nhất cũng bối rối.

Quán bar!

Quán bar của Phùng Tam gia!

A Lương xuống xe trước, Tạ Nhất vội vàng níu lại Thương Khâu, nhỏ giọng: "Này này, tôi cho anh nghĩ cách tìm Thanh Cốt xuất hiện, sao anh mang A Lương tới quán bar?"

Thương Khâu nhướng mi: "Tìm một bạn mới?"

Tạ Nhất: "Anh định quấy rối đúng không."

Thương Khâu cười, nói không đầu không đuôi: "Cậu cảm thấy Thanh Cốt thích A Lương chứ?"

Tạ Nhất: "Đương nhiên thích, không thì sao Thanh Cốt rời đi?"

Thương Khâu lại nói: "Vậy cậu nghĩ Thanh Cốt thân là Tần Quảng Vương, dục chiếm hữu thì thế nào?"

Tạ Nhất suy nghĩ một lát, đáp: "Cố chấp." Hơn nữa cao cao tại thượng, có thể nhìn ra được, bất kể là quốc sư và Cao Quỳnh, hay là Thanh Cốt và A Lương, Thanh Cốt vẫn thuộc về bên có thế, đây là không thể nghi ngờ.

Thương Khâu cười cười, nói: "Một quỷ cố chấp, nếu như thấy A Lương quen với bạn gái mới, hoặc là bạn trai, cậu nói sẽ thế nào?"

Tạ Nhất liền mở to hai mắt, bình tĩnh mà nói: "Anh nói Thanh Cốt ở xung quanh đây?"

Thương Khâu gật đầu, đáp: "Hắn nói rời khổi, thế nhưng khẳng định sẽ ở xung quanh, cậu đừng quên, A Lương chính là mệnh chịu khổ, mỗi một đời đều có khó khăn không ngừng, nếu như Thanh Cốt cũng không giúp cậu ta, còn ai giúp cậu ta?"

Khâm phục của Tạ Nhất đối với Thương Khâu liền như nước lũ cuồn cuộn rồi.

Thương Khâu ra một dấu tay, nói: "Chúng ta phải làm, chính là tìm cho A Lương bạn gái, hoặc là bạn trai."

Tạ Nhất vội vàng nối gót xuống xe, cùng nhau vào quán bar.

Phùng Tam gia thấy bọn họ tới, đặc biệt nhiệt tình, đối với Tạ Nhất càng nhiệt tình hơn, Tạ Nhất cảm thấy phía sau lưng cũng có chút tê dại, cảm giác Phùng Tam gia hồ ly già này, có phải làm chuyện xấu hay không.

Phùng Tam gia cười nói: "Yo, hôm nay chắc là thổi gió xuân, đem vài khách quý thổi tới rồi, tôi tìm cho các người chỗ ngồi tốt."

Tạ Nhất: "Tiểu Bạch đâu? Hôm nay cũng ở nhà anh?"

Phùng Tam gia cười híp mắt: "Ừ, Tiểu Bạch đã ngủ rồi, tôi đi dạo một vòng, sẽ quay về bồi em ấy."

Tạ Nhất lòng nói, anh vẫn là đừng bồi nó, rất nguy hiểm đó!

Phùng Tam gia cười híp mắt lại nhìn Tạ Nhất, da đầu Tạ Nhất tê dại, nói: "Anh làm gì?"

Phùng Tam gia: "Thương gia còn ở đây, sao tôi có lá gan làm gì, nói thật, Phùng Tam gia tôi thế nhưng rất một lòng."

Tạ Nhất: "..." Mắc ói.

Phùng Tam gia cười híp mắt đem điện thoại di động của mình lấy ra, quơ rồi quơ, nói: "Cậu xem tiểu thuyết gần đây của Tiểu Bạch mới viết chưa?"

Tạ Nhất: "..." Vì sao ngay cả Phùng Tam gia cũng đang đọc tiểu thuyết của Tiểu Bạch!?

Tạ Nhất rốt cuộc biết Phùng Tam gia đang cười cái gì rồi, không có ý tốt!

Phùng Tam gia nói xong cũng đi mất, phải về nhà đi bồi Tiểu Bạch, Tạ Nhất nhịn không được len lén lấy điện thoại di động ra, đem mở app Tấn Giang, trước đây cậu đánh dấu chuyên mục của Tiểu Bạch rồi, vội vàng mở ra xem, thật sự có tiểu thuyết mới, hơn nữa còn là phân loại diễn sinh*. [là thể loại ghép cặp giữa vai diễn của 1 diễn viên này với vai diễn của diễn viên nọ.]

Sau khi điểm vào, Tạ Nhất đã đi nhìn cột nhân vật chính trước tiên, được lắm, viết rành rành —— Tạ Nhất, Thương Khâu!

Lại là đồng nhân!

Tạ Nhất chịu đựng đau nhức trong lòng, nhìn thoáng qua nội dung giới thiệu vắn tắt, đây là một câu chuyện tương đối phức tạp, tròng mắt Tạ Nhất thiếu chút nữa rớt xuống, trước đây tiểu Thiên nga đã viết xong ABO rồi, giờ thay đổi thiết định, không phải là ABO nữa, thế nhưng khiến Tạ Nhất càng tê dại da đầu.

"Tiểu ca nhi? Tiểu ca nhi là có ý gì?"

Tạ Nhất có chút mơ màng, tiếp tục nhìn xuống dưới, rất tốt, có giải thích, chính là song tính, ừm, rất tốt...

Câu chuyện phát triển ở cổ đại giá không*, tiểu ca nhi có thể xuất giá, cũng có thể sinh em bé. [không có cơ sở, vô căn cư (và giờ mình mới hiểu từ giá không hay xuất hiện ở phần văn án nghĩa là gì rồi:v)]

Sinh —— em —— bé ——

Ầm ầm ầm...

Tạ Nhất cảm giác có xe lửa đang nghiền qua trong đầu mình, thật là dọa người...

Tạ Nhất lấy hết can đảm tiếp tục xem tiếp.

Thân là tiểu ca nhi Tạ Nhất ở trong nhà là con vợ kế, bị chịu bài xích, bị người xem thường, địa vị vô cùng thấp, chẳng qua bởi vì dáng dấp Tạ Nhất đẹp, có con cháu nhà giàu nhìn trúng Tạ Nhất, người trong nhà kiên quyết dứt khoát chuẩn bị đem Tạ Nhất gả ra ngoài, gả cho con cháu nhà giàu kia, làm vợ lẻ phòng NNNN.

Tạ Nhất đọc tới đây đã thiên lôi cuồn cuộn rồi, vợ lẻ là cái quỷ gì, thật muốn xông qua liều mạng với Tiểu Bạch.

Chẳng qua cùng ngày Tạ Nhất được gả qua, con cháu nhà giàu phong lưu lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, vì vậy Tạ Nhất bị nhìn thành tang môn tinh*, trong nhà không đem hắn đón về, trong nhà con cháu nhà giàu lại khinh thường hắn, hơn nữa các phu nhân của con cháu nhà giàu nghĩ cách muốn gọt giũa Tạ Nhất. [ý chỉ xui xẻo, đem đến đám tang cho gia đình.]

Vì vậy vào thời điểm này, Thương Khâu thân là công quân đã ra sân, thân phận của Thương Khâu không thể cẩu huyết hơn nữa, là tướng gia đương triều, hơn nữa còn là thúc thúc của con cháu nhà giàu kia, Thương Khâu là thân phận gia chủ bổn gia, địa vị vô cùng cao quý, con cháu nhà giàu kia chẳng qua là phân gia, dựa vào mặt mũi của bổn gia mà đã phong sinh thủy khởi.

Thương Khâu gặp được Tạ Nhất, nhất kiến chung tình với Tạ Nhất, vì vậy câu chuyện cẩu huyết cứ như vậy mà xảy ra.

Cho rằng như vậy đã xong rồi, không không không, còn lâu mới xong, hóa ra Tạ Nhất thân là tiểu ca nhi, kỳ thực cũng không phải thân sinh, thân phận thật sự của hắn, chính là thái tử gia!

Bởi vì năm đó xảy ra cung biến, thái tử gia bị người ám hại, thái giám thiếp thân vì bảo trụ tính mạng của thái tử gia, liều mạng đưa hắn ra cung, lúc đó Tạ Nhất còn rất nhỏ, không nhớ sự việc.

Vì vậy tướng gia Thương Khâu quyền cao chức trọng, nâng đỡ thái tử gia đăng cơ làm vua, hai người bắt đầu cuộc sống hạnh phúc không xấu hổ không hổ thẹn.

"Không, không không..."

Tạ Nhất đọc xong vẻ mặt đỏ bừng, cái quỷ gì? Không biết xấu hổ không biết hổ thẹn? Cậu không nhìn lầm chứ!?

Thương Khâu bưng hai ly rượu đi qua, đưa cho Tạ Nhất một ly, Tạ Nhất nhìn anh ta đi tới, vội vàng đem điện thoại di động đóng lại, cho rằng Thương Khâu không thấy.

Nào biết Thương Khâu ngồi xuống, cười cười, nói rất bình tĩnh: "Viết không tệ nhỉ?"

Tạ Nhất: "..."

Thương Khâu khẽ nhấp một chút rượu, liếm liếm môi khêu gợi của mình, đầu lưỡi câu lên, cảm giác bạn bè thực sự quá tao này, thanh tuyến khàn khàn cười nhẹ: "Không biết xấu hổ không biết hổ thẹn?"

Tạ Nhất: "..." Thật muốn chết, thế nhưng đã không còn kịp nữa rồi...

Mục đích Tạ Nhất tới lần này là tìm bạn gái hoặc bạn trai cho A Lương, cho nên vội chuyển sang trọng tâm câu chuyện, nói: "A Lương đâu?"

Thương Khâu nâng tay lên một cái, A Lương ngồi ở trên quầy bar, đang uống rượu, dường như đang uống rượu giải sầu, ly này tới ly kia, uống còn rất nhanh.

Tạ Nhất cho rằng cậu ta uống như thế, một hồi tuyệt đối sẽ say, vì vậy muốn tìm cho A Lương một số người thoạt nhìn không tệ.

Trong lúc đó cũng có người qua bắt chuyện, chẳng qua thái độ A Lương đều rất lãnh đạm, không lên tiếng, những người đó đá phải tấm sắt, vội rời đi.

Tạ Nhất có chút mê man, bởi vì người đến gần A Lương, hơn phân nửa là là đàn ông loại hình tinh tế rồi, dĩ nhiên có rất ít phụ nữ, lẽ nào khí tràng của A Lương tự mang cong?

A Lương không nói thế nào, vẫn uống rượu, rất nhanh thì đã say, Tạ Nhất cảm thấy cách này khả năng không thể thực hiện được, nhìn đồng hồ, có thể trời đã sáng, liền nói: "A Lương, về chứ?"

A Lương đã uống say mềm, nói không ra lời, gật đầu một cái, liền chuẩn bị rời khỏi quán bar.

Tạ Nhất và Thương Khâu đi ở phía sau, A Lương đi ở phía trước, bởi vì uống say, bước đi có chút ngã trái ngã phải, một cái "Rầm!", dường như không cẩn thận đụng phải ai đó.

Tạ Nhất vừa nhìn, lại còn là một người tàn tật.

Một người đàn ông mặc âu phục màu xám tro, tuổi tác thoạt nhìn dáng vẻ ba mươi bốn mươi tuổi, tuổi không còn quá trẻ, thế nhưng chăm sóc tốt, ngồi ở xe lăn, thoạt nhìn dáng vẻ rất ôn hòa.

Người đàn ông kia mặc dù là một người tàn tật, hai chân dường như không quá nhanh nhẹn, thế nhưng vô cùng quý giá, liếc mắt nhìn sang hoàn toàn biết là kẻ có tiền.

Phía sau hắn còn theo một người trẻ tuổi, người thanh niên thoạt nhìn cũng chỉ chừng hai mươi tuổi, có thể nhỏ hơn, ăn mặc một thân tây trang màu đen, mang bao tay trắng, thoạt nhìn như là người giúp việc vậy.

Người trẻ tuổi kia tóc hơi dài, buộc lên ở sau ót, lại thêm tây trang của hắn, cả người thoạt nhìn cứ như chấp sự* từ trong TV đi ra vậy, vóc người tinh tế cao gầy, khuôn mặt thanh tú lại mềm mại.

[Phó tế, cũng gọi là trợ tế hay chấp sự, là một chức vụ giáo sĩ trong các giáo hội Kitô giáo nhưng có sự khác biệt giữa về thần học và trách nhiệm trong từng giáo hội đó. Trong Giáo hội Công giáo Rôma, phó tế được xem là một chức thánh, được nhận chức trước linh mục và giám mục; các giáo hội Kháng Cách gọi là chấp sự

Lời edit: nhưng mình nghĩ ở đây ý nói như quản gia ấy.]

A Lương không cẩn thận đụng phải người đàn ông ngồi ở trên xe lăn, người thanh niên sau lưng vội ổn định xe đẩy, nói: "Tiên sinh, không sao chứ?"

Người trung niên kia lắc đầu, cũng không hề tức giận, A Lương có chút đần độn, không tỉnh táo lắm, mồm miệng xin lỗi không rõ, ngẩng đầu một cái, liền thấy vẻ mặt lo lắng của người thanh niên.

Người thanh niên vóc người tinh tế, đúng là có hơi giống với Thanh Cốt, thế nhưng khuôn mặt cũng không hề giống.

A Lương lại không tỉnh táo lắm, thấy người thanh niên kia, còn tưởng là Thanh Cốt, vội vàng xông lên, bắt lại cánh tay của người thanh niên đó.

Người thanh niên lại càng hoảng sợ, A Lương đã "Bộp!" một cái đem người ôm thật chặc vào trong lòng, nói: "Thanh Cốt, Thanh Cốt! Đừng đi, đừng đi nữa..."

Người thanh niên dường như có chút bối rối, vội muốn vùng vẫy ra, lực cánh tay của A Lương lại lớn cực kỳ, siết chặt người thanh niên, hung hăng ôm vào trong lòng, nói: "Không được, anh sẽ không để cho em đi nữa, Thanh Cốt."

Tạ Nhất và Thương Khâu vừa thấy, vội vàng chen qua, trong quán rượu không ít người, cho dù sắp phải đóng cửa, chẳng qua vẫn rất nhiều người đang hoạt động, thấy một màn như thế đều đang ồn ào xem náo nhiệt.

Tạ Nhất vội ngăn cản A Lương, nói: "A Lương, đó không phải là Thanh Cốt!"

A Lương lại say không nhẹ, nói: "Không, Thanh Cốt... Thanh Cốt..."

Thái độ A Lương chợt vô cùng cứng rắn, ôm chặc người thanh niên kia, người thanh niên không tránh thoát, giãy dụa một lát, lập tức bình tĩnh lại, nâng tay lên ôm lấy A Lương, âm thanh dịu dàng: "Tôi sẽ không đi."

A Lương nghe được lời của cậu ta, lúc này mới dần dần bình tĩnh lại, Thương Khâu vội vàng đem A Lương kéo dậy, A Lương dường như có chút mệt, không còn sức nữa, liền bị Thương Khâu nâng đi ra ngoài.

Tạ Nhất lúng túng: "Xin lỗi, xin lỗi, thực sự là xin lỗi, bạn tôi uống say rồi."

Người thanh niên không nói gì, tính tình tốt, mỉm cười lắc đầu với Tạ Nhất, nói: "Không sao."

Tạ Nhất thở phào nhẹ nhõm, may là đụng phải một người dễ nói chuyện, nếu như là người làm khó, không biết có thể ra tay đánh nhau hay không.

Tạ Nhất nói xin lỗi xong, vội đuổi theo ra ngoài, người thanh niên liền trở về bên cạnh người trung niên kia, nói: "Tiên sinh, tôi đẩy ngài trở về."

Người trung niên gật đầu.

Kế hoạch của Thương Khâu tạm thời thất bại, A Lương đối với bất kỳ ai cũng không có hứng thú, cũng không muốn nói yêu đương lần nữa.

Thứ hai Tạ Nhất phải đi làm, buổi sáng đã ra khỏi nhà, lái xe đi công ty, ngày hôm nay có một hạng mục hợp tác mới cần bàn.

Quản lí cố ý đem Tạ Nhất và người của tiểu tổ bọn họ tìm đến phòng làm việc, cùng bọn họ nói rõ hạng mục này.

Quản lí: "Đối tượng hợp tác hạng mục lần này của chúng ta, không phải là xí nghiệp, mà là một tư nhân, chẳng qua ông chủ tư nhân này tương đối có tiền, vung tay cũng hào phóng, cho nên chúng ta phải cẩn thật tiếp đãi, biết không?"

Tạ Nhất đương nhiên biết, khách hàng là cha, chỉ cần có tiền là được.

Đồng nghiệp: "Quản lí, là ai hả, chúng ta lại nhận việc của tư nhân."

Quản lí đem tư liệu để lên bàn, để cho bọn họ xem, nói: "Kẻ có tiền, bởi vì đi đứng bất tiện, cho nên các cậu phải đích thân đi qua một chuyến, đây là địa chỉ, còn có tài liệu xem dọc đường."

Mọi người gật đầu, đem tài liệu
Like + follow page: Truyện Full
để nhận tin mới nhất từ Truyện Full nha ^^