Sói Vương Bất Bại

Chương113: Hạn mức VIP của thẻ đen chí tôn



Rất nhanh, đã kết nối được với điện thoại vệ tinh.

Đầu bên kia truyền đến một giọng nói của một người nước ngoài, hỏi anh

bằng tiếng anh: "Xin chào, tôi là Peter, xin hỏi anh là? Trước khi trả lời câu hỏi, tôi mong anh có thể nói cho tôi, làm thế nào mà anh lại có được số điện thoại cá nhân của tôi?"

"Chắc chắn không phải đoán được? Đúng không?"

Peter là giám đốc của trụ sở tổng bộ ngân hàng Toàn Cầu, chuyên phụ trách phê duyệt thẻ thành viên và mở hạn mức tín dụng tạm thời, Tiêu Nhất Thiên và anh ta luôn giữ mối quan hệ rất tốt.

Người cũng như tên, anh ta luôn bị “ngứa da".

Tiêu Nhất Thiên ừ một tiếng, nói: "Tôi Tiêu Nhất Thiên đây."

"Ồ?"

Peter sững sờ, nghe ra là giọng nói của Tiêu Nhất Thiên, nhất thời kích động vô cùng: "Cái gì? Anh nói anh là ai? Không, không, không, tôi không tin đây là sự thật."

"Tôi nghĩ, có lẽ mình phải đến bệnh viện kiểm tra tai mới được, hoặc là, véo đùi của mình một cái, xem có phải trong mơ hay không, tinh thần trạng

thái không tốt nên đâm ra hoang tưởng hay không." Đây cũng là lần đầu tiên Tiêu Nhất Thiên tiếp xúc, nói chuyện riêng với Peter, cho nên Peter bắt đầu đùa với Tiêu Nhất Thiên vài câu.

Nếu như ngày thường, Tiêu Nhất Thiên cũng sẽ cùng anh ta trêu đùa hai

ba câu.

Nhưng hiện tại, Tiêu Nhất Thiên không có thời gian, cũng không có tâm trạng để đùa, nói một cách trực tiếp: “Nghe này Peter, dừng trò đùa ấu trĩ của anh lại, tôi có việc tìm anh, chỉ có mười phút thôi."

"Tôi muốn mở hạn mức tín dụng tạm thời cho Thẻ đen, và phải là cấp VIP %3D cao nhất."

"Hạn mức nào?"

"Nghe không hiểu à? Trong mười phút, cho dù anh dùng cách gì, nhất định phải mở cho tôi, ngay-lập-tức!" Nói xong, Tiêu Nhất Thiên nhìn thời gian, nhắc nhở: “Bây giờ anh chỉ còn

lại 7 phút 26 giây nữa thôi!"

"Cái gì???"

Peter sững sờ, nếu như ban nãy là tâm trạng kinh ngạc, thì bây giờ chính là kinh hãi! Giọng nói của anh ta cũng cao lên mấy đề-xi-ben, anh ta không dám tin mà hỏi lại một lần nữa: “Cục cưng Thiên à, anh đang nói cái gì vậy? Anh có chắc là anh không nói đùa không?"

"Trời đi, tôi thật sự là muốn đến bệnh viện kiểm tra tai, anh dọa tôi sợ chết khiếp."

Xin đăng ký làm thẻ đen đã rất khó rồi, đừng nói đến hạn mức cao nhất?

Một khi đã mở!

Cầm thẻ đen trên tay, bạn muốn đi quẹt ở đâu cũng được, quẹt không ngừng, quẹt khắp nơi mà không sợ, có thể trong lúc não bạn không còn tình táo, lỡ tay quẹt hơn trăm tỷ, số tiền đó rất có thể sẽ ảnh hưởng tới nền kinh tế của một quốc gia.

Hậu quả vô cùng nghiêm trọng, rủi ro cũng vô cùng lớn!

Cho nên, Peter mới bị Tiêu Nhất Thiên dọa sợ chết đứng, hạn mức cấp VIP, ngoại trừ quốc gia nào đó gặp khủng hoàng về kinh tế, nếu không tỉ lệ mở mức hạn mức này rất thấp.

"Anh vẫn còn 6 phút 48 giây!'

Tiêu Nhất Thiên không quan tâm những thứ đó, trong đầu anh bây giờ chỉ

còn một suy nghĩ, có được cỏ Xán Tinh để cứu Tô An Nhiên.

Vì vậy, anh bằng bất cứ giá nào cũng phải có nó.

"Đợi đã, từ từ, cục cưng của tôi ơi."

Peter vội vàng nói: "Anh đừng có giục tôi, thật sự là đừng giục nữa, khi nhận được điện thoại của cậu, tôi đã gọi điện cho vị boss vĩ đại của chúng ta rồi, anh cũng biết đó, đây là chuyện lớn, tôi không thể tự mình quyết định, nhất định phải có boss đồng ý mới được."

"Anh giục nữa, tôi mà có nói sai gì trước mặt boss, rồi boss không đồng ý thì đừng có trách tôi đấy nhé."

Dứt lời, Peter vội vàng đổi ngữ điệu, cười nói: "Boss vĩ đại, chào ông Smith, tôi là Peter, là nhân viên trung thành và tận tâm của ông, tôi có một việc vô cùng quan trọng muốn nói, vì vậy, ông có thể bớt chút thời gian được không...?"

Hiển nhiên, Peter đang xin ý kiến của Boss lớn ngân hàng Toàn Cầu.

Tiêu Nhất Thiên chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Từng giây từng phút trôi qua, những tỉ phú cách Tiêu Nhất Thiên ba mươi mét dù không nghe rõ Tiêu Nhất Thiên và Peter đang nói cái gì, nhưng thấy Tiêu Nhất Thiên không nói chuyện nữa, sắc mặt trầm xuống, liền có người bắt

đầu kiêu ngạo.

"Còn 5 phút nữa, không mượn được tiền thì mau cút về, đừng làm lỡ thời

gian của mọi người!"

"Đúng vậy!"

"Những người đang ngồi đều là những người có tiền của các tỉnh các thành phố, mỗi phút họ đều có thể kiếm ra tiền, còn mày á, cmn cả đời cũng không kiếm nổi đồng nào đâu!"

Lúc này, Tiêu Nhất Thiên giả câm giả điếc không quan tâm bọn họ nói gì.

Chỉ còn lại ba phút, giọng nói của Peter lần nữa truyền tới: “Ôi! Đậu xanh!

Điên rồi, các người đều điên rồi!"

"Nghe này."

"Bảo bối, ông Smith thế mà lại đồng ý, thật con mẹ nó giống một người điên, không suy nghĩ gì cả mà đồng ý, mặc dù tôi muốn có thể giúp đỡ cậu, nhưng mà trước lúc đó, tôi nói thật, tôi không cho rằng boss sẽ đồng ý, cho nên tôi đã nghĩ là sẽ phải xin lỗi cậu như thế nào."

"Nhưng kết quả lại vượt ngoài dự tính của tôi."

"Hình tượng ông Smith trong suy nghĩ của tôi.... Nói sao đây nhỉ, hoàn toàn sụp đổ rồi, ông ấy đột nhiên không còn vĩ đại nữa rồi, bởi vì ông ấy bị điên rồi."

Peter lại bắt đầu luyên thuyên, như bị Đường Tăng nhập vậy.

"Còn 2 phút 50 giây."

Tiêu Nhất Thiên rất muốn chửi người, nhưng vẫn nhịn được.

Peter nói: "Tôi đang làm đây, đang mở rồi, anh phải tin tôi chứ, tôi có thể làm được, nhưng trước khi mở, tôi muốn nhắc anh một việc, anh biết quy định của ngân hàng Toàn Cầu rồi đấy, xin mở hạn mức cấp VIP, ngoài cần boss phê chuẩn, còn có một điều kiện nữa."

"Tôi biết rồi!"

Không đợi Peter nói nữa, Tiêu Nhất Thiên gật đầu nói: “Tôi biết phải làm

thế nào."

"Vậy thì tốt, vậy thì tố,.."

Peter vừa điên cuồng gõ bàn phím, vừa nói chuyện: “Nhưng tôi không thể không nói, hai kẻ điên các cậu, một người dám nói, người kia dám phê, suýt chút nữa dọa tôi lên cơn đau tim, đau tim đó cậu hiểu hông?"

"Để an ủi trái tim nhỏ bé bị dọa sợ của tôi, tôi nghĩ, đêm nay nhất định phải tìm một em làm thêm mấy hiệp mới được."

"Tinh!"

Thời gian chỉ còn nửa phút nữa. một tiếng tinh bỗng truyền tới, Peter đắc ý nói: "Xong rồi, tôi thành công rồi, kể từ khi gia nhập ngân hàng Toàn Cầu tới

nay, đây là lần tôi làm với thao tác nhanh đến vậy..."

Haizz!

Tiêu Nhất Thiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng lười nghe anh ta nói nhăng nói cuội, trực tiếp cúp điện thoại, như một cơn gió quay về chỗ ngồi của mình.

Thời gian vừa kịp.

Nhìn đám nhà giàu đang hăng máu chó này, đang xúm lại, nhỏ giọng thảo

luận: “Bọn mày đoán xem, mười phút nó có mượn được nhiều tiền đến vậy

không?"

"350000 tỷ?"

"700000 tỷ?"

"Hay là 1050 ngàn tỷ?"

"Theo tôi thấy, mượn được bao nhiêu cũng không quan trọng, siêu cấp đại lão số 12. Vừa ra tay là mười tỷ, rõ ràng là quyết phải lấy cỏ Xán Tinh về

tay."

Đặc biệt là hàng đằng sau, những người ngồi cạnh Tiêu Nhất Thiên, ai cũng đều nhìn chằm chằm Tiêu Nhất Thiên, quan sát mỗi một hành động của anh, rất tò mò liệu Tiêu Nhất Thiên sẽ làm thế nào.

Dựa theo quy định bên nhà tổ chức, mỗi người chỉ có một lần quyền trợ giúp bên ngoài mà thôi!

Cũng là nói, nếu như lần này Tiêu Nhất Thiên mượn đến số tiền không đủ dùng, vậy thì, chỉ có thể nhận thua mà thôi, mở to mắt mà nhìn người thanh niên số 12 đoạt lấy cỏ Xán Tinh.

Tiêu Nhất Thiên trực tiếp rút ra tấm thẻ đen, cắm vào khe thẻ của máy trước mặt, sau đó, trên màn hình hiện lên đã kết nối thẻ đen với thẻ xác minh của Phạm Đức Thành lại với nhau.

Ưu điểm là khá thuận tiện, không cần chuyển khoản nữa.

Thẻ xác minh là tài khoản ghi nợ đầu tiên, là một thẻ liên kết, khi số dư trong thẻ xác minh không đủ, máy sẽ tự động thức hiện thao tác chuyển khoản từ thẻ đen.

Thiếu bao nhiêu, chuyển bấy nhiêu!

Ví dụ, thẻ xác minh chỉ có tổng cộng 80500 tỷ, nếu như Tiêu Nhất Thiên ra giá 105 ngàn tỷ, máy sẽ lập tức chuyển 24500 tỷ vào thẻ xác minh.

Cho đến khi trong thẻ hết tiền mới dừng.

"Tấm thẻ đó..."

Dưới ánh nhìn của rất nhiều người, mặc dù Tiêu Nhất Thiên muốn che giấu, nhưng vẫn có người chú ý tới tấm thẻ đen trên tay anh, kinh ngạc nói: "Tôi nhìn thấy, hình như là.."

"Thẻ đen của ngân hàng Toàn cầu!"

Mặc dù thẻ đen rất khó gặp, người bình thường có khi chưa bao giờ nhìn thấy, mà giờ phút này, những người ngồi ở đây là toàn bộ triệu phú tỷ phú các tỉnh trên toàn quốc, dù chưa ăn thịt theo thì cũng đã nhìn thấy heo chạy.

Ngay cả Phạm Nhất Minh con trai của người giàu nhất thành phố Phạm Đức Thành, đã chuyên tìm kiếm thông tin liên quan về thẻ đen chí tôn của ngân hàng Toàn Cầu, khi ở Ruiding Mall anh vừa nhìn đã nhận ra.

Cho nên, thẻ đen chí tôn vừa xuất hiện, đã không thể giấu được dưới ánh

mắt của các tỷ phú ở đây. "Con mẹ nó chứ! Làm sao có thể như thế được? Mày hoa mắt à?"

"Tao nhìn cũng rất giống..."

"Mày cũng hoa mắt à!"

Những người ở đây bắt đầu hỗn loạn, mà lúc này, mười phút tạm dừng đấu giá kết thúc, sáu giây đếm ngược bắt đầu, Tiêu Nhất Thiên không hề do dự dơ bảng giá 1050 ngàn tỷ lẻ 3 đồng!

"Hừ!"

Có người nhắc nhờ: "Đừng ồn! từ từ mà xem, có phải là thẻ đen chí tôn ngân hàng Toàn Cầu hay không, xem anh ta có thể rút ra bao nhiêu tiền từ tấm thẻ đó, thì biết ngay."

Sau đó, phòng đấu giá lại trở về an tĩnh.

Tất cả mọi người đều háo hức chờ đợi, tò mò nhìn màn hình lớn, thanh niên số 12 và Tiêu Nhất Thiên vô cùng căng thẳng, như thể đang tham gia xổ

(Sói Vương Bất Bại))

số vậy.

1400 ngàn tỷ!

Thanh niên ngồi cạnh máy số 12 nghe thấy tiếng những người xung quanh bàn tán. Nhưng anh ta không hề có ý muốn bỏ cuộc, mười tỷ làm đơn

vị, tiếp tục tăng giá!

1400 ngàn lẻ 3 đồng!

Tay của Tiêu Nhất Thiên cũng rất nhanh, dường như con số 1400 ngàn tỷ vừa xuất hiện trên màn hình lớn, anh liền tiếp tục tăng giá!

1750 ngàn tỷ.

1750 ngàn tỷ lẻ 3 đồng!

2100 ngàn tỷ!

2100 lẻ ba đồng!

Mười phút đó, màn hình lớn không ngừng thay đổi những con số, giá không ngừng tăng lên, như thể tên lửa vậy, những tỷ phú xung quanh bắt đầu choáng váng, mắt chữ O miệng chữ A.

Tỷ phú, trâu bò không?

Người ta cứ hai giây lại tăng mười tỷ, mỗi một cái giơ tay chục tỷ bay ra

ngoài!

Dù vậy nhưng Tiêu Nhất Thiên còn chưa thấy đủ!

Quá chậm!

Anh đến tham gia đấu giá, là vì cỏ Xám Tinh, chứ không phải là giả trâu giả bò với đám tỷ phú này!

Vì vậy, khi Tiêu Nhất Thiên đem bảng giá đẩy lên đến 3150 tỷ 3 đồng, thì đột nhiên đứng dậy, sốt ruột đầy thanh niên số 12 quát lên: "Anh có phải là đàn ông không?"

"Có thể nhanh chút được không?"

"Lề mà lề mề, như đàn bà vậy!"

"Tôi còn đang vội, không có thời gian chơi trò đuổi bắt với anh, cứ tăng lên 350 ngàn một lần, quá chậm rồi, trực tiếp chốt giá cuối mà anh có thể trả đi, sau đó, cút!"

Lời vừa nói ra, khi phách vô cùng!