Sói Vương Bất Bại

Chương620: Sức Mạnh Của Một Trượng, Bất Khả Chiến Bại



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Bùm!

Bùm!

Bùm!

Trong mười phút tiếp theo, trong Điện Quỷ xuất hiện một màn kỳ quái. Tiêu Nhất Thiên đứng đó không ngừng tấn công, còn thân ảnh của tiên sinh Vu lại dường như luôn di chuyển, vị trí thay đổi liên tục. Ông ta bị Tiêu Nhất Thiên đánh hết lần này tới lần khác, cơ thể như đã tan nát vậy mà lại lần lượt xuất hiện từ trong hư vô. Ông ta giống như loài gián đánh mãi không chết, bất kể đối phương hô mưa gọi gió, sấm chớp ngập trời, ông ta vẫn bình yên vô sự.

Sáu người còn lại bao gồm cả tôn chủ Hổ Sát đều xem tới mức choáng váng.

Chắc chắn đây là lần đầu tiên bạn họ được tận mắt chứng kiến những thủ đoạn ma quái của tiên sinh Vu, thực sự bị cảnh tượng đang diễn ra làm cho chấn động. Lấy sức mạnh của Tiêu Nhất Thiên mà còn không thể làm tiên sinh Vu bị thương dù chỉ một chút, điều này chứng tỏ gì đây?

Có thể nói, nếu đổi Tiêu Nhất Thiên thành bọn họ, cho dù cố gắng hết sức thì cũng không làm được gì.

“Không hổ là tiên sinh Vu!”

Trong khi quan sát trận chiến, tôn chủ Hổ Sát cũng đồng thời chú ý tới động tĩnh chung quanh. Hắn ta kinh ngạc khi phát hiện ra những quyền cước của Tiêu Nhất Thiên đều rất tốt, ngay cả chiêu kiếm cũng không hề tệ. Sau khi đánh nát ảo ảnh của tiên sinh Vu, sức mạnh còn chưa triệt tiêu, lập tức đi thẳng về các tầng lầu xung quanh điện. Có điều, nguồn năng lượng này còn chưa tới các tầng lầu, cả quyền cước và chiêu kiếm đều cứ như vậy biến mất.

Bởi vậy, mặc dù Tiêu Nhất Thiên đã tấn công hơn mười phút, không chỉ tiến sinh Vu bình an vô sự mà các cung điện, tầng lâu xung quanh cũng còn nguyên vẹn.

Thật giống như...

Khó để có thể nói một cách hợp lý, chỉ là cho người khác cảm giác vô cùng kỳ quái. Như là hoa trong gương, trắng trong nước, những tầng lầu cung điện đó tuy rằng ở rất gần, nhưng lại rất khó có thể tiếp cận. Không khí xung quanh như thể chứa một nguồn năng lượng cực đại, có khả năng hóa giải tất cả sự công kích từ bên ngoài.

Tiêu Nhất Thiên đương nhiên cũng chú ý tới điểm này.

“Trận pháp mạnh lắm!”

Tiêu Nhất Thiên trong lòng có chút kinh hoàng. Trải qua tới hơn mười phút tấn công liên tục vậy mà trước sau đều không tìm ra sơ hở của trận pháp. So với trận pháp này, thì trăm quỷ ăn thịt người lúc trước thực sự không hề đáng kể, thậm chí còn không đáng để nhắc tới.

Trận pháp này có vẻ như đã bao phủ toàn bộ Điện Quỷ.

Nói cách khác, toàn bộ Điện Quỷ thật ra là một chỉnh thể, và các mắt trận có khả năng được bố trí ở bất kỳ vị trí nào trong Điện Quỷ. Muốn tìm được mắt trận trong một khoảng thời gian ngắn, thực sự là khó hơn lên trên, rõ ràng gần như không có khả năng.

Hơn nữa, nếu muốn phá hủy trận pháp này một cách tuyệt đối giống như phá trăm quỷ ăn thịt người bằng cách sử dụng toàn bộ thực lực, sẽ giống như phá hủy toàn bộ Điện Quỷ.

Tiêu Nhất Thiên tự nhận thấy hiện tại anh không có khả năng như vậy.



"Ha ha ha..."

Nhìn thấy không có hy vọng phá trận, ngay khi Tiêu Nhất Thiên chuẩn bị từ bỏ, ảo ảnh của tiên sinh Vu lại một lần nữa xuất hiện ở vị trí cách Tiêu Nhất Thiên chừng hơn mười mét. Thân hình xác xơ như sắp chết lúc trước cùng với cặp mắt u tối mơ hồ bỗng nhiên lúc này lại sáng lên lấp lánh, kèm theo một tiếng cười vang và trầm, chỉ thấy tiên sinh Vu mở miệng nói: “Tôn chủ Ngưu Sát đã tấn công tôi lâu như vậy, bây giờ hẳn cũng không ngại cảm nhận vài đòn tấn công của tôi chứ?”

"Là sao?”

Lời vừa dứt lên, còn chưa đợi Tiêu Nhất Thiên kịp đồng ý hay từ chối, tiên sinh Vu đã giơ một thanh

“Như thế nào?”

Giọng nói rơi xuống đất kia một khắc, không đợi Tiêu Nhất Thiên đáp ứng hoặc là cự tuyệt, vu tiên sinh đã là giơ lên thanh kim ngọc thiền trượng trong tay ông ta, nhắm vào Tiêu Nhất Thiên, chỉ thẳng vào khoảng không trước mặt anh.

Ngay sau đó, thanh kim ngọc thiền trượng ban đầu không có gì nổi bật đã phát ra một luồng sáng chói mắt. Một cái bóng khổng lồ của thanh thiền trượng xuất hiện, nhắm ngay về Tiêu Nhất Thiên, gào thét trong không gian mà thổi về anh một luồng sát khí.

Tốc độ của cái bóng này rất nhanh, một giây trước còn ở bay trước mặt tiên sinh Vu, một giây sau đã tới vị trí của Tiêu Nhất Thiên. Cảnh tượng này thật sự không khác lắm với hình ảnh xuất quỷ nhập thần của tiên sinh Vu ban nãy, giống như dịch chuyển tức thời.

Bùm!

Một luồng cảm giác khủng hoảng vô cùng mãnh liệt ập xuống, con người của Tiêu Nhất Thiên đột nhiên thu hẹp lại, căn bản hoàn toàn không có cơ hội và thời gian để do dự hay tránh né. Theo bản năng, anh vô thức giơ nắm đấm lên, bộc phát một quyền, vội vàng hướng về phía bóng trượng đang lao tới, trực tiếp phản công.

Lấy quyền tay đấu với trượng. Thực sự là quá cứng rắn.

Mà ngay khi nắm tay của Tiêu Nhất Thiên tiếp xúc với chiếc bóng trượng lớn kia, ngay lập tức anh đã cảm nhận được một nguồn sức mạnh vô cùng mạnh mẽ, lớn đến mức khiến trái tim Tiêu Nhất Thiên không nhịn được mà khẽ run lên.

Thực sự quá mạnh!

Dường như thứ đập vào Tiêu Nhất Thiên không chỉ là cái bóng của thiền trượng mà là toàn bộ cung điện và các tầng lầu.

Bùm!

Không hề kéo dài, hai bên đối đầu không đến năm giây, cả người Tiêu Nhất Thiên đã bị đánh bật ra ngoài, bị chiếc bóng khổng lồ của thiền trường bắn ngã về phía sau.

Bay xa tới mấy chục mét.

Anh đành phải lui về chỗ đám người của tôn chủ Hổ Sát, khó khăn lắm mới có thể ổn định được cơ thể, khuôn mặt dưới chiếc mặt nạ đầu trâu lúc này khó coi tới không tả nổi.

Điều này, có phải chính là uy lực của trận pháp hay không?

Trước đó, Tiêu Nhất Thiên cũng từng tiếp xúc qua một vài trận pháp, ví dụ như đại trận Phệ Hồn tại tế đàn ngầm ở Hoàng Thành hay Cự Linh Chi Trận tại lối vào Kiếm Sơn.



Nhưng mà đại trận Phệ Hồn cùng Cự Linh Chi Trận lại không phải trận pháp tấn công, còn đại trận Huyết Triều tuy là trận pháp tấn công nhưng tất cả chúng so với trận pháp bên trọng Điện Quỷ này thì uy lực còn kém rất xa, hoàn toàn không thể so sánh được.

“Thế nào?”

Tiên sinh Vu không tiếp tục tấn công mà mỉm cười hỏi: “Tôn chủ Ngưu Sát muốn thử thực lực của tôi, không biết những gì tôi vừa thể hiện có khiến anh hải lòng không?”

Đúng vậy. Có hài lòng không ư? Đây chính là điều mà Tiêu Nhất Thiên đã hỏi tiên sinh Vu sau khi phá trận pháp trăm quỷ ăn thịt người, lúc này tiên sinh Vu lại trả nó cho anh. “Lợi hại lắm.”

Tiêu Nhất Thiên đã ổn định hơi thở có chút bất ổn trong cơ thể, hai bên nhìn nhau qua khoảng không, rồi anh trầm giọng nói: “Thực lực của tiên sinh Vu thực sự làm tôi mở rộng tầm mắt, thật đáng ngưỡng mộ.”

Quả thực là được mở rộng tầm mắt Từ cuộc đối đầu vừa rồi, Tiêu Nhất Thiên có thể xác định, cảnh giới thực sự của tiên sinh Vu hẳn là nhất cảnh minh khí. Hơn nữa được trận pháo hỗ trợ, chỉ dùng một trượng mà có thể khiến anh dù thuộc siêu cấp cường giả của nhị cảnh minh tâm cũng không thể tránh khỏi việc thất bại. Như vậy có thể thấy rõ được sức mạnh mà trận pháp mang lại.

Thực sự là vượt xa dự đoán của Tiêu Nhất Thiên.

“Tôn chủ Ngưu Sát quá khen rồi.”

Tiên sinh Vu cười rồi dò hỏi: “Hiếm khi mới có dịp tới Long Thành, tôn chủ Ngưu Sát còn muốn thử thêm mấy lần nữa không?”

Thử cái đầu ông ấy!

Tiêu Nhất Thiên trừng mắt liếc nhìn ông ta một cái, không chút nghĩ ngợi liền muốn từ chối, nhưng lời từ chối còn chưa kịp nói ra thì một âm thanh khác từ phía sau truyền tới đã nhanh hơn Tiêu Nhất Thiên một bước.

“Thử!”

“Đương nhiên muốn thử, một cơ hội tốt như vậy thì sao có thể bỏ lỡ chứ.”

Nghe thấy vậy, tất cả mọi người có mặt đều sửng sốt.

Người lên tiếng chính là tôn chủ Hổ Sát.

Đương nhiên vừa rồi tôn chủ Hổ Sát cũng cảm nhận được uy lực của một trượng kia, điều này đã khơi dậy tinh thần chiến đấu của hắn ta. Chỉ thấy hắn tiến lên trước vài bước, đi về phía tiên sinh Vu, vừa đi vừa hỏi:”Tôi đây cũng muốn nếm qua một chút, tiên sinh Vu có bằng lòng chỉ giáo không?”

“Có thể!”

Tiên sinh Vu có chút kinh ngạc nhưng cũng không hề từ chối, gật đầu nói: “Vậy tôn chủ cứ tùy ý ra tay, không cần thương tiếc cái mạng già của tôi

soi-vuong-bat-bai-620-0

soi-vuong-bat-bai-620-1