Editor: demcodon

Sở Từ nhìn thấy hốc mắt của Thôi Hương Như đỏ lập tức tay chân luống cuống, vội vàng lấy khăn tay ra, nhìn chằm chằm chị nói: "Chị đừng khóc mà! Nếu không người khác còn tưởng rằng em bắt nạt chị đó."

Thôi Hương Như vừa nghe lập tức nín khóc mỉm cười, hơi bất lực nói: "Chị không có khóc."

"Nhưng... chị đã nghe thấy những lời em vừa nói..." Thôi Hương Như nhận khăn tay của nàng, phát hiện phía trêи có thêu một đóa hoa kỳ lạ. Mặc dù việc may vá của nàng cũng không tốt lắm, không được tự nhiên. Nhưng hình dáng bông hoa này cô chưa từng thấy qua.

"Chị Hương Như, chị đừng để trong lòng. Em chỉ thuận miệng nói thôi." Sở Từ cười kéo cánh tay Thôi Hương Như đi về phòng, vừa đi vừa nói.

Trêи người Thôi Hương Như có mùi hương nhẹ nhàng nữ tính, ngửi qua rất dễ chịu, chạm vào cánh tay lại càng mỏng manh dễ chịu. Cả người Sở Từ đều sắp dán lên, giống như tên lưu manh muốn sàm sỡ.

"Mặc dù em muốn tốt cho chị, nhưng mà... tính kế nhà họ Võ như vậy. Sau này oán hận của hai bên sẽ càng nhiều hơn, đúng không? Nếu như nhà họ Võ không còn hai căn nhà, bọn họ chân trần tự nhiên không sợ em mang giày. Một khi cùng đường, không phải càng chống đối với em sao?" Thôi Hương Như nói.

Sở Từ dừng bước chân, liếc mắt nhìn Thôi Hương Như: "Chị Hương Như, chị có biết cái gì gọi là rút củi dưới đáy nồi không? Cách tốt nhất làm cho nhà họ Võ cút khỏi dưới mí mắt của em chính là chặt đứt mọi năng lực của bọn họ. Bây giờ mọi người đều biết Sở Từ em có một đối thủ một mất một còn như nhà họ Võ, hơn nữa danh tiếng của nhà họ Võ lại không tốt. Mặc dù hai bàn tay trắng không sợ lại chịu thiệt cũng không dám đến nơi tìm em gây rắc rối. Dù sao co phố này vẫn sẽ có người làm chủ cho em."

Người sống trong con phố này ai mà không biết nàng? Còn bởi vì chuyện của phòng khám Di Khang làm cho mọi người đều biết nàng và nhà họ Võ không hợp nhau. Nhà họ Võ chỉ sợ là không đi đường vòng. Căn bản không có khả năng còn sẽ chủ động đến gây rắc rối.

Trong đầu Thôi Hương Như không nhiều rối loạn như vậy. Mặc dù nhà họ Hoàng đối xử với cô như vậy, trong lòng cô cũng không nhiều tâm tư đi trả thù. Cho nên lúc này, mặc dù không hiểu cách làm của Sở Từ, nhưng còn hơi nghĩ thoáng. Dù sao nếu cô có thủ đoạn như Sở Từ làm sao còn sẽ trêu chọc nhiều chuyện lung tung rối loại như vậy chứ?

Nhưng nghĩ đến nhà họ Hoàng... vẻ mặt của Thôi Hương Như thay đổi: "Em có biết... Tôn Bách Linh nhận hai đứa trẻ về nuôi hay không? Sau khi về thôn, cô ta nói sẽ nuôi hai đứa trẻ này, một trai một gái rất tốt. Trong lòng dì Hoàng tràn đầy không muốn, nói Tôn Bách Linh đừng nhận con lung tung gây rối loạn huyết thống con trai của bà. Nhưng Tôn Bách Linh lại nói... Hoàng Kiến Dân không thể sinh..."

Sở Từ vừa nghe lập tức cười một tiếng: "Vậy không phải rất tốt sao?"

Thôi Hương Như thấy Sở Từ cười tươi, luôn cảm thấy chuyện này có chút liên quan đến Sở Từ. Nhưng lại cảm thấy Tôn Bách Linh sẽ không có khả năng nghe lời Sở Từ, 8-9 phần là cơ thể của Hoàng Kiến Dân thật sự xảy ra vấn đề.

"Tốt là tốt, như Hoàng Kiến Dân sẽ thành trò cười của cả thôn." Thôi Hương Như lại nói tiếp.

Cho dù không thể sinh cũng không đến mức làm cho mọi người quá để ý. Nhưng vấn đề là lúc cô ly hôn với Hoàng Kiến Dân, gia đình đi nói xấu cô khắp nơi, nói cô là gà mái không thể đẻ trứn còn làm Hoàng Kiến Dân chậm trễ. Bây giờ Tôn Bách Linh nhận con nuôi lập tức vả mặt Hoàng Kiến Dân.

Bây giờ tất cả mọi người trong thôn đều bất mãn vì cô. Thành thật mà nói, làm cho trong lòng cô sảng kɧօáϊ hơn rất nhiều. Hơn nữa, chuyện này cũng đồng nghĩa với việc cơ thể của nàng quả thật không sao. Nếu tương lai thực sự có ngày tái hôn không chừng cũng có con của mình.