"Tỷ muội hai người thật thân thiết, đi xem đi, nàng ta ở Hạnh Phân Viện."
"Tỷ phu, thứ cho A Âm nhiều chuyện hỏi một câu.

Nghe nói tỷ tỷ bị Khương thái thái phạt quỳ dưới ngày tuyết rơi suốt mấy tiếng mới bị sốt cao, chắc chắn là tỷ tỷ làm gì đó không tốt khiến Khương thái thái khó chịu rồi, nay A Âm xin lỗi thay tỷ tỷ, mong tỷ phu sẽ chuyển lời giúp A Âm." Giọng nói của Tô Âm mềm mại như khói, cực kì dịu dàng, Thẩm Mặc Trì nghe đến đau lòng.
Thẩm Mặc Trì nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng mà vô tình khi Tô Doanh nhìn hắn, rồi nhìn Tô Âm vừa dịu dàng khéo léo, lại có giáo dưỡng, liền thở dài rằng nếu lúc cưới là Tô Âm thì tốt biết bao.

"Tuy cũng chẳng phải là chuyện lớn gì, nhưng nếu tỷ tỷ của muội hiểu chuyện bằng một nửa muội thì cũng không phải chịu tội này."
Lời nói của Thẩm Mặc Trì khiến Tô Âm như ngồi giữa làn gió xuân, vui như mở cờ, cô ta đi chuyến này quả là đúng đắn.

"Tỷ phu quá khen rồi, vậy A Âm đi thăm tỷ tỷ đây, không làm phiền tỷ phu nữa."
"Đi mà khuyên nhủ tỷ tỷ muội đi, muội cũng biết tính tình nàng ta rồi đó." Thẩm Mặc Trì nói xong thì đi sượt qua người Tô Âm, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà chạm vào khăn tay của Tô Âm.
Trái tim Tô Âm run run, vừa vui vẻ, mà vừa như khó thở, Thái Khuynh là nha đầu đi theo bên cạnh nàng ta vội vàng đỡ nàng ta.
"Cô nương, Thẩm đại gia đi rồi, mặt người đỏ như nướng trên lửa vậy."
Tô Âm trừng nàng ta: “Nha đầu hư hỏng, ngươi dám giễu cợt ta."
Viên ma ma đứng ở hòn non bộ cách đó không xa, nhìn Tô Âm và Thẩm Mặc Trì ngươi tới ta đi như đang nói chuyện tình yêu, lông mày nhíu lại như có thể kẹp chết con muỗi.

Ở Tô trạch, Tô Âm này là người không an phận, ngoài sáng hay trong tối gì cũng muốn so sánh với cô nương nhà mình.


Nay cô nương nhà mình có được mối hôn sự tốt thế, sợ rằng dù trong mơ nàng ta cũng ghen tị đến mức nghiến răng.
Thấy nàng ta đi tới Hạnh Phân Viện, Viên ma ma tăng tốc trở lại Hạnh Phân Viện trước khi nàng ta tới.

Biết Tô Doanh chưa tỉnh bèn ngăn chủ tớ Tô Âm ở bên ngoài Hạnh Phân Viện.
"Đại nãi nãi nhà ta sốt cao, uống thuốc xong mới nằm nghỉ, cảm ơn cô nương có lòng tới thăm, cô nương về đi thôi."
Viên ma ma đi theo Tô Doanh từ nhỏ, hiện nay ngay cả khi Đại bá mẫu gặp Viên ma ma cũng phải e ngại ba phần.

Tô Âm thức thời đứng lại, trong lòng đầy lo lắng nhìn Viên ma ma chằm chằm: “Tỷ tỷ bệnh đến mức đó, đúng là khiến người ta lo lắng."
"Đúng thế, nếu cô nương muốn gặp Đại nãi nãi nhà ta thì không biết phải đợi đến bao lâu.

Để cô nương cứ đợi như thế thì không được."
Tô Âm đi chuyến này là có ý đồ khác, cũng đã thỏa mãn ý nguyện rồi, tội gì phải chờ tên ngu yếu ớt đó tỉnh lại chứ? Tỉnh lại thì nàng ta cần phải ứng phó nữa, từ trước đến nay giữa hai người họ toàn nói những câu như mang theo dao đâm, chằng ai phục ai.

Lúc này nên biết nghe lời phải, về rồi tính sau.
"Vậy nhờ ma ma nhắn cho tỷ tỷ là ta đã tới."
Viên ma ma nở nụ cười tiễn khách: “Cô nương đi thong thả."

Viên ma ma đi về, Thái Mạn đứng ngoài cửa đi sau lưng bà ta mà nhìn quanh: “Đi rồi sao?"
Viên ma ma gật đầu, nhưng giọng nói lại rất tức giận: “Cô nương nhà chúng ta số khổ quá mới gặp phải nhà chồng như thế.

Ban nãy thái thái gọi ta đi, bảo ta nói với Đại nãi nãi rằng ngày mốt bà ta và Nhị cô nương đi Phổ Ninh Am dâng hương, bảo Đại nãi nãi an bài sớm, đừng khiến Thẩm gia mất mặt.

Trời ạ, chẳng lẽ bà ta không biết Đại nãi nãi còn đang bị bệnh hay sao? Bà ta vốn chẳng coi tiểu thư nhà chúng ta là người mà bà ta coi là nô tài để sai sử đó."
Thái Mạn nghe thế cũng rất bực bội: “Vậy giờ phải làm sao mới được đây? Đại nãi nãi còn đang bị bệnh, làm sao mà sắp xếp?"
"Cũng may vẫn còn một ngày, chờ Đại nãi nãi tỉnh lại rồi nói."
Sáng sớm hôm sau Tô Doanh tỉnh lại, ăn điểm tâm xong lại uống thuốc, cảm giác đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

Dựa vào giường, nghe Viên ma ma kể chuyện Khương thái thái dặn và muội muội Tô Âm tới thăm bệnh.
Năm Chiêu Toả Nhi đầy sáu tuổi Thẩm Nha về nhà mẹ đẻ khiến Khương thái thái tức chết, Thẩm Nha như nguyện gả cho Tiểu Nha Nội trong huyện.

Tên nha nội đó, ngoài mặt sống rất tốt, nhưng trong bụng lại là hạng người bạ đâu nói đây, ham mê nữ sắc.

Thẩm Mặc Trì đỗ Tiến sĩ, Thẩm gia lập tức nước lên thì thuyền lên.


Thẩm Nha bắt đầu chê Tiểu Nha Nội không tiến bộ, lại còn ham mê gái phong trần khắp nơi, bèn về nhà khóc lóc kể lể với Khương thái thái.

Tiểu Nha Nội tìm tới cửa, nghe Thẩm Nha nói những lời khó nghe đó, nhất thời thẹn quá thành giận mà đánh ngay trước mặt Khương thái thái.

Thời gian đó Khương thái thái bị cảm lạnh, tức khắc vừa sốt ruột vừa tức giận, thở không ra hơi mà nôn ra một ngụm máu rồi qua đời.
Hôm nay gặp lại cảnh này, Tô Doanh định lợi dụng nó.
"Ma ma, ta nhớ ở cổng Phổ Ninh Am có một người mù xem bói."
"Đúng thế, đã bói mệnh ở cổng Phổ Ninh Am hơn nửa đời người rồi, cô nương hỏi hắn làm gì?".

đam mỹ hài
Tô Doanh bảo Viên ma ma đến gần rồi thì thầm to nhỏ bên tai bà ta, cuối cùng còn nói thêm một câu: “Hắn ta chỉ muốn mua mấy mẫu ruộng màu mỡ và mấy cửa hàng ra oai thôi, đừng tiếc tiền, cứ cho nhiều nhiều là được."
Đây không phải là trọng điểm đó? Viên ma ma ngạc nhiên chăm chú nhìn Tô Doanh một lúc lâu, cảm thấy hai tháng này ngoại trừ cơ thể gầy gò ra thì không có gì thay đổi, nhưng sao tính tình lại thay đổi rồi? Tuy mối quan hệ thông gia này là do Đại lão gia chọn, nhưng cô nương cũng chọn trúng mới tính mà!
"Tuy hiện nay vợ chồng không thuận hòa, nhưng dù sao cũng đã yên thân gửi phận rồi.

Nếu cô nương muốn làm thế thật thì không còn đường quay đầu đâu!"
Viên ma ma quá lo lắng rồi, cũng chẳng có con đường nào quay trở lại tốt hơn nữa.

Nếu không chẳng lẽ phải giống như đời trước cứ cực khổ lo liệu việc nhà, chuyện vụn vặt cho nhà họ Thẩm, đưa nhà họ Thẩm bước vào hàng ngũ giàu sang vô cùng, mà nàng thì làm việc như trâu như ngựa rồi đến chết không ai hỏi han hay sao?
Tô Doanh mệt mỏi thở dài, một lúc lâu mới nói: “Làm theo dặn dò đi thôi."

Thái Mạn không biết Đại nãi nãi dặn dò Viên ma ma cái gì mà chỉ thấy Viên ma ma gật đầu coi như đồng ý.
Viên ma ma lại rõ ràng, cô nương muốn thoát thân rồi.
Viên ma ma chuẩn bị xe ngựa thoải mái theo căn dặn, nếm, gối dựa đều chọn bông Hà Nam tốt nhất, trong ngăn kéo bên trong cả có đồ uống lẫn thức ăn, thậm chí còn chuẩn bị một bộ trà cụ và bếp lò bằng đất nhỏ, săn sóc tỉ mỉ hết sức có thể.
Hôm đó Khương thái thái lên xe ngựa thì tỏ vẻ rất hài lòng.

Nghĩ rằng cuối cùng Tô Doanh cũng làm được việc khiến bà ta hài lòng, chuyện này làm cho tâm trạng bà ta rất tốt, cười cười nói nói với Thẩm Nha đến Phổ Ninh Am.
Trong am Ngô phu nhân rút được quẻ thượng, Khương thái thái rút được quẻ trung.
Hai người đi tìm ông thầy mù đoán mệnh ở ngoài cửa am, lời người đoán mệnh đó nói làm Ngô phu nhân cực kì vui vẻ.

Đến khi xem quẻ của Khương thái thái, Khương thái thái nghe xong thì sắc mặt càng khó coi.

Ngô phu nhân đi cùng không nhịn được mà khích bác đôi câu, Khương thái thái lập tức nổi giận.
Trái tim của Khương thái thái như treo trên lửa nướng, lên xe ngựa xem cách trang hoàng thu xếp, thấy đâu cũng là vờ vĩnh giả vờ giả vịt.
Thẩm Nha thấy nương tức giận đến mức đó, đại tẩu Tô Thị chắn chắn lại gặp nạn rồi, trái tim nhảy nhót như chim vừa ra khỏi lồng, chỉ muốn vỗ cánh bay về phủ xem Tô Thị bị nương xử lý thế nào.
Ở Văn Hội của huyện ngày hôm qua, Thẩm Mặc Trì được cực lực thổi phồng, chuyện này khiến trong lòng hắn ta thấy rất hưởng thụ, nhưng cũng không vì thế mà lâng lâng không tự biết mình.

Lúc này hắn đang ôn lại sách vở ở trong thư phòng, chuẩn bị cho kì thi mùa xuân sang năm, định bụng một lần thành danh.
Bên ngoài thư phòng, tên sai vặt Đại Vĩnh hô lên: “Đại gia, thái thái mời ngài qua đó một chuyến, nói rằng có chuyện cấp bách như trời sập.".