Lúc Mộc Cẩm Nhu ra về, giọng nói đều có chút run, tuy rằng trên mặt giả bộ cười, cũng tỏ ra không quan tâm, nhưng bàn tay giấu sau áo năm chặt, móng tay sắc nhọn như sắp đâm vào da thịt.

Mộc Vãn cẩn thận nhìn, không nhịn được cười trộm trong lòng.

Cô ta như thế gọi là lấy đá đập vào chân mình, muốn đến đây khoe khoang với cô, cuối cùng lại mang cục tức vào người.

Mộc Vãn không để ý Lăng Thận Hành cưng chiều yêu thương ai, nhưng Mộc Cẩm Nhu lại quan tâm, vì thế Lăng Thận Hành đưa gì Mộc Cẩm Nhu cũng vui mừng nhận lấy, tối hôm nay chỉ sợ là không ngủ được.

̴Trong phủ này không bao giờ thiếu lời ra lời vào, sau một buổi tối, chuyện Thiếu soái đưa Mộc Vãn đi ăn cơm tây đã truyền đi khắp phủ.

Không chỉ có vậy, bà hai còn nghe Thúy Quỳnh nói, Thiếu soái đưa Mộc Vãn đi thăm Hồng Tụ trong nhà giam.

Vì tin tức này, bà hai tặng cho Thúy Quỳnh một đôi khuyên tai ngọc bích.


Thúy Quỳnh biết chuyện này đương nhiên là do Mộc Vãn cố ý nói cho cô ta nghe, thấy cô ta từ bên ngoài vui vẻ trở về, trên mặt không dấu được ý cười vui sướng là cô biết chuyện đã thuận lợi được truyền ra bên ngoài, không đúng vậy sẽ không bởi vì nhận được thứ tốt mà cười vui đến thế.

Người chết vì tiền, chim chết vì ăn, làm người kiêng kị nhất là lòng tham.

Mộc Vãn đi ra từ phòng thí nghiệm của mình, dặn dò Thúy Quỳnh gọi Lý Hòa Bắc đến đây, bình thường cô chẳng mời nổi vị tâm phúc của Lăng Thận Hành, lần này vừa gọi đã thấy tới.

Lý Hòa Bắc có thể ở bên cạnh Lăng Thận Hành lâu như vậy, ngoài sự dũng cảm ra, còn tỉ mỉ khéo léo, thông minh sáng dạ, mấy này nay Thiếu soái đối xử với thiếu phu nhân rất khác, làm sao anh ta lại không để ý, huống chi vị thiếu phu nhân này vừa rơi xuống giếng, không làm người ta ghét như trước đây, ngược lại còn có chút yêu thích.

Lý Hòa Bắc vừa đến, vừa định cúi chào, Mộc Vãn liền vung tay: “Mấy chuyện lễ phép này cho miễn, sân nhà mình, kính đến kính đi thật phiền phúc.

”Cô đưa một bọc giấy cho Lý Hòa Bắc: “Đây là do tôi suốt đêm làm ra, nếu Thiếu soái cảm thấy dùng tốt, tôi sẽ làm thêm một ít.


”Lý Hòa Bắc sửng sốt một chút mới phản ứng lại được, lần trước đến đòi trà quế hoa còn xảy ra chuyện, hôm nay thiếu phu nhân lại chủ động đưa trà vào tay anh ta, xem ra, lúc cô ở cùng Thiếu soái đã giải hoà, mây mở sương tan rồi.

Lý Hòa Bắc luôn mồm nói tạ ơn, vừa muốn rời đi, Mộc Vãn lại nhét một bọc giấy khác vào tay anh ta.

Anh thắc mắc hỏi: “Đây cũng là trà quế hoa sao?”“Cái này cho cậu.

” Mộc Vãn cầm lấy cuốn sách trên bàn, “Gần đây cậu nhìn không rõ, mắt ứa nhiều nước, con ngươi đầy tia máu, đây là do nóng trong gan, mang thuốc này về nấu uống, mỗi ngày ba lần, dùng sau ăn, bình thường chú ý đến ăn uống sinh hoạt và điều chỉnh tâm trạng, nếu được sẽ khỏi hẳn sau bảy ngày.

”Lý Hòa Bắc nghe xong, rất kinh ngạc, gần đây anh ta thay Thiếu soán làm việc, vì chuyện khá phức tạp, anh ta hơi lo lắng, lại thêm ăn uống không đúng giờ giấc, sinh hoạt thất thường, mắt đã không tốt từ lâu, nhưng mà anh ta sống trong quân đội, ý chí lớn hơn người thường, nghĩ là ốm vặt không để ý, mấy ngày gần đây, mắt càng ngày càng kém, có lúc không nhìn rõ.

“Đa tạ thiếu phu nhân.

” Lý Hòa Bắc kinh sợ đồng thời cũng cảm động, anh ta không nghĩ thiếu phu nhân lại quan sát cẩn thận như vậy, anh ta có bệnh cô đều nhìn ra được, hơn nữa còn sớm thay anh ta chuẩn bị thuốc.

Gần đây Thiếu soái có thái độ thay đổi đối với Thiếu phu nhân, anh ta còn mờ mịt không rõ nguyên nhân, rốt cuộc bây giờ cũng biết lý do Thiếu soái thay đổi, thiếu phu nhân rơi xuống giếng một lần, quả nhiên là thay da đổi thịt, như Phượng Hoàng niết bàn.

.