Thư Kiếm Ân Cừu Lục

Chương4: Trương Trọng Siêu Vung Thanh Kiếm Báu -dư Ngư Đồng Thổi Ống Sáo Vàng




Lý-Mộng-Ngọc thấy Tiền-Chính-Luân đỡ Đổng-Triệu-Hòa ra khỏi phòng của Lạc-Băng đưa về phòng riêng thì nghĩ thầm:
-"Công-phu điểm huyệt thật là kỳ diệu! Cứ nhìn tên Tiêu-Sư kia hùng hổ thế nào mà khi bị điểm trúng huyệt rồi thì mặt mày méo xệch nhăn nhó không cách gì trị được đến nỗi phải khuất mình chịu nhục đi năn nỉ ỷ ôi xin cứu mạng! Thầy ta chắc chắn phải giỏi về môn điểm huyệt này lắm nên trông người vẫn ung dung mà không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên cả. Sao thầy ta lại không truyền cho ta phép điểm huyệt ấy nhỉ? Trước sau gì ta cũng phải xin thầy dạy cho ta mới được".
Lý-Mộng-Ngọc quay trở về phòng mà trong lòng cứ lâng lâng mơ tưởng mãi đến công phu điểm huyệt. Dùng bữa xong, Lý-Mộng-Ngọc ba hoa chích chòe với bà nội và mẹ cho vui. Định đi tìm sư-phụ thì bị Lý thái-thái với Lý phu-nhân gọi lại rầy la:
-Tại sao con cứ thích đi sinh sự hoài vậy? Hết can thiệp vào việc người này lại xen vào việc kẻ khác! Từ nay bà cũng như mẹ không muốn con mặc y-phục cải nam-trang nữa, nhớ chưa! Con phải ở gần bà nội với mẹ chớ đừng cỡi ngựa đi buông lung nữa!
Lý-Mộng-Ngọc cười thưa:
-Thưa bà, thưa mẹ! Con nghe bà và mẹ thường than thở là không có con trai cho vui nên. Nay con cố biến thành con trai đây, sao bà và mẹ lại không muốn?
Lý phu-nhân chỉ có mỗi một mình nàng là con nên chiều chuộng nâng niu còn hơn cả châu ngọc, vì thế đôi khi mà nàng trở nên ương ngạnh. Vì vậy khi nghe nàng nói thế thì cả hai người chỉ cười mà thôi chứ không la rầy trách mắng nữa.
Chờ cho bà nội và mẹ lên giường đi nghỉ, Lý-Mộng-Ngọc cũng định cởi áo đi nằm thì bất chợt bên ngoài có tiếng động nhè nhẹ. Lý-Mộng-Ngọc day sang phía cửa sổ ngóng xem thì chấn song có tiếng kêu ⬘lắc cắc⬙. Một bóng người đeo ngoài cửa sổ chõ miệng vào bên trong nói nhỏ rằng:
-Thằng bé ranh kia! Mau ra ngoài này! Ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi đó.
Lý-Mộng-Ngọc ⬘ừ⬙ một tiếng, tay cầm theo kiếm vội vàng mở cửa ra ngoài. Trong mà đêm u tối, Lý-Mộng-Ngọc trông thấy một cái bóng đen chờ sẵn tại đó. Vừa thấy nàng, bóng đen lập tức lên tiếng:
-Ta cũng khá khen cho ngươi dám ra đây gặp tao. Tưởng đâu ngươi co đầu rụt cổ trốn biệt trong phòng rồi chớ!
Dứt lời, cái bóng từ trong vách vụt ra. Lý-Mộng-Ngọc còn nhỏ tuổi nên rất háo thắng, chẳng khác gì hươu non không biết sợ cọp. Nàng không cần để ý rằng ở bên ngoài có những kẻ thù nguy hiểm đang mai phục hay không mà cứ thế phóng bừa ra. Lý-Mộng-Ngọc chưa kịp trả lời thì một lưỡi kiếm nhắm ngay mặt nàng đưa tới.
Lý-Mộng-Ngọc rút kiếm ra đỡ và hét lên:
-Ngươi là ai?
Cái bóng đen khẽ lui lại một bước, tay mặt chống kiếm, tay trái chỉ vào mặt Lý-Mộng-Ngọc, nói:
-Ta là Túy Vũ Huỳnh Khố Tiêu-Thanh-Đồng đây! Này, ta hỏi ngươi. Ta với ngươi không thù không oán, tại sao ngươi lại ra tay giúp bọn tiêu-sư kia làm trở ngại công việc của ta là nghĩa làm sao?
Lý-Mộng-Ngọc ngước mặt lên thì nhìn thấy rõ là cô gái áo vàng. Đôi mắt nàng trân trân nhìn Lý-Mộng-Ngọc với một vẻ đầy oán hận.
Bị chất vấn, Lý-Mộng-Ngọc chỉ ấm ứ, không sao trả lời cho xuôi được vì không có lý do chính đáng về việc làm trở ngại chuyện của Tiêu-Thanh-Đồng. Thế nhưng đã quen tính ngang tàng, suy nghĩ không được câu trả lời xác đáng, Lý-Mộng-Ngọc lại lên tiếng cãi bướng:
-Việc trong thiên-hạ thì phàm là người trong thiên-hạ ai cũng có thể can thiệp được. Ta vốn rất thích can thiệp vào chuyện thiên-hạ. Nếu ngươi không phục thì hãy giở kiếm-pháp ra mà cùng ta tỉ thí thêm chuyến nữa.
Dứt lời, Lý-Mộng-Ngọc vung kiếm lên chém tới. Tiêu-Thanh-Đồng tức giận ứa gan liền rút kiếm ra chống trả kịch liệt. Lý-Mộng-Ngọc vừa chống đỡ vừa lùi ra sau. Khi lui gần đến cửa phòng, Lý-Mộng-Ngọc bỗng nhiên gọi lớn lên:
-Thầy ơi! Thầy ơi! Mau cứu con với! Nó định giết con đây!
Tiêu-Thanh-Đồng bật cười lên một tiếng mà rằng:
-À, thì ra cậu bé này sợ chết thật mà! Không đâu, ta không thèm giết ngươi đâu mà sợ. Ta gọi ngươi ra đây để dạy ngươi một bài học cho ngươi khôn ra để từ nay không còn xen vào chuyện của ai khác nữa.
Lý-Mộng-Ngọc nghe nói vậy thì quay lưng toan bỏ chạy nhưng Tiêu Thanh-Đồng nhảy tới bám sát theo lưng, nhất quyết không cho nàng tẩu thoát. Lý-Mộng-Ngọc xoay lại, dùng một thế ⬘Xuân Vân Hạ Triển⬙ nhắm Tiêu-Thanh-Đồng đâm tới. Tiêu-Thanh-Đồng chẳng chút sợ hãi, dùng ngay ⬘Tam Phân Kiếm Thuật⬙ chống đỡ lại và bắt đầu phản công tới tấp.
Lý-Mộng-Ngọc bị Tam Phân Kiếm Thuật của Tiêu-Thanh-Đồng đánh không kịp đỡ, rụng rời cả tay chân. Tiêu-Thanh-Đồng quát lên một tiếng rồi đâm thẳng một chiêu ngay bụng Lý-Mộng-Ngọc, thế kiếm thật dũng mãnh và lanh lẹn. Lý-Mộng-Ngọc cả kinh, thấy tránh né thì không còn kịp nữa, mà chống đỡ thì cũng không xong vì thanh kiếm của nàng đã lỡ đà lơ lửng trên không vì đã lỡ dồn hết sức vào nhằm chống đỡ một chiêu kiếm khác của Tiêu-Thanh-Đồng. Nhưng chẳng ngờ đó chỉ là một hư chiêu, mà Lý-Mộng-Ngọc đã mắc hởm.
Đang lúc nguy cấp, Lý-Mộng-Ngọc nghe đàng sau có tiếng người, rồi một bóng người xuất hiện rồi ⬘xoảng⬙ một tiếng, thanh kiếm của Tiêu-Thanh-Đồng đã bị đánh bạt sang một bên. Lý-Mộng-Ngọc cả mừng khi nhìn ra đó chính là Lục-Phỉ-Thanh, sư-phụ của nàng. Lý-Mộng-Ngọc đoán chắc sư-phụ đã nghe thấy tiếng nàng cầu cứu nên đến tiếp viện. Thừa lúc Tiêu-Thanh-Đồng khựng lại một cái, Lý-Mộng-Ngọc nhảy phóc một cái ra đứng gọn gàng đàng sau lưng Lục-Phỉ-Thanh.
Tiêu-Thanh-Đồng thấy Lý-Mộng-Ngọc đứng đàng sau lưng Lục-Phỉ-Thanh thì đoán chắc ông là sư-phụ của nàng. Nghĩ vậy, nàng liền múa kiếm xông tới giao đấu với Lục-Phỉ-Thanh. Qua vài hiệp, Tiêu-Thanh-Đồng thấy rõ kiếm pháp của Lục-Phỉ-Thanh chẳng khác với Lý-Mộng-Ngọc chút nào, hẳn là người cùng một môn phái. Tuy nhiên, kiếm thuật của Lục-Phỉ-Thanh thật vững vàng hơn Lý-Mộng-Ngọc rất nhiều. Mặc cho Tiêu-Thanh-Đồng xuất chiêu thần tốc bao nhiêu, Lục-Phỉ-Thanh vẫn ung dung từ tốn mà chống đỡ như chẳng chút phí sức. Đánh thêm vài hiệp nữa, Tiêu-Thanh-Đồng nhận thấy rõ là bao nhiêu thế của Tam Phân Kiếm Thuật của nàng đều bị Lục-Phỉ-Thanh chế ngự hết cả, và mình bắt đầu bị lép vế dần dần.
Lý-Mộng-Ngọc đứng sang một bên nhìn cả hai người so kiếm mà lòng say mê, xem hoài không chớp mắt. Nàng hết sức khôn lanh và quỷ quyệt, biết rằng đây là một cơ-hội tốt cho nàng mục kích được những cái linh diệu trong kiếm-thuật mà sư-phụ chưa truyền hết cho nàng, và Đồng thời cũng là một dịp may để cho nàng quan-sát kiếm pháp của Tiêu-Thanh-Đồng tường tận để rút tỉa những ưu và khuyết điểm có lợi cho nàng về sau. Thật là nhất cử lưỡng tiện!
Lý-Mộng-Ngọc thấy sư-phụ sử dụng ⬘Nhu Vân Kiếm Thuật⬙ cũng chẳng khác gì nàng, chỉ khác là công-lực hỏa hầu của ông trên hẳn nàng một bậc. Chiêu thế tuy chậm rãi nhưng vững vàng, ngay từ đầu đã giữ được thế quân bình. Thêm vào đó, có thể nói là Lục-Phỉ-Thanh gần như có được niềm tự tin tuyệt đối, luôn luôn điềm tĩnh, không bao giờ hoang mang trước những đường kiếm biến hóa kỳ lạ của đối phương Một trong những bí quyết của ⬘Tam Phân Kiếm Thuật⬙ là dùng chiêu thức biến hóa để làm rối loạn tinh thần của đối phương rồi lựa sơ hở mà đánh vào. Nhưng Lục-Phỉ-Thanh không bao giờ bị rối loạn tinh thần. Vì thế, ⬘Tam Phân Kiếm Thuật⬙ của Tiêu-Thanh-Đồng sử dụng không có công hiệu như khi đấu với Lý-Mộng-Ngọc.
Tiêu-Thanh-Đồng nhận thấy ngay kiếm-thuật của Lục-Phỉ-Thanh thật cao-siêu, thuộc vào hạng danh gia tiền bối, trên hẳn nàng. Nghĩ vậy, Tiêu-Thanh-Đồng liên tiếp sử dụng mấy ngón chân truyền là ⬘Đại Mịch Cô Yên⬙ và ⬘Bình Sa Lạc Nhạn⬙, hai tay vung lên hai ngọn ⬘Thiết Liên Tử⬙ tấn công không ngừng với mục đích đưa đối phương trở về thế thủ để có cơ hội tẩu thoát.
Ngờ đâu Lục-Phỉ-Thanh sử dụng ⬘Nhu Vân Kiếm Thuật⬙ thật khéo léo, dù đôi lúc phải đỡ gạt đôi chút nhưng sau đó thế công lại không ngừng đánh ra liên tục. Vì thế, Tiêu-Thanh-Đồng phải chống đỡ luôn tay, không có cơ hội để dừng tay nữa chứ đừng nói chi là thoát thân!
Tiêu-Thanh-Đồng vừa đánh vừa thầm kêu khổ. Nàng ở vào thế ⬘tấn thối lưỡng nan⬙. Biết đánh lâu không thể được, mà muốn chạy cũng không xong! Nhưng nghĩ không lẽ lại đứng trơ ra mà chịu trận cho nên nàng phải miễn cưỡng đem hết sức lực bình sinh ra mà chống cự và phó thác, mặc cho số phận đưa đẩy.
Lý-Mộng-Ngọc đột nhiên tra gươm vào vỏ rồi bất ngờ nhảy vào ⬘ăn có⬙, dùng một chiêu ⬘Vô Cực Huyền Công Quyền⬙ kèm theo một cước. Nàng không có ý hại đối phương mà chỉ muốn trả cái thù hôm trước Mộc-Trác-Luân vặt trụi lông đầu ngựa nàng đưa cho Tiêu-Thanh-Đồng xén vụn ra trước gió.
Theo phong-tục của Hồi-Giáo thì việc con trai đùa cợt với con gái là không thể tha thứ được. Nhưng vì lần xuất ngoại này, Tiêu-Thanh-Đồng mang trong người một trọng trách nên đành nhẫn nhịn bỏ qua vì không muốn bị chú ý đến nhiều, có thể đưa đến chuyện bại lộ hành tung. Và đánh lý ra, một khuê-nữ ra đường phải che mặt bằng một miếng the mỏng, nhưng nếu làm vậy lại cành gợi cho người lạ thêm tính hiếu kỳ nên nàng cũng bỏ luôn để tự nhiên đi lại, dễ bề hành động.
Chuyện Lý-Mộng-Ngọc, ⬘chàng trai trẻ⬙ đùa cợt khiếm nhã với mình, Tiêu-Thanh-Đồng đã cho thông qua vì nàng chỉ chú tâm đến việc quan-trọng hơn là tìm cách đoạt lại Khả-Lan-Kinh. Nhưng cái hận mà Lý-Mộng-Ngọc giúp bọn tiêu-sư của Trấn-Viễn tiêu-cục làm hỏng đại-sự của dân-tộc Duy, nàng không thể tha thứ được. Do đó nàng quyết tìm đến nơi để cật vấn và cũng là để ⬘dạy⬙ cho Lý-Mộng-Ngọc một bài học nhớ đời. Ngờ đâu, chuyến này Tiêu-Thanh-Đồng gặp phải sư-phụ của ⬘oan gia⬙ là Lục-Phỉ-Thanh, một cao-thủ, võ-nghệ tuyệt luân vào hàng tiền bối khiến cho nàng đã không rửa hận được mà còn chuốc thêm lấy sự phiền toái, lâm vào tình trạng tiến không được mà lui cũng chẳng xong! Một mình Lục-Phỉ-Thanh nàng đã nhắm sức là không địch nổi, nay Lý-Mộng-Ngọc lại còn nhảy thêm vào vòng chiến thì phần bất lợi của nàng còn tăng thêm bội phần nữa!...
Thấy Lý-Mộng-Ngọc thừa cơ nhảy vào vòng chiến, Tiêu-Thanh-Đồng cả giận nên cho dù đang bị nguy khốn, nàng quyết liều mạng một phen với ⬘tên thanh-niên người Hán vô sỉ⬙ này.
Nghĩ vậy, Tiêu-Thanh-Đồng dồn hết tâm trí để đối phó với Lý-Mộng-Ngọc mà không cần để ý đến Lục-Phỉ-Thanh làm gì nữa. Nhưng mũi kiếm của Lục-Phỉ-Thanh đã đưa ngay đến trước mặt nàng nên không thể làm ngơ được.
Tiêu-Thanh-Đồng né sang một bên tránh được mũi kiếm thì phía sau quyền của Lý-Mộng-Ngọc đã đánh tới, miệng nàng hét lớn:
-Xem quyền của ta đây!
Chiêu ⬘Mãnh Kê Đoạt Mễ⬙ của Lý-Mộng-Ngọc nhanh như chớp đã đánh trúng vào vai trái của Tiêu-Thanh-Đồng. Dù biết trước là thế, Tiêu-Thanh-Đồng cũng không tài nào tránh né được.
Sau khi đánh trúng vào bả vai Tiêu-Thanh-Đồng, quyền của Lý-Mộng-Ngọc biến thành trảo, năm ngón tay như năm mấu sắt nhọn chụp vào vai nàng bấu mạnh. Tiêu-Thanh-Đồng vội vàng dùng một thế ⬘Cầm nã Thủ⬙ trở ngược cánh tay trái lại định đánh bạt tay của Lý-Mộng-Ngọc ra.
Lý-Mộng-Ngọc thừa dịp tay phải của Tiêu-Thanh-Đồng mắc cầm kiếm bèn dùng nắm tay trái phóng ra một quyền đánh ngay vào dạ dưới của Tiêu-Thanh-Đồng. Thấy ngọn quyền quá hiểm ác, Tiêu-Thanh-Đồng cả kinh không biết đối phó làm sao, chỉ còn cách thối lui lại đàng sau, tránh được bao nhiêu thì tránh mà thôi. Cũng may là Lý-Mộng-Ngọc không dùng toàn lực và cũng không muốn hại Tiêu-Thanh-Đồng nên khi quyền vừa đánh trúng bụng Tiêu-Thanh-Đồng thì Lý-Mộng-Ngọc xòe bàn tay ra vuốt nhẹ một cái rồi rút tay về, miệng tủm tỉm cười.
Bình-sinh, Tiêu-Thanh-Đồng chưa bao giờ bị ai làm nhục đến thế này! Mặc dầu quyền của Lý-Mộng-Ngọc không làm nàng đau đớn gì, nhưng bàn tay của ⬘chàng thanh-niên⬙ kia đã đụng đến thân thể nàng. Tệ hơn nữa, thái-độ của ⬘thanh-niên⬙ kia dám xúc-phạm đến mình như thế thì không thể tha thứ cho hắn được. (#1)
Tiêu-Thanh-Đồng vừa thẹn lại vừa giận, bịm môi cắn răng ra chiều khổ sở đau đớn vô cùng. Nàng thét lớn một tiếng, chém ngay vào mặt Lý-Mộng-Ngọc một cái. Lý-Mộng-Ngọc sau khi chọc giận được địch thủ đang đắc ý bỗng giật mình kinh hãi vội vã lách mình tránh né. Đã quyết tâm giết chết kẻ thù, Tiêu-Thanh-Đồng nhắm bụng Lý-Mộng-Ngọc, dùng hết sức bình sinh đâm một kiếm thật mạnh.
Lục-Phỉ-Thanh biết đây là một chiêu trí mạng nên vội vàng đưa kiếm ra đỡ cho Lý-Mộng-Ngọc. Bị Lục-Phỉ-Thanh ngăn cản, Tiêu-Thanh-Đồng cũng chẳng buồn nghĩ đến chuyện đấu với ông, chỉ quyết liều mạng với Lý-Mộng-Ngọc mà đâm với chém liên tục. Lục-Phỉ-Thanh đã được chứng kiến kiếm pháp tinh xảo của Tiêu-Thanh-Đồng nên không dám coi thường lơ đãng vì sợ Lý-Mộng-Ngọc cậy tài khinh thường mà nguy đến tánh mạng.
Lục-Phỉ-Thanh khi giao đấu với Tiêu-Thanh-Đồng chẳng qua là để thử sức chơi thôi chứ không có ý làm thương tổn đến tánh mạng của nàng nên những đường kiếm của ông đều giữ gìn cẩn thận, không cho chạm đến người nàng. Đôi khi mới phóng ra có một nửa mà nhắm Tiêu-Thanh-Đồng không thể đỡ được, ông đã lẹ tay thu về ngay.
Nhưng Tiêu-Thanh-Đồng giờ đây đấu với Lý-Mộng-Ngọc lại khác. Cho là bị ⬘chàng trai⬙ cố tình chọc tức và làm nhục mình, Tiêu-Thanh-Đồng không còn nhân nhượng nữa. Chiêu kiếm nào của nàng đưa ra cũng đều hiểm độc dũng mãnh, chỉ chực kết liễu mạng đối phương.
Thế nhưng Lý-Mộng-Ngọc không biết là nguy hiểm cứ tiếp tục dùng quyền đấu với Tiêu-Thanh-Đồng thôi chứ không chịu rút kiếm ra khiến cho Lục-Phỉ-Thanh nhiều phen phải điên đầu, lộn ruột.
Bị Tiêu-Thanh-Đồng đánh liên tiếp những chiêu hiểm ác, Lý-Mộng-Ngọc càng lúc càng kém thế mà lui dần. Nhưng nàng vẫn không chút rối loạn hay sợ hãi vì ỷ lại có Lục-Phỉ-Thanh bên cạnh, sẽ cứu nguy cho nàng khi cần. Lý-Mộng-Ngọc vẫn tiếp tục đùa bỡn tự nhiên. Nàng vừa lui bước vừa khiêu khích Tiêu-Thanh-Đồng:
-Đàng này không có khí giới! Đàng ấy có giỏi thì giết chết được đàng này mới là tài!
Tiêu-Thanh-Đồng dùng tuyệt kỹ trong kiếm thuật ⬘Thân Tuấn Túc⬙ đâm thẳng vào Lý-Mộng-Ngọc. Nhưng khi kiếm vừa tới nơi thì đột nhiên chuyển thành thế ⬘Hải Thị Mâu Lân⬙, là một thế bí truyền của phái Thiên-Sơn, đòn hư hư thật thật, kiếm quang lấp lánh chói lòa làm cho Lý-Mộng-Ngọc hôn mê tán loạn cơ hồ mất mạng vì chống đỡ, né tránh càng lúc càng yếu đi...
Lục-Phỉ-Thanh hoảng hốt vội nhảy vào tấn công Tiêu-Thanh-Đồng ráo riết để cứu nguy cho đồ đệ. Lý-Mộn-Ngọc vẫn ngổ ngáo, không biết là thầy vừa cứu nguy cho mình, miệng vẫn cười nói, tiếp tục châm chọc đối phương:
-Sao mà hăng thế hả cô em? Nếu muốn nhận đàng này làm chồng thì phải nương tay một chút chớ!
Tiêu-Thanh-Đồng đánh không nổi Lục-Phỉ-Thanh lại cứ bị Lý-Mộng-Ngọc chế nhạo mãi nên vừa xấu hổ, vừa hậm hực. Lại cứ đinh ninh là Lý-Mộng-Ngọc là một chàng trai nên Tiêu-Thanh-Đồng quá phẫn uất đưa ngược mũi kiếm lại toan tự kết liễu đi một kiếp hồng nhan ⬘bạc mệnh⬙.
Thấy Tiêu-Thanh-Đồng quyết tâm tự sát, Lục-Phỉ-Thanh hồn vía lên mây, liền chống thanh trường kiếm xuống đất, tung mình một cái đến sát sau lưng nàng dùng thế ⬘Phế Vân Kiểm Nguyệt⬙ xô nhẹ bả vai nàng một cái khiến cho Tiêu-Thanh-Đồng lùi lại sau đến năm sáu bước rồi nhảy đến trước mặt Tiêu-Thanh-Đồng nói lớn:
-Cô nương đừng làm như thế! Sao lại liều mình?
Tiêu-Thanh-Đồng vừa buồn vừa giận, không ngăn nổi hai giòng lệ. Vừa toan quay mình chạy đi thì Lục-Phỉ-Thanh chạy theo cản lại nói:
-Cô nương chớ chạy! Lão có chuyện muốn nói cho cô nương nghe đây.
Tiêu-Thanh-Đồng giận lắm, hét lên:
-Lão còn muốn làm nhục gì ta thêm nữa đây?
Lục-Phỉ-Thanh quay lại nói với Lý-Mộng-Ngọc rằng:
-Con còn chờ gì sao không chịu tạ lỗi với cô nương?
Lý-Mộng-Ngọc miện cười ⬘hì hì⬙ bước tới cúi đầu xin lỗi. Cơn giận chưa nguôi, Tiêu-Thanh-Đồng nhắm ngay giữa mặt Lý-Mộng-Ngọc phóng một quyền. Lý-Mộng-Ngọc tránh khỏi, cười nói như trêu chọc:
-Xí hụt! Đánh trật rồi!
Nói xong, Lý-Mộng-Ngọc đưa tay lên đầu lấy cái mão xuống để lộ ra một một mớ tóc mây óng ả rồi lại phá lên cười, nói tiếp:
-Đó! Xem thử ta là trai hay gái?
Dưới ánh trăng vằng vặc, Tiêu-Thanh-Đồng thấy quả nhiên đó là hình dung của một dáng quần thoa môi son má phấn. Nàng bất giác ngơ ngẩn như nằm mộng, không biết phải giận hay là vui, cứ đứng trân trân ra mà chẳng nói được gì.
Lục-Phỉ-Thanh nói:
-Y thị là một đệ-tử của lão đó. Tính tình của nó liếng thoắng nên làm những việc không phải với cô nương. Xin cô nương vui lòng mà lượng thứ cho nhé!
Nói xong, Lục-Phỉ-Thanh lại vái Tiêu-Thanh-Đồng một cái như để chịu lỗi với nàng thay cho đệ tử. Tiêu-Thanh-Đồng lật đật tránh sang một bên, không dám nhận lễ của Lục-Phỉ-Thanh. Hình như nàng vẫn chưa hết giận nên vẫn chưa hé môi nói ra một lời nào cả. Lục-Phỉ-Thanh bèn hỏi:
-Thiên-Sơn Song Ưng là gì của cô vậy?
Nghe Lục-Phỉ-Thanh hỏi câu này liền nhướng đôi mày ngài, mờ đôi mắt phụng lên nhìn mà không nhận được Lục-Phỉ-Thanh là ai. Nàng vẫn im lặng không trả lời. Lục-Phỉ-Thanh lại nói:

-Lão phu cùng Thiên-Sơn Song Ưng Vân Loan Trần-Chánh-Đức với Tuyết-Châu Quan-Minh-Mai có mối giao tình rất hậu. Như vậy, thiết tưởng lão phu với cô nương cũng không phải chỗ xa lạ gì! Sao còn ngại ngùng mà chẳng chịu nói cho lão phu nghe?
Lúc đó Tiêu-Thanh-Đồng mới chịu lên tiếng giọng đầy cay đắng:
-Tuyết Châu chính là sư-phụ của vãn bối. Câu chuyện đã thế này tất vãn bối phải thưa lại sư-phụ cùng sư công (#2) rằng tiền bối đã không có lòng đoái hoài mà lại còn bao phen khinh khi bức bách kẻ hậu bối. Chẳng những tiền bối xúi đệ-tử chặn đường dùng đao kiếm quyền cước hà hiếp vãn bối, phá hỏng chuyện của vãn bối mà chính bản thân tiền bối cũng một hai quyết tranh phong với vãn bối kia nữa!
Tiêu-Thanh-Đồng miệng nói mà mắt ngó Lục-Phỉ-Thanh và Lý-Mộng-Ngọc lườm lườm, tỏ ra uất khí vẫn còn cao vời vợi và lửa giận vẫn còn đang cháy phừng phựt. Tiêu-Thanh-Đồng sau đó không muốn kéo dài thêm câu chuyện mà nàng cho là vô ích chỉ mất thì giờ, nên quay mình bỏ chạy. Nàng vừa chạy được vài bước thì Lục-Phỉ-Thanh bỗn lớn tiếng gọi:
-Này cô nương! Cô muốn bày tỏ cho sư-phụ và sư công biết câu chuyện hôm nay nhưng chưa hỏi tên họ người đã khinh khi uy hiếp cô là ai! Sao không chịu hỏi cho kỹ đã?
Tiêu-Thanh-Đồng sực nhớ ra bèn dừng gót lại hỏi:
-Vậy tiền bối hãy nói tên họ rõ cho vãn bối biết đi.
Lục-Phỉ-Thanh ung ung vuốt râu đáp:
-Cô nương cùng với đứa học trò của lão đều thuộc hạng hậu bối trẻ tuổi nên mới dễ sinh ra chuyện lôi thôi chẳng đâu vào đâu! Đứa học trò của tôi tên là Lý-Mộng-Ngọc, nhưng dẫu có nói thì sư-phụ và sư công của cô nương cũng chẳng biết nó là ai. Tốt hơn hết là chỉ nên thưa lại sư-phụ với sư công của cô biết lão phu là Miên-Lý-Châm Lục...
Thình lình Lục-Phỉ-Thanh bỏ dở câu nói mà dừng lại. Sở dĩ ông không muốn nói ra vì xưa nay Lý-Mộng-Ngọc chưa hề biết rõ tên thật của ông nên ông có ý muốn dấy nhẹm luôn. Vì trót lỡ lời, Lục-Phỉ-Thanh bèn nói chữa rằng:
-Cô nương cứ bảo là Miên-Lý-Châm phái Võ-Đang có dạy đứa học trò giỏi hay sinh sự, thế là đủ!
Tiêu-Thanh-Đồng gằn giọng nói:
-Dạy một đứa học trò giỏi hay sinh sự? Hay lắm! Dạy đứa học trò vô cớ khinh khi bức bách những người khác. Chắc cả sư-phụ lẫn sư công vãn bối sẽ ⬘thán phục⬙ tiền bối lắm. Chẳng riêng gì đồ đệ của tiền bối, mà chính tiền bối cũng giỏi lắm! Cả hai thầy trò hợp sức chế ngự một người...
Lục-Phỉ-Thanh nghiêm nét mặt lại nói:
-Cô nương đừng tưởng rằng lão không đủ sức đánh bại cô nương mà lầm nhé! Trong giới giang-hồ chưa có được mấy cao-thủ có bản-lãnh cầm cự được với lão phu được mấy mươi hiệp chứ đừng nói là cô nương. Sở dĩ lão phu kéo dài cuộc so kiếm với cô nương là do một lẽ khác. Lão phu vốn biết xưa nay Thiên-Sơn Song Ưng thích nhàn du không chịu trói buộc nên chưa hề thâu nhận một đệ-tử nào. Tình cờ lão phu trông thấy khi cô nương giao đấu với đứa tiểu đồ đệ của lão phu, kiếm pháp giống hệt với kiếm pháp của Thiên-Sơn Song Ưng. Nếu không phải là do Thiên-Sơn Song Ưng chân truyền thì tất nhiên trên thế gian này không có một ai sử dụng được kiếm pháp ấy. Do đó lão phu đâm ra nghi hoặc, muốn tự lão phu thí-nghiệm với cô nương để khẳng định điều đó. Có thể nói cuộc đấu đó là chỉ để xác định những thế kiếm của cô có phải do chính Thiên-Sơn Song Ưng truyền thụ hay do người khác trong môn phái thôi chứ không phải là để phân cao-hạ với cô nương. Đôi lúc, lão phu dùng vài thế kiếm lợi hại để buộc cô nương phải đem những đường kiếm bí truyền ra chống đỡ nên cuộc đấu, hay nói đúng hơn là chuyện thử xem võ công cô nương mới có thể kéo dài đến mấy mươi hiệp. Nếu chỉ để đoạt mệnh cô nương thì lão chỉ cần vài ba hiệp là xong rồi. Khi thấy cô nương dùng chiêu tuyệt kỹ ⬘Hải Thị Mân Lâu⬙ ra, lão phu mới quả quyết cô nương là chân truyền của Thiên-Sơn Song Ưng, bởi vì chỉ có ⬘Song Ưng⬙ mới có được tuyệt chiêu đó. Tiện thể lão phu xin hỏi cô nương thêm một chuyện riêng là gần đây sư-phụ và sư-công của cô nương đã thuận với nhau chưa hay vẫn còn gây gổ lục đục?
Lục-Phỉ-Thanh nói xong cười lên hăng hắc tỏ vẻ đắc ý lắm. Tiêu-Thanh-Đồng nghe ông ta giải thích tường tận diễn giải phân minh đâu ra đó, lại biết cả chuyện riêng của sư-phụ và sư-công nàng nữa nên không còn nghi ngờ gì Lục-Phỉ-Thanh là bậc tiền bối, là bằng-hữu cố cựu của sư-phụ và sư công nàng thật. Tuy nhiên, nàng vẫn chưa chịu phục mà tiếp tục gặn hỏi:
-Nếu tiền-bối là chỗ thâm-giao của sư-phụ và sư công của vãn bối thì tại sao lại xúi giục đồ đệ của cụ ra mặt đánh phá hại tôi, khi dễ và làm trở ngại công việc của tôi? Chuyện đánh phá, khi dễ, tôi còn bỏ qua được còn việc ngăn trở làm tôi không đoạ lại được bộ Khả-Lan-Kinh thì thật là bất nhân! Vãn bối thiết tưởng tiền-bối không phải là một người tốt. Dẫu tiền-bối có là bằng-hữu cố cựu của sư-phụ và sư-công, vãn bối cũng không phục con người lẫn hành-vi của tiền-bối.
Nói xong, Tiêu-Thanh-Đồng lại muốn bỏ đi. Nàng không dùng lễ của thân phận kẻ hậu sinh đối với bậc tiền-bối trưởng thượng mà ra mắt Lục-Phỉ-Thanh theo luật giang-hồ một khi hai bên nhận biết nhau mà còn dùng toàn những lời cay cú, xốc óc, chứng tỏ lòng hận thù của nàng đã lên đến cực điểm, khó mà vãn hồi lại được.
Lục-Phỉ-Thanh cười nói:
-Đã biết chuyện tỉ thí với chuyện ngộ nhận không đáng bận tâm. Đã hiểu chuyện thâu hồi Khả-Lan-Kinh mới là việc quan-trọng thì sao không bàn với ta? Cứ xét cho kỹ thì sự hơn thua vinh nhục của một cá nhân chẳng có nghĩa gì cả, bất quá chỉ để thỏa mãn cái tự ái và cái cuồng vọng nhất thời. Việc đó đem lại gì cho cá-nhân? Cùng lắm là chỉ một chút danh hão, ít lời tán tụng... Ngoài ra còn được gì nữa? Đó là chưa nói về mặt trái. Nhưng mặt nào cũng vậy, trước sau chỉ là chuyện cá-nhân quá nhỏ. Còn cái vinh nhục của cả một dân tộc mới là lớn lao to tát, không thể lãng quên giây phút nào được. Người có lòng với dân, với nước, thì chẳng lẽ chỉ vì chuyện riêng tư cá-nhân của mình mà quên đi quyền lợi chung cho một tập thể, một dân tộc?
Lục-Phỉ-Thanh nói như than, như trách, mà cũng như dạy dỗ và nhắc nhở Tiêu-Thanh-Đồng về trách-nhiệm đối với dân tộc nàng chứ tuyệt nhiên không đề cập gì đến thái-độ lạnh lùng hay những câu nói vô lễ của Tiêu-Thanh-Đồng với ông ta. Trước những lời lẽ khảng khái chính trực đó, Tiêu-Thanh-Đồng ngẫm nghĩ rất nhiều và cảm thấy quả là những lời vàng ngọc đáng cho nàng ⬘ghi tâm khắc cốt⬙. Rồi bao nhiêu tức khí, hận thù chứa chất trong lòng tự nhiên biến đi hết cả. Không chút do dự, Tiêu-Thanh-Đồng vội vã quay mặt lại, hướng về Lục-Phỉ-Thanh cúi đầu kính cẩn thi lễ. Với một giọng khẩn thiết, nàng thưa:
-Đứa cháu gái ngu si mê muội này thật không biết phải trái nên đâm ra hư hỏng, nhờ có tiền-bối dạy bảo cho mới tỉnh ngộ được, khác nào vén áng mây mù trông thấy ánh sáng trong. Xin bá bá rộng lượng mà tha thứ cho tất cả những lỗi lầm của điệt-nữ (#3) mà chỉ dạy cho những điều quý báu. Nếu như bá bá giúp điệt-nữ đoạt lại được bộ Khả-Lan-Kinh trong tay bọn cẩu trệ (#4) thì ơn đức của người chẳng những chỉ có điệt-nữ ghi tạc vào lòng thôi mà cả dân tộc Duy cũng muôn đời tri ân.
Tiêu-Thanh-Đồng toan sụp xuống lạy, nhưng Lục-Phỉ-Thanh lật đật đưa tay đỡ dậy không cho. Lý-Mộng-Ngọc nãy giờ im lặng chợt lên tiếng nói:
-Tiểu muội thật hồ đồ hấp tấp làm hư hại công việc lớn lao của tỷ tỷ. Đến nay đã hiểu rõ và ăn năn vô cùng. Nghe tỷ tỷ nói chuyện với sư-phụ, tiểu muội thật hối hận hết sức. Đáng lý ra tiểu muội phải giúp tỷ tỷ mới đúng mà đàng này lại hại tỷ tỷ để đến nỗi đắc tội cả với tỷ tỷ lẫn dân tộc người Duy. Nhưng việc đã lỡ rồi. Tỷ tỷ có trách thì tiểu muội cũng đành chịu thôi. Họa này do tiểu muội gây ra thì hãy để cho tiểu muội gánh chịu. Tiểu muội quyết đi tìm bọn tiêu-sư ấy đòi cho bằng được cái bao hồng có bộ Khả-Lan-Kinh trả lại cho tỷ tỷ để đền bù lại tội lỗi trót gây ra. Thôi, tỷ tỷ ở lại tiếp chuyện với sư-phụ để muội đi cho kịp thời nhé!
Lục-Phỉ-Thanh sợ Lý-Mộng-Ngọc nóng nảy thất thố không làm nên việc bèn gọi lại dạy rằng:
-Khoan đã! Không thể vội vã được! Muốn đoạt lại Khả-Lan-Kinh chúng ta phải cùng nhau đi dọ thám cho biết đích xác rõ ràng!
Thế rồi ba người đứng bàn luận với nhau một hồi. Theo kế hoạch, Lục-Phỉ-Thanh ở ngoài chờ nghe động tĩnh để đặng đối phó, còng Lý-Mộng-Ngọc và Tiêu-Thanh-Đồng phải dùng khinh công vượt ngang qua mặt tường vào bên trong khách-sạn xem xét cho kỹ lưỡng, cần thiết nhất là phải biết rõ hành tung của bọn tiêu-sư Trấn-Viễn tiêu-cục.
Sau khi vượt qua khỏi tường, Lý-Mộng-Ngọc thấy Đổng-Triệu-Hòa đi ngang qua, trên vai vẫn mang cái bao màu hồng bèn gọi Tiêu-Thanh-Đồng để ra dấu. Xong xuôi đâu đó, Lý-Mộng-Ngọc lại phóng mình nhẹ nhàng như một tàu lá, chạy đến ngay gian phòng của bọn tiêu-sư mà không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nàng nép mình ở bên ngoài, mắt sáng quắc, lắng tai nghe động tĩnh bên trong chẳng khác nào một chú mèo đang rình chuột. Trong phòng, đèn đuốc vẫn sáng trưng như ban ngày. Lý-Mộng-Ngọc bèn kéo Tiêu-Thanh-Đồng vào sát bên mình. Không dám để lộ hình dạng, cả Lý-Mộng-Ngọc lẫn Tiêu-Thanh-Đồng đều nép mình sát vào chân tường. Hai người nghe bên trong có tiếng Đổng-Triệu-Hòa kêu oai oái, tiếng kêu rất kỳ dị lạ tai. Nhưng sau đó thì bốn bề im phăng phắc, cảnh trí bên ngoài vắng lặng như tờ.
Được một lúc bỗng nghe tiếng của một tiêu-sư nói:
-Trương đại-nhân, ngài quả là một cao-thủ trong chốn võ-lâm. Ngài đã ra tay cứu giúp giùm người anh em chúng tôi khỏi chết. Ân đức ấy, thật chúng tôi không bao giờ dám quên.
Lại có tiếng Đổng-Triệu-Hòa nói nho nhỏ như rên rỉ:
-Tôi phen này bị thương quá nặng! Nếu Trương đại-nhân không đến kịp chắc đã thành phế nhân mất rồi! Dầu sao tôi cũng là một nhân vật có tên tuổi trong võ-lâm lại bị một kẻ vô danh trong Hồng Hoa Hội làm nhục thật là xấu hổ biết chừng nào! Nói thật với Trương đại nhân, chẳng thà là tôi chết chứ không đời nào tôi lại hạ mình cầu khẩn để nhờ chúng cứu cho!
Một tiêu-sư khác lại nói:
-Nếu biết được Trương đại-nhân đến như thế này thì nhất định chẳng bao giờ chúng tôi thèm đến hắn mà khuất mình nhận lỗi. Bây giờ hối thật không kịp! Càng nghĩ càng giận cho mình. Cũng tại vì thương xót Đổng-Triệu-Hòa mà chúng tôi phải xuống nước, chịu nhục đến như thế!
Sau đó một tiếng người oang oang nói lên:
-Mấy người hãy đưa ta đến xem hai con chó ấy mặt mũi ra sao mà chúng dám hung hăng như vậy! Không cần phải nhờ ai giúp, chỉ một mình ta đây cũng đủ sức bắt sống hai đứa nó. Thật xấu hổ làm sao! Một nhóm bốn người, có võ công, cầm vũ-khí mà đánh không lại một con đàn bà!
Lại có giọng ảm đạm thê-lương của Đổng-Triệu-Hòa như muốn khóc:
-Có Trương đại-nhân ở đây thì sợ gì mà chẳng bắt được hai đứa đó? Chính vì không có mặt của Trương đại-nhân cho nên tôi mới khổ sở, ra nông nỗi này đây!
Lý-Mộng-Ngọc không nhẫn nại được nữa. Nàng đứng dậy bước lại sát cửa sổ đưa tay bẻ gãy một cây chấn song, ló mắt nhìn vào. Bàn tay Lý-Mộng-Ngọc tuy mềm mại nhưng khi vận nội công, sức mạnh không thua gì một bàn tay sắt cứng rắn. Nàng lại bẻ song cửa nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nhỏ. Mà cho dù có gây ra tiếng động đi nữa, miễn là đừng lớn quá, tiếng nói của đám tiêu-sư cũng sẽ át đi và chẳng ai nghe thấy gì.
Lý-Mộng-Ngọc trông thấy rõ năm, sáu tên tiêu-sư của Trấn-Viễn tiêu-cục ngồi chung một bàn. Ngay ghế chính giữa là một người tuổi chừng 40, trông oai phong lẫm liệt, khí vũ hiên ngang. Lý-Mộng-Ngọc tin chắc người ấy là ⬘Trương đại-nhân⬙ mà bọn tiêu-sư đã hết lời tâng bốc. Người ấy có cặp mắt sáng như hai luồng điện, hai gò thái-dương nổi cao lên trên gương mặt.
Lý-Mộng-Ngọc nghĩ thầm trong bụng rằng:
-Người này giải huyệt được mà cứu mạng cho Đổng-Triệu-Hòa ắt nội công phải tinh thâm và tuyệt diệu, trên giang-hồ ít người sánh kịp. Căn cứ vào những lời thán phục tâng bốc của đám tiêu-sư kia, võ-nghệ người kia phải thuộc vào bậc nhất trong võ-lâm hiện nay. Nơi quan-trường mà có được những người bản lãnh cao cường như thế thì thật là một mối lo sợ không nhỏ cho các cao-thủ võ-lâm.
Bỗng nhiên Lý-Mộng-Ngọc lại nghe rõ tiếng của Diêm-Thế-Chương nói:
-Này lão Đổng! Chú đã bị trọng thương như thế thì nên trao cái bao hồng lại cho tôi bảo-vệ coi bộ chắc chắn hơn. Chú mà cố giữ thì có rủi ro nào xảy ra có phải là uổng công lao của tất cả chúng ta mà cũng ân hận cho vong hồn của anh Diêm-Thế-Khôi tôi dưới cửu tuyền (#5) hay không? Chúng ta ai giữ cũng vậy thôi, hà tất phải giành nhau làm chi! Việc thì việc công. Chết thì thôi, mà sống thì hết mình cho công việc. Chú nghĩ sao?
Đổng-Triệu-Hòa không còn biết nói sao, mặt buồn rầu chậm rãi tháo dần những sợi dây trên vai để lấy cái bao màu hồng xuống mà trao cho Diêm-Thế-Chương theo lời hắn yêu cầu. Thật ra Đổng-Triệu-Hòa không muốn nghe theo tí nào. Từ khi hắn giành được cái bao ấy trên lưng tử-thi Diêm-Thế-Khôi xuống thì bao nhiêu mộng đẹp hằng ôm ấp trong lòng. Nhưng giờ đây, trước tình thế này, hắn đành lòng phải bóp bụng, nghĩ mà đau đớn, thất vọng biết bao nhiêu! Đổng-Triệu-Hòa không muốn trao cái bao ấy cho bất cứ ai chứ không riêng gì Diêm-Thế-Chương. Chẳng qua là vì hắn sợ ⬘Trương đại-nhân⬙ bất bình mà không cứu cho thì tánh mạng hắn chỉ có nước đi theo Diêm-Thế-Khôi mà thôi... Và rồi cái bao cũng sẽ về tay kẻ khác.
Đổng-Triệu-Hòa tuy đã lấy cái bao hồng xuống khỏi vai mà lòng vẫn còn do dự. Diêm-Thế-Chương thấy vậy nói:
-Lão Đổng à! Chú cứ vững bụng đi, đừng nghi ngờ chi hết! Không phải tôi muốn tranh công với chú đâu. Đây là việc chung, đừng nên để thất bại!
Bất đắc dĩ, Đổng-Triệu-Hòa phải trao cái bao lại cho Diêm-Thế-Chương. Lấy bao xong, Diêm-Thế-Chương mới dở giọng nói:
-Này lão Đổng! Chú từng nói với anh tôi là anh ấy không đủ sức cáng đáng nổi việc này, nếu chẳng may thất bại sẽ làm mất cả danh tiếng mấy chục năm của Uy-Chấn Hà-Sóc Vương-Duy-Dương. Chú lại rủa anh tôi rằng sẽ không tròn trách-nhiệm và chết với cái bao màu hồng này. Chẳng ngờ cái miệng của chú ác thật! Anh tôi quả chết với cái bao màu hồng này! Khi chú giựt cái bao trên tử thi anh tôi xuống, nếu không có tôi can thiệp mà ngăn cản con nhỏ áo vàng kia thì chắc chú cũng theo anh tôi luôn rồi! Nhưng tôi không vì những lời nói bất nhân của chú mà bỏ việc công nên vẫn liều mạng đánh với con nha đầu kia để cho chú được tẩu thoát. Thế mà chú vẫn tự đắc cho rằng không có chú thì hoài công tất cả, lại tiếp tục phỉ báng cái chết của anh tôi bảo là không làm tròn trách-nhiệm. Chú vẫn tự hào rằng chỉ có chú mới đủ sức bảo-vệ thanh danh của Trấn-Viễn tiêu-cục. Đến nay chắc chú đã thấy rõ rồi chứ? Chú còn đủ tài đủ sức bảo-vệ được của công ấy hay không? Bây giờ trao lại cho tôi, chú sẽ được dịp xem ai có tài trí, có bản-lãnh bảo-vệ cái bao này đem đến nơi đến chốn một cách bình an vô sự.
Diêm-Thế-Chương vốn đã hầm Đổng-Triệu-Hòa từ lâu và bất mãn đủ điều, nay được dịp nói hết tất cả những điều ấm ức trong lòng ra thì cảm thấy hả giận vô cùng. Đổng-Triệu-Hòa nghe Diêm-Thế-Chương nói xốn xang như thế chỉ cúi đầu làm thinh, vừa giận vừa thẹn. Hắn bỗng cảm thấy hối hận đã trao cái bao. Diêm-Thế-Chương nhìn mặt Đổng-Triệu-Hòa bỗng thấy tội nghiệp nên lại an ủi:
-Lão Đổng! Nói thì nói vậy thôi chứ tôi không hề oán hận chú đâu. Công lao chú khó nhọc thế nào, khi đến trước mặt Triệu tướng-quân tôi sẵn sàng trình bày rõ ràng để cho chú được ban thưởng. Từ đây chúng ta nên hết lòng hổ trợ lẫn nhau để hoàn thành trách-nhiệm.
Lý-Mộng-Ngọc nghĩ thầm:
-Cái bao này bây giờ ở tay Diêm-Thế-Chương thì khó lòng mà đoạt được hơn là ở tay Đổng-Triệu-Hòa. So với Đổng-Triệu-Hòa, bản-lãng Diêm-Thế-Chương còn cao hơn một bậc. Đổng-Triệu-Hòa chỉ có tài nói khoác là giỏi nhất, nhưng trên thực tế bản lãnh đều thua sút các tiêu-sư kia hết.
Nhưng rồi nàng lại nghĩ:
-Cơ hội này rất thuận tiện mà không đoạt thì còn chờ dịp nào nữa?
Lý-Mộng-Ngọc ghé miệng vào tai Tiêu-Thanh-Đồng nói nhỏ mấy tiếng rồi lấy cái mão trên đầu xuống, xõa tóc dài phủ kín cả mặt mày, đoạn lấy một cục than bôi lên đầy mặt. Ngụy trang xong, nàng cúi xuống nhặt hai cục gạch vỡ, ngầm vận nội công nhắm ngay cửa sổ liệng một cái thật mạnh nghe đến ⬘rầm⬙ một tiếng. Bốn, năm cái song cửa gẫy tung ra liền một lúc, vì chịu không nổi sức công phá của hai cục gạch, kế tiếp là tiến gạch lẫn tiếng song cửa gẫy rơi như thác đổ xuống nền nhà.
Bỗng nhiên đèn đuốc bên trong đều tắt cả. Chằng bao lâu sau, chừng năm sáu cái bóng lực lưỡng nhảy vọt ra như những bóng ma kỳ dị. Bốn bề tối đen như mực nên không còn phân biệt được ai là ai. Một người trong bọn đứng ra hét vang như sấm:
-Kẻ nào dám to gan dám vào hổ huyệt (#6) mà giỡn với hùm? Có giỏi thì cứ đường đường chính chính mà ra mặt chứ đừng lén lút như chuột ăn vụng cơm thiu!
Tiêu-Thanh-Đồng theo kế hoạch đã bàn nên hội ý, hiểu ngay, móc tiêu ra thổi vang lên một hồi inh ỏi. Sau đó nàng dùng thuật khinh công tung người một cái như một mũi tên bay thẳng, lẹ làng vô cùng.
Đột nhiên, đám tiêu-sư của Trấn-Viễn tiêu-cục thấy có bóng người bỏ chạy liền reo hò và lập tức đuổi theo. Chờ cho cả bọn ra chạy hết ra khỏi phòng, Lý-Mộng-Ngọc như một con én, nhanh nhẹn tung mình qua cửa sổ vào bên trong...
Đổng-Triệu-Hòa bị điểm huyệt suốt nửa ngày, mặc dầu đã được người gọi là Trương đại-nhân giải cứu nhưng tứ chi vẫn còn bải hoải, gân cốt vẫn rã rời. Hắn cố vịn bàn đứng dậy, cặp mắt láo liên trông thấy ngoài cửa rơi vào một con ⬘quỷ dạ xoa⬙ đen thủi đen thui, đầu bù tóc rối nhe hàm răng trắng toát, đôi mắt sáng quắc trông thật dễ sợ. Qua khiếp sợ, lại không biết trốn đi đâu, hai gối chụm vào nhau, đứng im bất động, miệng không mở ra được dù là để kêu cứu.
Lúc bên ngoài có biến, Diêm-Thế-Chương vội vã theo đám tiêu-sư cùng Trương-Đại-Nhân ra ngoài thành thử cái bao hồng để lại trên bàn kế bên Đổng-Triệu-Hòa. Nay tuy gặp lúc nguy cấp, nhưng hắn vẫn không quên ⬘vật quý⬙ đã từng liều mạng giành lấy nên liền với tay định chụp lại. Nhưng tay ⬘con quỷ dạ xoa⬙ kia còn lẹ hơn và mạnh hơn tay hắn nhiều, cuỗm lấy cái bao đem đi chẳng chút khó khăn rồi tung mình ra khỏi phòng.
Đổng-Triệu-Hòa nghe như đứt từng khúc ruột. Hắn giận Diêm-Thế-Chương đòi giành giữ lấy cái bao. Phải chi cái bao màu hồng kia vẫn còn nằm ở trên mình hắn thì cho dù có ⬘bán thân bất toại⬙, hắn cũng có thể kéo dài thêm thì giờ để dùng kế hoãn binh và rất có thể cả đám tiêu-sư cùng với Trương đại-nhân trở về kịp thời đụng với ⬘con quỷ dạ xoa⬙ thì còn có cơ-hội cướp lại bảo vật...
Trong lúc ấy, bọn tiêu-sư của Trấn-Viễn tiêu-cục và Trương đại-nhân rượt theo cái bóng kia một hồi thấy mất dạng bèn bảo nhau quay trở về phòng. Trương đại-nhân sực nghĩ ra điều gì nên cả kinh nói với bọn tiêu-sư:
-Các vị tiêu-sư! Mau trở về mau, đừng rượt theo nữa! Chúng ta trúng kế ⬘Điệu hổ ly sơn⬙ rồi! Thật tức chết đi được!
Đám tiêu-sư lúc bấy giờ mới tỉnh ngộ, ai nấy đều ⬘ba chân bốn cẳng⬙ chạy như bay về lại phòng. Về tới nơi, mọi người nhìn thấy Đổng-Triệu-Hòa đang nằm ngất xỉu dưới chân bàn. Phải gọi mãi một chập, Đổng-Triệu-Hòa mới hoàn hồn. Sau đó hắn kể lại chuyện ⬘con quỷ dạ xoa⬙ đến làm sao, đánh cướp cái bao màu hồng thế nào cho tất cả cùng nghe. Trương đại-nhân cảm tưởng như bị ai nhổ một bãi nước miếng vào mặt, giận dữ nói lớn:
-Thật là hết sức nhục nhã! Chúng ta hành hiệp giang-hồ đã hơn nửa đời người thế mà bị một kẻ vô danh lừa gạt thế này!
Nhắc về Lý-Mộng-Ngọc, sau khi đoạt đượ cái bao màu hồng trong đựng Khả-Lan-Kinh thì nhảy vội ra núp dưới chân tường ép mình như một con bích-hổ (#7) im lìm, nín thở. Nàng chờ Trương đại-nhân và đám tiêu-sư đi ra ngoài truy lùng một hồi liền trở vào lại phòng Đổng-Triệu-Hòa khẽ huýt gió một tiếng nhè nhẹ. Dưới một gốc cây đối diện vang lên một tiếng huýt gió lại, trả lời. Tất cả đó đều là ám-hiệu của Lý-Mộng-Ngọc và Tiêu-Thanh-Đồng. Liền khi đó Lý-Mộng-Ngọc thấy trong bóng tối dưới gốc cây có hai bóng xám đi đến chỗ nàng ẩn núp. Nàng mừng rỡ khi nhận ra hai người đó chính là Lục-Phỉ-Thanh và Tiêu-Thanh-Đồng. Lý-Mộng-Ngọc xem như mọi việc đã xong, đã thành công, hớn ha hớn hở vui cưới nói với Tiêu-Thanh-Đồng:
-Cái bao này cũng tại em mà làm hỏng hết công việc của chị đây. Thôi, xin chị đừng phiền trách em nữa nhé! Em...
Lý-Mộng-Ngọc chưa nói dứt câu thì Lục-Phỉ-Thanh la lớn lên:
-Hãy coi chừng phía sau lưng!
Lý-Mộng-Ngọc chưa kịp quay lưng lại thì một bàn tay cứng như sắt đã chụp lên vai nàng. Bản lãnh có thừa, Lý-Mộng-Ngọc dùng tay trái gạt ra một cái thật mạnh, nhưng bàn tay kia đã rút đi thật nhanh khiến cho nàng hụt tay cơ hồ muốn lảo đảo cả người, đồng thời chỉ thấy một cái bóng tung lên cao thật nhanh và đáp xuống đàng sau lưng nàng với một thủ pháp hết sức nhẹ nhàng.
Lý-Mộng-Ngọc hoảng hốt, biết địch thủ không phải là tay tầm thường. Khinh công người ấy thật là tuyệt diệu, và bản lãnh ắt hẳn là phải cao siêu vô cùng. Đáng sợ hơn nữa là người ấy đến sau lưng dùng tay chộp lên vai mình lúc nào mà hoàn toàn không hay biết. Trường hợp Lục-Phỉ-Thanh không tinh mắt báo trước thì chưa biết hậu quả sẽ đi đến đâu!
Lý-Mộng-Ngọc xoay mặt nhìn lại. Dưới ánh trăng trước mặt nàng là một người đàn ông trung-niên, tuổi trên dưới 40, mặt mũi khôi ngô, thân hình cao lớn đang đứng sát bên nàng. Lý-Mộng-Ngọc cả kinh, lùi ra sau vài bước, lẹ tay tung cái bao màu hồng về phí Tiêu-Thanh-Đồng, miệng la lớn:
-Cất mau!
Không ngờ cái bao màu hồng còn đang lơ lửng trên không chưa tới tay Tiêu-Thanh-Đồng thì người ấy tung người theo bắt lấy gọn gàng dễ như trở bàn tay trước sự ngơ ngác của cả Lý-Mộng-Ngọc lẫn Tiêu-Thanh-Đồng.
Lý-Mộng-Ngọc vừa sợ vừa giận vung tay ra đánh ngay một mọt quyền rất hiểm ác. Tiêu-Thanh-Đồng cũng nhảy vào trợ chiến, tấn công phía đàng sau.
Người ấy chẳng thèm né tránh, một tay nắm chặt cái bao màu hồng như chẳng chút phí sức, một tay dùng thế ⬘Cao Tứ Bình⬙, một thế trường quyền hiểm hóc của phái Võ-Đang mà đánh trả lại. Nhắm không đỡ nổi ngọn quyền mạnh như vũ bão hiểm ác ấy, cả Lý-Mộng-Ngọc và Tiêu-Thanh-Đồng đều phải lùi ra sau mấy bước mới tránh khỏi được.
Lúc ấy, Lý-Mộng-Ngọc mới nhận diện được người này rõ ràng. Thì ra chính là người mà đám tiêu-sư Trấn-Viễn tiêu-cục gọi là Trương đại-nhân, đã giải nguy cho Đổng-Triệu-Hòa khỏi thành phế nhân vì đòn điểm huyệt ghê gớm của Văn-Thái-Lai.
Lý-Mộng-Ngọc cũng ngạc nhiên rằng đây là một ngón trường quyền của sư-phụ Lục-Phỉ-Thanh đã dạy cho nàng lúc mới thâu nhận làm đệ-tử. Nàng có biết đâu là trong phái Võ-Đang, đệ tử nào lúc mới nhập môn đều được dạy ngón ⬘Cao Tứ Bình⬙ này. Chỉ có một điều Lý-Mộng-Ngọc nhìn thấy được rõ ràng là tuy cùng một chiêu thức, nhưng uy lực của Trương đại-nhân so với nàng có phần cao hơn rất nhiều. Giả sử y không mang cái túi và không bị Tiêu-Thanh-Đồng đánh lén thì thật khó mà tránh khỏi quyền của y.
Lý-Mộng-Ngọc kinh hãi quá đỗi, đảo mắt nhìn quanh thì không thấy Lục-Phỉ-Thanh đâu nữa. Nàng không hiểu sư-phụ biến đi ngả nào từ bao giờ!
Tiêu-Thanh-Đồng thấy rõ cái bao màu hồng đáng lẽ về tay nàng nhưng không ngờ bị người ấy đoạt lấy một cách quá dễ dàng thì biết là mình không phải địch thủ của y. Nàng đành chịu bó tay chứ không mong gì lấy lại được!
Nàng vội rút cây gươm trong mình ra thủ sẵn để phòng khi phải dùng đến.
Lý-Mộng-Ngọc chân trái nhảy tới, dùng một thế ⬘Thất Tinh Quyền⬙ rồi biến ra thế ⬘Đảo Kỵ-Long⬙, cũng là những chiêu tuyệt kỹ của phái Võ-Đang mà tấn công Trương-Đại-Nhân.
Nhìn chiêu thế của Lý-Mộng-Ngọc, Trương đại-nhân chợ la lên:
-Ái chà!
Và y cũng chẳng thèm né tránh, dùng luôn thế ⬘Đảo Kỵ Long⬙ kia mà đánh trả lại. Cả hai tuy dùng quyền pháp như nhau nhưng công lực cách nhau một trời một vực. Hai quyền vừa đụng nhau, tay Lý-Mộng-Ngọc như chạm phải sắt đá rêm lên, đau nhức không chịu nổi.
Lý-Mộng-Ngọc nhảy sang một bên để cố giữ lấy thăng bằng, nhưng không dằn được, hai chân quỵ xuống đất.
Tiêu-Thanh-Đồng nhìn thấy Lý-Mộng-Ngọc ở trong tình trạng quá ư là nguy khốn thì không còn sợ địch thủ lợi hại nữa mà chỉ nghĩ đến sự an nguy của đồng bọn mà thôi. Nàng nhảy đến, một tay đỡ Lý-Mộng-Ngọc dậy, còn một tay vung kiếm nhắm Trương đại-nhân chém nhầu. Tiêu-Thanh-Đồng là người rất nghĩa-khí, thấy bạn gặp nạn không bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ chạy mà còn dám liều mạng quên mình nữa là đàng khác. Nàng sợ Trương đại-nhân thừ lúc Lý-Mộng-Ngọc ngã quỵ mà tấn công thì nguy nên chẳng còn đắn đo gì nữa, xông bừa vào để che chở cho người bị thất thế.
Nhưng Trương đại-nhân không tấn công Lý-Mộng-Ngọc nữa, mà cũng chẳng buồn giao đấu với Tiêu-Thanh-Đồng. Y vừa tránh được kiếm của Tiêu-Thanh-Đồng xong bèn lớn tiếng gọi:
-Hai con bé kia! Hãy dừng tay lại đã!
Nhìn Lý-Mộng-Ngọc, Trương đại-nhân nghiêm mặt hỏi:
-Sư phụ ngươi họ Mã hay họ Lục?
Lý-Mộng-Ngọc lúc đó đã đứng vững lại được. Nghe Trương đại-nhân hỏi vậy thì nghĩ thầm trong bụng:
-"Rõ ràng sư-phụ ta họ Lục, nhưng để ta gạt hắn thử xem thế nào".
Nghĩ vậy, nàng liền lớn tiếng ngạo nghễ đáp:
-Sư phụ tôi họ Mã. Tại sao ông biết rồi mà còn hỏi?
Trương đại-nhân phá lên cười một tràng nói:
-Ta đây là sư-thúc của ngươi đó! Ngươi còn chưa chịu cúi đầu mà ra mắt sư-thúc à?
Tiêu-Thanh-Đồng nghe Trương đại-nhân nhận là sư-thúc của Lý-Mộng-Ngọc thì cau mày lại, nghĩ rằng giờ đây họ sẽ cùng là một phe với nhau, và nàng còn mong gì được Lý-Mộng-Ngọc giúp lấy lại cái bao màu hồng nữa! Nàng tung mình một cái đã nhảy ra xa mấy trượng, và sau đó tiếp tục dùng khinh công chạy một hơi cho đến mất hút thì thôi. Trong lòng Tiêu-Thanh-Đồng vẫn còn ôm mối hận là chưa lấy lại được Khả-Lan Kinh...
Thấy Tiêu-Thanh-Đồng đang hết lòng vì mình lại bỏ đi đột ngột không một lời nói, Lý-Mộng-Ngọc cảm thấy buồn vô cùng. Nàng quyết phải rượt theo tìm nàng để bày tỏ tâm-sự khúc chiết của mình cho cô bạn sơ giao kia thấu hiểu. Lý-Mộng-Ngọc đem hết thuật phi hành ra thi thố nhưng bóng Tiêu-Thanh-Đồng đã đi xa, không một dấu hiệu nào để lại!
Thất vọng, Lý-Mộng-Ngọc đưa mắt nhìn xa ngắm trời mây đen tối. Bóng Hằng-Nga vằng vặc lẩn khuất như bị bao phủ bởi một tấm màn hắc ám vô biên. Không còn hy-vọng nào tìm gặp Tiêu-Thanh-Đồng nữa, nàng đành quay gót trở về. Đến lại chỗ lúc nãy, Lý-Mộng-Ngọc thấy vắng tanh. Trương đại-nhân cũng đã đi mất từ bao giờ. Những hạt mưa lấm tấm bắt đầu thấm vào y-phục dạ hành của nàng. Lý-Mộng Ngọc phi thân phóng qua tường vào lại bên trong. Khi về đến phòng thì bên ngoài trời đã mưa lớn. Những hạt rớt xuống đường tạo thành những giòng nước lan ra khắp mặt đường.
Trận mưa kéo dài đến sáng. Bình minh đã thức dậy trên nội cỏ ngàn mây mà mưa vẫn không ngớt hột. Lý-Mộng-Ngọc rửa mặt, chải đầu xong liền đến phòng bà nội và mẹ để vấn an. Lúc ấy Tăng-Đồ-Nam cũng đến bẩm báo, cho biết trời vẫn còn đang mưa to gió lớn chưa thể tiếp tục cuộc hành trình được nên đành nán lại khách-sạn cho đến khi tạnh mưa.
Dùng bữa sáng xong, Lý-Mộng-Ngọc sang phòng Lục-Phỉ-Thanh để hỏi thăm và bàn công việc với sư-phụ. Nàng đem tất cả câu chuyện trong đêm qua thuật lại cho Lục-Phỉ-Thanh nghe và bày tỏ thắc mắc, hỏi ông vì lý do gì Trương đại-nhân lại nhìn nhận nàng làm sư điệt. Dĩ-nhiên nàng không quên kể cho Lục-Phỉ-Thanh lúc Trương đại-nhân hỏi nàng là đệ-tử của họ Mã hay họ Lục thì nàng mạo nhận là họ Mã.
Lục-Phỉ-Thanh gục đầu vào hai bàn tay suy nghĩ, vẻ mặt buồn tênh khác hẳn ngày thường dường như đang mang một niềm tâm-sự nan giải nào đó. Với một giọng buồn rầu, Lục-Phỉ-Thanh nói với Lý-Mộng-Ngọc:
-Con không cho Trương đại-nhân biết con là đồ đệ của thầy là tốt lắm rồi. Chuyện này dài dòng lắm, chưa thể nói cho con bây giờ được. Nhưng thầy hứa là trong một dịp nào thuận tiện, thầy sẽ kể rõ tự sự từ đầu đến đuôi cho con nghe.
Thấy mặt sư-phụ vừa buồn lại vừa nghiêm, Lý-Mộng-Ngọc đành cúi đầu lặng thinh, không dám hỏi nữa...
Nguyên ⬘Trương đại-nhân⬙ kia chính là Trương-Siêu-Trọng, chính là sư-đệ đồng-môn của Lục-Phỉ-Thanh. Họ Trương là một cao-thủ bậc nhất, khét tiếng trên võ lâm. Ngay cả trong giới lục lâm còn phải có một câu ví rằng:
Thà gặp Diêm-Vương hơn gặp Lão Vương,
Thà chịu hai thương hơn chịu một Trương.
⬘Lão Vương⬙ đây ám chỉ Uy-Chấn Hà-Sóc Vương-Duy-Dương, đứng ra mở tiêu-cục làm Tổng tiêu-đầu. Còn ⬘một Trương⬙ đây tức là Hào-Phủ Phán-Quan Trương-Siêu-Trọng, làm quan với triều-đình Mã-Thanh vì ham đai vàng mão bạc.
Cả hai người cùng lãnh nhận một trọng trách được giao phó là ra mặt đương đầu với đám hào kiệt bất phục tùng triều-đình Mãn-Thanh. Cả Vương-Duy-Dương lẫn Trương-Siêu-Trọng lòng độc như hổ lang mà võ công cũng cao siêu tột đỉnh. Ngay cả đám hắc đạo không biết kiêng trời nể đất, nhưng hễ nhắc đến tên hai người này thì ít nhiều cũng phải vài phần khiếp đảm.
Lúc tầm sư học đạo, Trương-Siêu-Trọng được sư-phụ cưng nhất trong đám môn đồ nên bao nhiêu tuyệt kỹ bí truyền đều được hưởng hết. Lục-Phỉ-Thanh và Trương-Siêu-Trọng tư tưởng trái ngược hẳn nhau nên hai người chẳng bao giờ hòa thuận được. Lục-Phỉ-Thanh thì trung thành với tổ-quốc, ưu ái dân tộc nên chống đối ra mặt với triều-đình Mãn-Thanh. Còn Trương-Siêu-Trọng thì chỉ nghĩ đến bả vinh hoa, vì phú quý mà phản bội xứ sở dân tộc, cam tâm làm ⬘tẩu cẩu⬙ (#8) cho triều-đình chuyên đi lùng bắt những người có ý chí đấu tranh nêu cao chính nghĩa ⬘Phản Thanh Phục Minh⬙.
Năm xưa, Lục-Phỉ-Thanh và Trương-Siêu-Trọng đã vạch đất tuyệt giao, chẳng ngờ lần này lại đụng nhau giữa đường ra biên ải. Vì không muốn để Trương-Siêu-Trọng nhận diện nên thừa lúc Lý-Mộng-Ngọc đang chống cự cùng y, ông lẻn về phòng nằm buồn rã rượi.
Nhân thấy một mình Trương-Siêu-Trọng đánh với Lý-Mộng-Ngọc và Tiêu-Thanh-Đồng như đùa giỡn, chỉ trong vài đường quyền thôi, Lục-Phỉ-Thanh đã thấy ngay võ-nghệ của Trương-Siêu-Trọng cao thâm đến độ không thể đo lường được. Mười năm cách biệt nhau, không ngờ Trương-Siêu-Trọng lại tài ba lão luyện đến như thế. Lụa-Phỉ-Thanh thầm nghĩ nếu một chọi một, chỉ cầu mà thủ huề được với y cũng đã là khó rồi chứ nói chi đến chuyện thắng! Lục-Phỉ-Thanh trong lòng vừa oán hận, vừa thương tiếc. Ông tiếc một nhân tài xuất chúng như Trương-Siêu-Trọng lại đi làm chó săn chim mồi cho ngoại-bang, cho những kẻ cướp nước hại dân. Phải chi Trương-Siêu-Trọng đứng về phe dân tộc thì lợi biết bao cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ của nhà Thanh biết bao nhiêu! Nhưng khốn thay! Tài sức của Trương-Siêu-Trọng lại đem dùng vào việc dập tắt chính nghĩa nên thành ra một trở ngại rất lớn cho các phong trào đấu tranh giành độc lập...
Lục-Phỉ-Thanh nghĩ:
-Với ai thì không biết, nhưng với Trương-Siêu-Trọng từ nay ta phải hết sức giữ mình và đề phòng, không thể khinh thường được.
Theo lời Lý-Mộng-Ngọc lén nghe được về thuật lại cho biết thì lần này Trương-Siêu-Trọng không ngoài công-tác đặc biệt nào hơn là bắt khâm phạm trong Hồng Hoa Hội giải về cho vua Càn-Long. Và cứ theo kinh-nghiệm phán xét của Lục-Phỉ-Thanh thì hai vợ chồng Lạc-Băng cùng Văn-Thái-Lai có mạnh khỏe mà hợp sức đánh với Trương-Siêu-Trọng vị tất đã địch lại, huống hồ cả hai đều mang đầy thương tích trầm trọng khắp mình!
Mặc dầu chưa biết rõ Hồng Hoa Hội là tổ chứ gi, gồm có những nhân vật như thế nào trên giang hồ, nhưng chỉ cần căn cứ vào những điều mắt thấy tai nghe, tỉ dụ như Lạc-Băng một mình đánh với bốn người công sai và đích thân Trương-Siêu-Trọng được đặc phái gửi đến đây, Lục-Phỉ-Thanh cũng biết ngay được đây là một tổ chức ⬘Phản Thanh Phục Minh⬙ và xác định được giá trị của hội trên con đường tranh đấu chống ngoại xâm. Hai nhân vật kia bị liệt vào hạng ⬘yếu phạm⬙ thì đương nhiên phải có thàng tích nào vẻ vang cho Hán tộc, nhưng lại bất lợi cho triều-đình.
Vì vậy, Lục-Phỉ-Thanh lấy làm lo lắng và tự cảm thấy có trách-nhiệm phải ủng-hộ, tiếp tay với hai nhân vật của Hồng Hoa Hội đang sắp sửa phải đương đầu với bọn Trương-Siêu-Trọng...
Bấy giờ là tiết Mạnh-Thu (#9) nên trời khá lạnh lẽo. Trận mưa dầm đêm qua vẫn còn tiếp tục rơi tầm tã. Lý-Mộng-Ngọc tuổi nhỏ, tính nết như trẻ con háo động nên thấy ngoài trời mưa gió phải nằm yên trong phòng, bị giam hãm giữa bốn vách tường như vách lao tù thì buồn bực vô cùng.
Nằm một chỗ không yên, Lý-Mộng-Ngọc ra ngoài, đến phòng của Văn-Thái-Lai và Lạc-Băng để xem xét tình hình ra sao. Từ lúc nàng được Lục-Phỉ-Thanh cho phép ám trợ Lạc-Băng và được thưởng thức tài phóng phi đao của con gái nhà họ Lạc, lại được thấy Văn-Thái-Lai trổ tài điểm huyệt dù thương tích đầy mình, nàng đâm ra có thiện cảm với cả hai người. Nàng chỉ muốn ra tay nghĩa hiệp giúp hai người chống lại sự áp bức của số đông. Nàng chẳng cần biết Hồng Hoa Hội là gì và cũng không cần đến chuyện mình phải đứng về phe phái nào cả.
Đến phòng của hai nhân vật Hồng Hoa Hội, Lý-Mộng-Ngọc thấy cửa phòng đóng chặt cứng. Lắng tai để ý nghe bên trong cũng chẳng thấy động tĩnh gì cả. Dường như là phòng vắng không người. Đảo mắt nhìn tứ phía thì thấy bên ngoài khách-sạn, xe ngựa của Trấn-Viễn tiêu-cục vẫn còn đầy đủ y nguyên, chứng tỏ họ vẫn còn đang trú mưa chứ chưa lhởi hành.
Trong một căn phòng rộng rãi nhìn qua cửa sổ, Lý-Mộng-Ngọc thấy có một số tiêu-sư của Trấn-Viễn tiêu-cục đang ngồi gác chân lên ghế nói chuyện ồn ào. Cố ý nhìn thật kỹ, Lý-Mộng-Ngọc vẫn không thấy mặt Trương-Siêu-Trọng, tứ ⬘Trương đại-nhân⬙, người tự xưng là sư-thúc của nàng.
Đang định về lại phòng mình thì bỗng nhiên nghe phía đàng trước khách-sạn có tiếng vó ngựa. Rồi một kỵ-sĩ xông mưa lướt gió phi tới như

Like + follow page: Truyện Full
để nhận tin mới nhất từ Truyện Full nha ^^