Tiên Ngục

Chương107: Hồ ly cùng quái vật (tt)




- Ê a!

Xích Vĩ Hồ thoáng một phát chui vào trong không trung, thân hình trở nên rộng lớn hơn rất nhiều, vốn là cái đuôi đã thập phần xõa tung lại càng là phồng lớn lên mấy lần, còn có thể đong đưa biên độ nhỏ theo quy luật, cái này giống như là nó đã mọc cánh vậy, đã có được năng lực phi hành trong không trung.

Vèo!

Trong chớp mắt, nó liền bay đến phía trên hòn đảo nhỏ trong hồ, phần bụng có chút co thắt, PHỐC một ngụm, phun ra một tiểu hỏa cầu màu vàng kim nhạt.

Oanh!

Hỏa cầu rơi vào bên trong nham thạch nóng chảy, sinh ra bạo tạc nổ tung kịch liệt, lập tức làm cho quái vật nhân hình kia nổ đi ra.

Khí lãng khổng lồ, hất quái vật hình người kia đến không trung, nhưng nhìn đi lên, nó cũng không có bị tổn thương gì, hẳn là bởi vì bản thân nó là sinh vật hỏa hệ, sinh hoạt ở bên trong nham thạch nóng chảy, đối với tiểu hỏa cầu của Xích Vĩ Hồ có năng lực miễn dịch bẩm sinh.

Tô Triệt cũng là người biết hàng, nhìn ra được mới vừa rồi Xích Vĩ Hồ phun ra tiểu hỏa cầu, mặc dù thể tích không lớn, nhưng uy lực lại tương đối đáng sợ, chỉ bằng màu sắc vàng kim nhạt kia là có thể suy đoán ra, Pháp Khí Trung phẩm hẳn là không thể nào so sánh với một kích này của nó.

Quanh thân quái vật hình người kia thiêu đốt lên đằng đằng hỏa diễm ngã rơi xuống, dĩ nhiên là vững vàng mà đứng ở phía trên nham thạch nóng chảy, không có chút trầm xuống dấu hiệu nào. Nó đưa tay chỉ ra, một đạo hỏa diễm màu da cam từ bên trong nham thạch nóng chảy cao cao luồn lên, từ đầu đến đuôi, nhanh chóng đánh về phía Xích Vĩ Hồ đang đứng giữa ở không trung.

Xích Vĩ Hồ thả nhẹ cái đuôi xuống, động tác nhẹ nhàng mà tránh ra, tuy bị một đầu ngọn lửa dính đến da lông, nhưng mà lông tơ cũng không có chút tổn hại, bình yên vô sự.

Chỉ bằng một hiệp đọ sức của chúng nó, trong nội tâm Tô Triệt liền phỏng đoán:

- Hai tên gia hỏa này đều là người chơi hỏa trong nghề, ai cũng không sợ hỏa, ở dưới loại hoàn cảnh này, đoán chừng là đọ sức cả đời, người này cũng không thể làm gì được người kia a?

Trong thời gian hơn mười tức, hai sinh linh hỏa hệ oanh ầm ầm mà solo một phen, ngoại trừ làm cho dung nham xung quanh hòn đảo kia dậy sóng, hỏa quang bắn lên tung tóe, ai cũng không thể chiếm được một tia tiện nghi. Bất quá, Tô Triệt vẫn là nhìn ra, mục đích của Xích Vĩ Hồ chỉ là vì đuổi quái vật nhân hình kia đi, không cho phép nó tiếp xúc đảo nhỏ trong hồ quá gần.

- Đoán chừng là, Xích Vĩ Hồ đã xem lệnh kỳ màu vàng trên đảo nhỏ kia trở thành vật phẩm sở hữu tư nhân của nó, không để cho người khác nhúng chàm.

Tô Triệt yên lặng phỏng đoán:

- Chỉ có điều, phải là yêu thú cấp ba mới có thể có đủ năng lực điều khiển pháp bảo, con Xích Vĩ Hồ này vẫn chỉ là yêu thú cấp một, cách năng lực kia còn xa lắm.

- Chủ nhân, hai bọn chúng ai cũng không gây thương tổn được cho ai, không tồn tại khả năng lưỡng bại câu thương. Cục diện như vậy, ngươi muốn ngư ông đắc lợi, xem ra có chút không thực tế.

Lão Hắc nói ra đề nghị của mình:

- Ta phát giác được, tòa đảo nhỏ màu đen này ngâm ở bên trong nham thạch nóng chảy lâu như vậy, chẳng những không hề hư hao, mà ngay cả độ ấm mặt ngoài cũng không có tăng lên quá nhiều, rất hiển nhiên, hòn đảo nhỏ này cũng không phải vật tầm thường, nếu ngươi tìm được cơ hội, trước tiên nghiên cứu nó rõ ràng mới được.

- Tốt!

Mới vừa rồi Tô Triệt vì suy nghĩ phương pháp mà đau đầu, nghe được lão Hắc nói như vậy, lập tức là tinh thần chấn động:

- Tốc độ của Xích Vĩ Hồ kia nhanh như vậy, muốn đi qua nham thạch nóng chảy tới hòn đảo nhỏ kia, nhất định là không thể thực hiện được... Như vậy, lợi dụng Độn Địa Đan, từ địa tầng phía dưới của nham thạch nóng chảy tiềm hành đi qua, có khả năng thành công hay không?

- Ta cho rằng có thể!

Lão Hắc đáp:

- Ta đã thấu thị chiều sâu của hồ nham thạch nóng chảy, chỉ có vài chục trượng mà thôi, chủ nhân ngươi độn địa 30 trượng, sau đó tiềm hành qua bên kia, hẳn là vô cùng an toàn.

Càng là thời khắc mấu chốt, Tô Triệt sẽ càng quả quyết, lão Hắc vừa dứt lời, BA~!

Liền nhét Độn Địa Đan vào trong miệng.

Bành! Bành! Bành...

Nhịp đập đại địa làm cho Tô Triệt cảm thấy vô cùng thân thiết, lại một lần nữa sinh ra cộng minh cùng tim đập của mình. Nguồn truyện: Truyện FULL

- Ê a!

Giữa không trung, Xích Vĩ Hồ cảnh giác mà quay đầu trở lại, ngạc nhiên phát hiện, tiểu gia hỏa nhân loại bị nó khinh thị kia, dĩ nhiên là biến mất vô tung, triệt triệt để để không thấy nữa rồi!

Phục dụng Độn Địa Đan, Tô Triệt thi triển độn địa chi thuật tiềm nhập vào thạch bích sau lưng, lại từ dưới thạch bích chìm đến chiều sâu hơn ba mươi trượng, từ phía dưới vượt qua dòng sông dung nham, kín đáo đi tới phương hướng đảo nhỏ trong hồ.

Lúc tiềm hành qua đường sông dung nham, vẫn có thể cảm nhận được độ ấm cực cao, bất quá, đối với tu tiên giả như Tô Triệt mà nói, nhiệt độ như vậy cũng không thấm vào đâu, chỉ bằng chân khí hộ thể cũng có thể chịu đựng được.

Thuận theo lão Hắc chỉ điểm, Tô Triệt đi tới phía dưới đảo nhỏ màu đen kia, đang muốn đi lên bên trên, lại nghe lão Hắc nói ra:

- Chủ nhân, tòa đảo nhỏ màu đen này, kỳ thật là một khối cự thạch màu đen nguyên vẹn, vậy mà năng lực dò xét của ta không có cách nào thấu thị nó, cho nên, không thể xác định độn địa chi thuật của ngươi có thể hữu hiệu đối với nó hay không, cho nên, lúc ngươi đi lên nên chậm một chút.

Tô Triệt tự nhiên sẽ hiểu, nếu như độn địa chi thuật không có tác dụng đối với khối cự thạch màu đen kia, mình đi nhanh lao đầu vào nó, cái kia tất nhiên là kết mục u đầu chảy máu...

Tốc độ đi lên rất chậm, Tô Triệt cẩn thận từng li từng tí tới gần nó, theo độ ấm lòng đất kịch liệt lên cao, rất nhanh đã tiếp xúc đến điểm cuối cùng của cự thạch màu đen. Tô Triệt đưa tay sờ soạng nó, lại cảm thấy thật sự cứng rắn cùng trầm trọng.

- Thật đúng là không có hiệu quả đối với nó.

Độn địa chi thuật có thể xem đất thạch như không có gì, giờ phút này lại thiết thiết thực thực va chạm vào nó, đã nói lên, khối cự thạch màu đen này phi thường đặc thù, không giống với đất đá tự nhiên.

Tô Triệt vốn là lấy pháp kiếm ra, đào ra một cái huyệt động ở bên trong tầng đất dưới cự thạch màu đen, bởi như vậy, cho dù qua chốc lát nữa, dược lực của Độn Địa Đan mất đi hiệu lực, mình cũng có đầy đủ không gian tùy ý hoạt động.

Sau đó, lại dùng kiếm gọt cắt vài cái trên cự thạch màu đen, cang cang bang bang, một chút mảnh đá cũng không có cắt xuống được, nhưng pháp kiếm trong tay lại bị hao tổn nghiêm trọng. Rất rõ ràng, Pháp Khí phi kiếm của mình, ở bên trên độ cứng xa xa không bằng tảng đá kia.

- Bảo bối thật tốt!

Pháp kiếm bị hao tổn, nhưng Tô Triệt lại rất mừng rỡ. Bởi vì, lần thử nghiệm vừa rồi tối thiểu có thể chứng minh, khối cự thạch màu đen này thuộc loại tài liệu luyện khí cường độ cao nào đó... So với pháp kiếm thành phẩm còn muốn cứng rắn hơn, có thể tưởng tượng, phẩm cấp của tài liệu luyện khí này sẽ không thấp.