Tiên Ngục

Chương166: Pho tượng cùng cái hộ (hạ)




Lại không biết, tu sĩ kia đã tiến nhập một không gian khác.

Bùm

Trong Tiên Ngục, tu sĩ kia bị hơn mười dây leo trói gô, nặng nề té rớt trên mặt đất, bị một cước của lão Hắc dẫm ở trên đầu.

- Ta ghét nhất là loại khốn kiếp hại người không lợi mình như ngươi.

Lão Hắc nhe răng cười, bắt đầu điều trị đối với hắn...

Chuyện gì xảy ra, sao tu sĩ kia lại bị Tô Triệt bắt vào Tiên Ngục?

Ban đầu thời điểm ở động phủ trên núi, Tô Triệt thu hoạch chút ít tài liệu luyện khí đỉnh cấp, khi muốn đi ra khỏi động khẩu, đột nhiên linh quang lóe lên, muốn thử một lần, có thể cấy ghép loại dây leo này vào trong Tiên Ngục hay không?

Uy lực của những dây leo này không tầm thường, phỏng chừng, đối tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng có thể cấu thành uy hiếp thật lớn, tùy tiện một cây, cũng chẳng khác gì làthượng phẩm linh khí Khốn Tiên Đằng.

Vì vậy, Tô Triệt liền thử lợi dụng hắc thạch câu thông cùng chúng nó, gửi đi ý niệm của mình, hướng chúng nó biểu đạt loại ý tứ này.

Xác thực chỉ là một loại nếm thử, không có trông cậy vào chúng nó có thể nghe hiểu mình, cũng không có hi vọng quá lớn, lại không nghĩ rằng, lập tức có hơn mười dây leo chủđộng quấn đến trên người mình, hơn nữa, rễ cây của chúng nó cũng tự động rút ra từ trong đất bùn.

Không thể nghi ngờ, chúng nó đối hắc thạch có cảm giác không muốn xa rời, cảm tình một loại cực kỳ tín nhiệm, lập tức đồng ý yêu cầu của Tô Triệt.

Tô Triệt rất mừng rỡ, thu hơn mười dây leo vào trong Tiên Ngục, tính toán trồng ở bên cạnh cự thạch màu đen.

Lại không nghĩ rằng, những dây leo này cảm giác được cự thạch màu đen tồn tại, lại giống như bị dọa, phủ phục trên mặt đất, cẩn cẩn dực dực uốn lượn bò sát, một mực leo ra cự ly hơn mười trượng, lúc này mới có gan cắm rễ trên mặt đất, định cư ở đó.

Vào Tiên Ngục, chúng nó là sinh vật của Tiên Ngục, Tô Triệt và lão Hắc thân là Chúa Tể của Tiên Ngục, có thể nghe được tiếng lòng của các sinh vật, cho dù là một cây cỏ nhỏ bình thường nhất.

Vì vậy, cũng đã biết, những dây leo này gặp được cự thạch màu đen, giống như là gặp được thần linh chúng nó thờ phụng, mặc dù là vô cùng vui vẻ, nhưng cũng là vô cùng hèn mọn, không dám tiếp xúc hắc thạch quá gần, phải bảo trì đủ cự ly, mới không khinh nhờn thần uy.

Đồng thời cũng biết, sinh mệnh lực của những dây leo này cực kỳ ương ngạnh, rễ rời khỏi bùn đất mấy tháng cũng không có tử vong, bởi vậy, có thể tùy thời lấy ra Tiên Ngục đối phó địch nhân rồi.

Vừa rồi, Tô Triệt làm bộ tiến nhập thạch lâm, kỳ thật là nuốt một quả Độn Địa đan, tiềm hành đến bên tu sĩ kia, thả dây leo ra, kéo hắn vào trong lòng đất, càng là bắt hắn vào trong Tiên Ngục...

Lại nói tiếp, thời điểm nuốt độn địa đan, Tô Triệt cũng là mạo hiểm. Căn cứ kinh nghiệm tâm đắc của tiền nhân mà xem, thi triển độn địa thuật, so với thi triển phi hành thuật càng thêm nguy hiểm, càng sẽ bị Tiểu Di Tiên Cảnh coi như là người tu tiên, bởi vì độn địa thuật thuộc về Kim Đan tu sĩ mới có thể có.

Cho nên, thời điểm nuốt Độn Địa đan, Tô Triệt dùng thanh lưu của hắc thạch bao trùm toàn thân, đánh cuộc đúng là cự thạch màu đen là một kiện bảo vật thuộc về Vu tộc, như vậy, năng lượng của nó cũng sẽ được Thánh Địa Vu tộc tán thành, không cho rằng mình là người tu tiên mà đối đãi.

Quả nhiên, lại thành công một lần nữa.

Bởi vậy, trong nội tâm Tô Triệt càng thêm an tâm, có lẽ là bởi vì có quan hệ với thanh lưu của hắc thạch, Thánh Địa Vu tộc Tiểu Di Tiên Cảnh này, coi mình là một Vu nhân mà đối đãi. Chỉ cần hành vi của mình đừng có quá phận, sẽ không gặp phải lực lượng thủ hộ Thánh Địa trừng phạt.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán mà thôi, sự thật sẽ là như thế nào, còn cần từng bước nghiệm chứng. Trong chuyện này tất có phong hiểm, cho nên đến hiện tại, Tô Triệt cũng không dám lấy lệnh kỳ ra, chính là lo lắng sẽ dẫn phát biến đổi lớn khó có thể đoán trước. Chỉ có thể đi một bước xem một bước, không đến thời khắc mấu chốt, quyết không thể bày lệnh kỳ Di Tiên ra...

Giờ phút này, lão Hắc đánh tu sĩ kia tơi bời, đồng thời còn hỏi:

- Chủ nhân, đã bắt được người này, còn lại mấy người bên kia thì làm sao đây?

- Lúc này, chủ yếu là vì tầm bảo, nếu như không phải tất yếu, tận lực không tranh đấu với người.

Tô Triệt trả lời:

- Đương nhiên, nếu như có người cần phải bới móc, cho tới bây giờ Tiên Ngục của chúng ta cũng không ngại nhiều người, cần phải lưu cho hắn một chỗ ở.

- Đúng vậy.

Lão Hắc vui mừng một tiếng, lại hỏi:

- Thạch lâm kia, chủ nhân thật muốn thăm dò phiến thạch lâm này sao?

- Đi xem a. Tựa như ta mới vừa nói, phong hiểm và bảo vật cùng tồn tại, trong phiến thạch lâm này, nhất định có chút môn đạo.

Vì vậy, thừa dịp dược lực của Độn Địa đan còn đang hữu hiệu, Tô Triệt lại tiềm hành vào trong thạch lâm, ngược lại đi theo sau lưng mười người kia, để cho bọn họ mởđường thay mình. Lần này, thợ săn cùng con mồi, triệt để chuyển đổi.

Trong thạch lâm, cột đá đồ đằng thô to phân bố chằng chịt, y theo ánh mắt của người tu tiên, thật sự nhìn không ra quy luật trong đó. Bởi vì văn hóa của Viễn cổ Vu tộc vốn là không hợp cùng nhân loại, huống hồ đã biến mất vài trăm vạn năm, sớm đã là không thể nào khảo cứu.

Tô Triệt không nhanh không chậm theo ở phía sau, không cần dùng mắt nhìn, bằng vào năng lực dò xét của lão Hắc, là có thể quan sát tình huống của bọn hắn tinh tường.

Mười người này cẩn cẩn dực dực thăm dò về phía trước, vượt qua một cây cột đá, lẫn nhau trong lúc đó thủy chung bảo trì cự ly ổn định.

Vốn tưởng rằng, trong phiến thạch lâm này hẳn là nguy cơ trùng trùng mới đúng, chỉ là, đi hơn một khắc, cái dạng nguy hiểm gì cũng không có gặp được, rất nhanh, mọi người đã đi tới khu vực trung tâm của thạch lâm.

Khu vực trung tâm dĩ nhiên là một địa phương khoáng đạt bằng phẳng, bộ dạng không sai biệt lắm khoảng ba mươi trượng vuông, vị trí trung tâm dựng đứng một pho tượng cao ba trượng, là một nữ tử quỳ trên mặt đất, nhắm hai mắt, cầu nguyện với thượng Thiên.

Nhìn không ra chỗ kỳ lạ gì từ pho tượng, như cũ là phong cách cổ sơ của Vu tộc, điêu khắc ngũ quan, khuôn mặt cũng không phải quá tinh tế, nhưng mà, cống phẩm bầy đặt ở phía trước, lại khiến cho mọi người hai mắt tỏa sáng.

Trước đàn tế bầy đặt một cái hộp cùng sáu chén đĩa, chén đĩa đều là trống không, hẳn là một loại cống phẩm thực vật, đã sớm hủ bại thành không, nhưng mà, cái hộp chính giữa lại đóng im, không chừng trong đó chứa bảo bối gì. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Hoặc là, bản thân cái hộp màu xanh lá cây này chính là bảo vật nào đó.

Mười người tầm bảo gom lại cùng một chỗ, đều là mục quang nhấp nháy nhìn chằm chằm vào cái hộp kia, ở đâu còn nhớ rõ tìm Tô Triệt, bất quá, bọn họ cũng không có váng đầu, trong lúc nhất thời cũng không dám lèm nhèm tới gần pho tượng này.

- Làm sao bây giờ? Ai dám qua đó nhìn một chút không?

Có người nhỏ giọng hỏi.

Những người khác đều là yên lặng không nói gì, ai cũng sẽ không hồ hồ làm người thứ nhất ló đầu ra.