Tiên Ngục

Chương193: Kiểm kê thu hoạch




Tô Triệt hàm ý rất sâu nói:

- Huống hồ, ngươi lại có một phen phúc duyên trong người, thành tựu tương lai bất khả hạn lượng.

- A?

Trịnh Dung bỗng nhiên cả kinh, hoảng sợ nhìn Tô Triệt, trong lúc nhất thời, thật sự nghĩ không ra, làm sao Tô Triệt biết được bí mật của mình.

Lúc trước, Trịnh Dung thu hoạch một hồi phúc duyên, lúc này mới tấn cấp cảnh giới Luyện Khí Đại viên mãn, lại lọt vào màn độc thủ của Thiên Vật Tôn Giả, làm cho Trịnh Dung xúc phạm môn quy, bị phạt vào Tiểu Di Tiên Cảnh. Nhưng mà, trận phúc duyên kia chỉ lợi dụng một phần mười cũng chưa tới, còn có thể mang tới cho Trịnh Dung một tương lai rất sáng lạng.

Giờ phút này, bí mật này lại bị Tô Triệt biết, trong lòng Trịnh Dung phản ứng đầu tiên chính là:

- Hắn có thể đỏ mắt hay không? Có thể sinh lòng tham niệm hay không?

Tô Triệt mỉm cười nói:

- Không có chuyện gì, Trịnh sư huynh, ngươi có bí mật của ngươi, ta cũng có bí mật của ta, chúng ta ai giữ bí mật của người ấy. Tương lai ở Tu Chân Giới vẫn là hữu hảo tương kiến.

Lời nói của Tô Triệt, không thể nghi ngờ là mang theo một chút ý vị cảnh cáo: ngươi không nói chuyện của ta, ta cũng không nói chuyện của ngươi, tất cả mọi người là thủ khẩu như bình, như vậy rất công bình.

Trong hai mươi ngày Trịnh Dung mê man, tựa như đang không ngừng nằm mơ vậy, não vực của hắn hoạt động rất sinh động. Chỉ cần là ở vào trong Tiên Ngục, trong đầu hắn nghĩ gì, vậy thì chạy không khỏi lão Hắc có Độc Tâm Thuật của Thiên Ma dò xét, cho nên, chút ít bí mật kia của hắn, Tô Triệt cũng biết toàn bộ.

Sau khi hoảng sợ, Trịnh Dung ổn định tâm thần, thoáng tưởng tượng, thì cảm nhận được một phen khổ tâm của Tô Triệt.

Vì vậy, hắn thi lễ thật sâu, chân thành cảm tạ:

- Tô huynh, đối với nhân phẩm và khí độ của ngươi, Trịnh mỗ vạn phần cảm tạ, vạn phần kính nể... vẫn là câu nói kia, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, sau này, chắc chắn hồi báo gấp mười gấp trăm lần.

Sở dĩ Trịnh Dung nói như vậy, đó là bởi vì hắn lý giải được, Tô Triệt không hi vọng mình tiết lộ bí mật hắn có thể chung sống hoà bình cùng các dây leo sát nhân trong Tiểu Di Tiên Cảnh, nhưng không có giết chết mình diệt khẩu, đây là ân đức thứ nhất.

Còn nữa, rõ ràng biết được phúc duyên của mình, hắn cũng không có thấy lợi quên nghĩa bức bách mình, hoặc là giết mình cướp đoạt phúc duyên kia, đây là ân đức thứ hai.

Hơn nữa mang mình bình an ra khỏi Tiểu Di Tiên Cảnh, đây là ân cứu mạng, Trịnh Dung cảm thấy, cho dù là phấn thân toái cốt, cũng là khó báo ân này...

Tóm lại, Tô Triệt người này, hắn xem như khắc thật sâu vào đáy lòng.

Phỉ Vân yên lặng đứng ở một bên, nhiều ít nghe rõ một ít, đối với nhân phẩm của Tô Triệt, càng cực kỳ kính nể cùng ái mộ. Giờ khắc này, nàng lại cảm thấy, mặc dù không có tác dụng của Tình Ti, thì người nam nhân trước mắt này, cũng đáng được mình ái mộ...

Lẫn nhau nói lời từ biệt, Trịnh Dung xoay người mà đi, đi ra hơn mười trượng, lại xoay người lại, xa xa nhìn Tô Triệt thi lễ thật sâu một lần nữa.

Tô Triệt chắp tay đáp lễ, đưa mắt nhìn hắn dần dần đi xa, rồi nhìn Phỉ Vân nói ra:

- Ngươi tính thế nào ?

- Ta?

Phỉ Vân nhẹ nhàng lắc đầu, trong mắt lộ vẻ mê mang:

- Ta không biết, thật là không biết.

Thông qua lão Hắc, Tô Triệt cũng đã biết nổi khổ tâm riêng của nàng, trên người nàng bị gieo xuống một loại cấm chế của Huyễn Ma giáo, trong một năm không cách nào giải trừ mà nói, kia chỉ có một con đường chết. Cho nên nàng bị buộc bất đắc dĩ, mới có thể tiến vào Tiểu Di Tiên Cảnh.

- Trở về sư môn a.

Tô Triệt thở dài:

- Trưởng bối sư môn, có lẽ có biện pháp giúp ngươi cởi bỏ cấm chế của Huyễn Ma giáo.

- Làm sao ngươi biết?

Phỉ Vân đầu tiên là sững sờ, lập tức lại tỉnh ngộ đến, vị "ái lang" này của mình thuộc về kỳ nhân dị sĩ, phúc duyên bí mật của Trịnh Dung cũng không dấu được hắn, tình huống của mình cũng giống như vậy.

Bất quá, nàng vẫn là lắc đầu nói:

- Ta không dám phản hồi sư môn, ta sợ ở trước mặt sư tôn, không dấu được những bí mật của ngươi.

Lời này nói, khiến cho nội tâm của Tô Triệt cũng có chút cảm động:

- Xác thực, một ít sự tình có quan hệ tới mình, nếu như thông qua miệng của Phỉ Vân, bị ngụy quân tử Thiên Vật Tôn Giả kia biết được, rất khó nói, hắn có thể do đó nhìn chằm chằm ta hay không...

- Bất quá, Phỉ Vân nàng vì bảo trụ bí mật của ta, cam nguyện buông tha cho cơ hội được sư môn cứu vớt, chẳng khác gì là cận kề cái chết cũng không muốn bán đứng ta, như thế...

Tuy biết rõ phần tình nghĩa này của nàng, đều là do Tình Ti kia ảnh hưởng, nhưng Tô Triệt vẫn là làm không được không đếm xỉa đến sinh tử của nàng, tùy ý nàng ảm đạm tiêu tán.

Thoáng tưởng tượng, Tô Triệt lấy ra một cái túi càn khôn, đưa tới trước mặt của nàng:

- Trong này, tất cả đều là một ít đồ vật ta không dùng được, giá trị khoảng năm vạn linh thạch gì đó...

Phỉ Vân sững sờ nhìn Tô Triệt, trong lúc nhất thời nghĩ mãi mà không rõ, mình chỉ có thể sống một năm, hắn cho mình những vật này lại có gì dùng.

Chỉ nghe Tô Triệt tiếp tục nói:

- Tìm một phường thị Tu chân nào đó ở gần đây, ngươi đi vào trong đó thay tên đổi họ, mở một cửa hàng, chuyên môn bán những vật này. Bán xong rồi, ta còn có thể đưa thêm hàng cho ngươi. Mấy ngày sắp tới, ta cần liên tục bế quan, thật sự rút không ra thời gian bán những vật này, ngươi giúp ta bán hết chúng đi. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

- Nha.

Phỉ Vân ngoan ngoãn tiếp qua, bất quá, trong nội tâm vẫn là nhịn không được bay lên một chút chua xót:

- Ta đã sắp chết, hắn suy nghĩ đến dĩ nhiên là lợi dụng ta trong khoảng thời gian này, giúp hắn mở cửa hàng bán gì đó. Người nam nhân này, tâm địa thật ác độc...

Chỉ là, một câu kế tiếp của Tô Triệt, lại làm nàng rất là kinh hỷ...

- Yên tâm đi, chuyện của ngươi giao cho ta, mặc kệ như thế nào, ta cũng sẽ không cho ngươi chết.

Ngữ khí của Tô Triệt bình bình đạm đạm, lại làm cho Phỉ Vân tin tưởng không nghi ngờ, vô hạn hi vọng, vô hạn kinh hỷ, trong lòng bay lên rất nhiều cảm xúc.

Không cần nói nhảm nhiều lời, Tô Triệt và Phỉ Vân đã định, lựa chọn một phường thị Tu chân tên là Phi Vân Hồ, cách nơi này ngoài ngàn dặm mở một cửa hàng, chuyên môn bán đặc sản trong Âm Phong Hạp Cốc.

Linh thảo cùng khoáng vật cấp thấp, nói như vậy, sẽ không làm người đỏ mắt, cho dù là số lượng tiêu thụ hơi lớn hơn một chút, cũng không thể có người rảnh rổi cả ngày ngồi chồm hổm canh giữ ở bên ngoài cửa hàng theo dõi ký sổ.

Huống hồ, chỉ có cự ly ngàn dặm, Phi Vân Hồ cũng là một bộ phận của Thiên Huyền Tông, Kim Đan trưởng lão không cần một phút đồng hồ là có thể bay qua, cho nên, rất ít người đui mù sinh sự ở đó. Hơn nữa dùng tu vi Luyện Khí Đại viên mãn của Phỉ Vân, chiếu khán một cửa hàng nhỏ như vậy, vẫn là không thành vấn đề.

Đối với nữ nhân vì mình mà ngay cả tính mệnh cũng không cần này, Tô Triệt đương nhiên là hoàn toàn tín nhiệm, nàng không có khả năng tham ô linh thạch của mình.