Tiên Ngục

Chương254: Một kích của Thiên Âm (hạ)




Hai đồ đệ kia, bị nàng không hề lưu luyến vứt bỏ tại chỗ.

Mộng Lưu vừa đi, Huyễn Ma mê chướng bao phủ phạm vi mấy trăm trượng lập tức tiêu tán, bọn người Tô Triệt lại thấy ánh mặt trời, lại thấy được trời quang lần nữa.

- Sư tôn?

Thần sắc hai nữ tu này bối rối nhìn quanh bốn phía, còn không biết Mộng Lưu Ma Nữ đã trốn ra ngoài vài trăm dặm.

- Cho các nàng đi thôi.

Tiếng nói của Thiên Âm xa xa truyền đến.

Lả tả vài cái, Tô Triệt thu hồi rất nhiều pháp bảo, thu lão Hắc, Xà Nữ cùng tiểu Giao Long vào trong Tiên Ngục, không nói một lời, xoay người tung bay.

Hai nữ tu này đương nhiên không dám ngăn trở.

Giờ phút này, trong lòng của Tô Triệt cũng rất trầm trọng, bởi vì, thông qua năng lực dò xét của lão Hắc, vừa rồi cũng nhìn thấy tiểu đồng chung kia, còn có nàng phát ra Thiên Âm nhất kích.

Thiên Âm nhất kích thần bí khó lường, làm cho người hoàn toàn không thể đề phòng Mộng Lưu Ma Nữ, tu vi Kim Đan trung kỳ, thân là Kim Đan trưởng lão của Huyễn Ma giáo, một trong Ma đạo thập đại môn phái, chỉ một kích này, lại không thể ngăn cản Ngoại trừ có thể đánh người trọng thương, còn ảnh hưởng đến dương thọ của nàng, đây cũng là uy năng cường đại của Đạo khí thượng phẩm sao?

Nửa canh giờ trước, Tô Triệt còn có tự tin, đợi cho mình tấn cấp Kim Đan kỳ, sẽ có năng lực tự bảo vệ mình, không lo lắng nàng uy hiếp. Chỉ là, một kích vừa rồi này, chẳng những làm Mộng Lưu bị thương nặng, cũng triệt để đánh nát tự tin của Tô Triệt.

Lão Hắc cũng nói:

- Ở trước mặt nàng, coi như là Kim Đan hậu kỳ, thoạt nhìn cũng không có tính khiêu chiến a.

- Không có việc gì.

Tô Triệt cắn răng một cái, trong nội tâm nảy sinh ác độc nói:

- Thực đến ngày nào đó trở mặt, cùng lắm thì, sẽ lấy ra lệnh kỳ Di Tiên giao cho nàng. Chỉ cần có thể bảo trụ mạng nhỏ, có Tiên Ngục trong tay, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ vượt qua nàng.

- Đúng vậy, chủ nhân.

Lão Hắc phụ họa nói:

- Ta vẫn cảm thấy, cái lệnh kỳ Di Tiên kia là thứ đầy rắc rối, thật sự không giữ được, vậy thì giao cho nàng, để cho nàng gặp rắc rối đi thôi.

Lúc này, chợt nghe Thiên Âm nhìn về dãy núi phía dưới nói ra:

- Nếu không ra, chúng ta phải đi.

- Ha ha ha ha, Vô Cực Thiên Âm, danh bất hư truyền.

Theo một hồi tiếng cười tục tằng, trong sơn cốc phía dưới bay lên một đạo thân ảnh hùng tráng.

Đầu người này bóng lưỡng, mặc một bộ hồng bào, trước ngực có thêu đồ án khô lâu, xem xét chính là Kim Đan trưởng lão của Huyết Thần Giáo.

Tô Triệt thầm nghĩ:

- Huyễn Ma Giáo vừa đi, Huyết Thần Giáo lại đến, Ma đạo truy nã dễ sử dụng như vậy sao?

Lại nghe đại hán Huyết Thần Giáo chủ động giải thích nói:

- Thiên âm đ*o hữu, ta cũng không phải là hướng về phía các ngươi mà tới, khác biệt, ta là theo dõi Mộng Lưu mới đến nơi này, ta cùng với nàng có chút ân oán cá nhân.

Thấy rõ hình dạng gã đại hán đầu trọc này, trong nội tâm Tô Triệt lại sững sờ, vô ý thức thầm nghĩ:

- Người này không phải đã bị ta giết rồi sao?

Ngày đó, đệ tử chân truyền Thiên Vật Phong Chân Chân, chính là kịch chiến lưỡng bại câu thương cùng "hắn", lúc này mới bị Tô Triệt chiếm hết chỗ tốt, nhưng mà ngày ấy, Tô Triệt rõ ràng chém gã đại hán đầu trọc, mặc huyết bào kia thành tám khối, đốt xác thành tro bụi, ngay cả hồn phách của hắn cũng bị bảo tháp Tiên Ngục chấn thành hư vô, sao có thể đã chết mà sống lại?

Bất quá nghĩ lại, Tô Triệt nói:

- Người trước mắt này, cùng với người bị ta giết kia, hẳn là huynh đệ song sinh? Đúng rồi, sư tôn từng nói qua, Chân Chân là bị người Huyễn Ma giáo bắt đi. Mà tên đại hán trước mắt này, lại nói có ân oán cá nhân với Mộng Lưu, có phải là ý nghĩa... Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

- Hoàn toàn có lý do giả thiết, ngày đó gã đại hán đầu trọc kia bị Mộng Lưu Ma Nữ đánh bị thương, làm cho tu vi đại giảm, sau đó mới lưỡng bại câu thương cùng Chân Chân, cuối cùng nhất chết vào trong tay ta. Về sau, Mộng Lưu truy tung tới, phát hiện chỗ chiến trường này, lại tìm không thấy gã đại hán đầu trọc, liền bắt cóc Chân Chân cùng Phỉ Vân...

Dù sao Tô Triệt cũng đã làm bộ khoái bốn năm, các loại dấu vết để lại, xâu chuỗi thành suy đoán sự thật, coi như là việc sở trường.

- Nói cách khác, cấm chế trên người Phỉ Vân, rất có thể chính là Mộng Lưu gieo xuống...

- Hôm nay, Mộng Lưu lại bởi vì ta, bản thân bị trọng thương, chỉ còn trăm năm dương thọ...

- Cái này thật sự là...

Nghĩ tới đây, Tô Triệt thật là không biết nói như thế nào mới tốt, chỉ có thể dùng một từ để giải thích, thì phải là: nhân quả tuần hoàn.

- Ha ha, chủ nhân, nếu đúng như lời ngươi nói, những người này, dù sớm hay muộn cũng sẽ thảm bại trong tay của ngươi, cái này nói rõ, ngươi là người nắm giữ thiên mệnh, khí vận cường đại, đại cơ duyên, đại tạo hóa, đại...

Còn có cái gì có chữ "Đại", lão Hắc cũng biên không được, chỉ có thể cười ha ha nói:

- Những người đối nghịch với chủ nhân, gây bất lợi đối với chủ nhân, hết thảy đều sẽ không may.

Lão Hắc cực độ lạc quan, nhưng Tô Triệt cũng không dám gật bừa, trong nội tâm nói ra:

- Cái đó nói sau, lúc này chính mình cũng rất không may. Ngươi xem, chỉ là cửa ải Ma đạo truy nã trước mắt này, cũng không biết hóa giải như thế nào mới tốt.

Mang Ma đạo truy nã trong người, cả Tu Chân Giới đối với mình mà nói, đều là chỗ chỗ nguy cơ, nửa bước khó đi.

Khiếp sợ khí thế của Thiên Âm, mặc dù gã đại hán đầu trọc đối với Tô Triệt có ôm ý đồ nào đó, cũng không dám ngưng lại lúc này.

Trước khi đi, hắn ngược lại nhìn Tô Triệt nói một câu:

- Tiểu huynh đệ, chớ xem thường Ma đạo truy nã, ta đề nghị ngươi, vẫn là tìm một chỗ trốn đi a.

Sau khi hắn đi rồi, Tô Triệt nhìn Thiên Âm nói ra:

- Xem ra nhiệm vụ môn phái tới Thái Ất Môn, ta không có cách nào hoàn thành.

- Trước mắt mà nói, ngươi cần phải mau chóng phản hồi sư môn, tốt nhất là trong vài năm chớ đi ra ngoài.

Trên người mang Ma đạo truy nã, nếu Tô Triệt lại dùng diện mục chân thật đi Thái Ất Môn hoàn thành nhiệm vụ, kia không khác gì là hành động tự sát, bổn sự của Thiên Âm có lớn hơn nữa, cũng là song quyền nan địch tứ thủ, không cách nào bảo vệ Tô Triệt được chu toàn.

Huống hồ, Tô Triệt cho rằng, vị Thiên Âm "sư tỷ" này rốt cuộc là địch hay là bạn, cũng còn chưa biết. Thẳng đến hiện tại, cũng không thể kết luận nàng rốt cuộc là xuất phát từ loại duyên cớ nào, chiếu cố như vậy đối với mình, rốt cuộc là vì cái gì...

Lúc này, lại nghe Thiên Âm lặng lẽ truyền âm nói:

- Nói thật cho ngươi biết, một kích vừa rồi kia, ta cũng không thể thi triển tùy ý. Tu vi thực lực trước mắt, thúc dục Đạo khí thật là rất miễn cưỡng. Bởi vậy, nếu người trong Ma đạo tới quá nhiều, ta cũng thúc thủ vô sách.

Nàng nói lời này, là thật hay là giả không thể nào khảo cứu, Tô Triệt chỉ có thể gật đầu trả lời:

- May mắn có sư tỷ truyền thụ cho của ta dịch dung đại pháp, hơn nữa bản thân ta cũng có một ít tiểu kỹ xảo. Trong một khoảng thời gian ngắn cũng không cần lo lắng bị người nhận ra. Chỉ có điều, không cách nào tuân theo hứa hẹn lúc trước, du lịch trần thế với sư tỷ.