Tiên Ngục

Chương289: Nhiếp Hồn! Tù Ma! (hạ)




Tô Triệt đứng ở trong thành thị phía dưới, nào có tâm tư nghe bọn hắn tranh chấp không ngớt, đại quân của Thái Ất Môn tùy thời có thể giết đến, không đi mà nói, chắc chắn trở thành thịt cá trong tay bọn hắn.

Phía trên thành thị bị bọn họ phong tỏa, bầu trời đi không thông, vậy thì đi dưới mặt đất. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Tô Triệt lập tức nuốt một quả Độn Địa đan, chờ một lát, nhưng trong nội tâm lại sững sờ, đan dược vào miệng liền hóa, hẳn là lập tức có thể cảm ứng được nhịp đập đại địa mới đúng, chỉ là trong chốc lát này, dĩ nhiên không hề có cảm giác...

Chuyện gì xảy ra? Đan dược không nhạy sao?

Pằng…

Lại lấy một quả Độn Địa đan phục dụng xuống, vẫn là không phản ứng chút nào.

- Đan dược không có vấn đề, hẳn là...

Trong nội tâm Tô Triệt suy đoán:

- Rất có thể, tòa Cực Quang đảo này không có tiếp xúc cùng đại địa, mà là phiêu phù ở trên mặt biển, không tiếp cận được địa khí, thì không cảm ứng đến nhịp đập đại địa.

Một hòn đảo có diện tích giống như một tỉnh phủ, dĩ nhiên là phiêu phù ở trên mặt biển.

Nếu như là một người bình thường nghe nói như vậy, nhất định sẽ cảm thấy không thể tưởng tượng, thậm chí hoàn toàn không tin. Nhưng Tô Triệt, thân là một tu tiên giả, đương nhiên biết được, trên đời này còn có nhiều sự tình không thể theo lẽ thường mà nhìn nhận.

Phiêu phù ở trên mặt biển có cái gì kỳ quái, Vô Cực Thiên Cung của Vô Cực Môn so với toà đảo này còn lớn hơn rất nhiều, lại huyền phù ở vạn trượng không trung mấy vạn năm lịch sử ...

Lần này, đường lòng đất cũng đi không thông, trong nội tâm Tô Triệt gấp gáp, nhưng cũng là cái khó ló cái khôn, lập tức nhìn Hoa Quang chân nhân trên bầu trời truyền âm nói ra:

- Đại minh chủ, theo ta được biết, Thái Ất Môn đang giao chiến cùng môn phái khác, hợp nhất tán tu, chỉ là vì sung làm pháo hôi mà thôi, vạn lần không được rút lui.

Hoa Quang chân nhân có tu vi Kim Đan trung kỳ, lập tức đoán được vị trí của Tô Triệt, thấy được người trẻ tuổi kia bên ngoài hơn mười trượng phía dưới, truyền âm trả lời:

- Tiểu hữu xưng hô như thế nào, làm sao biết những chuyện này ?

- Ba ngày trước, ta mới từ Thái Ất Môn chạy thoát tới...

Tô Triệt ngắn gọn nói:

- Đại minh chủ, giờ phút này đã không kịp nhiều lời, vì vận mệnh mấy ngàn tán tu, ngài cần phải phải lập tức làm ra quyết đoán, là đi, hay là lưu lại?

- Khẳng định phải đi.

Vốn tưởng rằng, Hoa Quang chân nhân còn có thể do dự trong chốc lát, không nghĩ tới, hắn dĩ nhiên là trong khoảnh khắc làm ra trả lời thuyết phục.

Dù sao, Hoa Quang chân nhân đã gần bốn trăm tuổi tuổi, cả đời không biết đã trải qua nhiều ít khúc chiết, thân làm một tán tu tư chất Tiên Thiên tương đối bình thường, bằng lực lượng của mình cũng có thể thành tựu Kim Đan đại đạo, tất nhiên là người có đại trí tuệ.

Huống hồ, hắn một tay sáng lập tán tu liên minh, khiến cho khu vực Bắc Cực hải một mảnh yên ổn vài chục năm nay, tất nhiên cũng không phải hạng người không quả quyết, giờ phút này bị Tô Triệt nhắc nhở, thì trong nháy mắt nghĩ thấu rất nhiều sự tình.

Thái Ất Môn không yên phận, đã là không hề nghi ngờ, này còn có cái gì có thể do dự.

- Tiền bối quả nhiên anh minh.

Trong nội tâm Tô Triệt vui vẻ, lập tức truyền âm nói ra:

- Ta sử dụng một chút kỹ xảo, giúp ngài khống chế hai vị minh chủ này trong nháy mắt, lợi dụng trong nháy mắt này như thế nào, thì phải xem bổn sự của ngài rồi.

Cục diện trước mắt, muốn bỏ chạy, trước hết phải thu phục hai Kim Đan tu sĩ Ô Lực và Vạn Hải này.

Tình thế nguy cấp, Hoa Quang chân nhân chẳng quan tâm nghi vấn năng lực của Tô Triệt, chỉ có thể lựa chọn tin tưởng, liền trả lời:

- Với ta mà nói, trong nháy mắt đã là đủ rồi.

Hoa Quang chân nhân truyền âm trao đổi cùng Tô Triệt, nhưng mà biểu hiện ra ngoài, hoàn toàn là buồn bực không ra tiếng, giống như là đang cân nhắc cái gì.

Ô Lực cùng Vạn Hải ước gì hắn một mực do dự như vậy, kéo được càng lâu càng tốt, đợi cho đại quân Thái Ất Môn giết đến, hết thảy sẽ không sao cả. Bởi vậy, đều không thúc giục một câu.

Đột nhiên, Tô Triệt biến thành một tán tu tâm tình không khống chế được, bay đến không trung, lớn tiếng gọi :

- Thật tốt quá, thật tốt quá, rốt cục có thể gia nhập Thái Ất Môn, đại minh chủ không cần phải do dự, đây là thiên đại chuyện tốt, trời ban cơ hội tốt a.

Thình lình lại có người như vậy, tuy có vẻ phi thường đột ngột, bất quá, bọn người Ô Lực ngược lại cảm thấy, vừa vặn lợi dụng người này phát ra tiếng lòng từ phế phủ khuyên giải đại minh chủ, nói không chừng, so với nhóm người mình dong dài một trăm câu cũng có tác dụng hơn...

- Đại minh chủ, nguyện vọng từ nhỏ của ta chính là gia nhập siêu cấp môn phái như Thái Ất Môn, lần này, cuối cùng có thể như nguyện.

Tô Triệt hô to bay đi lên, cũng không có lọt vào bọn người Ô Lực chặn lại.

- Ngươi...

Thần sắc Đại minh chủ khẽ biến, nhưng Ô Lực và Vạn Hải lại âm thầm kinh hỷ, xuất phát từ hiểu rõ đối với đại minh chủ vài chục năm nay, bọn họ cảm giác được, đại ca đây là biểu hiện tâm tư buông lỏng a.

Quả nhiên, chợt nghe Đại minh chủ trầm giọng hỏi:

- Ô Lực, Thái Ất Môn có hứa hẹn, nếu như ta đồng ý gia nhập, cũng tìm được loại thân phận nào đó hay không?

Ô Lực triển lộ tiếu dung, vội vàng trả lời:

- Dùng tu vi cùng lý lịch của đại ca, một thân phận hạch tâm trưởng lão, nhất định là...

Không đợi hắn nói xong, Tô Triệt đã bay đến phụ cận bỗng nhiên phóng ra...

Lam quang lóe lên…

Một cái nhiếp hồn không có giữ lại.

Ông...

Ô Lực đang nói chuyện, phía dưới không phòng bị, nguyên thần chấn động, thần trí đại loạn.

Tù Ma…

Hô…

Một chữ tù thật to, ra hiện ở trên đỉnh đầu của Vạn Hải không hề có chút phòng bị. Vạn Hải chỉ cảm thấy thân thể xiết chặt, chân nguyên toàn thân ngưng trệ trong nháy mắt, khỏa Kim Đan vùng đan điền kia, bỗng nhiên đình chỉ chuyển động.

- Động thủ.

Tô Triệt hét lớn một tiếng.

Hoa Quang chân nhân phản ứng cấp tốc, hai tay cùng vung lên, đều tự phóng xạ ra một chùm tia sáng màu xanh nhạt, lao đến trước mặt Ô Lực và Vạn Hải.

- A…

Ô Lực và Vạn Hải đồng thời phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm đầu ngã xuống đất, ầm ầm hai tiếng, nặng nề rớt trên mặt đất, chấn lên một mảnh bụi đất.

Năng lực dò xét của Lão Hắc lập tức đoán được, hai người bọn họ còn chưa có chết, chỉ có điều ngất đi mà thôi, hơn nữa, con mắt biến thành tro tàn, hẳn là thị lực cũng bị hủy diệt.

Tô Triệt cho rằng, vừa rồi trong nháy mắt kia, Hoa Quang chân nhân thân là Kim Đan trung kỳ, tuyệt đối có năng lực đưa hai người bọn họ vào chỗ chết, phỏng chừng, vẫn là nhớ tình cũ, không có thể hạ được nhẫn tâm.

Mấy ngàn tán tu trong hải thị, đã khiếp sợ tới cực điểm, hoàn toàn thật không ngờ, đại minh chủ sẽ ra tay đối với hai vị minh chủ còn lại.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra a?

- Chư vị, nghe ta một lời.

Hoa Quang chân nhân hướng về phía những tán tu ngây ra

như phỗng kia hô:

- Theo ta được biết, Thái Ất Môn hợp nhất chúng ta, chỉ là vì lợi dụng chúng ta, để làm pháo hôi đánh nhau với môn phái khác. Cực Quang đảo ngưng tụ vô số tâm huyết của lão phu, chỉ là hôm nay, ta cũng chỉ có thể chạy trốn vạn dặm, tránh né tai nạn...