Tiên Ngục

Chương322: Chín đại Kim Đan




Chín mươi mốt trận trước, Tô Triệt đều là thoải mái thủ thắng, trên cơ bản không có xuất hiện khúc chiết quá lớn, đó cũng không phải vận khí tốt, mà là một loại thể hiện thực lực bản thân, đến hiện tại, không ai còn dám khinh thị hắn.

- Không người chủ động lên đài, Tô Triệt, ngươi có thể tự hành chỉ định đối thủ.

Tư Lễ trưởng lão lập tức tuyên bố.

Tô Triệt gật gật đầu, đi đến bên mép lôi đài, trên cao nhìn xuống, bao quát chín vị Kim Đan chân truyền phía dưới.

Thiên Kiếm Phong Kim Trùng, Thiên Vật Phong Vũ Trạch, Thiên Lô Phong Phó Văn Phi, Thiên Hoa Phong Nam Hinh, Huyền Cơ Phong Đoạn Thiên Nhai, Huyền Uyên Phong Linh Tuyết, Huyền Linh Phong Vô Song, Huyền Diệu Phong Tư Vân Bách, Huyền Vũ Phong Hạo Trọng.

Năm nam, ba nữ, còn có một Thiên Kiếm Phong Kim Trùng bán nam bán nữ không rõ ràng...

Đối với chín người này, Tô Triệt cũng đã sớm tìm hiểu tư liệu, tình huống đại khái trên cơ bản đã minh bạch qua.

Ở mục quang Tô Triệt nhìn quét hạ, mặc dù chín người dưới đài đều là thần sắc tự nhiên, nhưng mà ở sâu trong nội tâm, hoặc nhiều hoặc ít đều có chút khẩn trương, ai cũng không muốn làm người thứ nhất đi lên...

Nhất là Đoạn Thiên Nhai, âm thầm lo lắng Tô Triệt sẽ đặc biệt châm chước đối với mình, dù sao ngày đó ở phường thị Thanh Lam Châu, Tô Triệt đối mặt Kim Đan tu sĩ đuổi giết, mình lại không có viện thủ. Rất có thể, hắn sẽ phàn nàn trong lòng đối với mình.

Đoạn Thiên Nhai thật đúng là xem thường Tô Triệt, kỳ thật, Tô Triệt nghĩ là, tốt nhất Đoạn Thiên Nhai là người cuối cùng lên đài, bởi vì, mặc dù có người có thể đánh bại mình, đó cũng là Huyền Cơ Phong có nhân tài.

Người Huyền Cơ Phong lập được Bách chiến lôi đài, tên còn lại của Huyền Cơ Phong đánh bại, tính đi tính lại, đều làm cho sư tôn rạng rỡ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn

Vì vậy, ánh mắt Tô Triệt dừng lại ở trên mặt Đoạn Thiên Nhai, rõ ràng cho thấy nói ra suy nghĩ của mình.

- Hắn quả nhiên...

Trong nội tâm Đoạn Thiên Nhai máy động, còn tưởng rằng bị mình đoán trúng, không nghĩ tới, nghe được lại là...

- Đại sư huynh, ta hi vọng, ngươi là người cuối cùng lên đài, không biết có được không?

Tô Triệt cười hỏi.

Thần sắc Đoạn Thiên Nhai sững sờ, nhưng trong nháy mắt liền lĩnh hội được dụng ý của hắn, trong nội tâm không khỏi nổi lên một chút xấu hổ, lập tức gật đầu nói:

- Hảo, ta nghe sư đệ.

Bởi như vậy, Đoạn Thiên Nhai cũng có lý do lên đài cuối cùng, nếu có người đồng dạng chơi xấu không muốn đi lên đài, cũng sẽ bị Tô Triệt chỉ mặt gọi tên, điểm tướng lên đài.

Loại cách làm này cũng không phải không tuân theo quy định, ai cũng tìm không ra sơ hở.

Bên khán đài kia, rất nhiều người thông minh đều đoán được dụng ý của Tô Triệt, không khỏi nhìn về phía Huyền Cơ Tôn Giả, phảng phất đang nói: ngươi thu một hảo đồ đệ.

Huyền Cơ Tôn Giả trầm ổn như núi, nhưng trong lòng thì phi thường cảm động, bất luận Tô Triệt có thể đi đến cuối cùng trên lôi đài hay không, một mảnh hiếu tâm này, làm sư phụ như hắn rất là cảm động.

- Đứa nhỏ này xác thực rất không tồi...

Năm vị Nguyên Anh Lão tổ cũng âm thầm gật đầu.

Giờ phút này, Tô Triệt trên đài đã chọn xong đối thủ, cười nhìn người nào đó, cao giọng nói ra:

- Mời Thiên Lô Phong Phó sư huynh lên đài chỉ giáo.

Xôn xao…

Vô số ánh mắt hội tụ đến trên mặt Phó Văn Phi.

- Đa tạ sư đệ chiếu cố.

Phó Văn Phi cười cởi mở, lập tức đi lên đài, nhưng trong nội tâm hắn nghĩ cái gì, thì không người biết được .

Sở dĩ tuyển định Phó Văn Phi, đó là bởi vì, Tô Triệt cảm giác mình và bất luận kẻ nào đều không có thù hận gì, chỉ có điều, lại có chút phản cảm với ngụy quân tử như Phó Văn Phi, ngày ấy tại Vật Hoa Phong, lợi dụng một một mảnh si tình của một nữ tử đối với hắn, đến xò xét sâu cạn của mình...

Như vậy, giờ này khắc này, không chọn hắn, còn có thể tuyển ai.

- Trận thứ chín mươi hai, bắt đầu.

Tư Lễ trưởng lão cao giọng tuyên bố.

Nhiếp Hồn.

Lam quang lóe lên.

Ông...

Phó Văn Phi không chút phòng bị, nhất thời thần trí hỗn loạn, đứng không vững.

- Đi xuống đi.

Tô Triệt nhảy lên, trong nháy mắt vượt qua cự ly ba mươi trượng, một cước bay lên, đá rớt hắn xuống đài.

Xôn xao…

Toàn trường xôn xao, vô số người đều há to miệng, khó mà tin được hình ảnh này. Ảo giác sao? Hoa mắt sao?

Thần thông…

Dĩ nhiên là thần thông thuật…

Dưới đài, vài vị Kim Đan chân truyền cũng đều là đầy mặt kinh ngạc: hắn chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, sao có thể nắm giữ được thần thông thuật?

Không trách được bọn họ khiếp sợ như thế, chuyện tình Tô Triệt nắm giữ hai đại thần thông, trong Thiên Huyền Tông, chủ có Huyền Cơ Tôn Giả và năm vị Nguyên Anh Lão tổ biết rõ. Thân phận của sáu người này, sao có thể bán đứng tình huống của Tô Triệt cho người khác.

Chút ít Kim Đan trưởng lão của Chiến đường Thái Ất Môn kia cũng biết đến, nhưng nhiệm vụ bắt Tô Triệt của bọn hắn, liệt vào cơ mật cao nhất, càng không có khả năng tiết lộ ra ngoài.

Ngày đó ở phường thị Thanh Lam Châu, lúc Tô Triệt cùng Ngọc Thanh liên hợp đối địch, xác thực là nhiều lần thi triển thần thông Nhiếp hồn, nhưng mà lúc kia, Đoạn Thiên Nhai đang quyết chiến cùng một tu sĩ Kim Đan trung kỳ, không có thể phân tâm tư quan sát tình huống của Tô Triệt như thế nào.

Có lẽ, Đoạn Thiên Nhai đã có chỗ minh bạch, nhưng cố ý không lộ ra cho những người khác, chính mình lại làm tốt chút chuẩn bị, đây cũng là có thể, nói chúng ai cũng không đoán trước được cái gì, chỉ có thời gian mới nói rõ kết quả.

Nguyên nhân chính là như thế, vừa rồi Phó Văn Phi chẳng những không có ngưng tụ nguyên thần, thậm chí cũng chưa kịp mở ra bất luận phòng ngự gì, thì trong nháy mắt đã trúng chiêu.

Dưới đài, vài vị Kim Đan chân truyền đều âm thầm may mắn:

- Nhìn xem a, một cái đi lên thử đao sớm nhất kia, chính là sẽ không may như thế.

Trên đài Tô Triệt cũng là trong nội tâm tinh tường, chỉ có thể là trận đầu, mới có thể xuất kỳ bất ý như thế, kế tiếp, bọn họ đều đã có chuẩn bị tư tưởng, còn muốn giải quyết dứt khoát như vậy, kia là rất không có khả năng.

Oanh…

Vô số người sững sờ một hồi lâu, lúc này tiếng ủng hộ mới ầm ầm mà dậy.

Nguyên bản, những người nhìn không tốt Tô Triệt kia, đều cho là hắn sẽ bị thua ở trận này, dẫm vào vết xe đổ của Chưởng Giáo Chí Tôn năm đó.

Nguyên bản, những người kỳ vọng đối với Tô Triệt kia, đều cho rằng, trận này mặc dù có thể thắng, vậy cũng sẽ vô cùng gian nan. Dù sao cũng là đệ tử nội môn Trúc Cơ hậu kỳ, khiêu chiến Đệ tử chân truyền Kim Đan sơ kỳ, mặc dù có thể sáng tạo kỳ tích, cũng phải là đẫm máu chiến đấu hăng hái, cửu tử nhất sinh...

Ngoại trừ Huyền Cơ Tôn Giả cùng năm vị Nguyên Anh Lão tổ, cùng với bản thân Tô Triệt ra, thì không ai có thể ngờ tới, sẽ là một cục diện như thế.

Chỉ là trong nháy mắt mà thôi, trường thứ chín mươi hai, Tô Triệt thắng.

Dưới đài, Phó Văn Phi đã khôi phục thanh tỉnh, tuy là lông tóc không thương tổn, nhưng sắc mặt lại tái nhợt vô cùng.

Dưới chín mươi hai trận, thua khó xem nhất, chính là hắn.