Tiên Ngục

Chương339: Thủ tịch Thiên Vũ




Chưởng Giáo Chí Tôn cùng tứ đại Thái thượng trưởng lão đồng dạng muốn trong môn phái sinh ra một Thủ tịch chân truyền, bằng vào phần số mệnh này, phần hi vọng này, mới có thể giữ được Thiên Huyền Tông vượt qua một hồi đại loạn của Tu Chân Giới, thậm chí, còn có thể khiến cho Thiên Huyền Tông càng tiến thêm một bước, viết lên trang sử càng thêm huy hoàng.

Tô Triệt một đường đi tới, trải qua chín mươi chín trận toàn thắng, một trận cuối cùng này, mắt nhìn thấy muốn thỏa mãn nguyện vọng của rất nhiều đại nhân vật, như vậy, Đoạn Thiên Nhai dám thắng sao? Có thể thắng sao?

Mặc dù thắng, lại có thể được chỗ tốt gì?

Nửa điểm chỗ tốt cũng không có!

Mặc dù thắng, Đoạn Thiên Nhai cũng không thành được Thủ tịch chân truyền, ngược lại sẽ khiến cho nguyện vọng của bọn người sư tôn Huyền Cơ Tôn Giả, Chưởng Giáo Chí Tôn, cùng với bốn vị Thái thượng trưởng lão thất bại, thậm chí có khả năng từ nay về sau sinh ra tâm tình bất mãn nào đó đối với hắn.

Đoạn Thiên Nhai hắn, có thể nói là đắc tội với tất cả các đại nhân vật trong môn phái.

- Tuy ta thua, nhưng mà, ta cũng đã chứng minh thực lực của mình với tất cả mọi người, đồng thời, ta còn muốn dùng hành động nói với sư tôn, Chưởng Giáo Chí Tôn, Thái thượng trưởng lão, khổ tâm của các ngươi, ta có thể hiểu được, cho nên, ta sẽ nhượng bộ. Vì môn phái, Đoạn Thiên Nhai ta cũng có thể toàn tâm toàn ý trả giá!

Cái này là tiếng lòng của Đoạn Thiên Nhai.

Tuy hắn không nhất định có thể chính thức chiến thắng Tô Triệt, chỉ cần làm ra cố ý bị thua, liền có thể thành công bán cho tất cả các đại nhân vật của Thiên Huyền Tông một cái nhân tình.

Trên lôi đài Bách chiến, Đoạn Thiên Nhai tuy bại nhưng vinh, đồng dạng là một người chiến thắng.

Đương nhiên, người thắng lớn nhất, không thể nghi ngờ nhất định là Tô Triệt, Bách chiến lôi đài, bách chiến bách thắng, chiến thắng tất cả Đệ tử chân truyền.

Đoạn Thiên Nhai cuối cùng nhường hắn, này là chuyện của hắn, không quan hệ cùng Tô Triệt. Huống hồ, Tô Triệt cũng không cần người khác xuất phát từ nguyên nhân gì mà nhường.

Thắng, chính là thắng, không có lý do gì có thể giảng, đây cũng là quy tắc của lôi đài.

Trên đỉnh Cạnh Kỹ Phong, tiếng hoan hô vang dội, giằng co suốt một khắc, lúc này mới chậm rãi an tĩnh lại. Tất cả mọi người biết rõ, kế tiếp là thời khắc Chưởng Giáo Chí Tôn tuyên bố kết quả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Chưởng Giáo Chí Tôn đã tiếp cận năm trăm tuổi, chậm rãi đi đến bên người Tô Triệt, tiếng nói không vang, nhưng toàn trường có thể nghe rõ:

- Thiên Huyền Tông đã có ngàn năm lịch sử, chưa từng có một vị Thủ tịch chân truyền, không thể bảo là không tiếc nuối. Hơn bốn trăm năm trước, ta cũng từng vì vậy mà phấn đấu, nhưng không có lấy được thành công cuối cùng. . .

- Hôm nay, đệ tử Tô Triệt phái ta, dùng tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, dùng thân phận đệ tử nội môn Huyền Cơ Phong thiết lập Bách chiến lôi đài, chiến đấu hăng hái trăm trường, lấy được trăm thắng, Thủ tịch chân truyền đại đệ tử, hắn hoàn toàn xứng đáng!

- A . . .

Tiếng hoan hô lại vang lên lần nữa, hơn mười tức qua đi, Chưởng Giáo Chí Tôn đưa tay áp xuống, Cạnh Kỹ Phong liền yên tĩnh trở lại.

- Y theo môn quy, thân phận Thủ tịch chân truyền đại đệ tử, có thể độc lập mở một phong, trở thành nơi tu luyện của bản thân hắn...

Nói đến đây, Chưởng Giáo Chí Tôn đưa tay lên, lập tức có một Thủy Kính cao hơn mười trượng, hiện ra tại trên lôi đài. Sau đó, trên Thủy Kính dần dần ngưng hiện ra một bộ địa đồ, chính là mấy trăm tòa cự phong của Thiên Huyền sơn mạch, trong đó có Mười ngọn chủ phong, cùng với Chưởng giáo Thiên Phong ở trung tâm nhất.

- Tô Triệt, ngươi đã là Thủ tịch chân truyền, hi vọng ngươi càng thêm cố gắng, cho hơn hai mươi vạn đệ tử của phái ta một tấm gương.

Chưởng Giáo Chí Tôn ấm giọng nói ra.

- Vâng, đệ tử nhất định cố gắng.

Tô Triệt khom người trả lời.

Chưởng Giáo Chí Tôn gật gật đầu, chỉ vào địa đồ Thủy Kính nói:

- Ngươi có thể tuyển định một vị trí trên chỗ trống, trong một tháng, sẽ thiết lập thành một phong của ngươi. Đến lúc đó, ngươi có thể tự đặt tên cho nó.

Tô Triệt nghe được mà âm thầm tắc luỡi, được một tòa cự phong, cái này là khí phái bực nào, hạng thủ bút gì!

Ý tứ của Chưởng Giáo Chí Tôn, cũng không phải bảo Tô Triệt chọn lựa một ngọn núi không người, biến nơi đó thành nơi tu luyện của mình, mà là, tuyển định một khu vực trống, Thiên Huyền Tông sẽ dời qua một tòa cự phong cao vài ngàn trượng từ những vị trí khác, trở thành ngọn núi tư nhân của Tô Triệt.

Tử Tiêu sư tổ Tử Tiêu phong, Thanh Huyền sư tổ Thanh Huyền phong,… đều là dựng lên như thế. Bước tiếp theo, nếu sư tôn Huyền Cơ Tôn Giả tấn cấp Nguyên Anh kỳ, cũng sẽ cho hắn một tòa cự phong đồng dạng.

Chỉ có điều, Tô Triệt đã trở thành Thiên Huyền Tông Thủ tịch chân truyền đại đệ tử, đứng ở một phong, ngược lại đi trước sư tôn mình một bước.

Công trình to lớn như thế, mặc dù là năm vị Nguyên Anh Lão tổ liên thủ làm, đó cũng là làm không được. Phải thiết trí ra vô số đại trận trên đỉnh núi, khắc phục trọng lực, khiến cho tự động huyền phù lên không trung, sau đó sẽ có vô số người kéo đến vị trí mà Tô Triệt định...

Chỉ là một sự kiện như vậy, trong tu chân giới, cũng chỉ có những siêu cấp môn phái như Thiên Huyền Tông mới có thể làm được.

Bất quá, Tô Triệt cũng biết, loại sự tình này cũng không phải hao người tốn của như thế tục, dùng Bạch Cốt chồng chất mà thành công trình to lớn, đối với môn phái tu tiên mà nói, ngược lại là một loại tu hành và rèn luyện, cũng là một hồi trên dưới một lòng, phối hợp diễn luyện.

Chỗ tốt rất nhiều, nhưng tiêu hao lại không lớn, tài liệu bày trận cũng có thể thu về dùng lại, sẽ không tạo thành lãng phí vô vị...

Bởi vậy, Tô Triệt cũng không có khiêm nhượng, rất nhanh chọn trúng một chỗ trống bên cạnh Huyền Cơ Phong, trả lời:

- Chưởng giáo sư tổ, ta chọn nơi này.

Y theo bản đồ phán đoán, vị trí nơi này cách Huyền Cơ Phong chỉ có hơn ba trăm dặm, không đến một phút đồng hồ là có thể bay đến, cũng có thể thường xuyên phản hồi Huyền Cơ Phong gặp sư tôn...

- Hảo!

Chưởng Giáo Chí Tôn lại vung tay lên, phía trên Thủy Kính, vị trí Tô Triệt chỉ định, xuất hiện hình ảnh một tòa cự phong, so với Mười ngọn chủ phong thì hơi thấp hơn một ít, độ cao hẳn là sáu ngàn trượng.

Mệnh danh cho tòa cự phong như thế nào, vốn là chuyện của Tô Triệt, bất quá, Tô Triệt cảm giác trình độ đặt tên của mình xác thực rất nát, thừa dịp này, hướng về phía Chưởng Giáo Chí Tôn thi lễ, khẩn cầu nói:

- Đệ tử đến nay chưa có đạo hiệu, làm phiền Chưởng giáo sư tổ ban cho một đạo hiệu.

Chưởng Giáo Chí Tôn biết được dụng ý của hắn, yên lặng gật đầu, véo tay bắt đầu suy tính.

Đạo hiệu của Thiên Huyền Tông Thủ tịch chân truyền, xác thực hẳn là do Chưởng Giáo Chí Tôn tự mình trao tặng mới phù hợp.

Y theo đạo hạnh cao thâm của Chưởng Giáo Chí Tôn mà nói, suy tính Tô Triệt hữu duyên cùng chữ Vũ nào đó, chữ thứ hai hẳn là cực kỳ dễ dàng mới đúng, nhưng Chưởng Giáo Chí Tôn liên tục suy tính mấy lần, đi ra đều là một chữ Ngục.

Ngục?

- Chữ Vũ này thật đúng là. . .