Tiên Ngục

Chương61: Chậm trễ cứu chữa linh thảo (hạ)




- Không có mơ hồ như vậy.

Lão Hắc trả lời:

- Nếu như gốc linh thảo này đã thành tinh, khẳng định không thể gạt được cảm ứng của ta. Hơn nữa, linh thảo phẩm cấp càng cao, chu kỳ sinh trưởng càng dài dằng dặc, không có vạn năm tuế nguyệt, thì không có khả năng sinh ra linh trí. Chủ nhân ngươi xem, cái gốc linh thảo này, chỉ là dược linh hơn 100 năm mà thôi.

- Ta không nhìn ra được, ngươi nói cái gì, chính là cái đó a.

Trong lòng Tô Triệt thầm nhủ.

Lão Hắc hắc hắc vui lên, lại nói:

- Chúng ta cũng không có bổn sự khác, chỉ có thể dựa vào công năng chữa thương của Tiên Ngục, cũng chính là dòng nước ấm mà ngươi nói thử một lần xem sao, cái này cũng không có hiệu quả tốt, vật thì thật là không có cách nào.

- Được rồi.

Tô Triệt duỗi tay phải ra, cẩn thận từng li từng tí mà đẩy phiến lá dài nhỏ hơi rủ xuống của Lưu Vân Kim Trản ra, nhẹ nhàng chạm vào thân cây của nó.

Linh Lung đứng ở một bên trong nội tâm vui vẻ, đồng thời, cũng là rất khẩn trương. Bởi vì, nàng xin giúp đỡ qua rất nhiều người, xin họ cứu chữa gốc linh thảo này, ngoại trừ trưởng lão dược viên, lại không có người nào có đảm lượng đụng vào nó, bọn hắn đều e ngại, sợ một cái không cẩn thận sẽ đụng chết cây linh thảo đang hấp hối này... Mà thiếu niên tên là Tô Triệt này, lại dám trực tiếp ra tay giống như trưởng lão dược viên, điều này nói rõ, một, hắn chính là kẻ tài cao gan lớn, hai là nghé con mới đẻ không sợ cọp!

Cho nên, Linh Lung mới chờ đợi vừa khẩn trương, thậm chí ở trong lòng lẩm bẩm:

- Xú tiểu tử, nếu như động tay động chân mà trị chết nó rồi, xem ta thu thập ngươi như thế nào!

- Ah!

Đang nghĩ ngợi như vậy, liền chứng kiến một mảnh lá vàng của Lưu Vân Kim Trản rơi xuống, đương nhiên là bị Tô Triệt đụng rớt xuống. Linh Lung không khỏi kinh hô một tiếng.

- Con mẹ nó chứ...

Trong nội tâm Tô Triệt cũng là cả kinh, nhịn không được thầm mắng một câu, cái đồ vật này quả thực là quá giòn rồi, đã đến thời kỳ sắp lên đường không sai biệt lắm?

Mình cẩn thận như vậy, cũng có thể đụng rụng phiến lá?

Linh Lung kiệt lực khống chế xúc động muốn một kiếm chém chết hắn, gắt gao che kín miệng nhỏ của mình, e sợ kinh hô lần nữa sẽ hù đến hắn, nếu như móng vuốt của hắn khẽ run rẩy, làm không tốt cũng có thể bẻ gẫy thân cây a.

Kinh hồn táng đảm, khẩn trương chết rồi!

Linh Lung kềm nén không được nhẹ giọng hỏi:

- Nếu không, hay là thôi đi?

- Đừng quấy rầy ta!

Tô Triệt cắn chặt răng, dùng truyền âm chi thuật nói với nàng.

Sở dĩ sử dụng truyền âm nhập mật, cũng là vì e sợ mình mở miệng nói chuyện, khoảng cách gần phun ra khí tức, sẽ thổi cái gốc cây gần chết kia đến lá bay tán loạn, chỉ còn mỗi một cái gốc, vậy cũng là vô lực xoay chuyển trời đất rồi...

Giờ khắc này, đã thành kết quả đâm lao thì phải theo lao, Tô Triệt biết rõ, nếu như mình không cứu được gốc cây gần chết này, thời điểm tay phải lùi về, khẳng định còn có thể làm rơi càng nhiều phiến lá nữa.

Vô tri cũng là tội ah, sớm biết như thế, mình thật đúng là không dám tùy tiện ra tay!

Cũng may, nội tâm của Tô Triệt cường đại, dù khẩn trương thế nào, tay phải cũng không có run rẩy một chút, ngón cái cùng ngón trỏ vững vàng mà nắm thân cây linh thảo.

- Nếu không cho ta mặt mũi, ta trực tiếp bóp chết ngươi, cùng ngươi đồng quy vu tận!

Tô Triệt yên lặng phát ra lời đe dọa, đồng thời, dòng nước ấm kỳ dị đến từ Tiên Ngục đã xuất hiện. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Dòng nước ấm tí ti, bắt nguồn từ chỗ mi tâm, theo cánh tay phải của Tô Triệt chậm rãi lưu chuyển mà xuống, xuyên thấu qua hai ngón tay, cuối cùng chảy vào bên trong thân cây Lưu Vân Kim Trản...

Ngay từ đầu vẫn là không phản ứng chút nào, nhưng mà, hơn mười tức thời gian trôi qua, lão Hắc liền có cảm ứng...

- Chủ nhân, hữu hiệu ah.

Thời khắc bực này, lão Hắc cũng không dám hô to gọi nhỏ, mà là đè thấp giọng nói ra với Tô Triệt:

- Ta có thể cảm giác được, dòng nước ấm này đã bắt đầu làm nó thoải mái.

- Vậy sao?

Trong nội tâm Tô Triệt vui vẻ:

- Hữu hiệu là tốt rồi, hữu hiệu là tốt rồi, ta biết ngay, bản thân Tiên Ngục bất phàm, ở chỗ của nó, bất luận là năng lực gì cũng đều là cực không bình thường!

Dòng nước ấm tí ti tiếp tục truyền vào gốc linh thảo này, lại qua trong một giây lát, lão Hắc nhắc nhở:

- Có thể dừng rồi, thằng này đã hư nhược đến cực điểm, cho quá nhiều ngược lại sẽ bắt nó chống đỡ chết. Xem chừng, cứ như vậy lại đến vài chục lần, mỗi lần khoảng cách năm ba ngày, nhất định có thể cứu sống nó.

- Mỗi lần khoảng cách năm ba ngày, vài chục lần là có thể cứu sống...

Tô Triệt yên lặng lặp lại phán đoán của lão Hắc, trong nội tâm đã tính toán tốt một kế hoạch rồi.

Dòng nước ấm đã đình chỉ, bất quá, Tô Triệt vẫn làm ra vẻ nắm bắt thân cây, thần sắc trang nghiêm, trong miệng im ắng mà lẩm bẩm cái gì, tay trái nhàn rỗi cũng bắt đầu véo động đủ loại kiểu dáng thủ quyết... Đương nhiên, những cái này không dùng được, chỉ là cố ý giả thần giả quỷ mà thôi.

Tô Triệt cho rằng, loại sự tình này không thể lộ ra quá đơn giản, quá nhẹ dễ dàng, tốt nhất là kéo thời gian dài thêm một chút, khiến cho phức tạp một ít, mới có thể càng làm cho người tin phục.

Linh Lung đứng ở một bên, đại khí cũng không dám thở gấp thoáng một phát, thật là càng ngày càng khẩn trương rồi, nhưng mà, nội tâm chờ mong cũng là càng phát ra nồng đậm. Xem ra, tên tiểu tử này rất có khả năng sẽ có cách, thời gian dài như vậy cũng không có tạo ra tình hình nguy hiểm đáng sợ nhất, nói không chừng, thật sự có chút ít bổn sự a!

Lại qua một phút đồng hồ, Tô Triệt mới quyết định, có thể chấm dứt lần đầu "trị liệu" này rồi.

Trước khi rút về tay phải, Tô Triệt truyền âm với Linh Lung nói:

- Có thể rồi, phiền toái nàng lui về phía sau vài bước.

Linh Lung vốn là ngây ngốc một chút, lập tức đoán được, Tô Triệt muốn rút tay phải từ trong phiến lá của Lưu Vân Kim Trản ra, liền cẩn thận từng li từng tí mà lui về phía sau vài bước, lại dặn dò:

- Ngươi coi chừng một ít.

Tô Triệt im ắng gật đầu, tay phải chậm rãi di động, vô cùng nhu hòa. Phiến lá dài nhỏ của Lưu Vân Kim Trản, giống như là mái tóc dài, mềm nhẵn tinh tế của tình nhân, dán ở trên mu bàn tay của Tô Triệt, một tia một tia nhẹ nhàng lướt qua...

Linh Lung cũng có chút không dám nhìn, trong nội tâm phỏng đoán, lần này, hắn sẽ đụng rơi bao nhiêu lá cây đây?

Lại không nghĩ rằng, đợi đến lúc thân thể Tô Triệt đứng thẳng, hoàn toàn rút tay phải về, gốc Lưu Vân Kim Trản kia lại không có rơi xuống một cái lá cây, tràng cảnh này khiến cho Linh Lung thở phào ra một hơi, cũng là sâu sắc kinh hỷ. Chẳng lẽ, hắn thật sự...

- Cũng không tệ lắm.

Tô Triệt nhìn chăm chú lên gốc linh thảo này, thấp giọng nói ra:

- Nó còn có thể cứu chữa.

- Thật sự?

Linh Lung trừng lớn hai mắt, hai bước đi tới bên người Tô Triệt, lại hỏi một tiếng:

- Thật vậy chăng?

- Đúng vậy.

Tô Triệt gật đầu nói:

- Có nắm chắc cứu sống nó, bất quá giống như câu cửa miệng thường nói, bệnh tới như núi sập, bệnh đi như kéo tơ, điều này cần một quá trình rất chậm chạp, cũng rất phiền toái.