Tiên Sở

Chương51: Tuyết Liên Hoa Khai (2)



Hóa ra ban nãy dưới trọng kích lục kiếm, vẫn có một thanh xuyên qua ô đồng, đâm nàng bị thương.

Vầng mắt Tiêu Vãn Tình hơi đỏ, si ngốc nhìn chằm chằm Sở Dịch, khóe miệng khẽ nở nụ cười đau khổ mà dịu dàng, giọng run rẩy như muỗi kêu: "Sở…Sở công tử, muội sắp chết rồi…muội không phải cố tình gạt…gạt huynh, huynh…huynh đừng oán hận muội…có được không?"

Sở Dịch vừa kinh vừa giận, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một trận đau đớn như dao cắt, quát nói: "Quy tức bế khí, đừng nói nữa!" Tay trái liền lật lại, đặt lên vai nàng, liên tục truyền chân khí vào. Nơi tay tiếp xúc hàn lạnh thấu xương, bỗng nhiên rùng mình, bất giác hơi run lên.

"Tuyệt diệu tuyệt diệu, tiểu tử này đã bị Tiêu Diêu đế tôn đả thương!"

"Con bà nó, mọi người toàn lực giết tiểu tử này, giành lại Hiên Viên ngũ bảo!"

Quần ma bùng nổ tiếng hoan hô, gào thét như sấm, bóng người thấp thoáng, ào ào vây đánh.

Hỏa Diệu thiên tôn, Lý Huyền, Tư Mã Kình Ba đám hung ác cũng kêu lên ầm ĩ, toàn lực tiến đến.

Tử Vi Tinh Bàn, Nam Đẩu, Huyễn Ma Châu… các loại thần binh phá không gào rít, xen kẽ ngang dọc. Nhất thời, quang hoa rực rỡ múa loạn cả bầu trời, sáng chói đến nỗi hai mắt Sở Dịch hoa lên.

Y phục màu tím của Hỏa Diệu thiên tôn phất phới, xông đến trước tiên, hai tay nắm chặt chiếc sừng lớn dài khoảng bảy xích, thổi u u.

"Hô!"

Một vòng gió nóng xoay tròn thành hình xoắn ốc, xanh biếc, đỏ tím, trắng sáng… các ngọn lửa đủ màu sắc từ trong chiếc sừng lớn đó bừng bừng bay lượn, hóa thành muôn vàn hình dạng yêu cầm hung thú, từ bốn phương tám hướng gào thét nhào đến.

Sợ Dịch liền nghẹt thở, bị hơi nóng đó đánh đến không thể hô hấp, trong lòng sợ hãi, biết lúc này không đi, chỉ sợ khó mà thoát thân được nữa. Nhưng quần ma múa loạn trước mắt, chênh lệch khá nhiều, làm sao mới có thể toàn vẹn thối lui?

Sở Dịch chợt động linh cơ, bỗng nghĩ đến Tốn Phong Lôi Hỏa Luân trong túi Càn Khôn, thò tay cầm ra hai vòng xe bằng vàng, cười ha ha nói: "Đến rất đúng lúc! Đất trời lạnh giá, đang lo không có ngươi châm lửa thổi gió cho ta!"

Thầm niệm pháp quyết, Thái Ất Nguyên Chân Đỉnh, Càn Khôn Nguyên Cương Hồ trong đan điền xoay tròn ngược hướng với nhau, chân khí nội thể lập tức cuồn cuộn lưu chuyển, xông thẳng đến song luân trong bàn tay.

Ầm một tiếng, biển lửa ngũ sặc sỡ nóng rực chung quanh đột nhiên xông vào song luân trong tay hắn, bị hút sạch sẽ cạn khô.

Trong lúc chúng nhân kinh hô, Sở Dịch cười dài một tiếng, tay phải vung vẫy, hai vòng xe bằng vàng bỗng xoay tít trong không trung, xích quang nhấp nháy bừng bừng, cuộn lên hai vầng viêm phong hỏa lãng màu tím đỏ, tức thì tuôn đên đánh đám yêu nhân vây xung quanh tháo chạy thảm hại.

"Phong sanh lôi hỏa, giá vụ đằng vân, nhanh!" Trong lúc Sở Dịch quát to, người đạp lên song luân, chân khí toàn thân liên tục xông đến huyệt dũng tuyền ở lòng bàn chân. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

"Hô!"

Tử hỏa trên song luân cháy hừng hực, phong lôi gào rít dữ dội, chở hắn phá không bay lên, trong nháy mắt phóng thẳng ra vạn trượng, nhanh như chớp vội đuổi về hướng Tiêu Thái Chân biến mất.

Tốn Phong Lôi Hỏa Luân chính là thái cổ thần khí của Kim tộc, được thợ giỏi nhất đại hoang khéo léo dùng ba mươi sáu loại thần thiết đúc thành, một khi được chân khí cường mãnh hoặc liệt hỏa kích hóa, lập tức sẽ sản sinh lực động lực siêu cường không gì sánh nổi. Đạp lên nó có thể ngự phong phi hành, trong chớp mắt ngàn dặm, cho dù là thương long phương điểu cũng khó đuổi kịp.

Quần yêu trơ mắt nhìn hắn vút thẳng lên tầng mây như vậy, biến mất giữa trời đất, nhất thời chết lặng, kinh hãi cuồng nộ, cả tiếng cũng không nói ra nổi.

Hỏa Diệu thiên tôn nghĩ đến mình toàn lực đánh sóng lửa mãnh liệt, trái lại thành ra giúp cho hắn bỏ chạy mất dạng, càng tức đến mặt đen hóa tím, hai mắt lồi ra, gần như sắp nổ tung.

Duy chỉ có Lý Huyền đứng lặng lẽ trên không, tay áo lất phất, Tinh Bàn xoay tròn, quang mang trong mắt lấp lánh, khóe miệng thoáng lộ nét cười lạnh nhạt khó thấy.

Gió lớn phả vào mặt, trời đất quay cuồng, những ngôi sao lấp lánh mê loạn, dường như thò tay có thể hái được.

Sở Dịch quay đầu nhìn, mặt đất mênh mông, dãy nút ngút ngàn, ở đâu còn thấy được bóng người? Trong lòng bất giác thở phào một tiếng, đột nhiên cảm thấy thân thể giai nhân trong lòng càng lúc càng lạnh giá, hắn lập tức chợt rét, cúi đầu xuống nhìn.

Chỉ thấy dung nhan Tiêu Vãn Tình trắng nhợt như tuyết, băng sương trên làn da kết càng ngày càng dày, ngay cả sợi tóc, chân mày, trên lông mi cũng dính những vụn băng óng ánh, không ngừng run rẩy.

Đôi thu ba yêu mị lờ mờ thất thần, dường như đang nhìn chăm chú hắn, lại phảng phất như đang nhìn những vì sao ở trên, tiếu ý thê lương dịu dàng vẫn đông cứng ở khóe miệng, ngọc thủ mảnh mai nắm chặt cánh tay hắn, tựa hồ một khắc cũng không muốn phân ly.

Trong chốc lát, con tim Sở Dịch dường như cũng bị cánh tay trắng muốt của nàng níu chặt lấy, đau đến không cách nào hô hâp. Yêu và hận rừng rực, đan xen lẫn nhau, bùng cháy hừng hực trong lòng hắn như liệt hỏa. Vào lúc này, hắn đột nhiên hiểu rõ, hóa ra bản thân lại quan tâm đến yêu nữ đã năm lần bảy lượt lừa mình như vậy…

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm khuôn mặt vừa ngây thơ vừa kiều diễm, đột nhiên cúi đầu xuống, hút tầng ngụm lớn ở vết thương trên bờ vai tuyết bạch của nàng.

Hàn khí lăng lệ như đao, ầm ầm xuyên qua yết hầu, chạy loạn như dời sông lấp biển trong bụng hắn, băng hàn thấu xương, đau đớn khổ sở như cắt. Tuy rằng chân khí hắn cường mạnh như vậy, nhưng tứ chi cũng lạnh cóng tê rần, quai hàm đập cầm cập vào nhau.

Chẳng biết đã qua bao lâu, thân thể Tiêu Vãn Tình dần dần trở nên ấm áp, băng thủy đã tan, theo cổ nàng trượt xuống, chảy vào khe ngực.

Khuôn ngực trắng xanh cũng trở nên óng mượt, nhấp nhô dồn dập, lông mi khẽ run, đôi thu ba sáng từng bước khôi phục vẻ trong suốt.

"Sở công tử…" Tiêu Vãn Tình kinh hô một tiếng, ra sức đẩy hắn ra, lắc đầu run giọng nói: "Không thể như vậy! Nam Đẩu kiếm khí thiên hạ chí hàn, cho dù…cho dù huynh có thể hút toàn bộ ra, huynh…lục phủ ngũ tảng của huynh cũng sẽ thụ thương rất nặng…"

"Im miệng! Ngươi…" Sở Dịch giận dữ quát lên, lạnh lùng trợn mắt với nàng, bất chợt lại cúi đầu tiếp tục hút hàn khí.

Đạo lý này hắn chẳng phải không biết? Chỉ là trước mắt còn có cách nào nữa? Lẽ nào trơ mắt nhìn nàng đông thành băng nhân, hương tiêu ngọc vẫn sao?

Ngay sau đó vừa thầm niệm Hỏa tông Viêm Phong Lưu Hỏa quyết mà hai ngày trước đã nghiên cứu, bảo hộ kinh mạch phế phủ của bản thân, vừa vận chuyển Thái Ất Chân Nguyên Đỉnh, cố gắng hết sức hút băng hàn kiếm khí ở nội thể nàng vào trong đỉnh, tiêu dung hóa giải.

Tiêu Vãn Tình cắn môi, ngơ ngẩn nhìn hắn, muốn nói gì đó nhưng không nói ra.

Đôi thu ba của nàng bỗng nhiên mơ màng, một giọt lệ óng ánh tuôn ra, theo gò má hơi hiện nét ửng đỏ thoáng chốc lăn xuống, tiếp đó khóe miệng run rẩy, nở nụ cười như có như không, ngọt ngào, ôn nhu mà thê lương.

"Ngươi cười cái gì?" Sở Dịch oán hận nói, hai tay không nhịn được dùng sức siết bả vai nàng một cái.

Nàng "a" một tiếng, đau đến đôi mày liễu khẽ nhíu, nhưng tiếu ý nơi khóe miệng lại càng đậm nét. Thở dài một hơi, nàng dịu dàng nhìn hắn chăm chú rồi thấp giọng nói: "Sở lang, chàng yên tâm, từ nay về sau, Tình nhi tuyệt sẽ không lừa dối chàng nửa câu. Nếu trái lời thề này, thiên đả lôi phách, vạn kiếp bất phục."

Ngữ âm tuy nhẹ nhàng nhưng như chém đinh chặt sắt, không chút do dự. Khi nói đến từ cuối cùng, vành mắt lại đỏ lên, nước mắt trong suốt như muốn nhỏ xuống.

Sở Dịch trong lòng chấn động kịch liệt, cảm xúc cuộn trào lẫn lộn, bỗng nhiên miết hai má nàng, hung hãn áp chặt vào môi nàng.

Tiêu Vãn Tình "ưm" một tiếng, toàn thân chớp mắt mềm nhũn, thân thể lạnh giá đó cũng phảng phất trở nên nóng như lửa, nước mắt không nhịn nổi tuôn rơi lã chã, ôm chặt lấy hắn, líu ríu nghẹn ngào kêu: "Sở lang! Sở lang!"

Từng tiếng đó cất lên ôn nhu mà thống thiết như vậy, kích thích liệt hỏa hừng hực tận đáy lòng hắn, cháy bỏng và đau buốt.

Hắn quay cuồng ghì lấy nàng, bạo ngước mút cánh môi mềm mại ngọt dịu đó, hận không thể ép cả người nàng vào nội thể…

Cuồng phong hô hoán, sông Ngân lặng im.

Dưới ánh trăng như làn khói mỏng nhẹ chảy, hai người ôm chặt nhau, đạp lên Phong Hỏa Luân lấp lánh ánh tử quang, nhanh chóng bay về chân trời phía tây.

Không biết đã qua bao lâu, hai người tạm tách ra, nhìn nhau mỉm cười, đột nhiên đều có chút lúng túng ngượng nghịu, nhưng càng nhiều hơn lại là sự dịu dàng chua chát mà ngọt ngào.

Trong ánh trăng mênh mông vô biên này, tất cả trở nên lờ mờ hư ảo như vậy. Chuyện xảy ra mấy ngày nay, phân phân hợp hợp chẳng hiểu vì sao…lúc này nghĩ lại cũng giống nguyệt quang lay động bất định, dường như đã qua mấy đời mấy kiếp.

"Hỏng rồi! Tiên muội!" Sở Dịch bỗng nhiên hồi tỉnh, thất thanh kêu lớn. Nghĩ đến bản thân ban nãy khôi phục tình cảm ban đầu với Tiêu Vãn Tình, yêu hận đan xen, triền miên quên mình, lại nhất thời ném sinh tử an nguy của nghĩa muội sang bên, bất giác mang tai thiêu đốt, cảm thấy vô cùng hổ thẹn day dứt.

"Sở lang yên tâm…" Đôi má lúm đồng tiền của Tiêu Vãn Tình đỏ ửng như say, khẽ nhếch miệng mỉm cười, giọng dịu dàng nói: "Tiêu lão yêu bà vẫn trông chờ lấy Yến muội muội đổi Hiên Viên ngũ bảo mà, làm sao dám thương hại chút nào đến muội ấy?"

Sở Dịch trong lòng liền nhẹ nhõm, bỗng nhiên nhớ đến câu khi Tiêu Thái Chân chạy trốn nói. Đọc thầm vài lần, nhíu mày lẩm bẩm: "Hồng đậu mai cốt, tuyết liên hoa khai, ngày nào chàng lại đến? "Nơi xưa" mà ả nói rốt cuộc là chỗ nào?"

Tiêu Vãn Tình trầm ngâm nói: "Tuyết liên là kỳ hoa chỉ có ở Thiên sơn, Tiêu lão yêu bà lại lấy Thiên sơn làm sào huyệt, chắc hẳn ả bắt Yên muội muội về Thiên Sơn cung ở Thiên sơn rồi."

Sở Dịch lắc đầu nói: "Không đúng. Những người trong Ma môn đa phần đều biết chỗ Thiên Sơn cung, nếu như ả thật sự bắt Tiên muội về Thiên sơn thì cần gì trước mặt chúng nhân tỏ ý khiêu khích rõ ràng như thế? Vậy chẳng phải tự gây phiền phức sao? Ta thấy có lẽ ả gương đông kích tây, cố ý dẫn dụ yêu nhân Ma môn đi Thiên sơn."

Tiêu Vãn Tình liền cười xinh tươi, dịu dàng nói: "Sở lang nói có đạo lý. Nhưng nếu không ở Thiên sơn thì có nơi nào khác sản sinh tuyết liên đây?"

Tâm niệm Sở Dịch chợt động, trong đầu đột nhiên lóe lên một bức tranh mỹ lệ mà quen thuộc: Dưới vạn dặm trời xanh, tuyết phong trắng xóa, những khối đá đỏ lởm chởm, một nữ tử mặc y sam xanh biếc quay đầu lại cười, cánh tay mảnh mai nắm đóa tuyết liên đỏ tươi. Chân núi xa xa, đồng cỏ liên miên, sắc màu rực rỡ, dê bò ở giữa dòng suối xa tít kêu u u …

"A Ni Mã Khanh!" Sở Dịch trong lòng hết sức chấn động, bỗng buột miệng nói ra.

Tiêu Vãn Tình mở to đôi mắt tuyệt đẹp, ngạc nhiên nói: "Cái gì?"

Trong đầu Sở Dịch điện quang hỏa thạch, bỗng nhớ lại từng chút rồi kêu lên: "Đúng rồi! Là A Ni Mã Khanh! Cũng chính là Thanh Hải Tích Thạch sơn! "A Ni Mã Khanh" là ghép thêm Tạng ngữ, ý là "tiên tổ vĩ đại", là Thần sơn của Tạng tộc.

Đó là nơi Sở Cuồng Ca và Tiêu Thái Chân trước đây là đầu tiên quen nhau.

Tiêu Vãn Tình vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên, nàng và Tiêu Thái Chân sống chung với nhau mười tám năm, lại chưa bao giờ nghe qua chuyện này. Đang định hỏi kỹ thì Sở Dịch đã vội vã ôm nàng, quay ngoặt về hướng tây nam, cưỡi Phong Hỏa Luân cấp tốc bay đi.

Ánh trăng chiếu sáng, vạn dặm sông nước hiện ra rõ ràng, hai người nhanh chóng phi hành, sắp tiến vào trong phạm vi Thanh hải.

Lướt qua Thanh Hải hồ, phóng hết tầm mắt, dãy núi phía tây nam thôn làng đồng cỏ nhấp nhô, sông lớn chảy xiết, những ngọn núi cao lớn màu đỏ thẫm đỉnh phủ tuyết trắng xóa, uốn lượn chạy dài từ tây sang đông.

Tuyết phong sừng sững, vươn thẳng đứng vô cùng hùng vĩ, nhìn dưới ánh nguyệt quang như một ngọc trụ, trong sáng long lanh, cực kỳ thánh khiết tráng lệ.

Gió lạnh thấu xương, xa xa truyền lại tiếng cò trắng thê lương, đệm theo tiếng nước ầm vang của dòng Hoàng hà cuồn cuộn bên dưới rặng núi phía đông nam nơi viễn xứ, càng khiến người ta cảm thấy bi tráng.

Cuồng phong tạt vào mặt, A Ni Mã Khanh sơn càng lúc càng gần.

Đỉnh núi tuyết hùng vĩ, liên miên cao vút, chung quanh đều là sườn dốc vách đứng, loạn thạch lởm chởm, giống như ngàn vạn quái thú từ trên cao trông xuống, nhìn chằm chằm tựa hổ đói, mang đến hai người một áp lực vô hình to lớn.

Sở Dịch ngự phong gấp rút phi hành, đập vào mắt, chỉ cảm thấy mỗi cảnh vật đều quen thuộc như thế, cơn sóng lòng trào dâng, rất nhiều "vãng sự" hiện ra trong lòng, hắn định nhớ kỹ nhưng mọi việc lại lúc ẩn lúc hiện chẳng thể truy đuổi.

Tận đáy lòng hắn bỗng nhiên không hiểu vì sao có một trận hiếu kỳ lẫn sợ hãi: Trong tuyết sơn tráng lệ thê lương này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đột nhiên, sau sông băng ở đỉnh núi tuyết phía tây nam vọng đến tiếng sênh như có như không, vui tươi thanh tĩnh, lại lờ mờ mang theo chút đau buồn xót xa, giống như tiếng than thở ai oán của một nữ tử.

Tiêu Thái Chân! Ả quả nhiên đợi ở chỗ này!

Hai người Sở Dịch đưa mắt nhìn nhau, vừa kinh ngạc vui mừng vừa sợ hãi, không chần chừ nữa, toàn lực bay về phướng tiếng sênh trầm bổng.

Vượt qua đỉnh núi tuyết cao vút như cột sống rồng, cuồng phong thổi đến, dị hương ập vào mũi, xông lên khiến người ta muốn say. Trước mắt hai người

chợt sáng, cùng bật tiếng hô khẽ.

Băng nhai tuyệt bích sâu vạn nhận mọc đầy tuyết liên hoa. Thân đen lá xanh, nụ trắng cánh đỏ, ngay từ băng lạnh đua nở, đung đưa trước gió. Phóng mắt nhìn giống như vô số lục y mỹ nhân đang ngẩng đầu trông mong…

Bên dưới tuyệt bích, ở lưng chừng núi lẫn đầy băng là động tuyết sâu thẳm, một mỹ nhân mặc váy xanh biếc ngồi dưới đất, cúi đầu rũ mày, dây lưng bay lất phất, đang hết sức chuyên tâm thổi bích ngọc sênh.

Ở bên, hương nhang lượn lờ, chiếc đèn ngọc chao động, thanh Thiên Khu kiếm uốn lượn đó đã cắm vào lớp tuyết trên mặt đất, một bạch y thiếu nữ nằm cạnh kiếm, mắt như xuân ba, thanh lệ tựa vẽ, đang vô cùng kinh ngạc và cảnh giác nhìn chăm chú vào họ.

Chính là Yến Tiểu Tiên.

Sở Dịch thở dài một hơi, tim đập loạn thình thịch, vô cùng kích động kêu lên: "Tiên muội, muội không sao chứ?

Yêu nữ này có làm muội bị thương không?"

Yến Tiểu Tiên hoa dung hơi biến đổi, chớp hiện thần sắc vừa kinh ngạc vui mừng vừa không thể tin nổi, thất thanh nói: "Ngươi…ngươi là đại ca?"

Nhưng đôi mắt tuyệt đẹp liền xoay tròn, liếc nhìn thân thể trần trụi tráng kiện đó của hắn, cùng với Tiêu Vãn Tình đang mỉm cười không nói ở bên cạnh, nghi ngờ

Dẫu sao, thiếu niên tuấn tú ngang ngạnh ở trước mắt này so với thư sinh chính trực thiện lương lúc trước, bất luận là bề ngoài, giọng nói, kể cả tính cách khí chất cũng đều khác xa.

Điều quan trọng nhất là sau khi thai hóa dịch hình, nửa hạt hồng đậu trong nội thể Sở Dịch cũng đã theo đó tiêu tan.

Yến tiểu tiên dùng niệm lực xem xét một lúc, không cảm ứng được chút linh niệm của hồng đậu, nỗi vui mừng khôn xiết vừa mới trào dâng lập tức tan sạch, kinh nghi bất định.

Lúc này, tiếng sênh đột nhiên dừng lại, dư âm ngân nga bất tuyệt.