Tiên Sở

Chương61: Phấn mặc đăng trường



Tường nhà cao vời, đèn lồng lững lờ, xe ngựa đi xuyên qua cổng lớn, dọc theo một con đường khúc khuỷu bằng đá, từ từ tiến vào sân của Nghi Xuân viện.

Sở Dịch nhìn qua khung cửa sổ, quay khắp bốn phía, thấy trên hoa lâu đèn lồng rực rỡ, bóng người tấp nập, còn có cả tiếng ca múa vang tới rất dễ nghe.

Trong sân lúc này đã chật cứng xe ngựa, trang trí lộng lẫy, cực kì xa hoa, ngay cả mã phu cũng được mặc quần áo rất đẹp, uy phong lẫm lẫm.

Sở Dịch cùng bọn Yến Tiểu Tiên hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ, lúc đầu còn tưởng toàn thành đã giới nghiêm nhiều ngày như vậy, việc làm ăn của Nghi Xuân viện hẳn phải suy giảm, không ngờ lại náo nhiệt như vậy.

Ngược lại, các lâu bắc khúc bên cạnh ánh đèn tiêu điều, im im ắng ắng, hoàn toàn đối nghịch. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Đám thị vệ liền thúc ngựa chạy lên phía trước, đứng thành hàng hô lớn: "Tề Vương giá đáo!"

Chỉ một tiếng đó, đã khiến cho huyền cầm, đàn tranh các loại đều bỗng nhiên im bặt, tất cả những tiếng ca nhạc, ồn ào cũng lắng xuống. Trong phút chốc, cả một tòa đại lâu chìm trong tĩnh lặng cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

"Là Tề Vương!"

"Tề Vương tới rồi!"

Cửa số của đại lâu lập tức mở hết ra, người người ngó xuống bên dưới, cùng thốt lên những tiếng hoan hô vui sướng.

Trong khoảnh khắc, cả đại lâu bị chấn động, hơn trăm người như dòng thủy triều từ trong đại lâu chạy ra ngoài, chen lấn lên nhau, vây quanh xe ngựa khiến cho cả giọt nước cũng không lọt ra ngoài nổi.

Đưa mắt nhìn lại, mỗi người đều y phục lỗng lậy, da trắng hồng hào, không ai không phải là quan hầu quý tộc thanh danh hiển hách, trong đó không ít người có chút quen thuộc, mấy ngày trước đây đã từng gặp trong buổi yến tiệc tại Tề Vương phủ.

Còn chưa kịp nhìn kĩ, chỉ thấy một người cao gầy có bộ râu dài mặc áo màu tím đã lảo đảo bước ra, đột nhiên quỳ xuống mặt đất, một hơi dập đầu luôn mấy cái, nghẹn ngào nói: "Tề Vương cứu mạng! Tề Vương cứu mạng!"

Không ngờ lại chính là quốc tử tế tửu Quách Nhược Mặc.

Những người khác cũng vội vàng quỳ xuống, tranh nhau sợ hãi đồng thời kêu cứu mạng.

Những người này bình thường cao cao tại thượng, hoặc phong lưu kiêu ngạo, nhưng lúc này uy phong, phong độ đều đã mất hết, cũng mặc kệ cho Kim Ngô vệ lăng nhục đánh đập, nhưng vẫn không ngừng khấu đầu kêu khóc, tựa như nhà có đại tang vậy.

Sở Dịch hơi ngạc nhiên, rồi bỗng ngộ ra, cười nói: "Bà nội ơi có vẻ như những người này ôm cây đợi thỏ, ở đây đợi bổn vương tới…."

Yến Tiểu Tiên cười lạnh nói: "Cây đổ thì chim trốn, thái tử đổ rồi, bọn họ đương nhiên muốn tìm một cây đại thụ khác để nương nhờ, bất quá như vậy cũng tốt bọn người này mặc dù tham sống sợ chết nhưng trong triều cũng có chút danh hiển, bọn họ tự động tới trước cửa, cũng giúp cho đại ca đỡ mất thời gian tinh lực mất công đi thuyết phục một phen."

Sở Dịch cười ha ha, từ trong xe tiêu sái phóng xuống, chắp tay ngó nghiêng bọn người này, chế nhạo nói: "Sao thế? Chẳng lẽ những cô nương của Nghi Xuân viện quá ư lợi hại, khiến cho các vị hai chân bủn rủn rồi hay sao, đứng cũng không nổi, cho nên mới mong bổn vương tới cứu mạng à?"

Kim Ngô vệ cười lớn.

Đám quan lại này tỏ vẻ xấu hổ, cùng cười khan mấy tiếng, còn định lên tiếng, nhưng bị ánh mắt sắc bén như điện của Sở Dịch liếc qua, liền không cách nào mở nổi lời, đành nhìn về phía Quách Nhược Mạc.

Đối với kẻ nịnh bợ trơn tuột không hề có tài năng gì như quốc tử tế tửu, cả bọn tuy có phần khinh bỉ, nhưng đã tới nước này, cũng chỉ có thể dựa vào kẻ có da mặt dày như y uốn ba tấc lưỡi mà thôi.

Quách Nhược Mặc ho khan hai tiếng, âm thanh nghẹn ngào, rưng rưng nói: "Vương gia, chúng thần ở đây chờ đợi chịu khổ một ngày một đêm, cuối cùng cũng gặp được ngài! Tính mạng của đám lão thần bọn ta, cùng bách tính, xã tắc của Tây Đường hết thảy đều ở trong tay của Vương gia, mong Vương gia hãy vì bọn lão thần làm chủ, vì chúng sinh thiên hạ làm chủ!"

Nguyên là từ sau khi thái tử cùng đám đạo sĩ linh bảo bị cho là hung thủ ám sát hoàng đế, Binh Bộ Thị Lang Dương Phong, Hình Bộ Thị Lang Tư Mã Nho cả một đám đại thần thược hệ phái của thái tử đều bị bắt vào trong đại lao giao cho Đại Lý tự, Hình Bộ cùng Ngự Sử phòng ba bên điều tra.

Hình Bộ Thượng Thư La Hi Nan cùng Ngự Sử đại phu Cát Lãnh đều là thân tín của Lý Mộc phủ, hai người này dùng hình bức cung ép buộc bọn người Tư Mã Nho phải theo ý của La Cát hai người khai ra một số lượng lớn những kẻ đồng mưu.

Nhất thời, từ trong kinh thành phát ra những lời đồn thổi, ai ai cũng cảm thấy nguy hiểm, trước kia có rất nhiều quan hầu ủng hộ cho thái tử, mong giữ lấy mạng, liền chuyển hướng theo phe những hoàng tự có quyền thế lớn nhất như Tuyên Vương, Khang Vương Kỳ Hảo.

Nhưng Tây Đường vì đề phòng vương thất xảy ra bạo loạn, nghiêm cấm những quan viên trên tứ phẩm cùng với vương hầu kết giao.

Bởi vậy, Tả Phó Xạ Lý Mộc phủ nhạc phụ của Tuyên Vương cùng thân tín của Khang Vương, Trung Thư Lệnh Bùi Vĩnh Khánh tự nhiên trở thành hai cây đại thụ, mấy ngày này, số người tới bái phỏng nối đuôi không dứt, gần như đạp đổ cả cửa phủ.

Quách Nhược Mặc thiên sinh âm hiểm lại hay đố kị, ngày trước có quan hệ với thái tử, vì tranh ân sủng trước mặt hoàng đế, đã từng đối đầu với Lý Mộc phủ cùng Bùi Vĩnh Khánh, đợi tới lần này đại hạn lâm đầu, hối hận đã muộn đành bất chấp liêm sỉ thể diện, chịu nhục chạy tới Lý phủ, Bùi phủ dâng tặng lễ vật xin tha mạng, nhưng đều bị đóng cửa từ chối.

Trong lúc sợ hãi, y đột nhiên nghĩ tới một người có thể cứu được mạng mình, đó chính là Tề Vương.

Vì vậy hắn liền dùng chước phá nồi dìm thuyền (sự tích của Hạng Vũ năm xưa khi đánh nhau với Vương Tích cháu của Vương Tiễn đã bắt quân sĩ phá nồi dìm thuyền nhằm nâng cao sĩ khí chặn hết đường lui khiến cho ai nấy đều liều chết đánh bại quân Tần bắt sống Vương Tích), cổ động những quan viên có cừu oán với Lý Mộc phủ, Bùi Vĩnh Khánh đồng loạt tiến tới Tề Vương phủ nhưng rốt cuộc vẫn trở về tay không.

Suy đi tính lại, bọn họ liền tới nơi hắn hay đến nhất là Nghi Xuân viện ôm cây đợi thỏ.

Chịu khổ suốt một ngày một đêm, trong lúc tuyệt vọng, đột nhiên gặp được Sở Dịch, cả bọn lập tức kích động vui mừng như điên, cũng bất chấp cái gì lễ nghi, thân phận hết thảy đều quỳ xuống cầu xin.

"Vương gia,lúc này thái tử bị giam, vạn phần nguy hiểm, bọn nịnh thần tiểu nhân thừa cơ vu hãm trung lương, bài xích người hiền. Triều cương đại loạn, lòng người hoang mang, thật là làm cho người ta phải đau lòng thống hận…"

Quách Nhược Mặc nói như nước chảy, giọng hơi khàn khàn, bỗng nhiên hai hàng lệ tuôn ra, cắn răng nghiến lợi, tỏ ra hết sức khảng khái, đem bản thân nói thành một vị trung thần liệt nghĩa trên đời hiếm có, nhân gian chẳng còn.

Sở Dịch nghe thấy những lời này mà nổi cả da gà, mấy lần suýt nữa cười lớn.

Nếu không phải hiện tại cần phải đoàn kết tất cả các lực lượng lại, thật muốn đá cho tên tiểu nhân vô sỉ mặt dày này một cước bay ra khỏi đây.

"Vương gia, nhìn thấy cảnh quốc gia đại loạn, bách tính lầm than, bọn lão thần há có thể coi như việc của kẻ khác, khoanh tay đứng nhìn? Nhưng chúng thần liều chết can gián, lại bị Lý Phó Xạ xem như loạn đảng, nói bọn thần kết giao với yêu đạo, mê hoặc thái tử, muốn đem tất cả chúng ta ra xử tử…."

Nói tới đây, hai mặt Quách Nhược Mặc bỗng nhiên đỏ lựng lên, y lại lấy tay lau nước mắt, nức nở nói: "Chúng thần thân là mệnh quan triều đình, thiên ân cao vời, vua muốn thần chết, thần lại dám không chết sao? Nhưng có cái chết nặng tựa thái sơn, cũng có cái chết nhẹ tựa lông hồng, bị đám gian thần kia vu hãm mà chết, thần thật không cam lòng!"

Nói xong y lại cúi người xuống, khấu đầu thêm mấy cái thật mạnh, lớn tiếng nói: "Vương gia, vi thần biết ngài không màng tới quốc sự, nhưng lần này quan hệ tới sự trong sạch của thái tử, nỗi khổ của lê dân, càng liên quan tới giang sơn xã tắc của Tây Đường ta. Chúng thần không màng tới vinh nhục của bản thân, không màng tới sinh tử an nguy, nhưng cầu xin Vương gia ra tay dẹp loạn, cứu lấy một mạng của thái tử, cứu lấy tính mạng của bách tính Tây Đường!"

Nói xong lời cuối cùng thì trên mặt Quách Nhược Mặc chảy ra hai hàng nước mắt.

Chúng quan viên cũng đồng loạt phụ họa, thần tình kích động, thề cùng gian đảng quyết tử với nhau. Đồng thời còn ví Lý Huyền như Chu Công tái thế, Gia Cát trọng sanh.

Trong đáy lòng Sở Dịch cảm thấy buồn cười, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười không nói, khoanh tay đứng đó, âm thầm tính toán như thế nào để lợi dụng đám tiểu nhân này thực hiện bước đầu tiên cho tốt.

Linh cơ vừa động, Sở Dịch đột nhiên ha ha cười to: "Quách Nhược Mặc, lá gan ngươi to lắm! Dám ở trước mặt bổn vương hồ ngôn loạn ngữ, công nhiên lừa gạt!" sau đó xoay người quát lên: "Kim Ngô vệ nghe lệnh, bắt hết bọn gian đảng này cho ta!"

Yến Tiểu Tiên thất thanh kinh dị.

Tiêu Vãn Tình ngược lại thản nhiên cười, trong mắt lộ vẻ tán thưởng.

Mọi người kêu to, sắc mặt Quách Nhược Mặc kịch biến, ngạc nhiên nói: "Vương gia, ngài...ta..." bình thường thì hắn hung hăng làm càn, đột nhiên trở nên yếu đuối, mồ hôi hột to như hạt đậu toát ra như suối.

Sở Dịch nhướng mày quát: "Công Tôn Trường, ngươi không nghe sao? Còn không mau bắt bọn gian nịnh ly gián quần thần, phỉ báng trung lương, áp giải đến Ngự Sử chờ thẩm vấn."

Công Tôn Trường lúc này mới hồi phục tinh thần, dẫn chúng binh lính xông lên, vây bắt hơn trăm bọn quan lại ở giữa, một bên thì lăng nhục, một bên thì lấy dây thừng, đem bọn ngũ hoa đại bảng trói chặt.

Chúng quan viên hỗn loạn, kêu khóc, giãy dụa phản kháng, nhưng bọn chúng sau đó lại quay sang mắng Quách Nhược Mặc làm điều ác, hận không thể đem hắn ra phân thây xẻ thịt.

Chúng quan viên hỗn loạn, kêu khóc, giãy dụa phản kháng, nhưng bọn chúng sau đó lại quay sang mắng Quách Nhược Mặc làm điều ác, hận không thể đem hắn ra phân thây xẻ thịt.

Quách Nhược Mặc sắc mặt trắng bệch, sợ hãi, sụp đổ trên mặt đất, cả người run run, môi mấp máy muốn nói nhưng lại nói không ra lời.

Sở Dịch tâm trạng đại khoái, khóe miệng nhịn không được có một tia mỉm cười, nhàn nhạt thản nhiên nói:

-"Công Tôn tướng quân, chúc mừng ngươi nhất cử bình định phản loạn, lập được công lớn. Xem ra ngày tấn thăng Kim Ngô đại tướng quân chỉ trong nay mai."

Công Tôn Trường trong tâm vui mừng, quỳ trên mặt đất, cất cao giọng nói:

- "Đa ta đại ân Vương gia! Vương gia trí dũng song toàn, chỉ đạo sáng suốt, mạt tướng nếu được đi theo Vương gia tất sẽ bách chiến bất bại."

Sở Dịch gật đầu mỉm cười nói:

- "Ngươi gặp Ngự Sử đại nhân Cát đại phu, đừng quên nói cho hắn, bổn vương sẽ tự mình tham gia tam ti hội thẩm (thẩm vấn)." nói xong, quay lưng đi vào Nghi Xuân viện, đối với tràng cảnh hỗn loạn phía sau cũng không liếc mắt một cái.

Yến Tiểu Tiên vừa sợ vừa cảm thấy kỳ, chẳng biết hắn định làm gì nhưng nhất thời cũng không muốn hỏi, không thể làm gì khác hơn là cùng Tiêu Vãn Tình chân thấp chân cao theo sau.

Sở Dịch bước vào cửa, vô số mùi hương xộc thẳng vào mũi, trước mắt bừng sáng.

Đại sảnh chạm khắc rất nhiều bức họa, hoa đăng rực rỡ, cực kì mỹ lệ, so sánh với Vương hầu phủ hơn kém không bao nhiêu.

Mười mấy danh kỹ, ca cơ áo dài lụa mỏng đang xếp thành hàng dài chờ đợi.

Nhìn thấy Sở Dịch, nhất thời cười tươi như hoa, nhún người hành lễ, dịu dàng nói:

- "Vương gia cát tường."

Chúng nữ nhân mập ốm, nhan sắc khác nhau, tuy so ra kém Yến Tiểu Tiên và Tiêu Vãn Tình là quốc sắc thiên hương nhưng cũng có mỹ nhân vẻ đẹp kinh người, sóng mắt đưa tình yêu mị, phong tình gợi cảm, càng câu hồn nhiếp phách, làm cho người ta ý loạn tình mê.

Tuy rằng định lực của Sở Dịch rất cao, nhưng tim vẫn không kìm chế nổi đập thình thịch, sợ hãi nghĩ:

- " Đám yêu nữ này so với đám ma nữ từ thiên tiên môn tới khi trước, quả nhiên là còn lợi hại hơ, chỉ với việc nội liễm "song tu tà cương" trong thể nội mà đã hơn hẳn đám hậu bối kia, không trách bao nhiêu năm qu, cũng không có một ai nhận ra được thân phận thật của bọn chúng."

Vừa nói tới đây, mỗi mỹ nữ xinh đẹp khoác lên mình bộ áo màu hồng đã bước ra, oán trách nói:

-"Vương gia cuối cùng đã tới? Làm hại nô gia ăn không ngon ngủ không yên, thân thể suy nhược, trong lòng cũng sinh ra sợ hãi, còn tưởng Vương gia đã gặp phải việc gì rồi."

Tiêu Vãn Tình khẽ nhíu mày truyền âm nói:

-"Sở lang cẩn thận, y chính là Liễu Lục Nương đó."

Sở Dịch liền cảm thấy lạnh run, Lục Liễu ngọc nữ đứng thứ bảy trong ma môn thập lục tiên, âm hiểm độc ác, cũng rất đa tình quyến rũ, là đệ tử được sủng ái nhất trong Bắc Cực Tứ Chân của Lý Huyền.

Bản thân nếu như muốn diễn tốt vai Lý Huyền, trước tiên cần phải vượt qua được cửa này đã.

Liền không hề khách khí véo nhẹ lên cặp mông săn chắc căng tròn của y cười lớn nói:

-"Tiểu yêu tinh, bổn Vương cũng lo lắng cho nàng, để bổn Vương xem xem hai hôm nay nàng đã gầy đi bao nhiêu? Xem xem có phải chỗ nào cũng bị gầy đi không?"

Liễu Lục Nương hơi đỏ mặt, lộ ra thần sắc vui mừng pha chút rụt rè, đôi mắt như long lanh như nước nhìn chằm chằm về phía Sở Dịch, nhu thuận nói:

- "Phòng của Vương gia sớm đã chuẩn bị xong rồi? Không có người ngoài, chủ nhân muốn kiểm tra chỗ nào của nô gia, xin cứ tận tình kiểm tra."

Tim của Sở Dịch giật thót, không kìm nổi phát xuất hỏa nhãn kim tinh, trong chớp mắt nhìn qua tất cả từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài yêu nữ này một lượt, liền bị Yến Tiểu Tiên tức giận trợn mắt, vội vàng thu liễm tâm thần, cười nói: "Rất tốt, rất tốt."

Đám nữ nhân liền cười cười nói nói, kẻ trước người sau vây quanh Sở Dịch, đi theo sau Liễu Lục Nương.

Sở Dịch ở cùng lúc cười nói vui vẻ, lại vừa cố gắng ghi nhớ tất cả mọi việc, án chiếu theo truyền âm của Tiêu Vãn Tình nhắc nhở, đem tất cả những việc mà mười mấy yêu nữ này nói nhập vào trong lòng.

Đám yêu nữ mặc áo tím dự yến, bám sát hai bên của Sở Dịch như hình với bóng đều là đệ tử mới thu nhận của Lý Huyền.

Lý Huyền là kẻ có mới nới cũ, sủng ái nhất là những đệ tử mới, cho nên đám yêu nữ này mới thừa cơ tiếp cận nói chuyện với hai người Tiêu Vãn Tình, buông lời bợ đỡ.

Lâu phòng trong Nghi Xuân viện được nối liền, thông tới khắp các nơi, giống như là một mê cung.

Cả bọn rẽ đông rẽ tây, dọc theo một hành lang dài đi qua một khu hoa viên tiến nhập vào trong tòa trầm hương các nguy nga tráng lệ.

Trong điện được bố trị cực kì xa hoa, so với phía đại sảnh bên ngoài thì hơn gấp mười lần. Bốn bức tường cực kì hoa mĩ, khói tím phảng phất, Sở Dịch chỉ thấy mùi hương xông lên tận óc, liền cảm thấy ngây ngất.

Tiêu Vãn Tình truyền âm nói:

- "Sở lang, đây chính là tổng bộ đại điện của Tử Vi môn, bốn bức tường này đều do thái cổ tây hải thần mộc tạo thành, thủy hỏa bất xâm kiên ngạnh vô bỉ, độ nghiêm mật thậm chí còn hơn cả huyền băng thiết. phía sau bình phong là một thông đạo dẫn tới Hợp Hoan điện của Tử Vi cung, là chỗ ở bí mật của Lý Huyền lão tặc cùng với Tử Vi yêu nữ âm dương song tu."

Niệm lực của Sở Dịch quét qua trong lòng liền không khỏi kinh thán.

Vừa nhìn ra cửa điện bên ngoài, tất cả những âm thanh, cảnh tượng đều bị ngăn cách. Với hỏa nhãn kim tinh của y, cũng không cách nào xuyên qua nổi bức tường này, chỉ có thể cảm nhận được thoáng qua một chút thế giới bên ngoài. Về độ nghiêm mật so với Tần lăng cung khi trước cũng không hề thua kém.

Bên tai lại vang lên âm thanh vui vẻ của Tiêu Vãn Tình:

-"Đúng rồi, Sở lang, có vài điều ta quên nói với người? Đường Mộng Yểu Đường chưởng môn người mà chàng mãi mãi không quên chính là bị giam tại Hợp Hoan điện …."

Sở Dịch tựa như bị ai đấm mạnh vào ngực, trong mắt hiện ra một khuôn mặt thanh nhã thoát tục, cao thượng động lòng người, nhất thời nhiệt huyết sôi sục, thầm nghĩ:

-"Nàng rơi vào tay Lý Huyền lão tặc cũng đã vài ngày, không biết hiện tại rốt cuộc ra sao rồi?"

Mấy ngày này trải qua biết bao nhiêu việc, không lo nổi thân, cũng chẳng mấy khi nhớ tới nàng, lúc này bị Tiêu Vãn Tình đề tỉnh, trong lòng không khỏi cảm thấy nóng ran, càng thêm lo lằng khẩn trương, hận rằng không thể lập tức cứu nàng ra.