Tiên Sở

Chương80: Mạc hậu thiên sư (P2)



Yến Tiểu Tiên thầm kêu khổ, nhưng lúc này cũng không dám thoát đi, đành phải đi theo tên tiểu đồng nọ, đi về phía căn phòng ở nội điện, hộ vệ trên đường đều theo nhau hành lễ.

Trong viện vài gốc tùng vươn cao,hương mai phả vào mũi, ánh trăng chiếu lên biển vàng nơi đỉnh mái,làm ba chữ "Sấu Tâm các" toả sáng lấp lánh. Đây chắc là sương phòng của Lý Đông Hầu.

Đứng trên bậc thang đá nơi cửa có mấy người hầu, nha hoàn, đang nghểnh cổ nhìn ngó, nhìn thấy Yến Tiểu Tiên liền vỗ tay kêu to:

-" Về rồi Về rồi!cái tên không ra gì này quay lại rồi!"

Một thư đồng mặc hoàng sam ẻo lả cười nói:

-" Là phúc thì không phải hoạ, là hoạ ắt không tránh được. Tiểu cầm tử, người là Tôn ngộ không thì ta là như lai phật tổ, người cho dù có lắc mình một cái đi hai ngàn dặm, cùng sao có thể thoát khỏi năm ngón tay ta được?"

Bọn tì nữ nghe thấy thế khúc khích cười, mấy tên hầu thì nhíu mày trợn mắt, đồng thanh phụ hoạ:

-" Đúng rồi đúng rồi! nuôi quân ba năm dùng một giờ.Công tử nuôi một đoá cúc hoa như người, cũng là để bẻ hoa hút mật."

Trong lúc nói, bọn chúng kẻ trước người sau giải Yến Tiểu Tiên vào trong phòng.

Yến Tiểu Tiên lúc này mới hiểu, thì ra Lý Đông Hầu tìm " Bào Cầm" đến là để thoả mãn thú kỳ dương dâm dục.Mày nhíu nhẹ, sát tâm nổi lên, thầm nghĩ:

-" Đây là ngươi tự tìm đường chết, đừng trách ta cho ngươi chết."

Cánh cửa mở ra, mọi người lập tức yên tĩnh lại, đẩy nàng vào trong phòng, rồi lần lượt cung kính thoái lui.

--oOo---

Trong phòng kim thú đồng lô, dị hương phảng phất,trang thí rất phú lệ xa hoa.Tuy có một cái bình phong đặt đó, ngăn cách căn phòng ra làm hai, nhưng tiếng cười cùng những âm thanh dâm đãng vẫn không ngừng vọng tới bên tai.

Hai bên bình phong có bốn Long hổ đạo sĩ đang ngồi, lạnh lùng nhìn nàng,từ y phục mà đoán chắc đều là nhân vật trong " long hổ bát chân".

Yến Tiểu Tiên lạnh người,Long hổ bát chân đều là cao thủ cấp "tiên nhân","chân nhân", nếu đơn đả độc đấu, nàng tự tin không thua bất cứ ai trong họ, nhưng hiện cả bốn người đều ở đây, đừng nói muốn giết Lý Đông Hầu, cho dù muốn phá vòng vây đào thoát, cũng khó hơn lên trời.

Nhất thời, nàng kinh nộ giao nhau, thầm nghĩ:

-"Kỳ quái, mấy lão mũi trâu này đều phải ôm cây đợi thỏ, phục kích đại ca, vì sao lại phân tán binh lực, phái bốn cao thủ cấp chân tiên đến bảo hộ Lý tiểu tặc? Không lẽ trong mắt Trương Phi vũ, Hiên Viên lục bảo không bằng vỗ mông ngựa tên Lý Mộc Phủ đó sao?"

Chính lúc nàng đang nghi hoặc tự hỏi, chỉ nghe thấy Lý Đông Hầu trong phòng quát:

-" Còn không mau mang hắn tới đây?"

Bốn tên đạo sĩ như phụng thánh chỉ, một lời không nói, đứng dậy đến bên nàng, dẫn vào trong phòng.

Một cái giường lớn hoa lệ đập vào mắt, Lý Đông Hầu thân không mảnh vải, ngồi trên giường, nét mặt ngông cuồng tự đại. Hai bên hắn có hai nữ tử khoả thân, đang thủ thỉ những lời dâm mị, nghe thật không lọt tai.

Yến Tiểu Tiên mặt ửng đỏ, vừa ngượng vừa ghét, thù cũ oán mới dâng lên trong đầu,bao nhiêu sợ hãi tiêu tan cả. Nàng hạ quyết tâm, vô luận thế nào cũng phải lấy cái mạng chó của tên tiểu tử dâm dật này, sau đó biến thành hắn, rời khỏi nơi đây.

Lý Đông Hầu nào biết sát ý trong lòng nàng, cười nói:

-" Tiểu cầm tử,kêu ngươi cởi áo ra, ngươi hại hoảng loạn chạy đi đâu mất thể, không lẽ sợ ta đến đái cả ra quần rồi sao?"

Hai nữ tử nọ khúc khích cười,nũng nịu nói:

-" Công tử, không ngờ trong số đàn ông các người lại có người dễ thương như vây, gan còn nhỏ hơn nô gia nữa..."

Yến Tiểu Tiên cố ý giả vờ ngượng ngùng, sắc mặt ửng hồng, khe khẽ nói:

-" Công tử,ở đây...ở đây đông người quá. ta...ta..."

Lý Đông Hầu ngớ người ra, nhìn xung quanh rồi ha ha cười:

-" Thì ra là thỏ con đang ngượng! không phải là gan nhỏ, chỉ là da mặt mỏng quá thôi...được rồi,được rồi, ai bảo thiếu gia ngươi thương hương tiếc ngọc?Các ngươi toàn bộ ra ngoài, không có lệnh của ta, không ai được vào."

Hai nữ tử đó vẫn ngồi đó, bị Lý Đông Hầu vỗ mấy cái vào mông,cười mắng vài câu rồi mới mặc lại quần áo.

Yến Tiểu Tiên tinh thông thuật biến hoá, dù chỉ gặp "Bào Cầm" mới vài lần,nhưng hoá thành hắn giống từng cử chỉ lời nói, Lý Đông Hầu tuy rất quý đồng tử, này cũng không nhận ra chút khác lạ nào.

Bọn Long Hổ tứ chân đối với Bào Cầm vốn không chú ý, càng không phát hiện ra chút gì,môi mấp máy, hướng tới Lý Đông Hầu truyền âm phàn nàn vài câu, rồi dẫn bọn nữ tử ra ngoài, đứng ở cửa bảo vệ.

Mắt nhìn thấy rèm đã rủ, cửa sổ lại đóng kín, Yến Tiểu Tiên mới thở phào một hơi, nhẹ chuyển bước sen,ngầm dấu độc châm trong tay áo, mặt ửng hồng nhẹ nhàng nói:

-"Công tử,ta...ta là lần đầu, ngài phải nhẹ nhàng, đừng làm ta đau nhé..."

Lý Đông Hầu thần hồn điên đảo,cả người đê mê,không nhận thấy sát ý trong mắt nàng,hổn hển dâm đãng cười nói:

-"Cưng à, ngươi cứ yên tâm, thiếu gia đâu nỡ làm ngươi đau?thương ngươi còn không kịp nữa là?"

Lời nói chưa dứt, đã chồm lên vồ lấy nàng.

Yến Tiểu Tiên xoay người, loáng một cái đã vòng ra sau lưng hắn, chính lúc định ra tay hạ sát thủ, thì thấy trên giá ở góc tường có một cái gương tròn màu vàng phát quang lấp lánh,giật mình người nghĩ:

-" Không xong, là thiên sư kính! Chẳng trách bọn Long hổ tứ chân không hề sợ hãi, dám bỏ ta lại một mình với tên tiểu tặc trong phòng, thì ra trong phòng đã ngầm đặt pháp bảo, quan sát nhất cử nhất động nơi đây!"

Mồ hôi lạnh ròng ròng, vội vàng cất " câu hồn châm" trong tay đi, xoay người lùi đến góc tường, cười nói:

-" Công tử gia,mấy tên nô tài bên ngoài, chắc là đang xem ta rồi cười nói...ta da mặt lại mỏng, không muốn lúc cùng người âu yếm, bị bọn chúng nhìn thấy."

Lý Đông Hầu bị nàng chọc đến dục hoả phừng phừng,ngứa ngáy khó chịu, ha ha cười nói:

-" Cưng à! ngươi thật là vẽ vời! thôi được, thôi được,thôi được, thiếu gia thương ngươi, cái gì cũng nghe lời ngươi."

Nói rồi vội vàng thu lại thiên sư kiếng,rồi lại đi vòng quanh gian phòng một vòng, thu lại nhiều loại pháp bảo dấu ở các nơi,chỉ đếm sơ sơ, cũng đã nhiều hơn bảy, tám kiện.

Yến Tiểu Tiên yêu kiều cười,chầm chậm tiến lên phía trước,vừa vươn tay vuốt má của Lý Đông Hầu, vừa dịu dàng nói:

-" Công tử thương ta như thế,ta sẽ trả ơn người tử tế, làm cho công tử lên tiên, muốn chết không được, muốn sống không xong..."

Lý Đông Hầu hể hả, nói:

"Cưng ăn nói trơn tru thiệt,mỗi câu nói đều làm thiếu gia ngọt tận trong tim..."

Lời nói chưa dứt, mắt đã hoa lên, ngực thấy tê tê,tiếp đó,hai tay,lưng,eo,hai chân đều trở nên tê dại.

Bình tĩnh nhìn lại,toàn thân bị ít ra bảy, tám chục ngân kim nhỏ như lông trâu cắm vào, lấp loáng ánh xanh.

"Ngươi...ư...."

Hắn vừa kinh hoàng vừa tức giân, phồng mồm muốn nói, nhưng lại không phát ra âm thanh được.

Toàn thân tê ngứa, pha trộn với cảm giác đau đớn thấu tim, như hàng vạn con kiến cắn xé, lại không động đậy được,làm cho hắn vô cùng khó chịu, chỉ muốn phát cuồng.

-"Ngươi không phải muốn làm con ong hái cúc hoa sao?ai,trời lạnh, đất đóng băng, chỉ sợ ong không sống được thôi."

Yến Tiểu Tiên môi cười như hoa, ghé vào tai hắn,hơi thở như lan nói:

-"Bất quá, trên Băng phách châm đã tẩm "tương thức phong noãn", đợi chúng nó nở ra trong huyết dịch người, lại bơi theo đó đến tim người làm cái tổ ong,thì chẳng phải ngày nào cũng được hái hoa hút mật hay sao.Nếu như ngươi có thể sống đến lúc đó, không phải là có thể biết cái mỹ vị " ngọt tận trong tim" nó tuyệt vời thế nào sao."

Lý Đông Hầu mặt mày tím tái, hai mắt lồi ra, kinh ngạc, sợ hãi, phẫn hận, nghi hoặc, năn nỉ...bao nhiêu thần sắc cùng hiện lện,khuôn mặt vốn tuấn tú, đã biến thành lồi lõm đáng sợi vô bì.

Yến Tiểu Tiên khoái chí, dịu dàng nói:

"Ngươi nhất định đang nghĩ, ngươi bình thường đối với ta không bạc,sao ta lại làm như thế với ngươi, đúng không? Ai... ngươi sắp biến thành cái tổ ong rồi, ta cũng để ngươi làm quỷ minh bạch.Nếu không ngươi đến Diêm vương điện, cũng không tố cáo oan Bào cầm với diêm vương?"

Lắc mình một cái, nàng hồi phục lại nguyên hình,mắt sáng răng trắng, dung nhan như ngọc.

Lý Đông Hầu run rẩy,ngạc nhiên nhìn nàng,không thể dời mắt đi chỗ khác.Vừa si mê cuồng loạn, vừa kinh hãi hoảng sợ, lưỡi líu lại,phồng mồm muốn nói điều gì, nhưng chỉ trào ra từng dòng bọt trắng.

Yến Tiểu Tiên hi hi truyền âm nói:

-" Cẩu tặc,ngày đó ngươi nhục mạ đại ca ta,ta đã muốn giết ngươi rồi, giờ ngươi hành hạ Kỳ Lân nhi như thế, càng không thể tha được!"

Đúng lúc nàng khua tay, định cắm "Hút Hồn châm" vào nê hoàn cung của hắn, thì nghe thấy phiá bên ngoài có người nói chuyện, có người gõ nhẹ vào cửa phòng, vội vàng nói:

-" công tử, lão gia tới,mau giấu Bào Cầm đi!"

Yến Tiểu Tiên giật mình, vội vàng lắc mình biến thành Lý Đông Hầu, tử trong tay áo lấy ra một cái hộp bạch ngọc, thầm niệm thần quyết.Hộp bạch ngọc loé lên ánh bích quang, lập tức thu Lý Đông Hầu vào trong

--oOo--

Nàng vừa kịp bỏ hộp ngọc vào trong ngực thì Lý Mộc Phủ đẩy cửa vào phòng, sau lưng còn có hai hoàng bào đạo nhân.

Một kẻ mặt trắng không râu,mắt híp mũi khoằm,thần tình cao ngạo, không biết là ai.

Người còn lại râu dài phất phơ, trên lưng đeo thanh thiết kiếm,hai mắt như chuông đồng tinh quang lấp lánh, chính là Thiên Sư của Long hổ đạo," Diệt ma chân nhân" Trương Phi Vũ.

Yến Tiểu Tiên tim đập thình thịch,cố dấu sự căm ghét, cung kính nói:

-" Thúc phụ, hai vị đạo trưởng..."

Lý Môc Phủ xua tay, nhẹ nhàng nói:

-" ĐÔng nhi, ở đây không có người ngoài, không cần phải xưng hô như thế.

Rồi hắn xoay người lại nói với hại đạo sĩ cùng vào:

-" Phi Vũ, Huyền Chân, ngày đó ở Mẫu Đơn hoa hội ở Lạc Dương, hai người đã gặp khuyển tử rồi, còn nhớ không?"

Yến Tiểu Tiên thần người kinh ngạc, không ngờ Lý Đông Hầu lại là nhi tử của Lý Mộc Phủ.

Còn chưa đợi nàng kịp hoàn hồn, Trương Phi Vũ đã thở dài một hơi, nói ra một câu càng làm nàng kinh hãi hơn:

-" Mẫu Đơn hoa hội tưởng như chỉ mới ngày hôm qua, thế mà loáng một cái đã mười năm rồi,đúng là thời gian như tên bắn.Năm đó Phi Vũ không hiểu tại sao Thiên sư không để cho công tử tu hành luyện pháp, hôm nay mới hiểu nỗi khổ tâm của Thiên sư."

Tên mặt trắng không râu Trương Huyền Chân phụ hoạ thêm: xem tại TruyenFull.vn

-" Không sai,Thiên sư anh hùng thao lược,mười năm ngày nào cũng ở sau màn đảm đương chức tông chủ, lại nhìn xa trông rộng,không để cho con trai độc nhất học chút pháp thuật nào...chỉ hai điểm này, cũng đủ để làm bọn ta mọc cánh cũng đuổi không kịp."

"Thiên sư"

Yến Tiểu Tiên lòng cuồng loạn, cực kỳ kinh ngạc, nghe khẩu khí hai người, Lý Mộc Phủ mới chính là....chính là Thiên sư chân chính ẩn mặt của Long Hổ tông! Còn cái tên Trương Tư Đạo? không lẽ hắn chỉ là một tên bù nhìn?

Lý Mộc Phủ mỉm cười, nói:

-" Hai vị hiền đệ đã quá khen rồi, mấy trăm năm nay, vì thiên sư đại nghiệp,đã có không biết bao nhiêu người con Long Hổ môn đã nhẫn nhịn gánh trọng trách,hi sinh của ta, so với bọn họ,có đáng là gì?Giờ đến lúc khổ tận cam lai, ngày được ngẩng đầu đã sắp tới rồi."

Ba người nhìn nhau một lúc, rồi đột nhiên phá lên cười, Yến Tiểu Tiên như đang đứng trong mây mù,chỉ biết mỉm cười theo bọn họ.

Trương Huyền Chân cười nói:

-" Đáng tiếc,cháu nó lớn lên thành một nhất biểu nhân tài này, sau này lại không thể để lộ dung mạo được."

Hắn từ trong tay áo lấy ra một cái túi, vẫy nhẹ một cái, một đạo kim quang tuôn ra,loáng một cái, đã hoá thành một vị vương công râu xồm xoàm, lồm cồm trên đất.

-"Tuyên Vương!"

Yến Tiểu Tiên chấn dộng, cuối cùng cũng hiểu ý tứ của bọn họ.Thì ra Lý Mộc Phủ muốn " Di hoa tiếp ngọc",biến nhi tử của mình thành Tuyên vương.

Lão tặc này mưu thâm lại nhìn xa, từ mười năm trước đã sớm lường trước mọi việc.Hắn biết Lý Triệu Trữ tuy dũng võ thiện chiến, nhưng không hề biết võ thuật.Để tránh cho Lý Đông Hầu sau khi thay thế Tuyên vương, có một ngày, bị một người tinh mắt nhìn ra chân tướng, hắn nhẫn tâm không cho Lý Đông Hầu học pháp thuật để đảm bảo không có chút sơ hở.

Lý Triệu Trữ lửa giận muốn phun ran ngoài, hai mắt trừng trừng nhìn ba người, nhưng hắn đã bị chế trụ kinh mạch, không thể động đậy, cũng không thể nói được.

Trương Huyền Chân cười nói:

-" Vương gia, qua nửa khắc nữa,sẽ được biến thành cháu của Lý thừa tướng.Chúc mừng, chúc mừng!.Chỉ tiếc là các hạ phúc mỏng mệnh ngắn, sẽ sớm vì bạo bệnh mà chết.Bất quá sau khi chết rồi, đảm bảo sẽ có một đám tang linh đình, tuyệt không để các hạ chịu nhục."

Trương Phi Vũ tự mãn tiếp lời:

-" Vương gia, trời cao sợ ngươi tĩnh mịch đáng thương, nên mới bảo Thái tử trên đường đến Hoàng tuyền đợi ngươi. Trước ngày mười lăm tháng một, Hoàng thượng, Khang vương...nhất định cũng sẽ đến địa phủ tìm người thân,đến lúc đó cả nhà ngươi đoàn viên, cùng ngắm hoa đăng tại âm phủ."

Hai người mỗi người một câu trêu chọc Khang vương, cảm thấy rất thú vị, đồng thanh ha ha bật cười to.

Yến Tiểu Tiên lòng lạnh toát,không lẽ thái tử cũng bị chết dưới tay bọn chúng!Không ngờ bọn bọn đạo sĩ này chó nhảy qua dậu, có gan trùm trời như thế, lại dám tạo phản.

Từ khi Trương Lăng sáng tạo " ngũ đẩu mễ đạo" đến nay, Thiên sư đạo đã qua nhiều diễn biến, nhưng lịch đại Thiên sư không ai không dã tâm ngất trời,mộng được khoác hoàng bào, trị vì thiên hạ.

Trương Giác,Tôn Ân, Lô Tuần... vài người đã dấy binh tào phản. Mỗi lần bị thất bại, thiên sư đạo lại gặp đả kích rất lớn, nhưng không những không bỏ con đường binh trang phản loạn, mà còn chấp nhân chiêu an của triều đình,ẩn thân tu dưỡng,cải thành dùng phương pháp:"dần dần xâm nhập, cách sơn đả ngưu" để không chế triều đình.

Sau khi Lý Mộc Phủ tiếp vị Thiên sư,tuy đã có thể khống chế triều dã,nhưng dường như thấy không đủ.Vì thế mới hao tâm tổn trí, dùng chiến lược:" mãn thiên quá hải, đổi mận thành đào".

Trước mắt Linh Bảo phái ngày một điêu tàn, Thượng Thanh phái thất điên bát đảo,giờ được hoàng thượng sủng ái nhất chính là Thượng sư đạo.

Đừng nói là hoàng đế,ngay đến giới vương công quý tộc hiện thời,mười người thì có đến tám, chín phải nhờ đến sự bảo vệ của Long hổ đạo sĩ, một khi bọn chúng " bảo vệ đi ăn cắp",lấy đầu nhưng nhân vật chức trọng, thật dễ như trở bàn tay.

Giờ đây tình thế hỗn loạn,quần ma loạn vũ,bọn chúng giết đi Hoàng đế, vương hầu, rồi đổ là do ma môn làm, thậm chí có thể mượn cơ hội này, bài trừ những kẻ mình ghét, vu cho những thế lực chống đối mình là phản loạn.

Với quyền lực của Lý Mộc Phủ trong triều, chỉ cần trong vài ba ngày ngắn ngủi, cũng có thể không chế kinh thành,sau đó đưa "Tuyên vương" đăng cơ,đao không nhuốm máu, cũng có thể đoạt được thiên hạ.

Lý Mộc Phủ mỉm cười,:

-" Hoàng đế cùng Khang vương thì không sao, chỉ là Tề vương, hắc hắc...quả là có chút phiền toái."

Nghe bọn chúng nói đến Sở Dịch,Yến Tiểu Tiên lập tức tim đập thình thịch, ngưng thần nghe ngóng.

Trương Phi Vũ nhíu mày nói:

-" Nếu không phải tên cẩu tặc Lý Huyền đó hôm nay thọc gậy bánh xe, công tử đã sớm đường đường lên ngôi thái tử rồi,chúng ta cũng không cần phải mạo hiểm,gấp gáp khử đi hoàng đế lão nhi nữa."

Trương Huyền Chân hứ lên một tiếng, hận thù nói:

-"Cái cẩu vận của tên Lý Huyền đó cũng tốt thật, tin tức của Đỗ Như Tấn chính xác,để cho tề sư huynh bắt được tại trận,nhưng ở đâu ra giữa đường lại xuất hiện ra cái tên Tần hoàng chuyển thế,cắp tên cẩu tặc đó cùng Ngũ phi chạy mất...vào lúc quan trọng nhất thì bao nhiêu công phu đều bị phá hỏng, con bà nó!"

Yến Tiểu Tiên lúc ở trong Khang vương phủ nghe thấy:" tần hoàng chuyển thế", đã đoán được đại khái, giờ đây nghe thấy bọn chúng đề cập đến, lòng thầm nghĩ:

-"Hứ, bọn ngươi làm sao đấu lại đại ca ta?" khóe miệng không nhịn được nở ra nụ cười.

Lý Mộc Phủ cười nói:

-" Đông nhi, con cười cái gì?"

Yến Tiểu Tiên kinh hãi, thuân miệng giải thích:

-" Cha, hài nhi đang nghĩ, nếu chúng ta có thể bắt được Tần hoàng chuyển thế, đoạt lại hiên viên lục bảo, có phải tốt không."

Lý Mộc Phủ ha ha cười nói:

-" tiểu tử ngốc,chỉ cần lên được hoàng vị, cả thế giới này đều là vật trong túi của con, huống chi khư khư mấy cái " Hiên viên lục bảo",lấy được chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Nói đến đó, vươn tay vỗ vai nàng, mỉm cười:

-"với lại. muốn bắt tần hoàng chuyển thế có khó khăn gì, chỉ cần có con cửu hồ ly trong tay, sợ gì hắn không tự mò đến? Yến cô nương, ta nói có đúng không.

Nói đến câu cuối, tiếu dung đột nhiên biến thành lạnh lùng âm hiểm. ngón tay khua lên, như cương châm khoá sắt.

Yến Tiểu Tiên " a" lên một tiếng, đau thấu tận xương, trong lòng kinh hãi, giờ mới biết thân phận mình đã bị bại lộ, muốn xuất ra ám khí, trùng đọc, nhưng đã bị hắn kiềm chế,không thể động đậy.