Tiên Sở

Chương86: Lộc lực đại tiên (P2)



Sở Dịch lạnh người, như bị ai đổ nước lạnh lên đầu, cả người toát toàn mồ hôi lạnh.Quả nhiên có người hóa thành Lý Huyền,đi trước hắn một bước!

Hắn không kịp suy nghĩ, trầm giọng hỏi:

-"Người đó đi được bao lâu rồi? có từng nói muốn đem đường tiên tử đi đâu không?"

Đinh lục nương nghe khẩu khí của hắn, lập tức biết không ổn, a lên một tiếng, mặt biến thành màu trắng toát, run giọng nói:

-"Hắn...hắn đi được khoảng một khắc, nói muốn đem Đường tiên tử đi đổi lấy một loại bảo bối nào đó.Đồ nhi tưởng hắn là tôn sư, không dám hỏi nhiều...."

Ả thấy vừa kinh sợ vừa hối hận, đầu gối mêm nhũn,quỳ xuống dưới đất, dập đầu run giong nói:

-"Đồ nhi có mắt không tròng, tội đáng muôn chết, mới để hắn giả mạo như vậy...nhưng hắn âm thanh cử chỉ dung mạo đều giống sư tôn như thật,đối với bọn để tử lại rõ như lòng bàn tay... nên đồ nhi mới nhất thời không nhận ra, thỉnh sư tôn trừng xử phát lạc"

Sở Dịch vừa kinh vừa nộ, trong đầu loé quá muôn vàn nghi vấn:

" Người này là ai,vi sao lại phải mạo xưng Lý Huyền? Tại sao đối với việc của Tử Vi môn lại biết rõ như vậy? hắn định mang Đường tiên tử di đâu? có âm mư thâm độc gì đây?

Tâm loạn như ma, nhất thời hắn không tìm được chút đầu mối nào.Đỡ Đinh lục nương dậy,Sở Dịch trầm giọng nói:

-" người này có chuẩn bị mà tới, phía sau ắt có âm mưu thâm độc.Ngươi mau truyền lệnh xuống, trong nửa canh giở, phải chỉnh lý toàn bộ tình báo trong mười dặm vuông,báo không thiếu một tin nào,càng mau càng tốt!"

Đinh lục nương thấy hắn không hề có ý luận tội mình, thờ phào một hơi dài,cúi đầu nhận lệnh thoái lui.

Sở Dịch sau đó lại truyền lệnh cho triệu thống lĩnh nhóm kim ngô vệ trực đêm nay tới, bắt hắn hoả tốc thông báo toàn bộ nhất cử nhất động của kinh thành,nếu như thấy nhân vật khả nghi nào, lập tức bắt lại thẩm vấn.

Không quá nửa khắc,Tử vi môn yêu nữ cùng kim ngô vệ đã đồng thời truyền tới tin tức, rằng có người nhìn thấy một nam tử có khuôn mặt giống Tề vương xuất hiện tại Tây thành Lễ Tuyền phường,nhưng rất nhanh chóng biến mất không thấy đâu nữa.

-"Lễ Tuyền phường!"

Sở Dịch đại chấn, như bị ai đánh cho một gậy trúng đầu, hô hấp khó khăn, huyết dịch toàn thân như đang xông lên đỉnh đầu.

Không lẽ người thần bí nọ lại đoán biết được hành động của hắn, đi trước một bước, đến Tam động nữ quan đoạt Trương Túc đi sao? Thuật biến hoá của người đó có khả năng lừa được nhãn lực sắc bén của Đinh lục nương, có thể thấy tu vi cùng mình không hơn kém bao nhiêu.Địch tối ta sáng, bị hắn chiếm lấy tiên cơ, hắn đối với ta lại biết rõ như lòng bàn tay, thật là muốn phòng cũng không thể phỏng bị được.

Tình thế khẩn cấp, không thể nghĩ nhiều, Sở Dịch liền sai Đinh lục nương truyền tin cho Tiêu Vãn Tình nhị nữ, đề tỉnh hai nàng tăng thêm phòng bị, còn mình thì cưỡi lừa, phi như điện kích về hướng Tam Động nữ quan.

..o0o..

Mây đen cuồn cuộn, biến hoá thần tốc, như một cơn sóng lớn dữ dội ập xuống đầu người, lại giống như vô số yêu ma mãnh thú, thiên kỵ bách quái, hung dữ chồm tới.Cảnh tượng đó cực kỳ hiểm dị, trầm trầm ép xuống làm người tường như ngộp thở.

Gió bắc gào thét, hoa tuyết càng ngày càng cho, trùm trời che đất, theo nhau loạn vũ.

Trong nháy mắt, đường phố đã tích một lớp tuyết quá đầu gối ngựa.

Lừa phi như bay, tốc độ càng lúc càng nhanh, nhìn từ xa giống như một con quái điểu màu đên đang bay dán trên đất.Từ sau khi uống được tiên đan của Lý Chí Nghi,nó đã sớm thông linh đĩnh ngộ, thoát thai hoán cốt,không giông những con lừa phi thông linh bình thường.Giờ đây chạy trên nền đất tuyết phủ dày, cũng chỉ để lại hai đường dấu vó mờ mờ.

Đến bên ngoài Lễ Tuyền phường, Sở Dịch phi thân xuống ngựa, thấp giọng nói:

-"Kỳ lân nhi, ngươi ở đây đợi ta.Nếu như quá nửa thời thần ta không xuất hiện, ngươi không cần lý tới ta,khẩn trương quay lại Tề vương phủ thông báo cho hai vị tỷ tỷ, chạy càng xa càng tốt..."

Con lừa đen khịt mũi hí nhẹ, lắc đầu lắc đuôi, sống chết nắm lấy tay áo hắn, dường như phát giác thấy phía trước có nguy hiểm, không muốn cho hắn đi một mình.

Sở Dịch trong lòng ấm áp, mỉm cười nói:

-" Kỳ Lân nhi yên tâm,ta thần thông quảng đại, lại có nhiều pháp bảo thần binh,cho dù người đó có là Diêm la lão tử, đánh không lại, ta cũng có thể đào thoát.Ngươi nuốt một viên " chỉ nam thạch",đợi sau khi ta đi rồi, tự nhiên có thể tìm ngươi hội ngộ."

Nói đến đó, hắn từ trong túi càn khôn lấy ra một viên đá xanh tròn nhỏ bằng hạt gạo,đưa ra trước mõm con lừa.

Con lừa trợn tròn hai mắt, miệng ô a một tiếng, miễn cưỡng thở dài một hơi,cúi thấp đầu, cái lưỡi nóng ẩm liếm trên bàn tay của hăn, cuốn lấy hòn đá nuốt vào trong.

Sở Dịch mỉm cười, vỗ lên cổ nó, phiên thân qua đầu tường, phi tới Tam động nữ quan ở phía đông nam.

Liếc mắt nhìn lại, vẫn thấy con lừa theo hướng hắn đi, tựa như muốn đuổi theo,chỉ đến khi hắn niệm quyết ẩn hình, không nhìn thấy bóng dáng, nó mới lưu luyến hí lên u u, ngừng chân không bước nữa.

...o0o...

Sở Dịch thu liễm tâm thần, ngự phong mà bay, qua một lúc sau đó đứng trong đạo quan.

Hoa tuyết thi nhau rơi,trong đạo quan phủ một màu trắng xoá,yên lặng,không có một bóng người.

Đúng lúc Sở Dịch định thi triển hoả nhãn kim tinh tra xét khắp nơi thì thấy phía trước mắt cuồng phong thổi đên mang theo mùi máu thoang thoảng từ phía tây.

H ắntrong lòng lạnh toát, lập tức hít một hơi lương khí,phi về hướng đó.

Phía trong tứ ngự điện ngang dọc nằm đầy mấy mươi tử thi khoả thân,khắp mình đầy vết thương,thâm đen, máu tím,tử trạng vô cùng thảm liệt, dĩ nhiên đều là nữ tu chân của Tam Động quan.

Sở Dịch vừa kinh vừa nộ,người đó đến đấy không quá một khắc thời, gian, không ngờ lại ra tay tàn độc như thế! Không biết giờ đây Đường tiên tử, Lý Tư Tư sống chết thế nào?Trương Túc cùng Tô Anh ANh không biết đã lọt vào tay người đó chưa?

Sau đó, hắn không còn lưỡng lự,xâm nhập vào nội điện, bình khí ngưng thần,tra xét kỹ lương.

Kiểm tra một hồi, không thấy thi thể của Đường Mộng Yểu, Lý Tư Tư, hắn khẽ thở phào một hơi.

Chỉ thấy những nữ tử thi há mồm, chết không nhắm mắt, trên mặt ngưng kết kinh hãi, ngượng phẫn, đau đớn... rất nhiều thần sắc cuồng loạn,hạ âm máu thịt bầy nhầy, máu khô ngưng kết, chắc là trước khi chết đã chịu dâm nhục thảm vô nhân đạo.

Sở Dịch trong lòng vi động,cảm thấy tình cảnh này dường như đã gặp ở đâu, hắn lạnh người:" Đúng rồi! là Ngũ Tuệ phi!Tử trạng của Ngũ Tuệ phi cùng những người này có điểm giống nhau!"

Nghĩ đến đây, lòng hắn chấn động mạnh mẽ,hơi thở như nghẹn lại:

-" Không lẽ hung thủ giết những nữ nhân này đêm này cùng người giết chết Ngũ Phi là một người?Nói vậy Lý Mộc Phủ quả thật không phải là hung thủ? hung thủ là một người khác?"

Tim Sở Dịch đập mạnh như phát cuồng, cả người toát đầy mồ hôi lạnh,càng nghĩ càng thấy hãi dị,lờ mờ nhận thấy mình dường như sa vào một hố lớn, nhưng trong một giờ nửa khắc lại không nghĩ ra là ở đâu. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Dùng niệm lực tra xét, hắn phá giác ra một nữ thi mở trừng hai mắt, vẫn còn hơi ấm, Sở Dịch linh quang nhất thiểm, nghĩ đến chú quyết được ghi trên quyển thái cổ " Chiêu hồn thuật",sau đó liền lấy " Âm dương kính" từ trong túi càn khôn ra, chiếu trên tròng mắt của tử thi này,mồm lầm bầm niệm Chiêu hồn quyết.

- Không quá một lúc, một lồng ánh sáng xanh nhạt bay ra từ đồng tử của nữ thi nọ, như làm khói bắn vào Âm dương kính.Xì một tiếng, lập tức sóng lăn tăn lan ra tứ phía,dần dần hình thành một tượng đồ rõ ràng.

Sở Dịch vừa kinh vửa hỷ, ngưng thần quan sát,trong miệng một khắc cũng không dám ngơi nghỉ, niệm chú không ngừng.

"Chiêu hồn thuật" là một môn pháp thuật cao thâm mượn lực thần binh, lấy ý niệm của bản thân cảm ứng vong linh, cực kỳ nguy hiểm, chỉ một chút không chú ý có thể dẫn lửa vào người, hồn phi phách tán.

Thậm chí ở thời đại thái cổ đại hoang, người chân chính thành thục môn pháp thuật này, cũng không quá vài người.

Sở Dịch tập chưa lâu, tự nhiên không thể thao luyện thành thục, chiêu hoàn được quỷ hồn âm phủ.Nhưng nữ tử này mới chết cách đây không lâu,trong mình còn lưu lại một phần linh hồn chưa kịp thoát đi, Sở Dịch bổn ý vốn không phải là ngự hồn dịch quỷ, chỉ là muốn mượn lực Âm dương kính, thông qua đồng tử của tử thi đón lấy linh hồn yếu ớt, tái hiện một lần nữa sự tình phát sinh trước khi chết. vì thế không quá khó.

Bích quang chiếu sáng, âm đương kính đem sự việc xảy là ở tứ ngự điện trước đó, sống động như thật tái hiện lại.

Chỉ thấy trong điện có rất nhiều nữ tử khoả thân,dường như đã bị phong bế kinh mạch, không hề động đậy,nhưng trên mặt ai cũng hoảng loạn sợ hãi,nước mắt như suối. không biết là đang khóc cầu cái gì.

Dưới chân thanh đồng hạc hương lò ở dóc điện, có hai nữ tử ngồi dựa vào nhau, bị phong bế kinh mạch,không thể cử động,nhưng rất phẩn nộ, hãi hùng, dĩ nhiên chính là Đường Mông Yểu cùng Lý Tư Tư.

Sở Dịch lạnh người, thuận theo mục quang của hai nàng, từ từ di chuyển âm dương kính,quả nhiên nhìn thấy một nam tử giống Lý Huyền như hai giọt nước.

Người này thần tình hung ác lạnh khốc, đang cuồng bạo dâm nhục hạ thể của thiếu nữ.Theo cử động, từng đạo quang mang từ thân thể thiếu nữ truyền vào kinh mach của hắn. Thiếu nữ nọ trên mặt đầy sự kinh hãi thống khổ,lòng trắng máy động, co giật kịch liệt,máu tươi từ hạ thân phun trào ra, bắn lên thân gã "Lý Huyền" nọ,mêm nhũn gục đầu xuống, không thể động đậy nữa.

"Lý Huyền" đó đứng lên, đá tử thi nữ đó sang một bên, lại xông đến một nữ tứ khác đang nằm đưới chân, mặc cho nàng kêu khóc cầu xin, cười anh ác tiếp tục dâm bạo.

Chỉ trong thời gian nửa tuần hương,tên giả danh Lý huyền này đã thảm sát hơn hai mươi nữ tu,đem chân nguyện của bọn họ hút hết toàn bộ.

Sở Dịch càng nhìn càng phẫn nộ, nhưng ngày này tuy đã thấy qua không ít yêu nhân tà ma, nhưng dâm dục tàn ngược,lạnh khốc hung bạo so với người này còn thua xa,làm cho người phát run!

Hắn cùng những nữ tử này tuy chưa từng thâm giao, nhưng mấy ngày này thường đến Tam động quan,cũng gặp các nàng nhiều,cũng cảm thấy có chút thân thiết.

Giờ đây mắt thấy thảm trạng này, lại nhớ đến Ngũ phi, trong lòng lửa giận bừng bừng,không thể kìm nén.

Tự hắn đã quyết ý,nhất định sẽ đem yêu ma này xả thây vạn đoạn,bái tế những linh hồn đã chết oan uổng

Chỉ thấy tên Lý Huyền nọ sau khi hút hết nguyên âm của nữ tu chân cuối cùng, vươn người đứng lên, đi từng bước lớn về phía Đường Mộng Yểu cùng Lý Tư Tư.

Sở Dịch lạnh người,tim đập mạnh tưởng chừng lồi lên tận mắt.

Tên Lý Huyền mạo danh đi đến bên cạnh Lý Tư Tư, hai tay quét nhẹ, sóng khí cổ vũ, chấn y phục nàng rách ra từng mành, thân thể ngọc ngà lập tức hiện ra.

Đường Mộng Yểu sắc mặt trắng như tuyết, nhắm hai mắt lại,đôi mày nhíu lại thần sức ngượng ngùng, sợ hãi, giận dữ.

Lý Tư Tư thì chỉ ngẩng đầu, cười lạnh không nói,trên mặt mang theo vài phần thê lương.

Trong mắt "Lý Huyền" sát cơ lăng lệ. khoé miệng cười nanh ác, không biết nói những gì, cánh tay phải khua lên, tử quang chói mắt, chiếu mày râu của hắn phát sáng xanh, càng thêm hung dữ quỷ dị

-"Lộc lực đại tiên!"

Sở Dịch lạnh người, cuối cùng hắn cũng biết được người giả mạo Lý Huyền là ai.

Lộc giác trượng là là binh khí độc môn của Ma môn thập yêu Lộc Lực đại tiên.

Người hung dâm bạo ngược thế này, trừ thiên hạ đệ nhất dâm yêu Lộc lực đại tiên ra thì còn có thể là ai?Con lộc yêu này tu vi cực mạnh, cùng giác mãng ma tổ cũng tương đương, thuật biến hoá thì tề danh cùng cửu vĩ hồ, không lạ Định lục nương cũng không nhìn ra thân phận hắn,

Nhưng yêu ma này tại sao lại phải dâm sát Ngũ Tuệ Phi,thích sát Thái tử?Đó không phải là quá vọng động sao,sao hắn lại dám vuốt râu rồng của Lý Huyền, hoá thân thành hắn,bắt cóc Lý Tư Tư? Nếu như là hai ngày trước,thì còn có thể là vì nhận lệnh của mà môn quần hùng, nhưng trước mắt ma môn nhắm vào " tần hoàng chuyển thế", đoạt lại Hiên viên lục bào,đang muốn cùng Lý Huyền bãi bỏ chính diện can qua, để Tiên Phật đại hội được tiến hành nhanh chón thuân lợi, vù sao lại phải thêm lá cành như vậy làm gì?

Sở Dịch trong lòng hiện lên nhiều nghi vấn, cảm giác bất an nọ càng lúc càng cường liệt hơn, nhưng không thể nghĩ ra nguyên nhân, sau đó liền nhìn theo cử động môi của Lộc Lực đại tiên, đoán đại khái ngữ ý.

Sao khi quan sát kỹ càng một lúc,hắn liền hiểu ra, vừa tức vừa giận,không biết nên khóc hay cười.

Thì ra có cái gương của Tiêu Thái Chân, ma môn quần hungg từ đầu tới cuối đều không yên tâm về Lý Huyền, vì thế vài ngày này ngoài mặt thì ra vẻ sóng yên gió lặng, nhưng thầm để Lộc Lực đại tiên hoá thành hắn, ẩn thân xung quanh thân tín của Lý Huyền, thầm dò thám tin tức hắn.

Không ngờ Lý Tư Tư đêm nay sau khi gặp Lộc Lực đại tiên, không hề nghi ngờ, để lộ ra việc của Ngọc hành kiếm,hối thúc hắn mau từ trong thức hải bị phong bế của Trương Túc tra ra nơi hạ lạc của thần binh.

Lộc lực đại tiên giống như gặp được bảo vật từ trên trời rơi xuống,lòng tham dâng lên, không buồn thực thi nhiệm vu, liền hiện lại nguyện hình, bắt Lý Tư Tư giao ra Trương Túc

Lý Tư tư trong lúc kinh nộ, khẩn cấp chợt nảy sáng kiến, cố ý lừa hắn rằng Trương Túc đang bị phong bế trên " Phục Ma kiếng" của Đường Mộng Yểu.

Nàng ỷ vào nhãn lực của Đinh lục nương, thế nào cũng nhìn ra chân tướng, thu phục tên yêu ma này.

Không ngờ Lộc lực đại tiên đạo hạnh cao thâm,biến thân kín như áo trời, không phí công phủi một hạt bụi cũng có thể dẫn Đường Mộng Yểu quay lại.

Khi Lộc lực đại tiên quay lại Tam động quan, biết được sự thật, ngượng quá thành giận, giết hết tất cả các nữ quan trong quan, thu lấy chân nguyên, muốn giết gà doạ khỉ, uy hiếp Lý Tư Tư,vì vậy mới có tình cảnh trước mắt

Lộc Lực đại tiên nói không ngừng cả nửa ngày, thấy Lý Tư Tư chỉ cười lạnh không nói, mới đem Lộc giác trượng khua lên đung đưa,chỉ vào giữa hai bầu ngực nàng, to giọng quát:

-" Tiểu tặc nhận, nếu còn không giao ra, lão tiên đem hồn phách ngươi hút hế vào trong thần trượng, cho ngươi đến con mẹ nó cô hồn dã quỷ cũng không thành!"

Lý Tư Tư thu ba lưu chuyển, đột nhiên khanh khách cười lớn, đầu vai, song nhũ cũng theo đó mà rung chuyển.

Nàng vốn dung mạo khuynh quốc khuynh thành, giờ lại cười như cành hoa rung động,không tả được cuồng dã yêu mị đến mức nào.

Lộc lực đại tiên sững người, quát nói:

-"ngươi cười cái gì?"

Hai mắt không nhịn được long sòng sọc nhìn chằm chằm vào bở ngực nàng, sát ý trong mắt đã giảm đi quá nửa.

Lý Tư Tư khuôn mặt ửng hồng, cười hi hi than nói:

-"Ta cười ngươi không biết tự lượng sức mình, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.Bỏ đi, ngươi đã muốn như vậy, ta cũng thành toàn cho ngươi.Chỉ sợ ngươi nắm được thần kiếm cũng không có phúc mà hưởng thôi..."

Nói đến câu cuối cùng, đôi môi khẽ hé, đầu lưỡi cuộn lên,chị thấy một cái bích lục ngọc bình bay ra, rơi trên sàn đất.

Sở Dịch í lên một tiếng, vừa kinh ngạc vừa bội phục, không ngờ được nàng lại dấu cái bình hoa dưới đầu lưỡi, không lạ mình năm lần bảy lượt tìm khắp xung quanh Tam động quan cung không ra.

Lộc lực đại tiên dường như rất ngạc nhiên, chính lúc muốn nói gì, thì đột nhiên thần sắc biến đổi, nhìn ra ngoài điện.

Lý Tư Tư khuôn mặt sáng lên, cười nói:

-" hay quá, ca ca của ta đã đến rồi! ngươi nếu thức thời thì mau thả ta ra,tự chặt hai chân, quỳ xuống đấ cầu xin, có khi ta có thể thỉnh ca ca ta tha cho ngươi một mạng..."

-"Câm miệng!"

Lộc lực đại tiên tát nàng một cái nữa,nanh ác cười nói:

-"Đợi lão tiên nắm được Ngọc hành kiếm, ngự được Chu tước thần linh, há còn sợ tên tiểu tử Lý Huyền đó sao? Tiểu tặc nhân,nếu còn lắm môn, lão tiên ta hiếp ngươi rồi chết!"

Lý Tư tư khoe miệng rỉ ra một tia máu, trong mắt thoáng sắc hoan hỉ, phì một tiếng, thổ ra một ngụm máu đen trên đất,cười lạnh nói:

-"Ngươi đắc tội với thất ca ta, thì cho dù ngọc hoàng đại đế cũng cứu ngươi không được,chỉ là một cái Chu tước thần linh thì có là cái gì? hứ, chẳng đợi ngươi tìm được Ngọc Hành kiếm, đại ca ta đa truy bắt được ngươi rồi.

Nghe thấy lời nàng nói,Sở Dịch trong lòng nhất động, nfưng thần nhìn lại vết máu trên đất, trong giọt máu dường như có cái gì đó rất nhỏ.

Không đợi hắn quan sát kỹ,trong âm dương kính bích quang rực rỡ, chỉ thấy Lộc lực đại tiên phất tay áo,đem Lý Tư Tư cùng Đường Mộng Yểu thu vào hoa bình,quang mang nhất thiểm,ẩn thân đi mất, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Chỉ một lúc sau, từ ngoài điện phi vào một Lý Huyền, kinh ngạc nhìn tứ phía, chính là bản thân hắn.

Giờ đã hiểu đầu đuôi, Sở Dịch không còn kinh nghi, thu lại thần kính, đi đến bên thanh đồng hạc hương lô ở góc điện, tìm ngụm máu mà Lý Tư Tư nhổ ra.

Mục quang tra xét một lúc, hắn nhìn thấy trên nền gạch xanh có ngưng kết một hạt băng hồng, trong đó dường như là một hạt trứng sâu nào đó.

Bị Sở Dịch vận khí ép nở, quả trứng vỡ ra, một con thanh phù trùng vù vù bay ra*

Sở Dịch vừa kinh vừa hỉ,nhịn không được buột miệng khen:" Hảo hảo muội tử"

Thì ra Lý Tư Tư bị phong bế kinh mạch, ngay đến cắn đầu lưỡi cũng không có sức,vì thế mới cố ý chọc tức Lộc lực đại tiên,để hắn đánh mình chảy máu.

Trong máu nàng có trữ trứng thanh phù, một khi nở ra, tự nhiên sẽ biến thành sâu trưởng thành, dẫn Sở Dịch truy đuổi tới noi.

Con thanh phù trong không trung vo vo quay tròn, hướng về phái ngoài điện bắt đầu bay.

Sở Dịch tập trung tinh thần đuổi theo sau nó.

Lúc này tình thế khẩn cấp, giành giật từng giây một, hắn không có thời gian gọi con lừa đang ở bên ngoài phường

Bên ngoài gió tuyết càng lúc càng mạnh,đêm đã về khuya, một tầng mây màu hồng đen như một chiếc lồng vô biên vô hạn chụp lấy kinh thành