Tinh Ngự

Chương107: Thánh Vực bình chướng



- Diệp võ sư, đi hai bước, nhanh, đi hai bước để Lăng đại sư nhìn.

Kim Tư đứng trong đoàn người phía sau hô lớn.

Lời này vừa nói ra, nhất thời khiến cho xung quanh vang lên tiếng cười ầm ĩ.

- Đúng, đúng, đi hai bước, như vậy Lăng đại sư không nhìn ra được vấn đề ở đâu.

Hung hăng trừng mắt liếc nhìn mọi người, Diệp Lạc tức giận giậm một chân, chỉ thấy bốn chân của đầu hung miêu sau lưng hắn cũng cử động, sau đó uốn vòng, dĩ nhiên lười biếng dạo quanh hắn một vòng!

Hình ảnh này lập tức khiến cho mọi người cười vang, Lệ Thành cũng không để cho đại ca mình chút mặt mũi, ôm Bùi Nặc bên cạnh cười vui vẻ.

- Đại ca, ta nhìn huynh không phải là Cự linh, thuần túy là một đầu sủng vật, ha ha ha ha ha! Đại ca, huynh đang nuôi mèo! Ha ha ha ha ha!

Rốt cuộc Lăng Phong cũng nhìn ra vấn đề ở chỗ nào rồi, người bình thường triệu rồi ra Cự linh đều khô khan hoặc đứng hoặc huyền phù sau người, trừ phi thi triển các loại linh kỹ mới có thể tạo ra các loại phản ứng khác nhau. Thế nhưng nhìn Cự linh của Diệp Lạc phảng phất như sở hữu ý thức riêng của chính mình, thậm chí có thể tạo hành động đi bộ, đảo vòng… những động tác này không thuộc về linh kỹ!

Thảo nào những người này nhìn ngạc nhiên giống như nhìn thấy bảo bối như vậy, cho dù là thuật luyện sư cũng không nhìn thấy một Cự linh thông linh tới như vậy.

- Ngả Luân, ngươi có ý kiến gì hay không?

Tiểu Ngả Luân vội vã chính vẻ mặt nghiêm túc, hắn hiểu rõ đây là Lăng Phong bắt đầu kiểm tra chính mình rồi, cũng không dám cười vang giống như những thuật luyện sư khác. Hắn cau mày suy tư, nhất thời, mọi người xung quanh đều dừng tiếng cười lại. Chốc lát sau, tiểu Ngả Luân do dự noisõ:

- Ta nghĩ, có thể là bởi vì nguyên nhân lần trước đối chiến với cường giả thánh vực?

Hắn có chút lúng túng.

- Ta, ta thực sự không nghĩ ra được đây là bệnh trạng gì.

- Điều này không trách ngươi, đổi thành trước đây, ta cũng không rõ đây là tình huống gì.

Lăng Phong cười cười.

- Mà đây cũng không phải là bệnh trạng, ngược lại là một chuyện tốt cực lớn!

Chuyện tốt!

Tất cả mọi người đều dồn lực chú ý lên người Lăng Phong, nỗ lực giương lỗ tai cao hơn, rất sợ nghe thiếu mất một chữ.

- Chúc mừng ngươi rồi, Diệp võ sư, nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, ngươi vẫn tiếp tục tu luyện như vậy, tương lai có thể trực tiếp vấn đỉnh thánh vực!

Cái gì?

Ồ lên! Mặc cho ai cũng thật không ngờ Lăng Phong dĩ nhiên cho mọi người một đáp án kinh người tới như vậy! Vấn đỉnh tháng vực? Đối với đại đa số mọi người mà nói, cường giả thánh vực đã là đỉnh cao của toàn bộ tu luyện giới, có thể may mắn trở thành thánh vực quả thực là nằm mơ mới dám tưởng tượng tới. Thế nhưng Lăng Phong dĩ nhiên nói Diệp Lạc có cơ hội vấn đỉnh thánh vực rất lớn, không ai dám hoài nghi lời hắn nói!

Đổi thành trước đây, Lăng Phong xác thực không rõ Cự linh của Diệp Lạc biến hóa như vậy đại biểu cho cái gì, thế nhưng trong Bạch Lộ Viện, Lăng Phong đã có một địa phương rất tốt để nghiên cứu chế tạo tinh chương Diễn Hóa thích hợp, Kiều Sâm Đặc đã tùng triệu hồi ra Cự Linh để chính mình quan sát cản thận, tỉ mỉ. Biểu hiện cửa Cự linh Kiều Sâm Đặc so với Cự linh của Diệp Lạc có biểu hiện cực kỳ giống nhau, thậm chí còn càng thêm linh hoạt!

Tinh tế suy nghĩ một chút, lại tiếp tục liên hệ với tri thức căn bản từ Sang Sư, Lăng Phong mới hiểu rõ được nguyên nhân trong đó.

Mạch Kha đã từng nói qua, nếu muốn trở thành thánh vực phải phá vỡ "vách chắn thánh vực", vách chắn thánh vực là một phạm trù vô cùng hư huyễn, căn bản không thể sờ được. Nếu như giảng giải đơn giản lại coi như dễ dàng, đó chính là khiến cho hạch tâm linh hồn và Cự linh tiến hành dung hợp!

Người bình thường tại lúc thức tỉnh Cự Linh, Cự Linh và hạch tâm linh hồn cách xa nhau, vì vậy khi Cự linh bị triệu hồi ra, ngoại trừ thi triển linh kỹ, bình thường đều rất cứng nhắc! Mà một khi dung hợp hạch tâm linh hồn và Cự linh, thứ nhất Cự linh trở nên phi thường linh hoạt, chân chính trở thành một đại phân thân của thiên hành giả! Thậm chí tại một trình độ nhất định, cho dù là thân thể thiên hành giả bị diệt, chỉ cần Cự linh có thể chạy trốn, hắn cũng có thể bảo đảm được linh hồn bất diệt!

Mặt khác, nếu như cả hai dung hợp với nhau sẽ hình thành nên một loại "vực" đặc biệt thuộc về cường giả thánh vực, vực một khi thi triển ra sẽ sản sinh uy áp đối với địch nhân trong phạm vi bao phủ nhất định, hạn chế ba động linh hồn của đối phương. Điều này chính là nguyên nhân thời điểm Tất Phong thi triển vực, đám người Lăng Phong hầu như không thể nhúc nhích.

Hạch tâm linh hồn và hạch tâm dung hợp là một bước vô cùng quan trọng để một người có thể bước vào thánh vực, muốn bước qua một bước này có thể nói vô cùng khó khăn, Diệp Lạc trong lúc vô tình đã hoàn thành bước khó khăn này, nếu như bị truyền ra chỉ sợ khiến cho vô số cường giả cửu tinh đỉnh phải ước ao tới chết!

Đây cũng chính là điểm mà khí linh thiên hành giả được coi trọng như vậy, một khi khí linh của bọn họ thức tỉnh, tiên thiên đã có thể hòa hợp một thể với hạch tâm linh hồn, bằng với việc vách chắn thánh vực trong tương lai đối với bọn họ không hề tồn tại!

- Mẹ nó, ta còn muốn nhìn đại ca bị chê cười một chút, nguyên lai là có chuyện như vậy!

Lệ Thành trợn mắt há mồm, sau khi nghe Lăng Phong nói điểm then chốt, ước ao nói:

- Cũng là Cự linh bị thụ thương, đãi ngộ sao lại khác biệt lớn như vậy cơ chứ?

- Cự linh của các ngươi còn chưa hoàn toàn chữa trị đúng không? Chỗ này là một ít kim tiêu tử, các ngươi mỗi người luyện hóa một mai đi!

Lăng Phong lấy ra mấy mai kim tiêu tử, phân biệt đưa cho mấy người Diệp Lạc, Lệ Thành lần trước bị thương trong chiến đấu.

Kim tiêu tử?

Nhãn thần Phỉ Bối dại ra một chút, rồi lại chợt hiện ra thần sắc thoải mái, đối với vị thiếu niên thần kỳ này mà nói, tiếp tục lấy ra vật phẩm hiếm lạ cỡ nào cũng không đáng phải ngạc nhiên.

Võ trường Tinh Lam!

Sáng sớm, đám người Lăng Phong và Ny Khả tới kiến trúc hùng vĩ nhất trong thành Tinh Lam... Võ trường Tinh Lam! Ngày hôm nay là ngày ước chiến, khi đám người Lăng Phong xuất hiện, nơi này đã sớm ồn ào náo nhiệt, tất cả mọi người nghe được tin tức đều tới xem. Truyện được copy tại Truyện FULL

Võ trường Tinh Lam từ xưa đã là nơi chuyên dùng cho Tinh Lam công quốc duyệt binh ngày quốc khánh công quốc, kiến tạo rất to lớn hùng vĩ, toàn bộ mặt đất đều dùng tới thanh cương ngọc chế tạo, mỗi một khối đều chuyên môn khắc nhiều vết lồi lõm thích hợp, phòng ngừa binh sĩ đứng trên mặt bị trượt. Cứ cách mười thước trên mặt đất lại có một phần đất lõm xuống, từ xa nhìn lại, phảng phất giống như buộc chặt toàn bộ tòa kiến trúc hùng vĩ trong đó.

Tại trung tâm võ trường có đặt một loạt tượng bạch ngọc điêu khắc tinh xảo, pho tượng dẫn đầu cao tới mười trượng, mà pho tượng chính là khắc một nam tử trung niên, khuôn mặt nam tử uy nghiêm, dưới cằm có chòm râu ngắn, người này chính là khai quốc chi chủ Tinh Lam công quốc. Tại phía sau hắn có một loại bức tượng khác thấp hơn, tổng cộng bốn bức, phân biệt căn cứ theo hình tượng bốn tướng lĩnh đi theo quốc vương Hoàng Phủ lập công lao hạng mã lớn nhất, trong đó thậm chí có Ai Nặc thân vương.

Vù vù!

Gió nổi lên, bụi mù phấp phới!

Cuồng phong cuồn cuộn nổi lên, bụi bặm thoáng cái giống như một đầu nộ long quất roi tại mặt đất thanh cương ngọc, vang lên tiếng lách tách, túc sát khi chí tràn ra bốn phía.

Đầu võ trường là một tòa tháp lâu rất cao, tòa tháp lâu dài dài rộng vượt qua trăm mét, có thể đồng thời đứng thẳng hơn nghìn người. Lúc này đã sớm có nhiều đoàn người đứng trên tòa tháp lâu, rất nhiều lính bảo vệ tại các địa phương được giao phó, cẩn thận chuyên chú bảo vệ Hoàng Phủ Lập và các đại thần, mà bên cạnh là Mạch Kha nhất mạch. Nhân số trong bọn họ tuy ít, thế nhưng tự thành một đoàn thể riêng biệt, khí thế không hề thua kém!

- Lão đầu tử, là lão Lục!

Lô Sâm thấy được Lăng Phong xuất hiện tại lối vào võ trường Tinh Lam, liền đưa tay chỉ nói. Đứng trên tòa nhà hình tháp, người phía dưới giống như đoàn kiến đông nghịt, Lô Sâm dùng qua nước La Hâm có thị lực rất cao, liếc mắt liền thấy được Lăng Phong trong đoàn người.

- Uhm, ngươi tới gọi Phong nhi lên!

Lăng Phong bên dưới tự nhiên đã sớm nhìn thấy đám người Mạch Kha, sau khi đơn giản bắt chuyện, Lăng Phong liền theo Lô Sâm đi lên tòa tháp lâu. Đám người Ny Khả biết thân phận chính mình không phù hợp đứng chung với Mạch Nha nhất mạch trên đỉnh tháp lâu, chiến sĩ phụ trách cảnh giới bảo an chủ động tìm kiếm chỗ quan sát cao cấp cho bọn họ!