Tinh Ngự

Chương185: Một nén hương – Giết! (Thượng): ấp trứng! (2)



Lý Trùng đã lên tiếng, Mặc Đồ không thể từ chối, nét mặt càng thêm phần khó coi, ấp úng nói:

- Có cần phải thế không? Tuyến đường này là tạm thời định ra nên không phải ai cũng biết, sao có người ở đây mai phục trước được? Quản sự hình như lo lắng quá rồi?

Thấy Mặc Đồ cứ khất lần mãi, sắc mặt Lý Trùng bắt đầu trầm xuống. Thân là thương đội quản sự, đã phục vụ qua ba đời chủ nhân Đông Phương gia, bản thân cũng là một người vô cùng thông minh nên lúc này ông không khỏi cảm thấy hoài nghi, ngữ khí bỗng trở nên lạnh lùng:

- Mặc Đồ đoàn trưởng, đây cũng là lần đầu tiên ngài đi qua Hắc Phong Nguyên, sao biết được bên trong nguy hiểm như thế nào. Ta thấy chi bằng chúng ta cẩn thận một chút, giảm bớt rủi ro không phải tốt hơn sao?

Bị đe dọa bởi ngữ khí kì lạ của Lý Trùng, Mặc Đồ thoáng giật mình, miễn cưỡng bật cười ha ha, nói:

- Nếu như Lý quản sự đã ra lệnh thì những kẻ bán mạng như ta đành phải chấp hành thôi.

Rồi vung roi, xoay ngựa, quát lớn:

- Hồ Nhị, người mang theo vài huynh đệ đi một chuyến.

Sau tiếng quát, lập tức xuất hiện một vài tiếng cằn nhằn vang lên từ sau đoàn xe.

Thấy hắn chịu nghe lệnh, nét mặt Lý Trùng giãn ra phần nào, lòng thầm nghĩ: không lẽ là mình quá đa nghi?

Đột nhiên, tên dong binh vừa chắp tay nhận lệnh bắn lên không trung một quả cầu nhỏ với khí thế tấn lôi. Quả cầu nhanh chóng nổ tung giữa không trung phát ra ngũ quang thập sắc và quang mang vô cùng nồng liệt. Quang mang lượn vòng theo một lộ tuyến đã được định trước. Không lâu sau, hình ảnh một con cửu vĩ hồ trương nha vũ trảo hiện lên giữa không trung!

Lưu diễm quang đồ cửu vĩ hồ chiếm một khoảng không trung mà người đứng cách đó mười dặm cũng có thể nhìn thấy!

- Không ổn!

Lý Trùng phản ứng rất nhanh. Vừa nhìn thấy người trong dong binh đoàn của Mặc Đồ bắn pháo lên không trung đã biết chuyện mà mình lo lắng là thật, đám người này quả nhiên có ý định khác! Ông thét lên một tiếng, bay vọt ra khỏi lưng ngựa. Rồi một lớp khải giáp màu trắng xuất hiện bọc lấy cơ thể ông. Hai bên khải giáp cứ kéo dài ra mãi như hai cánh chim. Vũ dực vi chấn tạo nên một luồng kính lưu bắn về về phía Mặc Đồ.

- Khoan đã!

Mặc Đồ hét lên một tiếng:

- Lý quản sự, nếu ngươi dám tiến thêm một bước nữa, ta sẽ không đảm bảo tính mạng của Đông Phương tiểu thư đâu! nguồn TruyenFull.vn

Không biết từ lúc nào, Mặc Đồ đã xuất hiện cạnh xe ngựa của Đông Phương San và Kiều Kiều. Chân lực từ lòng bàn tay điên cuồng bắn ra, thổi bay thân xe và giơ trường đao về phía Đông Phương San.

Đòn uy hiếp này đã trực tiếp đánh trúng vị trí yếu hại. Lý Trùng đứng khựng lại, đôi cánh sau lưng vươn dài, từng đường vũ khải màu trắng như những mũi kiếm sắc nhọn đâm vào không trung! Lý Trùng giận dữ nhìn Mặc Đồ, khóe mắt giật giật:

- Ngươi dám làm hại tiểu thư, lão hủ sẽ nghiền xương ngươi!

- Ha ha, Lý quản sự đúng là càng già càng dẻo dai. Cả quãng đường chỉ thấy Lý quản sự tinh thần quắc thước không ngờ tu vi còn đến trình độ này!

Mặc Đồ cười nham hiểm:

- Nếu như không có vị tiểu thư này làm bùa hộ thân thì chắc huynh đệ chúng ta cũng khó nuốt nổi Đông Phương thương đội các ngươi.

Rồi quay sang bên cạnh:

- Ê, tiểu cô nương, đừng có mà lộ xộn, đao của ta không có mắt đâu.

Kiều Kiều ôm Đông Phương San vào lòng, trợn mắt với hắn:

- Chỉ biết bắt nạt trẻ con, ngươi là nam nhân gì chứ?

Mặc Đồ nét mặt ngưng trọng, hung hăng trừng mắt. Mặc dù có cũng có băn khoăn về thái độ không chút sợ hãi của Kiều Kiều nhưng cũng không để bụng, quay sang Hác Vận cảnh cáo:

- Còn cả vị thuật luyện sư đại nhân này nữa, đừng căng thẳng, ngươi là người có giá trị, chỉ cần ngoan ngoãn đứng im, ta đảm bảo sẽ không làm hại ngươi đâu!

Hác Vận mỉm cười khổ sở, miệng lẩm bẩm:

- Ta bắt đầu hoài nghi có phải sư tôn đã chọn nhầm tên cho ta rồi không, các ngươi có phải là nhóm cường đạo Cửu Vĩ Hồ không?

Mặc Đồ cười hắc hắc, nói:

- Không ngờ ngươi cũng hiểu biết vậy, không sai, chúng ta chính là Cửu Vĩ Hồ!

Cái tên "Cửu Vĩ Hồ" như một quả bom dội thẳng vào giữa đoàn người. Ngay cả đám hộ vệ của Đông Phương thương đội đang nổi giận đùng đùng mà cũng lộ vẻ sợ hãi, không dám trợn mắt trừng trừng nhìn dong binh đoàn nữa.

Ở Hắc Phong Nguyên này, "Cửu Vĩ Hồ" chính là biểu tượng của máu và chết chóc. Bọn chúng còn khát máu hơn cả ma thú của Hắc Phong Nguyên! Không ai biết bộ mặt thật của chúng như thế nào bởi vì những người gặp phải chúng không một ai may mắn sống sót và hàng hóa mà thương đội vận chuyển thì biến mất không chút dấu vết.

Cửu Vĩ Hồ hành tẩu như gió, tin tức kì chuẩn vô cùng, mỗi lần xuất động đều không về tay không, bình thường không ai biết chúng ẩn nấp chỗ nào. Trước đây đã từng có người ở Mạt Vân Túc tập hợp cao thủ đi bắt Cửu Vĩ Hồ để các thương đội không còn lo sợ khi phải đi qua Hắc Phong Nguyên nữa, nhưng cuộc truy bắt được rất được mong chờ ấy cuối cùng chẳng mang lại kết quả nào cả.

Cửu Vĩ Hồ chính thức nổi danh sau lần đánh cướp một thương đội. Thương đội đó có tên Bích Vân và đã mời một vị cao thủ bát tinh đỉnh phong dẫn đường. Trong thương đội có rất nhiều cảo thủ thất tinh! Có thể nói, đối mặt với thương đội như vậy, dù có huy động quân đội chưa chắc đã hạ nổi. Kết quả Mạt Vân Túc đợi mãi vẫn không thấy tin tức của Bích Vân thương đội.

Không lâu sau có người phát hiện ra hành tung của Bích Vân thương đội nhưng lúc đó tất cả mọi người đều đã chết!

Nghe nói cảnh tượng lúc đó vô cùng bi thảm. Bởi vì đã hơn nửa tháng nên thi thể của những người trong thương đội đều đã bị ma thú ăn hết, chỉ còn trơ xương trắng hếu! Nhưng từ những vật phẩm và những dấu hiệu mà Cửu Vĩ Hồ để lại, người ta đã chứng minh được thân phận thương đội. Ngay cả một thương đội cường đại như vậy mà còn không phải đối thủ thì ai có thể chống lại Cửu Vĩ Hồ? Từ đó về sau, với tất cả những thương đội muốn đến Mạt Vân Túc, Cửu Vĩ Hồ trở thành một cơn ác mộng!

Vừa nghe thấy đối tượng mà mình đang đụng lại phải Cửu Vĩ Hồ, đám hộ vệ bắt đầu run lập cập, căn bản không dám tượng tượng tiếp theo sẽ như thế nào.

- Ha ha, không cần phải quá hưng phấn, lát nữa các ngươi có thể tận mắt nhìn thấy đoàn trưởng đại nhân rồi!

Mặc Đồ bộ dạng nhàn nhã, với danh tiếng nhiều năm của Cửu Vĩ Hồ, hắn gần như chẳng cần dùng vũ lực đe dọa mà đám hộ vệ đã im thin thít, chiêu này lúc nào cũng phát huy tác dụng. Dù là thương đội có thực lực cường đại, sau khi nghe thấy cái tên Cửu Vĩ Hồ, dũng khí để phản kháng nhiều lắm chỉ còn lại ba phần. Căn bản không phát huy được sức mạnh vốn có, cuối cùng thảm bại dưới tay bọn chúng.

Vừa nhìn thấy quang đồ Cửu Vĩ Hồ bừng sáng giữa không trung, lập tức có vô số thân ảnh xuất hiện từ những bụi cỏ xung quanh, trực tiếp bay đến vách núi hai bên cốc như những con phi điểu. Mới nhìn sơ sơ đã thấy có ba mươi mấy người!

Mỗi thân ảnh đều khoác hồng y, ánh mắt phản chiếu huyết sắc yếu diễm như những tên sát thần đến từ cửu u địa ngục. Một luồng sát cơ sâm hàn mỗi lúc một tới gần!

Người của Đông Phương thương đội siết chặt nắm tay, một vài người thậm chí còn run rẩy không ngừng. Bọn họ cảm thấy mình như miếng thịt cá nằm trên thớt chờ đón nhận màu máu tanh vô tình từ con dao! Bỗng dưng, một hộ vệ hình như chịu đựng không nổi không khí áp lực này, "a" lên một tiếng, điên cuồng bỏ chạy.

- Hừ!

Một tên dong binh nhìn thấy vậy, cười lạnh một tiếng, huy động trường nhận trong tay, bay về phía cổ người kia như chặt một con gà! Khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn lộ ra một tia quang mang tàn nhẫn, khiến người ta rùng mình.

Trường đao rơi xuống với tốc độ cực nhanh, cách cổ của người hộ vệ đó chưa đầy nửa tấc!

"Vù" một tiếng, kình phong nộ hưởng, một cục đá phá không bay ra, đập mạnh vào trường kiếm của tên dong binh. Một tiếng nổ lớn vang lên, tên dong binh chỉ cảm thấy hình như có một cục đá lớn đập vào chuôi đao của mình, rồi không sao chống đỡ nổi lực dội lại!

"Phốc" một tiếng, cán đao đập mạnh vào ngực hắn, "Rắc rắc rắc", lần này thì không biết có bao nhiêu khúc xương đã gãy.

- Ai?

Mặc Đồ kinh ngạc, tên dong binh vừa ra tay hắn cũng biết, thực lực của ngũ tinh đỉnh phong trong dong binh đoàn mặc dù không phải là tuyệt đỉnh cao thủ nhưng bị hòn đá làm cho gãy xương thì không biết người ra tay có tu vi cao như thế nào?

- Là ai giở trò vậy?

Mặc Đồ nhìn khắp tất cả mọi người bằng ánh mắt sắc bén. Lúc nãy hắn vẫn còn đắc ý nên không quan sát kĩ những người có mặt. Bây giờ để ý mới phát hiện có chút kì lạ. Trừ đám hộ vệ còn đang hoảng hốt của thương đội ra, đám người Lăng Phong một chút biểu hiện sợ hãi cũng không có! Thậm chí có người còn đang ngáp dài đầy mệt mỏi!

- Lão Lục, còn phải đợi đến lúc nào nữa? Ta nhìn đám người này khó chịu lắm rồi.

Lô Sâm cười quái dị, nếu như đứng gần có thể nhìn thấy một đám hỏa diễm màu màu đỏ đang bốc lên từ lòng bàn tay hắn. Nguyên lực gào thét điên cuồng!

- Chờ một chút đi, nhổ cỏ không trừ gốc, hậu hoạn quá nhiều.

Mặc Đồ cảm thấy mình hoàn toàn bị bỏ qua, sự coi thường được thể hiện một cách lộ liễu trong lúc bọn Lăng Phong trò chuyện khiến tim hắn đập bình bịch. Đang lúc định nổi giận thì thân ảnh huyết sắc đã bay đến gần! Vừa nhìn thấy người này, Lý Trùng đã hét lên phẫn nộ:

- Ứng lâu chủ, là ngươi!