Tinh Ngự

Chương186: Một nén hương – Giết! (Hạ): ấp trứng! (2)



Huyết sắc thân ảnh, thủ lĩnh của đám người đó lại là một người quen lâu chủ nghênh tân lâu Ứng mập!

Lúc này, hắn vẫn còn giữ nguyên bộ dạng tươi cười niềm nở thường ngày, tuyệt đối không nhìn ra sát khí của một vị thủ lĩnh Cửu Vĩ Hồ. Nhưng sát ý không thể che giấu của người đang đứng sau lưng hắn khiến người khác không thể nghi ngờ thân phận của hắn! Ứng mập cười nói:

- Lý quản sự, chúng ta lại gặp mặt rồi.

- Không ngờ thủ lĩnh của Cửu Vĩ Hồ lại là ngươi!

Lý Trùng bật cười điên cuồng, giọng cười đầy vẻ giận dữ.

- Chẳng trách Cửu Vĩ Hồ lần nào cũng có được lộ trình chính xác nhất của các thương đội. Chẳng trách sau mỗi lần ra tay, các ngươi đều biến mất không chút dấu vết. Chẳng trách chưa từng có ai phát hiện ra tung tích của Cửu Vĩ Hồ. Đúng là gian xảo!

- Cám ơn lời khen!

Ứng mập cung kính hành lễ, mỉm cười ôn hòa:

- Vì mối tri tình giữa chúng ta, ta sẽ để cho toàn bộ Đông Phương thương đội được toàn thây.

- Ngươi dám!

Lý Trùng nổi giận đùng đùng, cánh đập vù vù sau lưng như âm thanh của hàng ngàn hàng vạn dây cung.

- Mặc Đồ, cho Lý giản sự xem xem ông ta có dám ra tay nữa không!

Ứng mập chậm rãi ra lệnh, nhưng lời đã thốt ra rồi mà vẫn thấy Mặc Đồ đứng yên không chút động đậy, giận dữ quát lớn:

- Mặc Đồ, ngươi đang làm gì vậy?

- Ta, ta…

Mặc Đồ lúng túng nửa động nửa không giống như đang bị theo dõi gắt gao bởi cái nhìn lãnh lẽo của một vị sứ giả địa ngục.

Lúc này Lăng Phong mới chầm chậm bước tới phía Mặc Đồ, phất phất ống tay áo, tư thái tiêu sái vô cùng.

- Tiểu tử, ngươi muốn chết à!

Nhìn thấy vậy, một tên dong binh quát lên, hung hăng đâm tam lăng kích vào đầu sườn Lăng Phong. Một khi bị đâm phải sẽ có máu tươi chảy ra!

Lăng Phong như không nhìn thấy gì, thân hình bất biến, cánh tay chỉ thoáng giơ lên, huy xuất tả chưởng. Tả chưởng chạm vào đầu nhọn của tam lăng, nắm nhẹ, lòng bàn tay đột nhiên phát ra âm thanh như tiếng sóng triều!

Bùm, ba mũi tam lăng vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, cự lực vẫn tiếp tục tràn lan như sóng biển, lan tới năm đầu ngón tay, cánh tay rồi ngực tên kia. Tất cả xương cốt trên người tên dong binh đó gần như kêu răng rắc cùng một lúc. Cuối cùng, thân thể hắn bây cao lên không trung, rơi mạnh xuống đất, biến thành bùn nhão!

Cực đạo ba!

Lục tinh cao thủ bị biến thành bùn nhão chỉ bằng một chiêu!

Kinh hoàng, sợ hãi, hoảng loạn!

Trước một loạt những ánh mắt tê dại, nét mặt Lăng Phong vẫn thản nhiên như vừa hoàn thành một chuyện cỏn con chẳng đáng nhắc đến. Hắn vẫn không nóng không vội, tư thái ung dung đi qua đám dong binh nghiêm trận.

Chỉ cần một chiêu biểu hiện như vậy đã chẳng còn ai dám ngăn cản hắn nữa!

Nhìn Lăng Phong chậm rãi tiến về phía mình, gần đến nỗi cơ hồ có thể ngửi thấy mùi máu tanh và khí tức chết chóc trên người hắn, ánh mắt Mặc Đồ lộ vẻ sợ hãi. Trong khoảnh khắc đó, Mặc Đồ cảm thấy Lăng Phong mới chính là Cửu Vĩ Hồ đáng sợ và mình chỉ là một thường dân bình thường.

Hắn muốn kêu lên thật to nhưng luồng khí lành lạnh sau lưng khiến hắn không thể cử động nổi dù một ngón tay!

Lăng Phong bước tới bên xe ngựa, dịu dàng che mắt Đông Phương San, không thèm quay đầu, nói:

- Giải quyết luôn đi.

Sau lưng vang lên một tiếng "phốc". Lúc này đám cường đạo Cửu Vĩ Hồ mới phát hiện không biết từ lúc nào một người thanh niên gầy gò đã xuất hiện sau lưng Mặc Đồ! Nghe Lăng Phong ra lệnh, chiếc chủy thủ đen như mực trong tay hắn vung lên, máu tươi bắn ra!

Mặc Đồ trợn tròn mắt, ngã gục xuống lưng ngựa, ánh mắt vẫn sót lại vài phần không tin.

Bàn về chân lực tu luyện thì Mặc Đồ vẫn còn cao hơn Lâm Kì một tinh. Lâm Kì mặc dù được Lăng Phong giải quyết dị linh quấy nhiễu nhưng trong một thời gian ngắn, chân lực tuy vẫn tiến bộ một cách rõ ràng nhưng tiến bộ thì cũng có mức độ của nó.

Tuy vậy trong những cuộc chiến sinh tử, quyết định thắng thua thì vấn đề mấu chốt vẫn là cự linh!

Sau khi luyện hóa tinh chương do đích thân Lăng Phong chế tạo, Lâm Kì có thể miêu sát vượt cấp những người có chân lực mạnh hơn bản thân như Mặc Đồ!

- Lăng tiên sinh?

Nhìn Lăng Phong làm những chuyện này mà bản thân không kịp ngăn cản, ánh mắt Ứng mập lộ ra một tia thần sắc sợ hãi:

- Không ngờ, thật không ngờ! Cả đời này ta đã đọc ánh mắt của bao nhiêu người vậy là lại nhìn lầm ngươi! Đúng, đúng là một tên ăn chơi trác táng, công quốc quý tộc! Ngươi có tư cách trở thành đối thủ của ta!

Trước những câu nói đầy sát ý của hắn, Lăng Phong không hề có phản ứng gì, chỉ dịu dàng xoa đầu Đông Phương San, dỗ dành:

- San San có sợ không? Ngoan nhắm mắt vào nhé, coi như nằm mơ ấy. Ngủ một giấc roi sẽ không sao.

Nói đoạn, Lăng Phong ấn nhẹ vào cổ Đông Phương San, để cô bé chìm vào giấc ngủ.

Thấy mình bị coi thường triệt để, một người lòng dạ sâu sắc như Ứng mập cũng phải xuất hiện vài tia sát khí:

- Tốt, tốt, tốt! Đúng là quá cuồng ngạo. Bao nhiêu năm nay, ngươi là người đầu tiên không coi Cửu Vĩ Hồ chúng ta ra gì đấy!

Hác Vận cũng phải quay sang nhìn Lăng Phong, người thanh niên này có gì mà có thể coi thường sự uy hiếp của Cửu Vĩ Hồ đến vậy? Nhưng chỉ thấy Lăng Phong nhẹ nhàng chuyển Đông Phương San vào lòng Kiều Kiều, bình thản ngầng đầu, ra lệnh:

- Hắc Đình Tư, Tát Gia! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

- Có thuộc hạ!

- Cho các ngươi thời gian một tuần hương để giải quyết!

Ngừng lại một lát, Lăng Phong mới lạnh lùng nói:

- Giết hết toàn bộ, chỉ cần để thoát một tên, ta sẽ tìm các ngươi hỏi tội đấy!

- Thuộc hạ tuân lệnh!

Ngây dại!

Những người xung quanh nghe thấy mà ngây hết cả người: Hắn không nói đùa chứ? Đối diện với Cử Vĩ Hồ nổi tiếng hung ác mà hắn bắt thủ hạ của mình giết chết toàn bộ, hơn nữa còn phải hoàn thành trong một thời gian nhất định, nếu không sẽ bị phạt? Điều càng khiến người ta ngỡ ngàng nhất là nhưng thanh niên nhận lệnh. Bọn họ như đang nghe một chuyện hết sức bình thường, không hề có ý muốn phản kháng!

Đám người này đúng là một lũ điên!

- Ha ha ha ha, giết toàn bộ? Để ta xem các ngươi làm thế nào!

Ứng mập cười lớn, hắn đã chuẩn bị xong lát nữa sẽ hành hạ đám thanh niên cuồng vọng này như thế nào. Nhưng ngay sau đó hắn chợt hiểu ra mọi chuyện hình như không ổn. Đám Huyết Sát Vệ lúc nãy còn có vẻ lười nhác đột nhiên thay đổi bộ dạng!

Dùng "tĩnh nhược xử tử, động như thoát miễn" hoàn toàn không đủ để diễn tả sự biến đổi này. Bọn họ giống như một đám độc xà vừa tỉnh giấc, một con hùng sư mới ngủ dậy. Có thể nhìn thấy rõ sự đói khát trong mắt họ!

Đói khát, chỉ có dùng máu tươi và sự chết chóc mới thỏa mãn được cơn đói của họ!

- Sát!

Mệnh lệnh vừa vang lên, chiến trường đã tràn ngập mùi máu tanh!

Không hề do dự, không hề chần chừ, nếu có chỉ là một luồng sát ý lạnh thấu xương, như một cơn hồng thủy điên cuồng ập đến!

Đến tận lúc này Ứng mập mới biết mình sai lầm, vô cùng sai lầm. Hắn cứ nghĩ nhóm cường đạo của hắn mạnh lắm, ngạo nghễ lắm vậy mà trước chiếc cối xay thịt Huyết Sát Vệ, tất cả thành viên của Cửu Vĩ Hồ đều thấy mềm nhũn cả người. Cảm giác mềm nhũn này không đơn thuần chỉ là sự chênh lệch lực lượng mà còn nằm ở yếu tố tâm linh!

Dường như vừa có một ngọn núi nguy nga ập xuống trước mặt và người của mình thì như những hòn đá nhỏ rơi vãi ngổn ngang trước ngọn núi. Lúc đối diện với đất cát yếu ớt, hòn đá có thể thoải mái thể hiện mặt cứng rắn của mình. Nhưng khi ngọn núi trước mặt ập xuống, góc cạnh của chúng chỉ còn là trò cười, một trò cười vô cùng bi thảm!

- Biến huyễn, tứ tượng chi trận!

Hắc Đình Tư và Tát Gia cùng đồng loạt hét lên, hai nhóm Huyết Sát Vệ lập tức hợp lại, nguyên tố thiên hành giả và vật chất thiên hành giả tạo thành tứ nhân phương trận. Đây là trận thế mà Cảnh Vân tĩnh tâm nghiên chế ra, bốn người liên thủ phối hợp, trừ phi thực lực của đối thủ vượt qua bọn họ tam tinh, nếu không sẽ chẳng có ai công phá được trận thế này!

Quang cầu hồng sắc không ngừng bay ra, thành viên của Cửu Vĩ Hồ vừa lao đến đã thét lên đau đơn, thân thể biến thành một ngọn lửa sống bốc cháy rừng rực. Chẳng để cho chúng có cơ hội giãy dụa, từng luồng chân lực mạnh mẽ đã trực tiếp biến chúng thành tro bụi!

Ngoài ra, thủy quang dựng đứng như những bức tường khổng lồ đổ ụp xuống, căn bản không để cho đối phương kịp trở tay, cuốn động chúng, làm chúng đứng không vững. Tiếp theo, một Huyết Sát Vệ khác đứng bên cạnh chém từng tên nhẹ nhàng như bổ dưa hấu.

Bình tĩnh, giết chóc!

Huyết Sát Vệ lúc đó dường như đã hoàn toàn biến thành một cỗ máy giết chóc. Bất luận đám Cửu Vĩ Hồ kêu khóc thế nào bọn họ vẫn không tỏ ra thương hại. Trong mắt bọn họ, sinh mạng chỉ là như trái cây đã chín, và sứ mệnh của bọn họ là thu hoạch!

Lúc đối mặt với những thương đội cường đại, Cửu Vĩ Hồ không thấy sợ vì chúng sẽ dùng thủ đoạn tàn ác hơn gấp trăm lần để chấn phá kẻ địch! Nhưng lúc đối diện với Huyết Sát Vệ, bọn chúng thực sự cảm thấy sợ hãi. Cách đối phương hoàn toàn coi thường mạng sống khiến tâm linh bọn chúng không khỏi chấn động.

Ánh mắt như vậy phải dùng bao nhiêu máu tươi mới có thể tạo ra? Đội ngũ có nhãn thần như vậy thì thiết huyết và điên cuồng đến mức nào?

Đáng tiếc, bọn chúng đã không còn có cơ hội để chứng kiến nữa. Bọn chúng chẳng qua chỉ là một hòn đá lót chân trên con đường dẫn tới huy hoàng của những tên sát thần kia mà thôi.