Tinh Ngự

Chương203: Cường giả thần bí (Hạ): ấp trứng! (2)



Lôi Trạch Ân lại chăm chú nhìn Lăng Phong, mỉm cười nói:

- Ngươi khá lắm.

Nghe vậy, Vân Tường thoáng giật mình, không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Mặc dù đò chỉ là một lời tán dương qua loa của Lôi Trạch Ân, người khác không cảm thấy có gì to tát nhưng Vân Tường thì hiểu rất rõ tính tình sư bá. Ông rất ít khi khen ngợi người khác. Có được một lời khen của ông, chứng tỏ Lăng Phong phải có điểm hơn người.

Lăng Phong khẽ cúi mình, đối với các vị trưởng giả hắn luôn giữ thái độ cung kính.

Tán dương xong, Lôi Trạch Ân dặn dò một câu như vô tình:

- Lần mạo hiểm này long xà lẫn lộn, cẩn thận một chút.

Lăng Phong sững người. Từ lúc nhìn thấy Lôi Trạch Ân xuất hiện hắn đã biết lần mạo hiểm này không hề đơn giản. Nên gật gật đầu, nói:

- Đa tạ Lôi tiên sinh nhắc nhở.

Hàn huyên thêm mấy câu, Lôi Trạch Ân dẫn Vân Tường rời đi. Đến một góc khuất, Phí Lộ trách móc:

- Sư bá, sao người lại phải nói chuyện với cái tên đáng ghét đó? Hừ, tên đó chỉ nhìn sơ qua đã thấy là người không có nửa phần khí phách nam tử, chỉ biết sợ hãi trốn tránh, thật khiến người ta khí sát!

Lôi Trạch Ân mỉm cười khoan dung, xoa đầu cô, nói:

- Tiểu nha đầu, đừng có xem thường người ta. Căn cứ vào tình báo thu được thì người đó mới mười bảy tuổi thôi. Trước đây hắn tu luyện trong một tòa thành trì nhỏ, mấy tháng nay mới chính thức bắt đầu tu luyện chân võ quyết thượng thừa. Vậy mà hắn đã có thể chính diện đối mặt với hoàng tử của Áo La Đế Quốc. Phần thiên phú này quả thực không tệ.

- Đã như vậy sao sư bá không chiêu dụ luôn hắn?

Phí Lộ có vẻ không phục.

- Ha ha! Truyện được copy tại Truyện FULL

Lôi Trạch Ân cười, ngạo nghễ nói:

- Thần Vẫn đại lục rộng lớn, mấy ngàn năm nay hạng người có được thiên tư tung hoành không biết đếm sao cho hết, nhưng bao nhiêu người huy hoàng một lúc rồi lại gục ngã giữa đường! Vân Mộng tông ta trên phiến đại lục này mặc dù không bằng được Vũ Thần Phong nhưng cũng chưa từng bị ai qua mặt. Lăng Phong này còn phải xem hắn có thuận lợi trở thành Thánh Vực cường giả được hay không, nếu không thể, hắn không xứng đáng để Vân Mộng Tông chúng ta chiêu lãm!

Một lúc lâu sau, Lôi Trạch Ân lại thở dài chầm chậm:

- Cường giả chân chính từ xưa đến nay đều được sinh ra trong máu lửa. Lần này chúng ta dùng một trăm chiếc la bàn định vị để khơi lên trận chiến này, chỉ mong tìm được bên trong mấy hạt giống tốt.

Sắc đen dần dần phủ xuống, thiên không mang theo trên mình những vì sao lấp lánh. Dưới những bóng cây loang lổ, đám côn trùng tiểu thú không rõ tên bị đại đội nhân mã kinh động, nhảy vội ra khỏi bụi rậm tạo nên những âm thanh lao xao.

Đây là một nơi có địa hình bằng phẳng, cách đó không xa là một hồ nước, nước trong hồ đủ trong để phục vụ cho việc tắm rửa. Mạo hiểm bên ngoài đương nhiên không cần để ý quá nhiều nhưng có nước sạch để tắm rửa cũng là một chuyện tốt. Tiết văn mặc dù có thể đựng vật thể nhưng lại không thể giữ cho đồ ăn không bị hỏng. Bởi vậy đồ ăn nước uống mang nhiều cũng không có ý nghĩa gì. Kiếm được lúc nào hay lúc ấy là tốt nhất.

Dẫn đầu đội ngũ là tam đại thế lực Mạt Vân Túc: Chân Vật các, Bức tông, Vô Cốt môn. Những đội ngũ khác mặc dù thực lực bản thân không hề thua kém nhưng chẳng ai muốn tranh giành. Ẩn giấu thực lực là kĩ xảo bảo mệnh mà bất cứ mạo hiểm giả thành thục nào cũng biết. Lần tranh đoạt la bàn định vị này, tam đại thế lực thu hoạch nhiều nhất, chí ít cũng chiếm hai phần ba số lượng la bàn định vị! Nhưng nhân mã mà ba nhà xuất động cũng chỉ có khoảng ba mươi người. Số la bàn định vị còn lại có lẽ họ đã giấu đi hoặc hủy đi để ngăn không có quá nhiều người rình rập chích viêm thạch.

Hội đấu giá công khai tin tức này cho tất cả mọi người nên đương nhiên sẽ có vô số người muốn tranh đoạt. Những thế lực ẩn nấp trong bóng tối đều rục rịch hành động. Nhân mã mà tam đại thế lực xuất động cũng đều là tinh anh tuyệt đối trong trận doanh, người có thực lực kém nhất cũng phải thất tinh!

Đạo Mạn và những thủ lĩnh khác nhìn sắc trời, phất tay ra hiệu cho đoàn người dừng lại bắt đầu vố trí doanh trướng. Ở Vân Mộng Hoang Trạch này, nếu như không có việc gì không nên hành tẩu trong đêm. Trong bóng đêm, thị lực của con người bị hạn chế nhưng ma thú thì lại không có giới hạn này nên việc đi đường đêm là quá nguy hiểm.

Các nhóm đi theo sau họ cũng đều dừng lại, tự sắp xếp doanh trại cho mình.

Lăng Phong để ý thấy trời vừa tối là đã có từng luồng vụ khí từ khắp nơi bốc lên. Chớp mắt, không khí đã đầy hơi nước nồng đậm. Vụ khí chập chờn quanh những đống lửa đang nổ tí tách như những con quái thú đang ẩn núp trong bóng đêm.

Không lâu sau, đã chẳng còn ai nhìn được thứ gì cách đó ba trượng.

- Đây là điểm đặc thù của Vân Mộng Hoang Trạch.

Lệnh Hồ Thần giải thích:

- Nơi này độ ẩm cao, hơn nữa thực vật thối rữa lại nhiều nên rất dễ hình thành nên loại vụ khí này. Đáng sợ hơn nữa là một số địa hình đặc thù, vụ khí một khi đã hình thành thường không dễ tiêu tán. Tích tụ nhiều năm tạo thành độc chướng không thể tiêu tán! Một khi gặp phải thứ đó, cơ hội thoát chết là cực kì mong manh.

Lăng Phong gật đầu, một trong ba tác dụng lớn nhất của la bàn định vị là tránh để không bị nhiễm "Ngũ Sắc Vạn Hoa Chướng" bên cạnh núi lửa. Bây giờ nghe Lệnh Hồ Thần giới thiệu hắn mới thực sự hiểu độc chướng lợi hại như thế nào.

Dưới sự sắp đặt của Lệnh Hồ Thần, bọn Lăng Phong được nghỉ ngơi một cách nhanh chóng. Nhóm mạo hiểm giả của Mã Lạc dựng trại ở ngay cạnh họ. Dù Lệnh Hồ Thần có giận thế nào thì hắn cũng hiểu chuyện lần trước không thể trách Mã Lạc. Ai có thể nghĩ được bên trong Đông Phương thương đội ẩn tàng một lực lượng đáng sợ đến vậy? Nhân duyên của hai huynh đệ hắn trong mạo hiểm giả cũng không tệ nên vừa dứt bỏ khúc mắc trong lòng, tất cả lại tụ thành một đám.

Lăng Phong giao chuyện nhóm lửa cho Kiều Kiều, tránh tuyệt đối những chuyện có thể khiến mình để lộ thân phận. Vân Mộng Hoang Trạch là nơi nguy hiểm, giấu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Mấy khối hỏa cầu trong tay Kiều Kiều nhanh chóng dung hợp lại với nhau đốt cháy đống củi khô một cách dễ dàng. Lửa bùng lên hừng hực. Nhìn thấy khuôn mặt cô đỏ lên vì lửa, Lăng Phong khẽ mỉm cười. Chuyến đi này thực lực của Kiều Kiều tiến bộ không ít. Bây giờ đã có thể nắm bắt Lục Dung Hỏa một cách thành thục rồi.

Lúc này, từ đội ngũ bên cạnh bỗng bước ra một hán tử dáng người cao ráo, tai đeo hai chiếc vòng vòng lắc qua lắc lại. Người này bước xoạt xoạt tới chỗ Lăng Phong, nói:

- Chào, huynh đệ, cho mượn chút lửa.

Lăng Phong nhướn mày. Thực vật ở Vân Mộng Hoang Trạch có chút kì quái, đá lửa bình thường rất khó nhóm lửa trừ phi là hỏa hệ nguyên lực do hỏa hệ thiên hành giả triệu hồi. Hán tử này sang mượn lửa thì có thể lý giải được nhưng ngữ khí của hắn lại quá vô lễ.

Nghĩ một lúc, Lăng Phong quyết định không nên làm quá, ra hiệu bảo Kiều Kiều đưa hắn một thanh củi đang cháy. Hán tử ha ha cười lớn, tán dương:

- Tiểu cô nương, cô cũng không tệ đấy. Lát nữa ở Vân Mộng Hoang Trạch gặp phải nguy hiểm thì đừng quên tìm Cừu Đức ta.

Rồi như sực nhớ ra điều gì, hắn quay đầu lại hỏi:

- Các ngươi là người từ đâu đến?

Kiều Kiều sớm đã mất kiên nhẫn, khó chịu nói:

- Tinh Lam công quốc!