Tinh Ngự

Chương275: Địch ý ám dũng (1)



- Khụ khụ...

Lô Sâm nghe được, liền bị nghẹn cả miếng thịt lớn, ho đến mức đỏ cả mặt nhìn về phía Lăng Phong. Kiều Kiều cười hì hì nói:

- Đại Mộc Đầu, không ngờ còn có người sùng bái ngươi nha, có muốn ta tới nói cho nàng biết "đệ nhất nhân" mà nàng sùng bái đang ở ngay trước mặt nàng?

Lăng Phong cười khổ:

- Các ngươi đừng có mà làm loạn thêm nữa.

Nghe thấy cách đó không xa có hai thiếu nữ đang líu ríu nói chuyện, hắn cũng là hồi lâu không nói được gì. Có vẻ cảm nhận được ánh mắt của Lăng Phong, hai thiếu nữ nọ khinh thường trừng mắt với hắn, rồi chợt xoay người rời khỏi.

Trong lòng một vài quí tộc ở đây, truyền thuyết về Lăng Phong khiến hắn tựa như một chú mèo Ba Tư có bộ lông xinh xắn, hay như một viên bảo thạch mê huyễn trong mắt các nàng.

Có lẽ ngay cả khi hắn tỷ thí cùng người khác cũng có thể mang theo vài phần lãng mạn phong hoa tuyết nguyệt, nhưng họ lại không hề hay biết, dáng dấp khi một đấng nam nhi lập thế hoàn toàn không phải như vậy.

Lúc này, trong phòng truyền ra một tiếng cười sang sảng:

- Lăng tiên sinh đã tới sớm rồi sao? Bản vương không thể xuất môn đón tiếp, thật có lỗi.

Theo tiếng cười lớn, Tần Chính từ sau bình phong trong phòng đi ra, theo sau là một thanh niên vóc dáng cao lớn, người này chính là Phí Ân đã từng giao thủ cùng Lăng Phong.

Lăng Phong? Kẻ trong truyền thuyết kia đã tới rồi sao?

Các loại ánh mắt hiếu kỳ đồng thời hướng về một phía.

Trong lòng Lăng Phong rùng mình, tên Tần Chính này tính tình hẹp hòi, có tâm tư muốn đưa mình vào chỗ chết, nhưng nhìn hắn lúc này không hề biểu hiện chút nào ra ngoài, ngược lại còn có một bộ dáng vô cùng thân thiết, nếu là người không biết chuyện, thật sự có thể cho rằng hai người là ban bè cửu biệt thùy phùng a.

Nhất là hắn vì đoàn người của mình mà đặc biết thiết yến, vô hình trung tạo cho mình không biết bao nhiêu địch nhân đố kỵ, dụng tâm thật ác độc!

Tâm tư xoay chuyển thật nhanh, trên mặt Lăng Phong vẫn là mỉm cười, chắp tay nói:

- Thái Tử điện hạ khách khí rồi, Tinh Lam bất quá chỉ là một công quốc nhỏ, sao dám làm phiền đại giá của điện hạ?

Đây chính là Lăng Phong sao?

Nhất thời, tâm tư chờ đợi của không biết bao nhiêu thiếu nữ tại đây bị tan nát.

Đối với những kẻ hoàn khố đệ tử như bọn họ từ lâu không hề quan tâm đến tu vi cao thấp, chân chính khiến bọn họ chú ý chính là phóng thái cùng cách ăn mặc của cường giả.

Giống như bọn họ đánh giá Đồ Long vậy, trừ phi Lăng Phong đã là Thánh Vực, những thiếu niên vô tri này mới không dám trào phúng, bằng không trong miệng bọn họ hắn chỉ có thể là "mãng phu giỏi chém giết" mà thôi. Lăng Phong một thân huyền sắc trường bào đứng cùng một chỗ với Tần Chính mặc ý phục hoa mũ. Càng khiến hắn có vẻ thô lậu bất kham, vô số tiếng thở dài thất vọng vang lên.

Rõ ràng nhận thấy được bầu không khí có biến hóa, Tần Chính mừng thầm, tùy ý phất tay áo trong lúc đó có vẻ càng thêm phong thần tuấn lãng, hắn hướng Đồ Long cười nói:

- Nguyên lai Lăng tiên sinh cùng đường với Thiên Phong vương quốc đến đây. Lăng tiên sinh tu vi tuyệt đỉnh, có rất nhiều chỗ đáng để chúng ta học hỏi.

Đồ Long nghe vậy nhất thời tỏ vẻ thành khẩn, tươi cười, nói không thành lời:

- Đúng vậy, sau khi tỷ thí với Lăng lão đại, ta mới phát hiện mình thực sự là ếch ngồi đáy giếng, đồng thời hoàn toàn chịu phục hắn! Tần thái tử, cảm ơn người đã chiếu cố, không có sự an bài xảo diệu của ngươi, ta nào có cơ hội vinh hạnh kết bạn cùng với Lăng lão đại đây?

Nói xong, hắn cũng không đợi Tần Chính cự tuyệt, sau đó hai tay nhanh chóng cầm lấy tay Tần Chính liều mạng lắc lắc. Cặp mắt trâu của hắn ngấn lệ, tỏ ra vô cùng chân thành cảm kích.

- Ha hả, khách khí, khách khí.

Tần Chính cố nén nhịn để không một chưởng đánh chết tên mãng phu xung động giãy tay hắn này, biểu tình như chán ghét một con ruồi. Hắn sao không rõ, lúc này mới qua nửa ngày, Vương Quốc Thiên Phong cùng với công quốc Tinh Lam không có đánh nhau, trái lại hình như quan hệ còn mật thiết? Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?

Một cỗ cảm giác đố kỵ, ghen ghét không rõ hừng hực trong lòng hắn.

Tần Chính gượng cười nói:

- Đến đây! Lăng tiên sinh, ta giới thiệu cho ngươi một vào thiếu niên tài tuấn của các quốc gia.

Hắn thoáng sửa sang lại hình dáng có vẻ chật vật của mình, khôi phục vẻ mặt thẳng thắn.

Lăng Phong không còn cách nào đành theo sau hắn tới các nơi trong bữa tiệc chào hỏi mọi người, ở đây có rất nhiều kẻ là cậu ấm, cô chiêu được trưởng bối trong nhà che chở, rất cuồng vọng theo kiểu "trời là lão đại, đất là lão nhị, ta là lão tam", thậm chí có người chỉ thẳng vào mặt Lăng Phong hỏi nếu cùng mình đối chiểu, có thể chống được trăm chiêu hay không.

Lăng Phong thản nhiên cười, ngay cả hứng thú lấy lệ cũng chả còn, có lẽ bọn họ muốn lập uy, nên lựa chọn nhân vật như Lăng Phong cũng là có thể hiểu được. Nhất là một màn vừa rồi Đồ Long tỏ vẻ cảm kích đối với hắn đã không ít người nhìn thấy, vì vậy khi hắn đi tới, đám quý tộc đệ tử phong độ tốt này tuy bề ngoài không dám nói gì, nhưng cử động vẫn tỏ ra trong lòng bọn họ thật sự suy nghĩ giữ khoảng cách ba thước với Tần Chính.

Trước đó Tần Chính cố ý chuẩn bị thời gian rất lâu thời gian rất lâu, hạ quyết tâm muốn gây áp lực với Lăng Phong trong bữa tiệc tối, nhưng không ngờ phát sinh chuyện của Đồ Long, thẳng làm hắn âm thầm cắn răng nhẫn nhịn! Nếu không phải thân là người tổ chức không thể tùy ý rời khỏi tràng, hắn quả thực nhịn không được muốn rời khỏi.

- Vị này chính là Tây Ân tiên sinh được đích thân hộ quốc thánh giả U Sương Sương công quốc truyền thụ.

Lại đến trước mặt một thanh niên, Tần Chính giới thiệu nói: Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Vị ở đằng sau ta chính là...

Ánh mắt của Lô Sâm dừng thật lâu dừng ở trên người hắn, tựa như muốn xuyên thấu qua vậy.

Tây Ân mừng thầm: nổi giận bỏ đi. Ngươi càng mất mặt càng tốt.

Lô Sâm nhìn chằm chằm vào hắn một hồi, tỉ mỉ quan sát kỹ, sau đó đột nhiên quay đầu đi, thản nhiên bỏ lại một câu:

- Ngươi cho rằng ai cũng ngu như ngươi hả?

Ngươi cho rằng ai cũng ngu như ngươi hả?

Nếu như ta tiến bộ hơn một chút, chẳng phải sẽ còn ngu hơn ngươi sao?

Mặc dù không có nói rõ. Thế nhưng ngụ ý của Lô Sâm, ai nấy đều minh bạch. Không cần bất kỳ lời lẽ sắc nhọn, thần sắc nghiêm nghị nào, chỉ là một câu nói nhàn nhật, hiệu quả phảng phất như hung hăng ném một cái đĩa vào mặt Tây Ân, đánh nát vẻ đắc ý của hắn.

Biểu tình của Tây Ân nhất thời cứng đờ, mặc cho hắn tính toán thế nào, cũng tuyệt không ngờ tới một kẻ trời sinh nóng nảy như Lô Sâm dĩ nhiên lại kìm nén được.

Đồng thời hắn còn phản kích nhanh tới như vậy. ngữ khí khinh miệt, phảng phất như một thằng hề nhảy nhót không đáng nhắc tới.

- Ngươi...ngươi...

Tây Ân tức giận đến tức giận đến run cả người, phẫn nộ chỉ vào Lô Sâm.

Lăng Phong đứng bên cạnh cũng nhẹ nhàng chau mày lại, cũng không bình tĩnh để tiếp tục dây dưa với hắn nữa, quát lạnh một tiếng:

- Cút!

Sát ý ngưng tụ nặng nề oanh lên người Tây Ân, trong hư không nhất thời tràn ngập mùi thuốc súng, khiến tim phổi người ta như muốn bị xé rách.

Tức khắc toàn bộ âm thanh khiêu khích đều tiêu thất, Tây Ân như rơi xuống vực, sát ý dày đặc bao vây xung quanh người hắn, khiến hắn hít thở không được!