Tinh Ngự

Chương403: Gặp lại Thận Quái



Viên Nhạc sững người lắc đầu chán nản, cười khổ. Một phần linh hồn hạch tâm đã nằm trong tay Lăng Phong rồi, hắn căn bản không thể phản kháng.

Thấy Lăng Phong quay người rời đi, một ý niệm cường liệt trào lên trong lòng hắn, khiến hắn phải thốt lên hỏi:

- Ngươi tu luyện bao lâu rồi?

Nhìn qua Lăng Phong có vẻ rất trẻ, nhưng hành sự thì vô cùng thuần thục, nhất là tu vi cực cao của hắn! Hắn vô cùng tin rằng tên quái vật này không hề trẻ như khuôn mặt của hắn.

Lăng Phong hơi dừng cước bộ rồi lại tiếp tục bước đi, trong lúc Viên Nhạc tưởng hắn sẽ không trả lời câu hỏi của mình thì Lăng Phong bình thản nói:

- Ta năm nay khoảng mười chín tuổi.

Hắn biết Viên Nhạc thực sự muốn hỏi tuổi của hắn nhưng quãng thời gian làm cô nhi lưu lạc tứ phương khiến bản thân Lăng Phong cũng không thể nắm rõ tuổi của mình.

Cách đây rất lâu có một cao thủ Băng Phong Cốc giúp bọn trẻ con trắc thí "tuổi xương" đã nói qua về tuổi tác nhưng bản thân Lăng Phong cũng không để ý.

- Mười chín?

Viên Nhạc sửng sốt, chỉ dùng từ "sửng sốt" thì vẫn chưa đủ để thể hiện tâm trạng của hắn lúc này, miệng lẩm bẩm:

- Quái vật.

Mặt hắn hiện lên vẻ thoải mái, người sao có thể đấu được với yêu nghiệt chứ? Bại dưới tay tên quái vật này hắn cũng không thấy oan uổng!

Huynh muội Cố Quỳnh sau khi thu xếp tàn cục việc đầu tiên làm là chờ đợi bên ngoài. Vừa nhìn thấy Lăng Phong bước ra, Cố Dao không giấu nổi vẻ kích động, tiến lên:

- Tông chủ! Tu vi của ngươi bây giờ là gì?

- Ngụy linh cấp.

Thấy Cố Dao có vẻ mê hoặc, Lăng Phong mỉm cười lắc lắc đầu, biết đẳng cấp này cách bọn họ quá xa, bản thân hắn nhất thời cũng không biết nên giải thích thế nào.

Cố Quỳnh lắc đầu cười khổ, tại Sát Ngọ Công Hội trong đám bạn cùng tuổi, hắn được coi là tay lẻo mép số một, nếu không nhờ thế, mấy tên còn lại đã không hao tổn tâm tư để tìm cách đuổi hắn đi. Cho dù sau khi rời khỏi đó, Cố Quỳnh cũng ít gặp được đối thủ có thể địch lại hắn trên thiên phú đó.

Nhưng từ khi gặp Lăng Phong, lòng tin này của hắn không ngừng tụt xuống, nhất là vừa rồi Lăng Phong hiển lộ ra thực lực cường đại không thể tưởng tượng nổi, hắn cũng mất nốt chút hy vọng giành được chút thắng lợi.

- Không nói nữa.

Lăng Phong ra hiệu cho Viên Nhạc đằng sau đứng ra, nói:

- Từ sau hắn sẽ phụ trách hộ vệ an toàn cho Vô Cốt Môn, có chuyện gì khó khăn, các ngươi cứ sai hắn đi làm.

Viên Nhạc bất đắc dĩ trợn mắt lên, nghe Lăng Phong có ý tứ muốn đưa hắn làm cu ly trường ký, mà bản thân vẫn một mực không thể kháng cự lại được.

- Tông chủ, cái này...

Cố Dao có chút không thể tin được, đường đường là cường giả Thánh Vực đỉnh phong sao có thể chịu cho hắn sai sử được?

- Viên Nhạc, ngươi ra ngoài trấn áp cả đám hỗn loạn kia cho ta.

Lăng Phong không có nhiều lời giải thích, mà trực tiếp dùng hành động để biểu diễn.

Viên Nhạc bất đắc dĩ gật đầu rời đi.

Huynh muội Cố Quỳnh quay mặt nhìn nhau, đầu tiên là tràn đầy khiếp sợ, sau đó là mừng rỡ như điên: có vị đại cao thủ này tọa trấn, ngày sau Vô Cốt Môn tại Mạt Vân Túc có thể phát triển tới mức nào a?

- Còn có cái này...

Lòng bàn tay Lăng Phong lòng bàn tay khẽ động, sau đó một khối uyên ương phù hiện lên.

- Tông chủ, không thể!

Mặc dù không biết tại sao chỉ có người thừa kế chết mới hóa xuất được uyên ương khối nhưng Cố Dao vẫn vội vàng nói:

- Đây là đại ca truyền cho ngươi, cũng chỉ định ngươi là tông chủ của chúng ta, vạn lần không thể đem trả.

Lăng Phong xua tay không cho nàng nói tiếp, rồi cười nói:

- Hãy nghe ta nói, lấy thực lực của ta hiện tại đã không cần dùng thứ này nữa. Để trên người các ngươi mới có thể biểu hiện được giá trị thật sự của nó. Về phần vị trí uyên ương mạch tông chủ, các ngươi nếu không chê, vậy cứ để ta tiếp tục đảm nhận đi.

Ngẫm lại, Lăng Phong lại móc ra một bình la hâm trấp ngàn năm, đưa cho Cố Quỳnh nói:

- Bình la hâm trấp ngàn năm này có tác dụng thần ký đối với cường hóa cốt cách, hẳn có thể phụ trợ cho ngươi đem Vô Cốt Nhu Thân luyện tới cảnh giới cực điểm. Đến lúc đó nếu có thể kích phát diệu dụng của uyên ương khối, cho dù gặp phải Thánh Vực cường giả cũng không đến nỗi phải buông tay chịu trói!

Cố Quỳnh trịnh trọng tiếp nhận, hít thật sâu nói:

- Cảm tạ.

Lăng Phong không ngờ một kẻ mặt lạnh như Cố Quỳnh sẽ lại cảm tạ mình, hắn không khỏi ngạc nhiên cười.

- Tông chủ, có phải ngươi muốn rời khỏi hay không?

Cố Dao hỏi, từ một loạt an bài gấp gáp của Lăng Phong, nàng đã phát hiện ra chút manh mối.

- Ừm.

Lăng Phong gật đầu, nói:

- Lần này ta chỉ là tiện đường đi qua, kế tiếp vẫn còn việc quan trọng, không thể dừng lại đây thêm nữa.

Cố Dao muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói một câu:

- Tông chủ, vậy ngươi bảo trọng nhé!

Sau đó nói chuyện phiếm vài câu, Lăng Phong biết được không lâu trước Hác Vận dĩ nhiên một mình đến Vân Mộng hoang trạch hái một ít nguyên liệu luyện chương, vị Thuật Luyện Sư bề ngoài vô tư này thật ra lại đang đi tìm lộ trình của mình a.

Lăng Phong không có nhiều lời nữa, đem linh hồn hạch tâm của Viên Nhạc giao cho huynh muội Cố Quỳnh, sau đó thân hình hóa thành một đạo lưu quang rất nhanh tiêu thất phía chân trời.

Lặng im thật lâu, sau đó, Cố Quỳnh ôn hòa nhìn muội muội của mình gọi:

- tiểu muội!

Cố Dao sống mũi cay cay, dựa đầu vào ngực Cố Quỳnh, lẩm bẩm nói:

- Nhị ca, ta muốn khóc.

Thương yêu nhìn muội muội, Cố Quỳnh thở dài nói:

- Có một số người, đã định sẵn sẽ không tầm thường, dù cho cao ngạo như chúng ta cũng chỉ có thể ngưỡng vọng mà thôi. Tiểu muội à, quên hắn đi.

Mặc dù Cố Quỳnh tính tình lạnh lùng, nhưng đối với tình cảm bên ngoài lại rất rõ ràng, nhất là chuyện muội muội có tình cảm như ẩn như hiện với Lăng Phong.

Nếu là trước đây, hắn sẽ vì Cố Dao đi tranh thủ một phen, nhưng sau khi thấy Lăng Phong biểu lộ thực lực lần này, hắn chỉ có thể lắc đầu, hai người thực sự chênh lệch quá lớn.

- Nhưng,..muội không cam lòng a.

Cố Dao quật cường nói, hàm răng gắt gao cắn môi:

- Muội thật sự, thật sự rất không cam lòng đó!

Vân Mộng hoang trạch.

Thân hình Lăng Phong phiêu nhiên, cho dù cường giả Thánh Vực cũng không thể phi hành một thời gian dài, thế nhưng hiện tại Lăng Phong hoàn toàn không chút e ngại. Có năng lực phi hành nghịch thiên trong người, Vân Mộng hoang trạch, địa thề có kỳ ảo ra sao, đối với hắn mà nói đều không hề khó khắn. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Lần này trên đường đi qua Vân Mộng hoang trạch, hắn vẫn còn có một việc phải xử lý, đó chính là Thích Thiên Ách! Lúc trước hắn đã đáp ứng sẽ tặng Thích Thiên Ách một quả tinh kỹ Tinh Chương. Lấy kiến thức của Lăng Phong ngày này tự nhiên hiểu rõ ảo diệu của tinh kỹ Tinh Chương, chính là vì thế nên hắn lại có cảm giác hơi áy náy.

Bởi vì cho đến nay, hắn vẫn không có manh mối làm sao để luyện chế tinh kỹ Tinh Chương, xem ra trong khoảng thời gian ngắn không thể thỏa mãn nguyện vọng của Thích Thiên Ách được. Vì vậy, hắn dự định đến gặp Thích Thiên Ách để nói một tiếng trước. Dù sao lần đi Vô Tẫn Hoang Nguyên này nguy hiểm trùng trùng, vạn nhất có gì bất ngờ cũng để hắn có chuẩn bị khác.

Lần đầu tới hỏa sân mất tới gần hai tháng, lần này Lăng Phong lại chỉ mất vẻn vẹn nửa ngày là có thể thấy hỏa sơn ở phía trước. Nghĩ đến sắp gặp lại Thích Thiên Ách, trong lòng Lăng Phong cũng có vài phần hưng phấn/

Mặc dù thời gian hai người quen biết ngắn ngủi, nhưng cũng là tri tâm!

Phi hành! Tiếp tục phi hành!

Đột nhiên, bên dưới một trận năng lượng dị động chú ý của Lăng Phong, có chiến đấu? Thoáng nhận biết phương hướng có chiến đấu xảy ra, Lăng Phong vốn không định xen vào lại thay đổi ý định, thân hình bay thẳng xuống phía dưới.

Một cái đầm thật lớn, từng viên bọt nước chợt sinh chợt diệt, rồi bụp bụp vỡ tan trên không trung, khiến trong không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh. Trên bề mặt đầm, có một ma thú hình tròn đang đứng lơ lửng, quanh thân ma thú có những lỗ thủng, từ trong lỗ đó không ngừng có tử hắc sắc khí lưu bay ra!

Chính là nguyên huyễn Thận Quái!