Tinh Ngự

Chương408: Sát lục chi nhận



Cảnh tượng Dạ Côn Ngô thi triển ma la cự thần chưởng không ngừng hồi tưởng lại trong thức hải. Lăng Phong cuối cùng cũng hiểu, một chiêu đó ẩn hàm chính là linh hồn hệ tinh kĩ! Nhưng so với tinh kĩ trong thần bí mệnh bài thì yếu hơn nửa phần. Loại mạnh yếu đối lập này sản sinh do sự chệnh lệch về sức mạnh, thuần túy chỉ vì sai biệt về tiên thiên bản chất.

Ví dụ, mệnh bài tinh kĩ giống như thuần túy tửu tinh, bên trong không hề có bất cứ tạp chất gì. Chỉ cần nếm thử một ngụm là có thể say chết người. Còn bên trong ma la cự thần chưởng vẫn còn một chút tạp chất và trở thành một loại rượu bình thường. Pha tạp trong đó có thể là chân lực hoặc cương khí, mặc dù cũng được tính là cường đại nhưng so với niệm thức linh hồn lực thuần túy thì thấp hơn rất nhiều.

Bởi vậy, Lăng Phong chỉ cần vận chuyển tinh kĩ bản thân là có thể thắng chắc đối phương, giống như chênh lệch giữa một con cự mãng và một con ếch. Đây cũng là lý do khiến Dạ Côn Ngô không chịu nổi nhất kích mà phải chịu cảnh thân thể bạo trướng trước mặt Lăng Phong.

Đổi thành cái khác, Dạ Côn Ngô chưa chắc đã thảm hại đến mức vậy thậm chí còn mạnh hơn không ít!

Mặc dù hiểu ra duyên cớ trong đó nhưng để giải quyết quẫn cảnh trước mắt, một chút giúp đỡ cũng không có. Ra sức chống lại thanh phong xử như mang theo thiên băng chi lực, từng sợi tế bào trên người Lăng Phong điên cuồng hoạt động, nhãn thần trở nên đỏ rực nhưng não hải thì lại đặc biệt rõ ràng. Mỗi một tầng năng lượng ba động đều chiếu rọi lên đó, như tĩnh thủy ánh nguyệt.

Địch, ta, ngoại vật!

Tất cả trong thời khắc này hình thành nên một vòng tuần hoàn vi diệu. Kiếm linh vù vù vận chuyển khiến hai thanh kiếm nguyên cũng không ngừng hoạt động giống như hai con cá âm dương. Kiếm ảnh mênh mông tán phát ra vô số quang mang. Tất cả niệm thức thông qua sự chuyển hoán của chúng cũng trở nên vô cùng rõ nét, như có hàng trăm đại não đỉnh cấp nhất cùng đồng thời hấp thu đại lượng thông tin từ ngoại giới truyền vào, chỉnh lý ra một dòng mạch lạc rồi truyền cho Lăng Phong.

Thông qua việc này Lăng Phong phát hiện ra một diệu dụng khác của kiếm điển, đó chính là "giải tích"!

Chẳng trách lúc nhắc tới kiếm điểm, Sang Sư lại tự tin đến vậy. Loại công pháp này huyền diệu vô cùng, nó có thể đem tất cả dấu vết năng lượng phân tích một cách rõ ràng, tuần hoàn mạch lạc! Cũng có nghĩa bất cứ công pháp nào trên thiên địa này đối với Lăng Phong mà nói đều không khó, chỉ cần tiêu hao một chút thời gian là có thể nắm giữ toàn bộ?

Thậm chí, tốc độ tu luyện của hắn còn được nâng cao hơn, người khác chí ít cũng phải mất trăm năm mới hình thành được một loại tinh kĩ, còn Lăng Phong có thể rút gọn quá trình ấy xuống mười lần thậm chí trăm lần!

Trong lúc nguy cấp, Lăng Phong không có thời gian để hưng phấn hay kích động. Hắn chỉ ra sức tiếp nhận những cảm ngộ mà kiếm linh truyền tới. Thời khắc mà thần bí mệnh bài kích phát ra tinh kĩ đối với Lăng Phong mà nói không phải một trong những điều ảo diệu nhất.

Tần động! Khí tức tích lũy được khi sát lục trong Càn Thiên Giới cùng với sức mạnh tích lũy được khi nhất chiêu diệt sát ngụy linh cấp cường giả đều có thể coi như một loại sức mạnh linh hồn!

Những sức mạnh này thông qua một số biến hóa kì diệu trong mệnh bài, cuối cùng niệm thức phát ra mỗi một giây một phút đều phát sinh tần chấn cao tốc. Chính vì loại tần chấn này mới sản sinh ra tinh kĩ cường đại.

Thì ra là vậy!

Lăng Phong mở trừng hai mắt, con ngươi ánh lên một tia tinh mang, hai vòng xoáy ẩn hiện trong đó không ngừng vận chuyển như xoáy nước. Tinh vân xạ tuyến cuồng chuyển, tán phát ra vô số ảo diệu. Hắn chầm chậm giơ tay, ngoại giới hư không phát ra những tiếng nổ ầm ầm!

Rõ ràng không có bất cứ biến hóa gì nhưng mọi người vẫn thấy tâm hồn chấn động giống như trong khoảnh khắc này tất cả thiên địa đều đang bị hắn nhấc lên!

Từng đường ngân quang nhanh chóng tụ tập trước mặt hắn, Nộ Thương Thiên kinh hãi nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mà không hề có chút lực phản kháng, chỉ biết trơ mắt đứng nhìn Lăng Phong thu hồi thủ chưởng, còn Thanh Phong Xử thì như bị đóng băng lơ lửng bất động giữa không trung.

Khống chế! Text được lấy tại Truyện FULL

Lăng Phong cuối cùng đã có thể khống chế tinh kĩ trong thần bí mệnh bài, không còn thi triển một cách bị động nữa mà có thể phát huy tuyệt chiêu này một cách hoành phong và hoàn mỹ.

Nộ Thương Thiên không sao hiểu nổi sao cảnh tượng trước mắt lại có thể xảy ra được. Theo hắn thấy thì tinh kĩ của linh khí mà hắn thi triển đáng lý có thể khống chế toàn cục, tại sao lại xảy ra biến hóa? Mặc dù không thể nhìn thấy thần bí mệnh bài nhưng hắn cũng đoán ra đối phương thân hoài linh khí, chỉ có điều linh khí đó cường đại đến mức nào? Không lẽ là linh sĩ cấp?

Hắn không biết, mặc dù cũng là "linh giả cấp" nhưng tinh kĩ trong thần bí mệnh bài và thanh phong xử cao thấp khác nhau! Đều là linh giả cấp, nếu như tinh kĩ ẩn hàm tương đối cao thì đương nhiên công kích lực cũng cường đại. Bởi vậy cùng là linh giả nhưng có người có thể vững vàng áp đảo người khác.

Đương nhiên, loại sức mạnh tinh kĩ này sai biệt cũng có hạn chế, linh giả lĩnh ngộ tinh kĩ dù có lĩnh ngộ cao cấp thì tuyệt đối cũng không thể chỉ dựa vào sức mạnh của một mình mình, đánh thắng được linh sĩ! Đây chính là sự chênh lệch sức mạnh giữa các tầng thứ.

Mặc dù Nộ Thương Thiên tâm cơ rất sâu nhưng thiên phú bản thân thì mãi mãi không thể chạm tới tầng thứ này nên đương nhiên không thể nào biết được.

Điện mang lóe lên trong mắt Lăng Phong, hắn bỗng dưng giơ tay nói:

- Đi chết đi! Sát lục chi nhận!

Một thanh năng lượng kiếm nhận mỏng mỏng, mỏng như không hề có một chút độ dày bắn ra. Nhất kích này là hình thái thực sự của tinh kĩ ẩn hàm trong mệnh bài.

Sát lục chi nhận đi đến đâu, phong đình vân trệ!

Ngay cả những vật chất không có năng lượng cũng rơi vài trạng thái linh hồn đóng băng, không dám động đậy.

- Không được!

Nộ Thương Thiên không thể ngờ rằng lúc nãy mình còn tràn đầy tự tin chớp mắt hình thế đã hoàn toàn nghịch chuyển. Trong lúc sinh tử, hắn đột nhiên nghĩ đến Long Nhất Khiếu, kẻ đã chết trong tay hắn. Tên đó giờ này chắc đang cười thầm dưới lòng đất đây?

Xuy!

Sát lục chi nhận trực tiếp xuyên qua bề mặt thanh phong xử, nhẹ nhàng đi qua cái đầu tròn tròn của nó, biến mất trong nó và bắn ra từ đằng đuôi! Cả quá trình như hành vân lưu thủy không hề bị kìm hãm bởi những thứ xung quanh. Thậm chí ngay cả thanh phong xử cũng không hề bị tổn thương nửa phần!

Đối mặt với loại dị trạng này, Lăng Phong không hề có chút kinh ngạc, hắn biết bản thân sát lục chi nhận là do một loại niệm thức khả hư khả thực tổ hợp thành. Nói cách khác, tất cả phòng ngự, chỉ cần năng lượng cường độ không vượt qua sát lục chi nhận quá nhiều đều không thể ngăn cản nó xâm nhập!

Tất cả những biến huyễn này đều nằm trong lòng bàn tay Lăng Phong, nếu như không thể hình thành đủ sát lục khí tức hắn vẫn có thể tùy ý thi triển "sát lục chi nhận" triệt để hình thành linh hồn tinh kĩ thuộc về mình, một hệ tinh kĩ riêng!

- A!

Nộ Thương Thiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết, ngực bụng bị sát lục chi nhận đâm qua. Nhất kích này khiến tất cả sát lục khí tức đều bạo khai trong thức hải của hắn. Rõ ràng không có bất cứ băng hệ năng lượng nào tán dật nhưng vẫn khiến cơ thể hắn đông cứng, tất cả tế bào trong cơ thể đều không thể động đậy!

Rồi không ngoài dự đoán, thân thể của hắn nặng nề rơi xuống đất, thanh phong xử mất đi sự điều khiển của chủ nhân, ong ong chấn động, từng bó phong khí như hàng trăm con chim bay tán loạn, nâng thanh phong xử lên, mang nó bay lượn!

- Định, thiên nguyên cấm!

Lăng Phong quát lên một tiếng, bảy thanh kiếm ảnh thu nhỏ chỉ còn bằng ngón tay cái, vây quanh thanh phong xử, xoay vòng với tốc độ chóng mặt. Linh hồn khí tức cường liệt phát xuất trấn áp mọi dị động của nó! Lăng Phong phẩy tay, một đường toàn phong mang thanh phong xử về lòng bàn tay hắn.

Nhìn thanh phong xử, Lăng Phong lộ ra một tia nuối tiếc: Linh khí muốn thi triển đòi hỏi phải tương ứng với nguyên lực tu luyện của bản thân chủ nhân. Lăng Phong mặc dù cường đại nhưng trước mắt chủ yếu tu luyện linh hồn hệ và hỏa hệ nguyên lực, đối với thanh phong xử này hắn chỉ biết nhìn thèm thuồng.