Tinh Ngự

Chương453: Bối Diệp cuồng nộ



Hôi hoàng nhị lão đồng thời quát lên một tiếng, phong hỏa nhị hệ nguyên lực cấp dũng, bịt chặt sau tấm lá chắn địa hệ.

- Hôi lão, Hoàng lão, hai người dám phản bội bổn thiếu chủ!

Mạc thiếu chủ trợn trừng mắt, không thể ngờ hôi hoàng nhị lão lại quyết định liên thủ cùng kẻ thù! Cơ thịt trên mặt hắn vặn vẹo điên cuồng, hai tay tiếp tục điều khiển Tà Quân Đồng:

- Sát! Ta sẽ cùng giết chết cả hai tên phản đồ các ngươi!

Uy lực của Tà Quân Đồng đúng là quá mạnh. Dù Mạc thiếu chủ mới chỉ có thể phát huy hết một phần mười uy lực của nó nhưng ba ngụy linh cấp cường giả tuyệt đối không thể ngăn cản! Mạc thiếu chủ vận lực, vũ tiễn hạ kích chi thế bạo tăng, những tiếng chiu chiu liên tiếp như muốn xé rách màng nhĩ người ta!

Bịch! Bịch! Bịch!

Cự âm đại tác, mỗi một thanh âm như gõ vào tim người ta khiến người ta không khỏi bất an sợ hãi. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

-Xoẹt!

Thân hình Đằng Thú ở cao nhất nên cũng dễ dính đòn nhất. Một luồng cự lực vô bỉ rơi xuống, ép đứt đầu gối hắn. Nhưng hắn vẫn không chịu khuất phục, khuôn mặt trơ ra như thép, bướng bỉnh chống lại áp lực.

Mặc dù vẫn chưa rút lui nhưng hôi hoàng nhị lão đã quay lại vẻ tuyệt vọng ban đầu. Trong tâm trạng uể oải, lực chống đỡ cũng giảm đi không ít.

Một thước! Một tấc!

Từng đợt vũ tiễn lần lượt làm mỏng đi tấm lá chắn được cấu bởi tam hệ nguyên lực, dần dần áp xuống, tiếp cận mi tâm Đằng Thú. Chỉ cần thêm một chút nữa thôi là tấm lá chắn sẽ bị ép vỡ. Cơ bắp trên tay Đằng Thú nổi lên cuồn cuộn, chạy tán loạn trong cơ thể. Mồ hôi trộn lẫn với máu tươi lăn dài trên mặt khiến tình cảnh càng thêm thê lương!

Đã sắp chạm đến lông mi!

- Ầm!

Khiếu âm kì dị tạc khởi. Đột nhiên một đường kiếm xuất hiện như lưu quang, trong nháy mắt đâm thủng linh sĩ vực, bay đến trước mặt Đằng Thú. Một trăm linh tám đường kiếm mang trùng thiên bắn ra, như uyên như ngục, như ánh sáng phán quyết.

Ngọc địa lao!

Tinh thiết kiếm ngẩng lên như một con chập long kinh tỉnh, ầm một tiếng nâng toàn bộ vũ tiễn lên nửa tấc, lơ lửng giữa không trung. Một đường kiếm mang phòng ngự hình vòng cung hạ xuống, vây chặt lấy ba người Đằng Thú.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Mạc thiếu chủ đầu tiên giật mình, sau đó đại nộ, rống lên điên cuồng:

- Dám cản ta, đi chết đi!

Vô biên vô tế vũ tiễn đột nhiên thu lại, toàn bộ hướng thẳng về phía tinh thiết kiếm vừa rơi xuống. Tinh thiết kiếm nếu như bị tổn thương thì Lăng Phong người có tâm thần tương liên với nó đương nhiên cũng đại thương nguyên khí.

Cách đó không xa, Bối Diệp chứng kiến cảnh đó, khóe miệng lộ ra một tia hàn ý âm hiểm. Chết đi!

Từ sau khi Lăng Phong xuất hiện, tảng đá trong lòng Bối Diệp rốt cuộc cũng đã đến lúc được bỏ xuống. Theo như hắn thấy, nếu như Lăng Phong xuất thủ và bản mệnh linh khí bị tổn thương thì thật quá hợp tâm ý hắn. Nhất định phải chết trong tay Tà Quân Tông. Nếu như không xuất thủ thì tâm thần cũng phải chịu ảnh hưởng, sau này không thể uy hiếp đến hắn được nữa.

Không nằm ngoài dự đoán của hắn, Lăng Phong quả nhiên nhún người, xuất hiện bên cạnh tinh thiết kiếm. Hắn hét lên một tiếng, mi tâm đột nhiên bay ra bảy đường kiếm ảnh. Kiếm ảnh như luân, nhanh chóng tiến nhập vào tinh thiết kiếm.

Vũ tiễn cuồng lạc, trong cơn bạo vũ, mặc dù tu vi hơn hẳn các cường giả bình thường khác nhưng cơ bắp trên người Lăng Phong vẫn không khỏi căng cứng, gần như đờ ra.

Trong những ánh mắt hoảng loạn và lạnh lẽo, trái tim Lăng Phong vẫn như một bông tuyết trong veo. Lúc nãy quan sát cẩn thận, hắn đã phát hiện ra khe hở trong sát chiêu Tà Quân Đồng. Trong lúc nguy cấp, Lăng Phong thét lên ra lệnh:

- Tuyết Niệm, giết!

Là ý gì vậy?

Không đợi Bối Diệp kịp hiểu ra, thân ảnh Tuyết Niệm đã lao đến như tiễn ngư phá lãng, chớp mắt đã thấy xuất hiện trước mặt Mạc thiếu chủ. Nụ cười điên cuồng trên mặt đối phương vẫn chưa kịp tắt thì đã nhìn thấy ngực mình bị một cánh tay hỏa quang xuyên thủng.

Mạc thiếu chủ sững sờ nhìn ngực mình, không một giọt máu nào chảy ra, bởi vì toàn bộ máu huyết đã bị hỏa diễm làm cho bốc hơi hết.

Đây, đây là chuyện gì vậy?

Rầm, thân thể Mạc thiếu chủ nặng nề ngã xuống đất.

Mất đi sự khống chế của hắn, Tà Quân Đồng trên trời cũng không duy trì được bao lâu. Lăng Phong hít một hơi thật sâu, phong vân xung quanh nhất thời quyển động, hắn điểm mạnh hai tay:

- Thất kiếm thất trủng, thiên nguyên cấm, vạn vật sát!

Vô biên vô hạn cấm cố khí tức cường liệt truyền xuất. Trên đầu tinh thiết kiếm, bảy thanh kiếm ảnh phù hiện tán phát ra từng trận giảo sát chi lực. Trong chớp mắt đã thấy xuất ra vô số chiêu, phá tan kết cấu của Tà Quân Đồng.

Rầm rầm!

Như một ngọn đại sơn vừa đổ sụp xuống. Tà Quân Đồng điên cuồng phân giải, biến hóa thành vô số loạn lưu phong nhận, tứ tán loạn phi.

- Chú ý phòng ngự!

Lăng Phong thét lên một tiếng, tinh thiết kiếm đột nhiên co rút lại, chỉ thấy vòng phòng ngự của kiếm mang trong chốc lát trở nên vô cùng kiên cố. Mặc kệ cho phong nhận loạn lưu thế nào, nó vẫn lù lù bất động. Nhưng những người có tu vi thấp hơn thì không được may mắn như thế. Họ bị loạn lưu cắt phải, từng tiếng a a thảm thiết vang lên không ngừng. May mà thương thế không nặng cho lắm.

Trong cảnh hỗn loạn ấy, chỉ có Bối Diệp là bất động thanh sắc. Biểu tình của hắn có chút lạnh lùng, thậm chí lạnh đến mức quá đáng. Dù da thịt có bị cắt phải thì hắn vẫn cứ thờ ơ. Nhưng nếu quan sát kĩ sẽ thấy hai mắt hắn đang tràn đầy vẻ sợ hãi.

Bọn chúng đã, đã giết chết Mạc thiếu chủ thật rồi sao?

- Ha ha ha ha, tốt, thật là tốt quá!

Bối Diệp thất tâm, phát ra một trận cười điên loạn. Hắn giận dữ chỉ vào Lăng Phong:

- Mộc Phong, ngươi được lắm! Ngươi hãy đền mạng cho Bối Diệp Tông ta!

Trong những tiếng kêu thét, năm ngón tay hắn đại trướng, lao thẳng về phía Lăng Phong.

Chưa kịp tiếp cận, năm ngón tay đã lăng không bắn tới, một luông thanh sắc quang mang quỷ dị bao trùm đại địa.

Biến dị nguyên lực!

Bối Diệp biết dù những người bên cạnh Mạc thiếu chủ chết sạch, chỉ cần Mạc thiếu chủ không sao thì chuyện hôm nay sẽ coi như chưa từng xảy ra. Nhưng nhất thủ này của Lăng Phong đã khiến cho Bối Diệp Tông không còn đường lùi! Trong lúc cực nộ, chỉ sợ Tà Quân Tông sẽ lập tức dẫn đại quân đột kích, lúc đó ai có thể ngăn nổi hắn?

Đối diện với kẻ vừa mất đi con trai bảo bối Tà Quân, cơ nghiệp mà hắn vất vả gây dựng e rằng sẽ tan thành mây khói. Nên, Bối Diệp gần như đã mất hết lý trí, điên cuồng lao về phía Lăng Phong!

- Bối tông chủ, ngươi làm vậy là có ý gì?

Lăng Phong khẽ nhíu mày, dưới chân lóe lên một đường điện quang, nhẹ nhàng xoay người tránh khỏi cường hãn nhất kích.

- Có ý gì?

Hai mắt Bối Diệp lóe lên một tia cực nộ:

- Từ sau khi ngươi xuất hiện, ta đã biết ngươi không có ý tốt với Bối Diệp Tông! Ngươi muốn ngầm chiếm tông phái của bổn tọa, hôm nay bổn tọa nhất định phải giết chết ngươi!

Thấy Bối Diệp lao vào Lăng Phong như một con sư tử điên, những người trong tông môn đều cảm thấy hết sức bàng hoàng. Theo lý mà nói thì họ phải giúp tông chủ của mình giết Lăng Phong mới đúng. Nhưng những gì Bối Diệp vừa nói khiến họ cảm thấy quá thất vọng nên tất cả đều đang rơi vào trạng thái do dự.

- Bối tông chủ, mau dừng tay!

Tuyết Niệm phẫn nộ quát, chặn đứng phía trước Lăng Phong, hai tay nhanh chóng quyển động ra từng dải hỏa diễm tinh phiến. Tinh phiến nhanh chóng tụ hợp thành hình dạng một con mắt, trực tiếp ngăn Bối Diệp lại.

Bối Diệp thấy Tuyết Niệm xuất thủ, thần tình càng trở nên cuồng nộ, nhất quyền ầm ầm kích xuất. Vô số biến dị phong hệ nguyên lực ngưng tụ trong nháy mắt hình thành nên một phiến lá có hoa văn vỏ sò. Phiến lá dán chặt lên nắm đấm của hắn, trực tiếp đấm thẳng về phía Tuyết Niệm:

- Nhất khâu chi cách! Tinh kĩ Bối Diệp tuyệt sát!

Tuyết Niệm chỉ thấy một luồng sức mạnh quấn chặt lấy mình khiến hắn không sao thở nổi. Trong lòng thoáng giật mình: Linh vực! Sau khi vào Bối Diệp Tông đây là lần đầu tiên hắn được giao thủ với tông chủ, không ngờ linh vực của Bối Diệp lại đáng sợ đến vậy!

Cảm nhận được tốc độ lưu chuyển của nguyên lực trong cơ thể mình đang giảm đi không ít, Tuyết Niệm tâm tư có phần chìm xuống!

Hôi hoàng nhị lão đồng thời quát lên một tiếng, phong hỏa nhị hệ nguyên lực cấp dũng, bịt chặt sau tấm lá chắn địa hệ.

- Hôi lão, Hoàng lão, hai người dám phản bội bổn thiếu chủ!

Mạc thiếu chủ trợn trừng mắt, không thể ngờ hôi hoàng nhị lão lại quyết định liên thủ cùng kẻ thù! Cơ thịt trên mặt hắn vặn vẹo điên cuồng, hai tay tiếp tục điều khiển Tà Quân Đồng:

- Sát! Ta sẽ cùng giết chết cả hai tên phản đồ các ngươi!

Uy lực của Tà Quân Đồng đúng là quá mạnh. Dù Mạc thiếu chủ mới chỉ có thể phát huy hết một phần mười uy lực của nó nhưng ba ngụy linh cấp cường giả tuyệt đối không thể ngăn cản! Mạc thiếu chủ vận lực, vũ tiễn hạ kích chi thế bạo tăng, những tiếng chiu chiu liên tiếp như muốn xé rách màng nhĩ người ta!

Bịch! Bịch! Bịch!

Cự âm đại tác, mỗi một thanh âm như gõ vào tim người ta khiến người ta không khỏi bất an sợ hãi.

-Xoẹt!

Thân hình Đằng Thú ở cao nhất nên cũng dễ dính đòn nhất. Một luồng cự lực vô bỉ rơi xuống, ép đứt đầu gối hắn. Nhưng hắn vẫn không chịu khuất phục, khuôn mặt trơ ra như thép, bướng bỉnh chống lại áp lực.

Mặc dù vẫn chưa rút lui nhưng hôi hoàng nhị lão đã quay lại vẻ tuyệt vọng ban đầu. Trong tâm trạng uể oải, lực chống đỡ cũng giảm đi không ít.

Một thước! Một tấc!

Từng đợt vũ tiễn lần lượt làm mỏng đi tấm lá chắn được cấu bởi tam hệ nguyên lực, dần dần áp xuống, tiếp cận mi tâm Đằng Thú. Chỉ cần thêm một chút nữa thôi là tấm lá chắn sẽ bị ép vỡ. Cơ bắp trên tay Đằng Thú nổi lên cuồn cuộn, chạy tán loạn trong cơ thể. Mồ hôi trộn lẫn với máu tươi lăn dài trên mặt khiến tình cảnh càng thêm thê lương!

Đã sắp chạm đến lông mi!

- Ầm!

Khiếu âm kì dị tạc khởi. Đột nhiên một đường kiếm xuất hiện như lưu quang, trong nháy mắt đâm thủng linh sĩ vực, bay đến trước mặt Đằng Thú. Một trăm linh tám đường kiếm mang trùng thiên bắn ra, như uyên như ngục, như ánh sáng phán quyết.

Ngọc địa lao!

Tinh thiết kiếm ngẩng lên như một con chập long kinh tỉnh, ầm một tiếng nâng toàn bộ vũ tiễn lên nửa tấc, lơ lửng giữa không trung. Một đường kiếm mang phòng ngự hình vòng cung hạ xuống, vây chặt lấy ba người Đằng Thú.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Mạc thiếu chủ đầu tiên giật mình, sau đó đại nộ, rống lên điên cuồng:

- Dám cản ta, đi chết đi!

Vô biên vô tế vũ tiễn đột nhiên thu lại, toàn bộ hướng thẳng về phía tinh thiết kiếm vừa rơi xuống. Tinh thiết kiếm nếu như bị tổn thương thì Lăng Phong người có tâm thần tương liên với nó đương nhiên cũng đại thương nguyên khí.

Cách đó không xa, Bối Diệp chứng kiến cảnh đó, khóe miệng lộ ra một tia hàn ý âm hiểm. Chết đi!

Từ sau khi Lăng Phong xuất hiện, tảng đá trong lòng Bối Diệp rốt cuộc cũng đã đến lúc được bỏ xuống. Theo như hắn thấy, nếu như Lăng Phong xuất thủ và bản mệnh linh khí bị tổn thương thì thật quá hợp tâm ý hắn. Nhất định phải chết trong tay Tà Quân Tông. Nếu như không xuất thủ thì tâm thần cũng phải chịu ảnh hưởng, sau này không thể uy hiếp đến hắn được nữa.

Không nằm ngoài dự đoán của hắn, Lăng Phong quả nhiên nhún người, xuất hiện bên cạnh tinh thiết kiếm. Hắn hét lên một tiếng, mi tâm đột nhiên bay ra bảy đường kiếm ảnh. Kiếm ảnh như luân, nhanh chóng tiến nhập vào tinh thiết kiếm.

Vũ tiễn cuồng lạc, trong cơn bạo vũ, mặc dù tu vi hơn hẳn các cường giả bình thường khác nhưng cơ bắp trên người Lăng Phong vẫn không khỏi căng cứng, gần như đờ ra.

Trong những ánh mắt hoảng loạn và lạnh lẽo, trái tim Lăng Phong vẫn như một bông tuyết trong veo. Lúc nãy quan sát cẩn thận, hắn đã phát hiện ra khe hở trong sát chiêu Tà Quân Đồng. Trong lúc nguy cấp, Lăng Phong thét lên ra lệnh:

- Tuyết Niệm, giết!

Là ý gì vậy?

Không đợi Bối Diệp kịp hiểu ra, thân ảnh Tuyết Niệm đã lao đến như tiễn ngư phá lãng, chớp mắt đã thấy xuất hiện trước mặt Mạc thiếu chủ. Nụ cười điên cuồng trên mặt đối phương vẫn chưa kịp tắt thì đã nhìn thấy ngực mình bị một cánh tay hỏa quang xuyên thủng.

Mạc thiếu chủ sững sờ nhìn ngực mình, không một giọt máu nào chảy ra, bởi vì toàn bộ máu huyết đã bị hỏa diễm làm cho bốc hơi hết.

Đây, đây là chuyện gì vậy?

Rầm, thân thể Mạc thiếu chủ nặng nề ngã xuống đất.

Mất đi sự khống chế của hắn, Tà Quân Đồng trên trời cũng không duy trì được bao lâu. Lăng Phong hít một hơi thật sâu, phong vân xung quanh nhất thời quyển động, hắn điểm mạnh hai tay:

- Thất kiếm thất trủng, thiên nguyên cấm, vạn vật sát!

Vô biên vô hạn cấm cố khí tức cường liệt truyền xuất. Trên đầu tinh thiết kiếm, bảy thanh kiếm ảnh phù hiện tán phát ra từng trận giảo sát chi lực. Trong chớp mắt đã thấy xuất ra vô số chiêu, phá tan kết cấu của Tà Quân Đồng.

Rầm rầm!

Như một ngọn đại sơn vừa đổ sụp xuống. Tà Quân Đồng điên cuồng phân giải, biến hóa thành vô số loạn lưu phong nhận, tứ tán loạn phi.

- Chú ý phòng ngự!

Lăng Phong thét lên một tiếng, tinh thiết kiếm đột nhiên co rút lại, chỉ thấy vòng phòng ngự của kiếm mang trong chốc lát trở nên vô cùng kiên cố. Mặc kệ cho phong nhận loạn lưu thế nào, nó vẫn lù lù bất động. Nhưng những người có tu vi thấp hơn thì không được may mắn như thế. Họ bị loạn lưu cắt phải, từng tiếng a a thảm thiết vang lên không ngừng. May mà thương thế không nặng cho lắm.

Trong cảnh hỗn loạn ấy, chỉ có Bối Diệp là bất động thanh sắc. Biểu tình của hắn có chút lạnh lùng, thậm chí lạnh đến mức quá đáng. Dù da thịt có bị cắt phải thì hắn vẫn cứ thờ ơ. Nhưng nếu quan sát kĩ sẽ thấy hai mắt hắn đang tràn đầy vẻ sợ hãi.

Bọn chúng đã, đã giết chết Mạc thiếu chủ thật rồi sao?

- Ha ha ha ha, tốt, thật là tốt quá!

Bối Diệp thất tâm, phát ra một trận cười điên loạn. Hắn giận dữ chỉ vào Lăng Phong:

- Mộc Phong, ngươi được lắm! Ngươi hãy đền mạng cho Bối Diệp Tông ta!

Trong những tiếng kêu thét, năm ngón tay hắn đại trướng, lao thẳng về phía Lăng Phong.

Chưa kịp tiếp cận, năm ngón tay đã lăng không bắn tới, một luông thanh sắc quang mang quỷ dị bao trùm đại địa.

Biến dị nguyên lực!

Bối Diệp biết dù những người bên cạnh Mạc thiếu chủ chết sạch, chỉ cần Mạc thiếu chủ không sao thì chuyện hôm nay sẽ coi như chưa từng xảy ra. Nhưng nhất thủ này của Lăng Phong đã khiến cho Bối Diệp Tông không còn đường lùi! Trong lúc cực nộ, chỉ sợ Tà Quân Tông sẽ lập tức dẫn đại quân đột kích, lúc đó ai có thể ngăn nổi hắn?

Đối diện với kẻ vừa mất đi con trai bảo bối Tà Quân, cơ nghiệp mà hắn vất vả gây dựng e rằng sẽ tan thành mây khói. Nên, Bối Diệp gần như đã mất hết lý trí, điên cuồng lao về phía Lăng Phong!

- Bối tông chủ, ngươi làm vậy là có ý gì?

Lăng Phong khẽ nhíu mày, dưới chân lóe lên một đường điện quang, nhẹ nhàng xoay người tránh khỏi cường hãn nhất kích.

- Có ý gì?

Hai mắt Bối Diệp lóe lên một tia cực nộ:

- Từ sau khi ngươi xuất hiện, ta đã biết ngươi không có ý tốt với Bối Diệp Tông! Ngươi muốn ngầm chiếm tông phái của bổn tọa, hôm nay bổn tọa nhất định phải giết chết ngươi!

Thấy Bối Diệp lao vào Lăng Phong như một con sư tử điên, những người trong tông môn đều cảm thấy hết sức bàng hoàng. Theo lý mà nói thì họ phải giúp tông chủ của mình giết Lăng Phong mới đúng. Nhưng những gì Bối Diệp vừa nói khiến họ cảm thấy quá thất vọng nên tất cả đều đang rơi vào trạng thái do dự.

- Bối tông chủ, mau dừng tay!

Tuyết Niệm phẫn nộ quát, chặn đứng phía trước Lăng Phong, hai tay nhanh chóng quyển động ra từng dải hỏa diễm tinh phiến. Tinh phiến nhanh chóng tụ hợp thành hình dạng một con mắt, trực tiếp ngăn Bối Diệp lại.

Bối Diệp thấy Tuyết Niệm xuất thủ, thần tình càng trở nên cuồng nộ, nhất quyền ầm ầm kích xuất. Vô số biến dị phong hệ nguyên lực ngưng tụ trong nháy mắt hình thành nên một phiến lá có hoa văn vỏ sò. Phiến lá dán chặt lên nắm đấm của hắn, trực tiếp đấm thẳng về phía Tuyết Niệm:

- Nhất khâu chi cách! Tinh kĩ Bối Diệp tuyệt sát!

Tuyết Niệm chỉ thấy một luồng sức mạnh quấn chặt lấy mình khiến hắn không sao thở nổi. Trong lòng thoáng giật mình: Linh vực! Sau khi vào Bối Diệp Tông đây là lần đầu tiên hắn được giao thủ với tông chủ, không ngờ linh vực của Bối Diệp lại đáng sợ đến vậy!

Cảm nhận được tốc độ lưu chuyển của nguyên lực trong cơ thể mình đang giảm đi không ít, Tuyết Niệm tâm tư có phần chìm xuống!