Tinh Ngự

Chương476: Giết tới cửa (thượng)



Nói là phòng tông chủ, trên thực tế chính là cư thất thuộc về Cống Hiến Điện trước kia, tuy rằng Cống Hiến Diện vì Thủy Hành quân mà bị phá hủy hơn phân nửa, thế nhưng trải qua tu sửa đã khôi phục lại cơ bản.

Từ sau khi Lăng Phong thu nạp Du Thiên Trì, liền một lần nữa lập quy củ, mặc kệ Thuật Luyện Sư lợi hại cỡ nào đều phải bảo trì cung kính tuyệt đối với tông chủ! Cống Hiến Điện trước kia vốn chuyên thuộc về Thuật Luyện Sư cũng tự nhiên chuyển một gian cho Lăng Phong sử dụng, hắn nguyên ý muốn nhóm người Tuyến Niệm tiến vào, kết quả nhóm người Tuyết Niệm vừa nhìn thấy biểu tình nhìn chằm chằm của mấy người Du Thiên Trì liền từ chối khéo.

Du Thiên Trì làm ra nhượng bộ rất lớn, hắn rất hiểu rõ, tông chủ tân nhậm so với tông chủ tiền nhậm tuyệt đối khác nhau, đối với hắn không thể dùng lẽ thường để suy đoán, mà hắn còn nắm giữ bảo bối có thể giúp Thuật Luyện Sư ổn định tăng thêm tu vi, chỉ cần điều này đã khiến Du Thiên Trì phải chuẩn bị cúi đầu.

Bất quá không qua vài ngày, hắn liền thu được một kinh hỉ thật lớn, đầu tiên là từ chỗ Lê Phù biết được sau Lăng Phong có vị sư tôn thần bí. Trong lúc hắn còn đang bán tín bán nghi, Lăng Phong tiện tay đưa cho hắn một phần công pháp rèn luyện niệm thức khiến hắn kinh hỉ thiếu chút nữa ngất lịm tại chỗ.

Dùng ánh mắt của Du Thiên Trì tự nhiên dễ dàng nhìn ra, có phần công pháp này trợ giúp, bản thân có thể trong khoảng thời gian cực ngắn đột phá đẳng cấp, triệt để nắm giữ đầy đủ năng lượng Tinh kỹ Linh Hồn Hệ! Đến lúc đó, bản thân đã là Thuật Luyện Sư Linh Cấp, chính là tồn tại tương đương với một số tông phái đứng đầu!

Trong lúc kinh hỉ, một chút tâm tình kính nể đã lặng lẽ sản sinh, đối phương có nhiều con bài chưa lật ùn ùn không dứt khiến hắn vô cùng giật mình, phảng phất như trong thiên địa không có bao nhiêu thứ hắn không thể nắm giữ, loại cảm giác thần bí này khiến hắn tạo thành kính nể cực đại trong nội tâm, tùy ý ngồi cùng bàn.

Lòng bàn tay Lăng Phong thưởng thức mệnh bài thần bí, khí tức năng lượng linh hồn cường đại vốn lưu chuyển bên ngoài mệnh bài đã hoàn toàn biến mất không còn bóng dáng, chỉ còn lại xác ngoài ngăm đen thâm trầm. Lăng Phong thử thăm dò qua, kết quả phát hiện trong mệnh bài ẩn chứa tinh kỹ Sát Lục Chi Nhận Linh hồn hệ đã không còn tồn tại, bất quá kỹ năng ẩn thân vẫn hoàn hảo, chưa tổn hao gì.

Lần này, ngoài ý muốn tao ngộ Bảo Lan khiến Lăng Phong hầu như sử dụng toàn bộ con bài chưa lật, tiêu hao khá lớn, bất quá hắn không phải hoàn toàn không có thu hoạch. Trong nháy mắt sinh tử, tinh lực thể năng của hắn đã đề thăng tới đỉnh phong, đối với ngoại vật có nhận biết cực diệu, đồng thời cảm ngộ đối với Sát Lục Chi Nhận càng thêm sâu sắc, tựa hồ có thể nắm giữ được Tinh kỹ linh hồn hệ.

Trong lòng Lăng Phong khẽ động, vì vao bản thân không thử cảm ngộ Sát Lục Chi Nhận đây? Linh Giả bình thường không có khả năng đồng thời kiêm tu hai hệ nguyên lực, bởi vì bọn họ chỉ có một loại Cự linh, thế nhưng Lăng Phong lại khác nhau, ý thức hải của hắn có kiếm linh và kiếm nguyên hỏa hệ, thậm chí còn có một kiếm nguyên không màu!

Đồng thời kiêm tu tinh kỹ hỏa hệ và Linh hồn hệ căn bản không phải vấn đề quá lớn.

Nghĩ tới đây, Lăng Phong không chờ đợi, hắn điểm nhẹ mi tâm, thân thể nhất thời tiến vào trong quái hạp, lúc này nhóm người Tào Kế Suất xử lý các chuyện tình trong tông môn, không gian quái hạp không còn ai khác, có chăng chỉ là khí tức nguyên lực dâng trào.

Không biết có quan hệ tới việc thay đổi thần thạch, khí tức nguyên lực trong không gian quái hạp nồng đậm kinh người, hầu như là hóa thành dịch thể thực chất tiến vào cơ thể, tràn ngập ôn hòa.

Kiếm linh, kiếm nguyên, kiếm ảnh, ba linh nguyên lần lượt rời khỏi ý thức hải, hình thành ba tầng vòng tròn xoay chuyển không ngừng xung quanh Lăng Phong.

Từng đạo niệm thức từ ý thức hải Lăng Phong giống như mũi tên bắn ra, đánh vào mặt ngoài kiếm linh, kiếm linh tức thì rung lên ong ong, tản mát luật động vi diệu không gì sánh được, trong mơ hồ câu thông với nguyên khí, ba động vô hình hữu chất bắn ngược trở lại, trong sự khống chế của Lăng Phong, mỗi một tấc văng ra đều phát sinh tỉ lần tần suất biến hóa.

Niệm thức tần biến!

Từ lúc sử dụng Sát Lục Chi Nhận lần đầu tiên Lăng Phong đã cảm nhận được ảo diệu của Tinh kỹ linh hồn hệ chính là không chế niệm thức tiến hành tần chấn theo quy luật nào đó, vì vậy sản sinh lực công kích cường đại.

Nỗ lực hồi tưởng lại quy luật biến động niệm thức trước đó vài lần thi triển Sát Lục Chi Nhận, nhất là một lần cuối cùng mang tới cảm kích trùng kích cường liệt, Lăng Phong tiến vào cảnh giới suy tư thật sâu, như chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào. Tất cả thế giới bên ngoài đối với hắn phảng phất như phủ lên một tầng quang mang nhàn nhạt, trở nên mờ ảo không rõ.

Trước mắt huyễn hóa ra vô số quang vựng niệm thức, từng đợt sóng đi đi lại lại, phảng phất như tinh vân nội toàn, giống như cánh ve sầu rung động giữa ban đem trời hạ, tất cả đều huyền diệu tỉ mỉ như thế. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Nắm ngón tay của Lăng Phong vô thức đánh động, từng luồng cương khí bắn ra, xuy xuy thành tiếng. Trong ý thức hải không ngừng thôi diễn, hai tròng mắt của hắn vừa mở:

"Không đủ!"

Từ ý thức hải truyền tới cảm giác mê muội khiến hắn hiểu ra, năng lượng niệm thức của bản thân hiện tại tựa hồ còn chưa đủ để tìm kiểm tinh kỹ, quang mang trong mắt chợt lóe, hắn lấy ra một viên tinh huyết nguyên khí hạch, kiếm ảnh đột nhiên xoay tròn, tinh huyết nguyên khí hạch trong nháy mắt biến thành một đoàn sương mù cuồn cuộn tiếp cận kiếm linh!

- Sất! Chuyển!

Mười ngón tay Lăng Phong kết thành nguyên lực ấn phức tạp không gì sánh được, sau khi chuyển động cực nhanh, chỉ thấy một đạo khí trụ tinh vân trực tiếp quán thẳng đỉnh đầu, tiếp tới rót vào sâu thẳm trong ý thức hải.

Dưới nội thị, ý thức hải nguyên bản gần như khô kiệt một lần nữa trở nên trắng bạc một mảnh, chẳng qua hiện tại trắng bạc có vẻ mỏng hơn một chút. Không chút do dự, Lăng Phong một lần nữa bắn ra tinh huyết nguyên khí hạch, nhưng thứ này đều là cực phẩm hắn lấy được từ Kiền Thiên Giới, mỗi một viên đều ẩn chứa năng lượng niệm thức vô cùng kinh người.

Trong sát na, ý thức hải tràn đầy ngân mang ánh sáng ngọc, giống như sương khói nhẹ bay.

Cảm giác mê muội rốt cuộc biến mất. Lăng Phong thật dài thở ra một hơi, kiếm linh trong thức hải hơi rung động, sau đó khôi phục lại bình tĩnh, tại không gian ý thức hải, Lăng Phong vẫn tiếp tục thôi diễn Sát Lục Chi Nhận.

Hai ngày sau.

Trong ý thức hải bỗng nhiên truyền tới tiếng oanh minh long trời lở đất, tinh quang trong mắt Lăng Phong bạo phát, hai nắm tay nắm chặt, hung hăng đảo về phía trước.

Vèo…

Từng tầng ba động niệm thức chồng chất gia nhập, chợt biến ảo thành một lưỡi đao lờn chừng bàn tay, hung hăng nhô lên cao rồi chém mạnh xuống! Lấy vết đao làm trung tâm, một vết rạn không ngừng mở rộng, trong nháy mắt liền dài hơn mười trượng.

Mãi tới khi tiếp xúc với vách tường mới dừng lại, dư ba không dứt, nặng nề đụng vào một dãy núi mới hoàn toàn tan biết, dư âm lượn lờ.