Tinh Ngự

Chương599: Có vợ quên mất đồ đệ



Lăng Phong cùng với Hoa Vi Hà đồng thời có cảm giác, nhất tề quay đầu nhìn Hàn Nguyệt Dạ tỏ vẻ tươi cười.

Với Lăng Phong mà nói, Hàn Nguyệt Dạ là đồng minh, nên thực lực của nàng tăng cường đối với mình có lợi ích càng lớn, hắn phi thường vui mừng nhìn một màn này.

Chú ý tới vẻ vội vàng của Yên Vân La, Lăng Phong hơi nhắm mắt đem niệm thức chui vào thế giới trong quái hạp, rất nhanh liền Bàng Phiên Vân. Hắn đang khoanh chân ngồi ngay ngắn. Dưới thân có một đám mây màu xanh đang trôi huyền phù. Mỗi một đám mây đều rộng cỡ nửa trượng, kéo dài ôn nhu như một sợi bông, đem thân thể của hắn hoàn mỹ bao phủ.

Hai tròng mắt của Bàng Phiên Vân khép hờ, trước mắt có sáu viên tinh huyết nguyên khí hạch trôi nổi. Bỗng nhiên, một đạo niệm thức màu ngân bạch lao ra từ mi tâm, đem một viên tinh huyết nguyên khí hạch ầm ầm tạc nứt ra, lập tức năng lượng cuộn trào mãnh liệt tựa như bị lực hút vô hình bắt đầu điên cuồng quán chú vào thân thể của hắn.

Hiệu quả vô cùng rõ ràng, bên ngoài thân thể của hắn một đạo máu bắt đầu thu về.

Lăng Phong tổng cộng cho hắn mười viên tinh huyết nguyên khí hạch, lúc này chỉ còn có sáu viên, rất rõ ràng số còn lại đã bị hắn luyện hóa hết. Mà tinh huyết nguyên khí hạch không hổ là thánh phẩm chữa thương, nhất là loại đưa cho Bàng Phiên Vân đều là cực phẩm mà Lăng Phong thu được trong Kiền Thiên Giới, vô luận đối với tinh lực thân thể hay là niệm thức đều trợ giúp hồi phục lớn lao.

Vì vậy, hiệu quả cũng là đặc biệt tăng tiến.

Bất quá Lăng Phong rõ ràng một chuyện, lúc này tinh huyết nguyên khí hạch cũng chỉ miễn cưỡng chữa trị được thương thế biểu hiện ra mà thôi. Còn nội thương trầm trọng phải dựa vào bản thân Bàng Phiên Vân.

Dù sao, một kích từ hai đại cường giả cấp bậc Nhị Dung Linh Tôn, đổi thành thường nhân cho dù là Vi Tiếu, e là thân thể sớm đã bị băng diệt, chỉ có thể miễn cưỡng bảo tồn linh thể. Bàng Phiên Vân mới tránh được một kiếp, trừ phi phàm tu vi thấp, còn một nguyên nhân khác càng thêm trọng yếu!

Lăng Phong nhận thấy được một nguyên nhân này, niệm thức của hắn vừa tiến vào thế giới của quái hạp, liền lập tức nghe được từ trên người Bàng Phiên Vân truyền đến thanh âm tựa như trường giang đại hà! Lăng Phong lại rõ ràng thanh âm này bất quá bắt đầu khởi động đại biểu cho cái gì, đó chính là cương khí!

Một tia hiểu ra tràn đầy đầu, Lăng Phong có thể khẳng định Bàng Phiên Vân nhất định tu luyện có cương khí.

Rất nhiều Linh Cấp cường giả trước khi tấn chức đều chưa chắc đã tu luyện có cương khí, nguyên nhân rất đơn giản trải qau Hóa Linh Kiếp thối thể, thân thể phải nhận được một loại tăng phúc phi thường kinh khủng.

Cương khí tầm thường e là khổ tu vài thập niên cũng chưa chắc có hiệu quả, cho nên, bọn họ tự nhiên là hao phí tâm tư này. Thế nhưng Lăng Phong lại biết, tu luyện cương khí mang đến hiệu quả không thể bỏ qua. Nếu như là bí pháp cương khí cao phẩm, càng phụ trợ hiệu quả không giống người thường!

Thí dụ như đạo "Xích luyện cương khí" một khi tu luyện thành công, tăng phúc đối với thân thể đạt được trình độ kinh khủng, mà thân thể cường hãn ở trong chiến đấu có thể phát huy tác dụng cực đại, vô luận là tính linh mẫn hay đối với ngoại giới nhận biết cũng cao hơn không ít!

Thích Thiên Ách cũng cảm thán thật sâu, lúc trước mình trên phương diện tu luyện lười biếng, bằng không tất nhiên thân thể sẽ không dễ dàng bị hao tổn như thế.

Thậm chí Lăng Phong cảm giác mình với xích luyện cương khí tác dụng tìm hiểu đến mức tận cùng!

Vù!

Tựa hồ nhận thấy được khác thường, Bàng Phiên Vân đang ngồi tu luyện bỗng dưng mở hai mắt ra. Ánh mắt nhìn về phía hư không, trầm giọng quát lên:

- Ai?

Hai tròng mắt của hắn như hai khỏa hằng tinh thiêu đốt, quang mang bạo phát kinh người.

Trong lòng Lăng Phong hơi kinh hãi, chợt nổi lên ý tán thán. Từ lâu hắn đã đem thế giới trong quái hạp ngưng luyện vào ý thức hải. Có thể nói đối với thế giới này hắn có lực khống chế lớn nhất, theo số lần sử dụng tăng dần, đối với một ít diệu dụng càng thêm tùy tâm.

Trải qua Hoa Vi Hà giải thích, Lăng Phong cũng chân chính minh bạch ảo diệu của thế giới quái hạp, càng thâm nhập sau thì càng phát ra điều khiển như thường, riêng niệm thức tiến nhập liền có thể giống như hòa sữa vào nước, tuy hai mà một.

Không ngờ, ngay cả như thế bản thân vẫn bị Bàng Phiên Vân phát hiện!

Tâm ý hơi động, giữa không trung từng đạo kim quang bắt đầu ngưng tụ biến ảo, rất nhanh hình thành một màn quang vụ. Trong đó có một đạo quang ảnh chính là Lăng Phong.

Hắn mỉm cười nói:

- Bàng tông chủ, là ta.

Thấy người tới là Lăng Phong, Bàng Phiên Vân yên tâm hơn, mang theo một tia nghi hoặc nói:

- Lăng tông chủ, tình hình bên ngoài thế nào rồi?

Lăng Phong tóm tắt chuyện Yêu tộc phái hai người Vưu Lực đến đây, cùng với một loạt sự tình xảy ra báo lại cho Bàng Phiên Vân biết, sau đó nói:

- Bàng tông chủ, ngươi dự định thế nào? Nếu là chuẩn bị trực tiếp quay về Liệt Thiên Kiếm tông, ta đây liền đưa ngài ra ngoài.

Bàng Phiên Vân nhíu mày, tự ngẫm nghĩ một lát, mang theo một tia xấu hổ nói:

- Mới vừa rồi trong thời gian ngắn ngủi, ta phát hiện thương thế đã được chữa trị không ít rồi, so với hiệu quả khi ở bên ngoài tốt hơn gấp trăm lần! Không biết Lăng tông chủ có thể để ta tiếp tục ở lại đây đến khi thương thế khỏi hắn hay không?

Lăng Phong thản nhiên cười:

- Bàng tông chủ nguyện ý lưu lại là vinh hạnh của ta. Bất quá, sắp tới ta phải đi tới Yêu tộc, không biết Bàng tông chủ có điều gì cố kỵ hay không?

Hắn lo lắng là Bàng Phiên Vân gây thù hằn nhiều lắm, nếu lúc này tùy tiên đi tới Yêu tộc sẽ dễ xảy ra tranh chấp không cần thiết.

- Cái này ngươi cứ yên tâm đi.

Có thể tu luyện tới trình độ như ngày hôm nay, Bàng Phiên Vân tự nhiên cũng không phải hạng người ngu xuẩn, lập tức hiểu ý của Lăng Phong, chỉ cười nói:

- Ta đánh giá thương thế ít nhất cần phải ba tháng mới hồi phục lại như cũ, trong khoảng thời gian này ta chỉ cần yên ổn ở trong này là được.

Lăng Phong gật đầu sau đó hỏi han một chút nữa, rồi đem niệm thức rời khỏi mi tâm, tràng cảnh đầu tiên đập vào mắt là ánh mắt lo lắng của Yên Vân La, Lăng Phong liền tranh thủ nói ra ý định của Bàng Phiên Vân.

Sau khi Yên Vân La nghe xong không có thất vọng, mà ngược lại thở phào một hơi nói:

- Trước kia ta vẫn lo lắng tà tâm của mấy người Vi Tiếu chưa dứt. Có thể thừa lúc Bàng Phiên Vân bị trọng thương mà âm thầm xuất thủ, nếu hắn theo Lăng tông chủ đi tới Yêu tộc, có hai vị tôn sứ Vưu Lực, Vưu Lượng đi cùng, ta lại yên tâm hơn rất nhiều.

Một đạo tiếng cười trộm nhịn không được vang lên, nhìn lại thì ra là Chiêm Như Âm. Vừa thấy ánh mắt của sư phụ nàng vội vã che miệng lại, chính là một tia tiếu ý toát ra từ khóe mắt đã bán đứng nàng.

Sư đồ tương thông, Yên Vân La nhất thời minh bạch trong lòng nàng suy nghĩ gì, không khỏi hừ một tiếng: Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

- Nha đầu chết tiệt kia!

Yên Vân La cũng không phải hạng người nhu nhược, một khi quyết định buông bỏ ý niệm ngày xưa, vùi đầu vào một đoạn tình cảm, nàng lập tức toàn tâm toàn ý. Cho nên nàng cũng không hề che giấu sự quan tâm đối với Bàng Phiên Vân.

- Ta đây?

Lãnh Tinh Dực có chút ngây ngốc chỉ vào bản thân, rầu rĩ nói:

- Ta theo sư tôn một đường đi tới Yêu tộc, được chứ?

Lăng Phong cũng hơi nhăn mặt, mới vừa rồi Bàng Phiên Vân đối với vị đồ đệ này của mình không hề nhắc tới một chữ.

Vừa nhìn thấy biểu tình của Lăng Phong, Lãnh Tinh Dực cũng là minh bạch. Hắn kinh ngạc gãi gãi đầu nói:

- Ân, ta chỉ biết, có vợ sẽ không có đồ đệ, lão gia hỏa này thực sự quá không có tình người a.