Hứa Doãn Hạ nghẹn ngào nói tiếp.

" Khi thấy anh ấy về, con thật sự chỉ muốn mặc kệ mới thứ mà ôm lấy anh ấy... yêu anh ấy...

Xót nhất chính là khi cả hai sau một trận cãi vả nho nhỏ mà xa nhau một đêm, con và anh ấy đi chơi dạp phố...

Về nhà ôm nhau ngủ say... chính là anh ấy tỉnh dậy... hai mắt anh ấy đờ đẫn nhìn quanh một vòng tìm kiếm hình bóng con trong vô vọng, khi nhìn thấy con, sự sợ hãi tuy dần tán đi nhưng lại ôm chầm lấy con, anh ấy nói.

" Lúc anh tỉnh dậy, không thấy em... anh cứ nghĩ những gì trải qua ngày hôm kia toàn bộ đều là mơ.. anh sợ... anh sợ em biến mất. "

Câu nói như có như không của anh ấy làm con đau lòng. Chỉ vì sợ hãi mà như vậy... con thật sự rất xót. "

Hà Doãn hoa chỉ im lặng nghe Hứa Doãn Hạ nói mà không chèn vào.

Hứa Doãn Hạ lại nói.

" Cũng từ ngày hôm đó trở đi bọn con dính nhau hơn, anh ấy vẫn bộ dạng ngốc ngốc quan tâm con, con yêu anh ấy, yêu nhiều lắm... " dừng một chút, bàn tay nhỏ bé của cô khẽ chạm vào bụng nói tiếp.

" Hiện tại trong này có hai cái bảo bảo, con nào muốn xa anh ấy nữa. "

Hà Doãn Hoa nhìn ra... bà nhìn ra sự cưng chiều yêu thương của Hoắc Tư Danh dành cho Hứa Doãn Hạ, cũng nhìn ra Hứa Doãn Hạ yêu Hoắc Tư Danh nhiều ra sao.

Bà nào đâu muốn chia rẽ tình nhân, chỉ muốn hỏi thử xem... chính là không nghĩ tới... những gì mà hai người họ cùng nhau trải qua không phải là ít, càng không giống với những gì bà điều tra ra.

Hà Doãn Hoa xoa nhẹ khóe mắt ướt đẫm lệ của cô khẽ nói.

" Mẹ có bắt hai đứa xa nhau đâu, đừng khóc như vậy, sẽ không tốt cho em bé. "

Dừng một chút, Hà Doãn Hoa lại nói.

" Thật sự mẹ chỉ muốn nói con nghe vài chuyện riêng tư tế nhị thôi. "

" Chuyện gì ạ? "

Hứa Doãn Hạ hỏi, nghĩ nghĩ một lúc cô biết là chuyện gì nên cũng không đợi Hà Doãn Hoa trả lời mà nói tiếp.

" Con biết rồi... con biết bản thân 3 tháng đầu phải cẩn thận nhưng Tư Danh sắp đi rồi... biết khi nào mới có thể gặp lại. "

Cô biết, để dẹp ngay một vương quốc không phải ngày một ngày hai, Hoắc Tư Danh nhận nhiệm vụ này cũng gần 6 năm rồi... nhưng đến nay mới bắt đầu chuẩn bị tấn công... và cô cũng biết lần này đi... nếu bên đó yếu... thì mất tầm một năm còn nếu lớn mạnh thì tầm vài năm, đến khi đó... cô mới được gặp lại anh.

Hà Doãn Hoa nhìn đứa con gái đang rưng rưng nước mắt, những lời bà muốn nói cũng không nói được, nhẹ nhàng xoa lên máy tóc cô khẽ nói.

" Đừng buồn, Cố Gia chúng ta nhất định giúp nó. "

Hứa Doãn Hạ nhìn Hà Doãn Hoa, trong lòng không khỏi cảm động, khẽ ôm lấy bà nức nở một lúc, chính cô ngủ thiếp đi.

Hà Doãn Hoa nhìn đứa con gái bà từ nhỏ không có bên cạnh, giờ phút này đây đang nằm trong lòng bà, không khỏi nhẹ nhàng cười.

Hạ Hạ... ta và Cố Gia nhất định không để con chịu ủy khuất.

- ------------------------

Từ ngày hôm nay cho đến ngày 25.8.

** Đủ 1M6 lượt xem, bão 20 chương.

** Đủ 88k phiếu, bão 20 chương.

Liên kết mã của Boo nha: 389154.