Dĩ nhiên là thầy nhạc chỉ doạ thôi.

Lớp 10/1 vẫn dựa theo phong cách của bản thân để viết ra bài cảm nhận của mình.

Cũng trong khoảng thời gian này, các môn phụ cũng dần tiến hành thi.

Thể dục vẫn là thi chạy, môn tin vẫn trăm năm như một kiểu thi.

Giáo viên môn hoạ học theo thầy nhạc, bảo mọi người nộp bài cảm nhận là xong việc.

Chuỗi thi cuối kỳ đã mở màn bằng một loạt bài thi môn phụ.

Giờ sinh hoạt lớp, thầy Trần nói: "Thi cuối kỳ của khối 10 lần này được giáo viên khối 11 ra đề.

Tuy không phải là thi liên khảo (là thi chung nhiều trường), nhưng vẫn rất quan trọng.

Mọi người cũng biết, lớp 11 sẽ phân ban.

Phân ban xong sẽ phân lớp.

Căn cứ để phân ban là thành tích và kết quả thi lần này sẽ chiếm 30% quyết định."
Cả lớp yên lặng.

Phân ban rồi phân lớp, nói cách khác là sẽ chia tay nhau.

Một năm này, lớp 10/1 đang rất vui vẻ, nhiều người rất luyến tiếc.

Thầy Trần hiểu rõ việc này, đi lên bàn giáo viên, lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy.

Thầy Trần: "Trong Thiếu Tư Mệnh có diễn đạt rất tuyệt diệu là, buồn không hơn buồn chia ly, vui không hơn vui mới biết nhau..."
Thầy Trần nói xong, mọi người:...!
Bách Dĩ Phàm nhỏ giọng: "Sao tôi nghe thấy quen quen?"
Tạ Tuế Thần: "Là phần của cậu trong vòng bán kết thi biện luận, phần chứng minh luận điểm."
Bách Dĩ Phàm:...!
Boss à, ngài có thể đừng lười đến vậy được không?
Nhưng mà phần biện luận Kết quả của quá khứ vs triển vọng trong tương lai này của Bách Dĩ Phàm quả thật rất hợp hoàn cảnh lúc này.

Thầy Trần: "Đã hiểu ý của tôi chưa? Chưa hiểu thì để tôi đọc lại cho các trò lần nữa."
Cả lớp:...!
Mọi người ăn ý đồng thanh: "Đã hiểu rồi ạ!"
Thầy Trần: "Thế được rồi, nói tiếp chuyện phân ban."
Lần này, thầy Trần không lười nữa mà để từng người nói lựa chọn ban của mình và trả lời một vài vấn đề mà học sinh đưa ra.

Thật là khó để thấy được thầy Trần ở trong lớp nguyên một tiết sinh hoạt như này.

Chuông tan học vang lên rồi mà thầy vẫn còn trong lớp.

Thầy Trần: "Nếu không nghĩ được thì có thể tìm các thầy cô để trao đổi.

Sẽ không cho các em kết luận nhưng vẫn có thể cho em các kiến nghị được.

Nhưng lần này kê khai nguyện vọng phân ban sẽ không giống với các năm trước, lần này phải chờ kết quả thi cuối năm.

Mọi người cũng có thể chuẩn bị tốt cho thi cuối cùng rồi lấy kết quả làm tham khảo để quyết định."
Nhưng có không ít học sinh vẫn vừa nghĩ chọn ban nào vừa chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới.

Trình Dật Hạo chính là một thành viên trong đó, vô cùng xoắn xuýt.

Theo như sự tương phản kết quả của Trình Dật Hạo thì đáng lẽ là không cần phải xoắn đến như vậy.

Mọi người không hiểu nổi suy nghĩ của Trình Dật Hạo, cậu liền chạy đi tìm Bách Dĩ Phàm để gỡ rối.


Sau khi tan tiết tự học buổi tối, phòng học không còn mấy người.

Bách Dĩ Phàm làm xong bài kiểm tra, đang dọn bàn ra về.

Trình Dật Hạo đột nhiên quay xuống: "Phàm Phàm, ông chọn tự nhiên hay xã hội? Tôi nghĩ là ông sẽ chọn xã hội nhỉ? Sau này hai đứa không chung một lớp, tôi thấy tiếc lắm.

Tôi nghĩ mình có thể sẽ chọn ban xã hội theo được."
Bách Dĩ Phàm:...!
Bách Dĩ Phầm: "Với cái chỉ số IQ môn xã hội thấp đến khe nứt Marianas, dừng lại ở giáp cốt văn tiêu chuẩn, đặt vào thời cổ đại chỉ có thể nhận biết mặt chữ kia á? Ông bảo rằng muốn theo tôi đi học xã hội á? Đùa tôi chắc vui?
Trình Dật Hạo:...!
Trình Dật Hạo: "Có thể Hình nữ hiệp sẽ chọn xã hội..."
Bách Dĩ Phàm: À!
Trình Dật Hạo lúc trước đó xoắn xuýt, Bách Dĩ Phàm cũng đã nghĩ đến lý do như này.

Chẳng qua cậu nghĩ tên này trước đó kinh nghiệm phong phú nên cũng không nhiều chuyện, lên giọng dạy bảo gì.

Nhưng mà lúc này, cây Chanh khô này lại tự đưa đến cửa, Bách Dĩ Phàm dĩ nhiên sẽ không bỏ qua.

Bách Dĩ Phàm: "Trận thi biện luận vừa rồi, ông nghe tai nọ qua tai kia rồi à?"
Trình Dật Hạo: "Tôi chỉ nghe được phần của ông thôi."
Bách Dĩ Phàm: "Thế ông là thích nhỏ hay là đang uy hiếp nhỏ?"
Trình Dật Hạo: "Sao lại là uy hiếp nhỏ? Tôi không nói thì sao nhỏ biết được."
Bách Dĩ Phàm: "Có sự khác thường thì chính là vì yêu, ông không ngoan ngoãn học tự nhiên lại chạy đi học xã hội, ông bảo ai sẽ không biết cơ? Nên nhớ rằng nữ hiệp là người thông minh nhé.

Huống hồ, cứ cho là lúc này ông không nói đi, trên đời này không có tường nào là không lọt gió, ai bảo đảm rằng sau này nhỏ không biết được đây?"
Trình Dật Hạo:...!
Bách Dĩ Phàm: "Ông cho rằng bản thân hy sinh đi học xã hội vì nhỏ thì nhỏ liền ở bên ông thật hả? Đó là ông tự cho rằng mình đúng! Người ta đâu có cầu xin ông làm thế, hạ thấp bản thân thì không thể theo đuổi con gái đâu.

Chỉ đeo bám mà không có chủ kiến thì chỉ làm người ta chán ghét thôi!"
Trình Dật Hạo tỏ vẻ nghi ngờ.

Bách Dĩ Phàm: "Dù sao thì cũng là tôi nghĩ như vậy.

Tôi thấy nữ hiệp là người ngay thẳng, chắc chắn cũng nghĩ như vậy.

Ông theo đuổi người ta thì nên bày ra vẻ ưu tú của bản thân.

Không tin thì ông thử ngẫm lại chuyện trước kia mà xem, ngẫm xem trước đó ông theo đuổi người khác như nào?"
Trình Dật Hạo nghĩ lại: "Hình như đúng là như vậy."
Bách Dĩ Phàm hướng dẫn từng bước: "Nếu ông thật lòng muốn theo đuổi một người thì nên để bản thân mình ngày càng ưu tú, chuẩn không cần chỉnh luôn.

Với cả, khoảng cách sinh mỹ cảm, tự nhiên hay xã hội sẽ không là thứ cản được hai người được!"
Trình Dật Hạo vốn cũng không ngốc, chỉ là dễ bị vật bên ngoài che mắt.

Sau khi được Bách Dĩ Phàm nói vài câu liền thông suốt.

Bách Dĩ Phàm: "Thế giờ chọn tự nhiên hay xã hội?"
Trình Dật Hạo: "Chọn tự nhiên.

Nhưng tôi thấy khó chịu lắm, ai có thể hiểu được đây?"
Tạ Tuế Thần: "Tôi."
Bách Dĩ Phàm:...!
Ngửi thấy mùi tin tốt ngay trước mặt, Trình Dật Hạo phản xạ có điều kiện mà nâng cao tinh thần trong chớp mắt: "Lão đại này, ông cũng thích ai trrong lớp mình à? Là bạn gái nào đó?"
Tạ Tuế Thần lắc đầu, bởi vì không phải là bạn gái nào.

Trình Dật Hạo lại hiểu nhầm: "Tạ lão đại thật tốt.

Nói dối như vậy chỉ để an ủi tôi.

Không có người trong lòng cũng không sao, hai ta hãy ôm nhau khóc một trận đi!"
Trình Dật Hạo dang hai tay ra.


Bách Dĩ Phàm:...!
Tạ Tuế Thần: "Không được, quá nóng."
Trình Dật Hạo đành phải ôm bàn học của Bách Dĩ Phàm mà lầm bầm.

Bách Dĩ Phàm: "Ôi, đau lòng..."
Trình Dật Hạo ngẩng lên, ánh mắt mang đầy ý cầu an ủi ngôi sao bé nhỏ này.

Bách Dĩ Phàm: "Cái bàn của tôi quá!"
Trình Dật Hạo:...!
Trình Dật Hạo lại nhoài xuống bàn của Bách Dĩ Phàm: "Đừng quan tâm tôi! Tôi muốn khóc một lúc."
Bách Dĩ Phàm: "À, thế khóc đi, khóc xong nhớ lau bàn cho sạch.

Hơn nữa, đừng quên sáng mai đọc bài chính trị cho tôi nghe."
Trình Dật Hạo liền biến đau thương thành sức mạnh mà kiên quyết vùng lên: "Tôi đã chọn tự nhiên rồi, không đọc!"
Bách Dĩ Phàm: "Thế thì đọc Manh đi vậy, môn văn." (Manh trong lưu manh)
Trình Dật Hạo:...!
Lần này là muốn khóc thật luôn rồi.

Bách Dĩ Phàm lười quản Trình Dật Hạo lên cơn ngốc, dù sao khả năng tự lành của Trình Dật Hạo cũng không tồi.

Bách Dĩ Phàm đứng dậy, nói: "Tôi đi ăn đêm đây."
Tạ Tuế Thần cũng đứng lên: "Đại Trình cũng đi ăn cùng đi."
Trình Dật Hạo: "Tôi muốn ăn mì thịt bò, nếu không vết thương lòng sẽ không lành nổi."
Bách Dĩ Phàm: "Đi đi, tôi mời.

Đại Trình này, tôi nói cho ông nghe, thời nhà Thanh có người đã viết hẳn một bài thơ ca ngợi mì thịt bò.

Tôi đọc cho ông nghe một đoạn nhé..."
Như vậy, vấn đề chọn tự nhiên hay xã hội của Trình Dật Hạo đã được giải quyết.

Về phía Bách Dĩ Phàm thì cuộc thi biện luận vừa rồi đã sớm nói rõ suy nghĩ của bản thân cậu.

Những điều cậu nói với Trình Dật Hạo thì có một nữa cậu đã tự nhủ với bản thân.

Huống hồ, dù là trước hay sau khi chết, chuyện thích ai đó chưa bao giờ là toàn bộ cuộc sống của cậu.

Trong căn tin, Bách Dĩ Phàm bưng bát mì thịt bò, nghiêm túc nói với Trình Dật Hạo: "Tình yêu quả thật đáng quý, tôm hùm cũng ăn rất ngon.

Mãn Hán toàn tịch mùi vị nam bắc, tám trường phái ẩm thực không có quan hệ với nhau.

Cho nên Đại Trình cố lên, đừng đau lòng."
Trình Dật Hạo:...!
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, giờ là lúc điền nguyện vọng phân ban.

Bách Dĩ Phàm ghé vào bàn học, nghiêm túc viết: Xã hội.

Chữ viết nhẹ nhàng, phóng khoáng, phiêu dật, không hề có gánh nặng hay do dự.

Bách Dĩ Phàm viết xong, đưa bút cho ba Bách: "Ba à, ký tên."
Ba Bách không có do dự liền ký xuống vị trí phụ huynh tên của mình.

Lúc trước có chuyện của Bách Khả Phi, lần này ba mẹ Bách không hề can thiệp vào lựa chọn của Bách Dĩ Phàm.

Hơn nữa, hiện tại nhà họ Bách đã có chung tư tưởng, Bách Dĩ Phàm là người có chính kiến, để tự do phát triển là tốt nhất.

Ba Bách ký tên xong liền đưa bút và tờ phiếu cho Bách Dĩ Phàm, hỏi: "Sao không thấy Tiểu Tạ đâu?"
Điền nguyện vọng là phải có phụ huynh đến trường.


Lúc này, trong lớp 10/1 toàn là phụ huynh với học sinh, thầy Trần đứng trên bục giảng giải đáp thắc mắc cho phụ huynh.

Bách Dĩ Phàm: "Phụ huynh của cậu ấy không tới.

Tờ nguyện vọng là điền trước rồi trường gửi cho phụ huynh.

Hình như đã ký rồi gửi cho thầy Trần rồi thì phải.

Cho nên hôm nay cậu ấy cũng không tới."
Trình Dật Hạo sát lại đây: "Hôm qua Tạ lão đại về nhà, hình như có việc gấp."
Bách Dĩ Phàm: "À."
Bách Dĩ Phầm cầm phiếu của mình đi lên bục giảng đưa cho thầy Trần.

Thầy Trần nhìn tờ phiếu của cậu: "Hey, lão Chương lần này thua cuộc rồi."
Bách Dĩ Phàm:...!
Bách Dĩ Phàm: "Thầy với thầy Chương cược gì vậy?"
Thầy Chương là giáo viên dạy toán của lớp 10/1.

Thầy Trần cũng không gạt Bách Dĩ Phàm mà nói: "Cược xem trò học tự nhiên hay xã hội.

Thầy ấy nói trò muốn tham gia trại hè nên khẳng định sẽ học tự nhiên.

Dám đấu cùng tôi à, cán sự môn của tôi mà tôi còn không biết sao?"
Thầy Trần dương dương tự đắc.

Bách Dĩ Phàm:...!
Kết quả cuối kỳ đã có từ lâu, môn hoá với toán của Bách Dĩ Phàm kết quả cũng không tồi nhưng toán thì tốt hơn.

Cũng không có gì do dự liền chọn môn toán để tham gia thi đấu bán kết của trại hè.

Phần lớn học sinh trong lớp đã qua vòng loại đều chọn một môn để chuẩn bị cho vòng bán kết.

Ngược lại, Trình Dật Hạo lại khác người, chọn cả toán lẫn lý để cùng tham gia.

Tạ Tuế Thần cũng khác người.

Ba môn thi đấu đều đạt được điểm cao.

Môn lý mà nộp bài sớm nhất lại có điểm thi cao nhất, sau đó là hoá, thấp nhất là toán.

Anh không do dự mà chọn sẽ thi toán.

Hơn nữa, chỉ thi mỗi môn này.

Thầy Hồng và thầy Giả dạy lý tức muốn lật bàn, vì chuyện này mà tìm đến anh không ít lần để tâm sự.

Nhưng mà Tạ Tuế Thần dầu muốn không ăn, quyết tâm vạn phần.

Thầy Hồng với thầy Giả khuyên bảo, động viên, dạy dỗ, phân tích...!phương pháp nào cũng đã dùng.

Tạ Tuế Thần nói lời cảm ơn với các thầy nhưng không thay đổi quyết định.

Dù thêm một môn cũng không chịu.

Thầy Chương dạy toán đứng ngoài xem thầy Hồng với thầy Giả mà mừng như điên, vì thế mà thầy được ngẩng đầu một thời gian thật dài.

Thầy Trần: "Vẫn là do công lực của lão Hồng với lão Giả không đủ đô, đây không phải là việc lại đến tay tôi rồi không?"
Bách Dĩ Phàm:...!
Thầy Chương vào phòng học, đứng trước mặt thầy Trần.

Thầy Trần vẫn đang vui vẻ, khua khua tờ phiếu của Bách Dĩ Phàm: "Chương Tiểu Ngũ, ông thua rồi, Phàm Phàm chọn xã hội.

Ông xem lúc nào đưa bồn Tống Mai qua nhà tôi nhé."
Thầy Chương:...!
Thầy Chương như không nghe thấy gì hết, nói với Bách Dĩ Phàm: "Phàm Phàm, 9h sáng 19 tháng 7 nhớ đến trường, đừng quên đó."
Đây là thời gian tham gia thi vòng hai của trại hè.

Bách Dĩ Phàm gật đầu: "Em nhớ rồi thầy.

Chắc chắn sẽ không quên."

Thầy Trần: "Đang nói với ông đó!"
Thầy Chương: "Có phụ huynh đang tìm ông."
Thầy Trần đành quay qua giải đáp nghi vấn của phụ huynh.

Thầy Chương thong dong đi chỗ khác tìm học sinh nói chuyện.

Nói được hai câu, thầy Chương lại quay lại tìm Bách Dĩ Phàm: "Phàm Phàm à, Tạ Tuế Thần hôm nay không đến, em chuyển lời qua cho em ấy nhé.

Nếu tiện thì chiều hôm đó có thể đến thẳng trại hè.

Không cần phải đi cùng chúng ta.

Đừng quên đó nhé!".

Bạn có biết trang truyện [ TRÙMTRUY ỆN. ]
Lần này, trại hẹ được tổ chức ở đại học N ở trên tỉnh, đi từ thành phố S về vừa hay phải qua tỉnh.

Thầy Chương nói vậy là thay Tạ Tuế Thần giảm không ít chuyện.

Bách Dĩ Phàm: Chuyện này thì em biết nhưng vì sao lại là em chuyển lời?
Bách Dĩ Phàm: "Em biết rồi ạ."
Nhưng đến 9h sang 19 tháng 7 thì Tạ Tuế Thần lại đúng giờ xuất hiện ở Nhất Trung.

*^*^*^*
Bài Manh của Khổng Tử
Dịch nghĩa
Một ngã ngơ ngáo không biết gì,
Ôm tiền đi mua tơ.

Chẳng phải đến mà mua tơ,
Đến là để mua tính với em việc vợ chồng.

Chàng dưa em đi ngang qua sông Kỳ,
Đến nơi Đốn Khâu.

Chẳng phải vì em lỗi hẹn (đã hẹn mà nàng không đến).

Chỉ vì chàng không có mối mai giỏi (trách gã không có mối mai mà làm khó khăn việc lấy nhau để tăng giá trị của chính mình).

Em xin chàng chớ giận dữ (bị làm khó ắt gã sẽ giận dữ).

Và xin hẹn chàng mùa thu (để cho gã vững lòng).

Nguồn: https://.thivien.net/Kh%E1%BB%95ng-T%E1%BB%AD/Manh-1/poem-7bdyjCPImUljrOlYv17i3g
Tám trường phái ẩm thực: Dựa theo những đặc điểm địa phương, cách thức chế biến, khẩu vị...!nền ẩm thực Trung Quốc được chia thành 8 trường phái chính gồm: Sơn Đông, Tứ Xuyên, Quảng Đông, Giang Tô, Phúc Kiến, Chiết Giang, Hồ Nam, An Huy.

Theo tiến độ sắp thành 1 chương/năm này của tôi mà cũng đã đi được ½ bộ truyện ròi đó nhé hehe.

Tui muốn nói vài gạch đầu dòng tâm hự chút:D
- Bộ này bắt đầu làm từ ngày đầu tháng 10/2015, đến giờ cũng sắp 6 năm rồi mà tui mới ngâm được 90 chương.

Cái tốc độ thật đáng hết hồn =)))
- Hôm qua mới nói chuyện với bạn trước có hợp tác để beta cho bộ này mà bạn ấy khen tôi hành văn hay mà tôi ngại vỡi chưởng luôn.

Tôi tự thấy may mà bộ này nó nhiêu hội thoại nên che được sự nghèo nàn, lủng củng trong cách hành văn của tôi thì có.

Sau nữa là thấy tội lỗi vì ngâm bộ này quá lâu.

Lý do thì một phần vì cuộc sống, một phần là vì tâm thần =))) Mong mọi người thứ lỗi.

Tôi sẽ cố gắng chuyển thành > 2 chương/ năm nhé.

- Bộ này có nhiều hội thoại hơn nên tui rất thích vì đỡ được khoản tìm từ miêu tả nội tâm, suy nghĩ của nhân vật.

Nhưng lại rất ghét vì t phải gõ tên nv rất nhiều.

Nếu mng hỏi vì sao tôi ko dùng lệnh replace thì là vì tui vẫn thích cảm giác thủ công hơn:d
Cuối cùng, rất cám ơn vì các bạn đã đi cùng tôi trên công cuộc ngâm dấm này.

Love you all.