Bình thường Nghi Xuân đối đãi với Tang Chi khá hòa hảo, nhưng hôm nay biết nàng sắp tới sẽ đi Khôn Ninh cung, hẳn là sẽ khó lòng tươi cười rồi.
Tang Chi thở dài trong lòng, việc này nàng không tránh được. Ở Tân Giả khố này, thứ không thiếu nhất chính là cái gọi là 'chớp lấy thời cơ', thấy ai đắc thế liền nghĩ cách kết thân nịnh nọt, thấy ai thất thế liền thả đá xuống giếng, mượn gió bẻ măng. Phận cung nữ a, chính là chẳng đáng một quan tiền. Bản thân Tang Chi nàng cũng chẳng có cách cưỡng lại. Suy nghĩ lạc quan một chút, có lẽ sau khi ra khỏi Tân Giả Khố rồi nàng lại có thể sống thoải mái hơn một chút. Dù sao nàng cũng là người có học thức, mài giũa không tệ, cũng không thể đánh đồng nàng với đám cung nữ dốt đặc cán mai này được. Vốn là nghĩ như thế, nhưng nàng càng tự hiểu rõ những suy nghĩ này cũng chỉ là để tự an ủi bản thân mà thôi, bởi vì nàng chẳng thể phát huy năng lực của mình ở nơi này được.
Nữ quan nội cung có thể là từ thân phận tú nữ, sau đó được thăng lên nữ quan. Nếu xuất thân là cung nữ, cho dù thăng phẩm vị được cũng chỉ có thể lên tới Tứ phẩm vị là tối đa, chính là Chưởng sự cô cô, cũng có người xưng là ma ma, thường đi dạy bảo giáo huấn đám tiểu cung nữ. Xuất thân là tú nữ đương nhiên sẽ được đãi ngộ khác, nếu may mắn được nhìn trúng có thể thăng làm Quan nữ tử, nếu không cũng có thể thụ phong làm Phu nhân của nhị phẩm, nhất phẩm quan chức triều đình. Đây cũng là lí do Lý Ứng Vinh thập phần không vừa mắt Thái Uyển Vân. Thái Uyển Vân còn có đường thăng tiếng dài rộng, nhưng Lý Ứng Vinh nàng hôm nay là Chưởng sự Tân Giả Khố, coi như đã là tới đỉnh rồi, cả đời cũng chỉ có thể ở vị trí này. Nhưng điều an ủi Lý Ứng Vinh chính là dù cho Thái Uyển Vân còn đường thăng tiến, nhưng nàng ta lại đang hầu hạ ở Khôn Ninh cung, coi như trên thực tế cũng chẳng có cơ hội gì. Nếu như nói về khả năng thăng tiến ắt phải nói tới Thừa Càn cung đang đắc sủng kia. Nhìn vào sự sủng ái của đương kim Hoàng thượng dành cho Thừa Càn cung, nếu Lý Ứng Vinh nàng có thể lấy được sự tín nhiệm cùng hài lòng của Hoàng quý phi nương nương, nói không chừng sau này vẫn còn có cơ hội chuyển mình. Vì vậy, khỏi cần phải nói, nàng chắc chắn sẽ thập phần tận tâm chu toàn cho Thừa Càn cung.
Tang Chi về phòng thu dọn đồ đạc, xem ra những người khác cũng giống như Nghi Xuân, sau khi biết nàng sẽ tới Khôn Ninh cung liền chỉ hận không thể tránh xa nàng cả dặm. Tân Giả khố coi trọng thời vận, Tang Chi coi như đã dính phải vận khí xui xẻo của 'lãnh cung' kia, ai còn muốn tới gần nàng. Thậm chí còn có người đâm chọc chế nhạo, nói rằng chỉ mong nàng mau mau rời khỏi đây.
Tang Chi lại cảm thấy có chút buồn cười, cũng dùng thái độ lạnh nhạt đối đãi với xung quanh. Đối với nàng, bọn họ đều là những người đáng thương. Mười ba mười bốn tuổi đã nhập cung, ngoài việc hầu hạ người khác cũng không biết điều gì khác, trong người chỉ còn lại nô tính. Bọn họ chính là 'nhân chứng sống' của thời đại này, nhìn vào có chút ngưỡng mộ đấy, nhưng thật ra ai ai cũng mắc phải thói xấu xa, chính là thói nâng cao giẫm thấp, lòng dạ hẹp hòi.
Nàng lại tỉnh mộng lúc nửa đêm. Nàng thường ngủ không an giấc, trong giấc ngủ vẫn không khỏi nghĩ đến xã hội phong kiến đáng sợ này. Nàng oán giận bản thân mình sao lại đen đủi tới như vậy, rõ ràng là một nữ nhân có đầu óc có đạo đức, vậy mà lại không thể hiểu nổi xuyên tới nơi này làm cung nữ, cho tới bây giờ nàng vẫn cảm thấy đây như thể là một cơn ác mộng không chịu tỉnh.
---
Giờ mùi nhị khắc, Tang Chi cùng với ba cung nữ dáng dấp thô kệch nghe Chưởng sự Lý Ứng Vinh dặn dò.
"Coi như các ngươi cũng đã hết khổ rồi, Khôn Ninh cung là một nơi tốt, tới đó hầu hạ nhớ kỹ phải cẩn thận từ lời nói đến việc làm, phàm là điều không nên hỏi thì phải ngậm chặt miệng, là việc không nên nhìn thì phải nhắm chặt mắt. Nếu như ra ngoài kia làm xấu mặt Tân Giả Khố, bị đem trở lại đây, hình phạt thế nào hẳn các ngươi cũng đều đã rõ ràng" Lý Ứng Vinh không nhanh không chậm nói, ngữ điệu tựa như đang nói chuyện phiếm mà vẫn làm người ta sởn gai ốc, "Ra khỏi nơi này rồi, dù có bị đánh chết bên ngoài kia, ta cũng không muốn nhìn thấy bất kỳ ai trở về. Từ nay về sau các ngươi sẽ ở Trữ Tú cung, nơi đó là nơi nghỉ dành cho cung nữ hầu hạ cho hoàng thất. Ta cũng không muốn nhiều lời, các ngươi tự hiểu mà giải quyết cho tốt."
Tang Chi cùng mấy cung nữ kia cúi đầu lắng nghe, nghe xong cung kính hành lễ làm phúc, "Vâng, nô tì đa tạ Chưởng sự chỉ điểm, mong Chưởng sự ban ơn dạy dỗ!"
Thứ quy củ này quả thật biến thái. Mỗi khi cung nữ rời khỏi Tân Giả Khố đều phải nói lời này với Chưởng sự, ý là vĩnh viễn sẽ không quên quy tắc nơi đây. Tang Chi nghĩ thầm, ở đây căn bản không coi cung nữ như người bình thường, cùng lắm cũng chỉ như một kiện hàng mà thôi, thật đáng buồn. Càng đáng buồn hơn là giờ đây nàng cũng là một trong số đó.
Lý Ứng Vinh dùng gậy gỗ quấn vải giáng xuống trên lưng mỗi người ba cái. Bị đánh như thế đương nhiên vô cùng đau, nhưng có đau cũng không được kêu ra tiếng, phải nhịn lấy, nếu không sẽ bị đánh nặng hơn. Tang Chi thấy Lý Ứng Vinh tiến tới trước mặt mình, nàng không muốn bước lên, căn bản là quá biến thái đi. Như sự do dự của nàng khiến cho sắc mặt Lý Ứng Vinh trầm xuống.
"Tang Chi"
"Vâng."
Lý Ứng Vinh dò xét nàng trong chốc lát, rồi đột nhiên giáng xuống một phát trên lưng nàng, tới mức khiến cổ họng nàng trào ra một cỗ ngọt ngọt tanh tanh. Tang Chi cảm giác mình tiêu đời rồi, một gậy này ra tay mạnh như vậy, xem ra là do mình đã đắc tội nàng. Theo lệ thì còn hai gậy nữa, hẳn là mình sẽ không trụ nổi. Nàng cắn răng chờ đợi hai gậy tiếp theo giáng xuống, nhưng không nghĩ đến Lý Ứng Vinh lại nương tay, hai gậy sau thật nhẹ rơi trên lưng nàng. Nàng kinh ngạc ngẩng đầu giương mắt nhìn lên, đúng lúc lại chạm phải ánh mắt ý vị thâm trường của Lý Ứng Vinh, nhưng sau đó ánh mắt kia liền biến sắc, lóe lên, "Quy củ cẩu thả, phạm vào cung quy, ai cho phép ngươi nhìn vào mắt người trên!"
Nhịp tim Tang Chi loạn, thầm nghĩ không ổn rồi. Trong lòng biết mình đã phạm vào đại kỵ, muốn quỳ xuống nhưng đầu gối lại cứng ngắc như bị nẹp, khiến cho nàng chỉ có thể khuỵu gối cong người. Nàng do dự, sắc mặt Lý Ứng Vinh càng lúc càng khó coi, Tang Chi để ý thấy, liền cắn răng quỳ thụp xuống trên mặt đất, "Nô tỳ biết sai!"
Lý Ứng Vinh cười lạnh một tiếng, "Nô tài to gan, trước mặt ta còn dám lộng hành gây sóng gió" Rồi đưa cây gậy cho thái giám đang đứng một bên, "Đánh!".
Một tiếng này làm cả người Tang Chi đóng băng. Nàng không dám ngẩng đầu, ánh mắt liếc qua nhìn thái giám đang lăng lăng cây gậy trên tay, lại càng rối loạn trong lòng. Nàng xưa nay không thân Chu Thành. Tang Chi nghiến răng, lần này quả thật là lành ít dữ nhiều rồi. Một gậy lập tức rơi xuống trên lưng nàng, khiến cổ họng nàng trào ra tia máu tươi. Khi ý thức của nàng dần trở nên mơ mơ hồ hồ, nàng loáng thoáng nghe được tiếng Thái Uyển Vân nói, "Lý chưởng sự làm thế này là có ý gì? Tiểu nha đầu này là người ta chọn, ngươi đánh nàng thành như vậy sao ta còn có thể đưa nàng đi?"
Lý Ứng Vinh lại nói, "Thái nữ quan nói vậy là không hợp đạo lý rồi. Chỉ cần nàng còn ở trong Tân Giả Khố, ta vẫn còn có trách nhiệm dạy dỗ nàng. Hơn nữa ta phạt nàng là do nàng bất tuân cung quy, phạm vào kiêng kỵ. Nếu để Thái nữ quan mang nàng ra ngoài, khi ấy nàng gây chuyện làm phiền đến ngươi, ngươi sẽ tìm ta trách tội, không phải sao?"
Thái Uyển Vân lạnh nhạt nhìn nàng, "Vậy thì phải đa tạ Lý chưởng sự rồi."
"Đừng khách khí, đây cũng là việc nên làm." Lúc này Lý Ứng Vinh mới cho Chu Thành dừng tay.
Thái Uyển Vân hờ hững quét mắt qua Tang Chi đang xụi lơ trên đất, "Đã tới mức này cũng chẳng dùng được nữa, để nàng ở lại Tân Giả Khố học thêm cung quy đi." Sau đó nhanh chóng dẫn những người khác rời khỏi.
Tang Chi không thể tưởng tượng rằng hôm nay mình lại gặp phải cái gọi là trong họa có phúc, hôm nay nàng bị đánh đến phát ngất, chính là chịu thiệt rồi. Trong miệng nàng vẫn còn vị ngai ngái, hé mắt nhìn quanh mới thấy chỉ còn lại một mình mình. Nàng nghĩ, không khỏi phải thở dài, nếu lúc này có Lục Oanh ở bên thì thật tốt. Nghỉ ngơi mấy ngày, rốt cuộc cũng có thể đi lại, còn có một núi việc đang chờ nàng làm đây. Nghi Xuân cùng các cung nữ kia vẫn là không nguyện tới gần nàng, cảm thấy nàng đã dính phải vận xấu của lãnh cung rồi. Nàng cũng không coi đây là một vấn đề to tát, vốn là nàng cùng những cung nữ kia cũng chẳng có gì để nói với nhau, cùng lắm là yên lặng nghe các nàng tám chuyện bát quái mà thôi.
"Tang Chi, Lý chưởng sự gọi ngươi tới." bộ dạng Chu Thành nóng nảy không kiên nhẫn, ánh mắt nhìn nàng cũng không đến mức chán ghét như trước kia, còn có cả vài phần né tránh. Tang Chi cũng không rõ lắm. Nghi Xuân ở bên nhìn nhìn, tự thì thầm một câu, "Xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì cho cam." Từ khi Tang Chi bị chọn đi Khôn Ninh cung, dường như trên trán nàng bị dán một chữ "Kị", người ngoài nhìn vào thấy nàng làm chuyện gì cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp.
Mà Tang Chi nhìn thần sắc Chu Thành, nàng cảm thấy có chuyện gì đó không đơn giản. Chu Thành vốn là chán ghét nàng, lúc này lại còn có tia né tránh không cam lòng... có lẽ đây lại là chuyện tốt cũng nên. Tuy rằng nghĩ như vậy, lòng nàng vẫn không tránh khỏi thấp thỏm không yên.
Vào phòng của Lý Ứng Vinh, Tang Chi không dám vội vàng.
"Nô tì Tang Chi tham kiến Chưởng sự."
"Ân." Lý Ứng Vinh nhàn nhạt liếc qua nàng, "Biết lý do tại sao lần trước ta phạt ngươi không?"
"Hồi bẩm Chưởng sự, là do Tang Chi bất tuân quy củ, phạm vào kiêng kị." Tang Chi cúi đầu, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, hai bàn tay đan trước bụng, một bộ dáng quy tắc chuẩn chỉ.
Lý Ứng Vinh cẩn thận dò xét nàng, "Ta vốn cảm thấy nửa năm nay ngươi đã tiến bộ không ít, nhưng không ngờ ngươi vẫn chỉ là nắm bùn nhão, sơ xuất như thế. Ngươi tự cho mình là tiểu thư cao quý danh môn thế tộc, trên đầu gối dát vàng?" Lý Ứng Vinh đanh giọng, lạnh lùng nói tiếp, "Đã ở Tân Giả Khố học cung quy mấy năm, bây giờ còn dám ngẩng đầu đối mắt với người khác. Nếu không phải do Lục Oanh cầu khẩn, ta đã sớm không chứa chấp ngươi rồi."
Thì ra là như thế. Tang Chi bỗng thấy ấm áp trong lòng, nàng hiểu được vì sao Lý Ứng Vinh lại trách phạt nàng. Ngày ấy nếu nàng không phạm kỵ húy cũng chẳng tránh được bị đánh, mà chỉ có đánh nàng mạnh một chút, nàng mới có thể miễn không đi Khôn Ninh cung.
Nàng cúi đầu càng thấp, "Tang Chi biết sai rồi."
"Dù ngươi có không sai cũng không tránh được bị đánh, nhưng ngươi lại phạm vào kỵ húy, bản thân ta cũng không ngờ tới đâu."
Tang Chi liền nói, "Chưởng sự đánh Tang Chi là vì nghĩ cho Tang Chi, Tang Chi vô cùng cảm kích."
Nàng vẫn cúi đầu, đã nói xong hồi lâu vẫn không thấy Lý Ứng Vinh đáp lại. Đang lúc khó hiểu, Lý Ứng Vinh lại đi tới trước người nàng, cúi đầu nhìn xuống, "Nửa năm nay ngươi tựa như đã đổi tính đổi nết, dù là không thuần thục cung quy nhưng so với trước kia đã thông minh khôn khéo hơn không ít. Thông minh như thế, nên được bồi dưỡng."
Tang Chi bị dọa đến giật mình, không lẽ Lý Ứng Vinh nhìn được điều gì rồi? Lý Ứng Vinh để ý nàng, không phải sẽ lại điều nàng tới nơi khác chứ? Nàng lại bắt đầu có chút khẩn trương.
Sự căng thẳng của Tang Chi bị Lý Ứng Vinh nhìn thấy, khiến nàng mỉm cười, "Xem ra ngươi cũng không phải là trời sinh ngu dốt, nên tự bồi dưỡng bản thân, sau này cũng sẽ không tệ đâu."
Tang Chi lúc này mới có thể thở ra một hơn, "Nhờ phúc khí của Chưởng sự, mặc dù Tang Chi ngu dốt, nhưng có Chưởng sự dốc lòng dạy bảo, mọi việc đều noi theo Chưởng sự mà làm, đương nhiên cũng sẽ thông suốt."
Lý Ứng Vinh cười lên, "Ôi chao, miệng còn biết nói ngọt. Bất quá những lời này cũng không phải là giả." Nàng phất phất tay, "Lui ra đi, về học cho tốt cung quy, mấy ngày nữa ta sẽ cho người rời khỏi Tân Giả Khố."
"Đa tạ Chưởng sự." Tang Chi lúc này, không thể nói là đang mừng hay đang lo. Nàng cũng đã hiểu, nghe Chưởng sự hứa hẹn như thế hẳn là Lục Oanh cũng đã tốn không ít sức lực, nghĩ như thế nàng lại càng nhớ Lục Oanh hơn.
Lý Ứng Vinh để ý thấy ánh mắt Tang Chi thâm trầm không mừng không sợ, trong lòng cũng càng nổi lên tia suy ngẫm.
Tang Chi ngàn vạn lần không ngờ tới, mấy ngày sau nàng bị điều đi Thừa Càn cung. Trừ việc có thể xuất cung, đối với Tang Chi mà nói thì đây cũng là một chuyện vui không nhỏ rồi. Bởi vì nàng biết rõ, Lục Oanh cũng đang hầu hạ ở nơi này.
--- Hết chương 3 ---
Editor lảm nhảm: Bộ này biên kịch ko có bàn tay vàng nâng nữ chủ nên đúng thực tế nè. Phận làm cung nữ mà dám ngẩng đầu nhìn vào mắt sếp là ăn đủ hành ???? Nhưng cũng may là sếp ủ mưu sẵn rồi :v