So sánh với cảnh tượng cả đoàn Thái y ra ra vào vào không ngớt ở Thừa Càn cung ngày Hoàng tứ tử đổ bệnh, cảnh tượng ở Khôn Ninh cung lúc này yên ắng lạnh lẽo hơn nhiều.


Tang Chi theo sau Đổng Ngạc phi đi vào, nhận ra bên cạnh Hoàng hậu chỉ có một vị Thái y cao tuổi, chợt nhìn có chút quen mắt, thì ra là vị lão Thái y này cũng đã ở Thừa Càn cung ngày đó. Phùng thái y là Thái y Nhất phẩm, theo điển chế của Thái y viện Thanh sơ kỳ thì đã là quan phẩm cao nhất rồi. Lại nói, ngày ấy ở Thừa Càn cung cũng chỉ toàn Thái y nhị phẩm trở lên tới chẩn bệnh cho Vinh Thân vương, ngay cả Chưởng quản Thái y của Thái Y viện cũng phải đích thân tới.


"Thần thiếp tới thăm Hoàng hậu nương nương." Đổng Ngạc phi hành lễ, Tang Chi đáng ra là phải quỳ xuống, nhưng thâm tâm lo lắng không nguôi, chỉ khuỵu gối làm một cái phúc rồi liền theo Đổng Ngạc phi tới thẳng bên giường.


Hoàng hậu khẽ nhíu mày, sắc mặt hiển nhiên là không ổn, gương mặt vì sốt mà phát hồng lên. Nghe tiếng Đổng Ngạc phi, nàng hé mắt nhìn qua, lại nhìn thấy Tang Chi thất lễ, không nhịn được mà lộ ra mạt vui vẻ lơ đãng. Tia cảm xúc này thoảng qua tức thì, nhưng cũng đã đủ để Đổng Ngạc phi ghi lại trong mắt.


Hoàng hậu lại nói, "Tỷ tỷ sao lại tới Khôn Ninh cung rồi, bổn cung cũng chỉ là cảm lạnh phát sốt mà thôi, không có gì đáng ngại. Thân thể tỷ tỷ suy nhược, mau ngồi xuống đi."


"Chủ tử nương nương dù đổ bệnh nhẹ cũng đủ khiến thần thiếp lo lắng không yên." Lại quay đầu sang hỏi, "Phùng thái y, bệnh tình của Hoàng hậu nương nương thế nào?"


Lão thái y chau mày, nhưng do dự không nói. Biểu tình này của hắn làm cho Tang Chi hận không thể khiến hắn nói mau, đoạn, lại nghe, "Hoàng hậu nương nương... chính là cảm lạnh phát sốt."


"Phải vậy, nhưng cũng không phải vậy." Đổng Ngạc phi nâng giọng, "Phùng thái y đi theo Chưởng quản Thái Y viện, chẳng nhẽ không rõ điều này?"


Phùng Thái y biến sắc, hẳn là bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh rồi. Dĩ nhiên hắn còn nhớ, hắn đã đi theo Chưởng quản Thái y nhiều năm, mà vừa mới đây Chưởng quản vì chẩn sai bệnh cho Tứ a ca Thừa Càn cung mà đã bỏ mạng dưới tay Hoàng đế. Hôm nay Đổng Ngạc phi còn ghi nhớ chuyện này như thế, hắn không thể không hoảng. Phùng thái y quỳ xuống trên đất, "Hồi bẩm nương nương, Hoàng hậu nương nương quả thực đúng là phát sốt."


Đổng Ngạc phi nói, "Chẩn được bệnh là tốt. Hoàng hậu nương nương đổ bệnh, các ngươi cũng sẽ toàn tâm toàn ý không thể có nửa phần lãnh đạm."


Ý tứ không trên mặt chữ, lời nói ra lại mang hàm ý khác, khiến cho Phùng thái y lại càng hoảng. Lão thái y đã cao tuổi, dùng cả đời tận tụy tới nay lên đến Nhất phẩm, gia thất đề huề, quan lộ vững vàng, tuy rằng vinh hoa phú quý ba đời không hết, nhưng chỉ cần không cẩn thận một chút, cả gia môn sẽ bị liên lụy. Người trong cung, càng có tuổi sẽ càng chặt chẽ cẩn thận, hắn cũng như thế.


Vội nói, "Lão thần thân là Thái y, dù là bệnh gì cũng không dám chậm trễ lãnh đạm." Ngoài sáng trong tối, muốn nói rằng cũng không phải hắn không tận tâm cứu chữa Vinh Thân vương.


Đổng Ngạc phi nhếch khóe môi, cười cười, "Được vậy thì tốt rồi." Lại hỏi, "Hiện Hoàng hậu nương nương đã giảm sốt hay chưa?"


"Vừa dùng thuốc được một lát, hiện tại vẫn chưa có hiệu quả." Nói tới đây Phùng thái y có chút run, "Một lát nữa... hẳn là sốt nên lui."


Đổng Ngạc phi ngồi xuống bên giường của Hoàng hậu, thanh âm thả nhẹ, "Vậy bổn cung sẽ đợi."


Tang Chi đứng phía sau Đổng Ngạc phi, nhìn gò má người đang nằm trên giường đỏ ửng, lòng nàng cũng nóng như lửa đốt. Người kia khẽ nhắm mắt, một nụ cười khẽ thoảng qua trên dung nhan nàng, "Không cần phải lo lắng." Lời này nói ra không mang theo xưng hô, tựa hồ là nói với Đổng Ngạc phi, nhưng Tang Chi nghe vào lại cảm thấy những lời này là đang nói với mình. Trong lòng lại trào lên đủ loại cảm xúc ngổn ngang, nội tâm trăm mối rối như tơ vò, muốn nói gì đó mà lại biết không thể nói gì, chỉ đành cắn môi chờ đợi mà thôi.


Và, Đổng Ngạc phi há lại không biết dụng ý của Hoàng hậu! Bản thân Đổng Ngạc phi nàng cũng nổi lên một cỗ cảm giác quái dị trong lòng, dù là nhất thời không thể chỉ rõ được là chỗ nào không đúng, nhưng cũng không thể tảng lờ lời nói cũng Hoàng hậu, đành nói, "Hoàng hậu phải khá hơn chút, thần thiếp mới có thể an tâm."


Thời gian cứ thế tĩnh lặng trôi đi. Đợi qua chừng nửa tuần hương, sắc mặt Hoàng hậu lại càng không ổn, thoạt nhìn như thể bệnh tình ngày càng chuyển xấu, lúc đầu vẫn còn thanh tỉnh mà nói vài câu, hiện tại đã lâm vào mê man nhắm nghiền mắt.


Đổng Ngạc phi quan sát, rồi đứng bật dậy, "Thái y!"


Nàng quát lớn một tiếng, khiến Phùng thái y sợ đến mềm nhũn hai chân. Hắn vội vàng khom lưng đi tới bên giường, "Hoàng quý phi nương nương..."


"Không trị hết bệnh cho Hoàng hậu, ngươi đây là muốn nhận tru di tam tộc có phải hay không?" Hoàng quý phi nói ra những lời này, lão thái y liền quỳ rạp trên đất, "Lão thần... Lão thần nhất định cố gắng hết sức!"


Ngay lúc này, trước mắt Đổng Ngạc phi đột nhiên tối sầm, một hồi đầu váng mắt hoa đánh tới. Nàng lảo đảo vài bước, cả Tang Chi và Lục Oanh liền đỡ lấy một trái một phải. Tang Chi nói, "Nương nương, người đã liên tục mấy ngày không nghỉ ngơi rồi, không bằng bây giờ hồi cung đi thôi?"


Lục Oanh cũng phụ họa, "Đúng vậy a nương nương, người vốn chưa khỏe hẳn, thời gian này lại lao lực vất vả, dù là thân thể làm từ đồng sắt cũng không trụ nổi đâu!"


Đổng Ngạc phi đỡ trán, quay qua nhìn Hoàng hậu đang nằm trên giường. Nàng quả thực mệt mỏi, cũng không thể cứ ở lại Khôn Ninh cung nữa, mà nàng cũng e ngại Thái y không chữa được bệnh cho Hoàng hậu. Bởi vì, nếu như lần này Hoàng hậu không qua khỏi, vậy thì tất cả những suy đoán lâu nay của nàng đều là sai rồi. Chân tướng chưa rõ, Hoàng hậu kia không thể cứ như thế mà chết đi được.


Tâm tư Đổng Ngạc phi nhất thời rối loạn, cúi xuống giữ lấy vai Phùng thái y, từng chữ chậm rãi, "Nhất định, chữa khỏi cho Hoàng hậu!"


Phùng thái y có chút run lên, "Lão thần lĩnh chỉ! Nhất định!"


Vừa dứt lời, bên ngoài vọng vào tiếng thông truyền, "Hoàng thượng tới!"


Thuận Trị đế cũng đến rồi.


Cả Khôn Ninh cung đều đồng loạt quỳ xuống.


Hoàng đế lạnh nhạt một câu, "Bình thân." Liền đi tới đỡ lấy Đổng Ngạc phi.


"Hoàng hậu bị bệnh?" Hắn hỏi Thái y, ngữ điều cực kỳ lạnh nhạt, như là thuận miệng hỏi cho có.


Phùng thái y thấy Hoàng đế tới, thiếu chút nữa đã muốn ngất đi. Trước đó không lâu Hoàng đế vì sự việc của Vinh Thân vương mà nổi cơn thịnh nộ trách phạt cả Thái y viện, hắn thân là Nhất phẩm, địa vị chỉ dưới Chưởng sự, tự nhiên là đứng mũi chịu sào. Cho nên lúc này đây Phùng thái y hắn chỉ muốn lập tức lấy cái chết mà tạ tội, run run nói, "Hồi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cảm lạnh phạt sốt."


Hoàng đế buông một tiếng "Ừ." Lại nói thêm, "Trị cho tốt." Rồi ý vị thâm trường mà liếc nhìn hắn, "Thái Y viện của Trẫm cũng không nên nuôi một đám người vô dụng."


Phùng thái y cúi rạp dập đầu, "Lão thần tuân chỉ!"


Hoàng đế nắm lấy tay Đổng Ngạc phi, "Hồi cung thôi. Nơi này quá lạnh, không tốt cho sức khỏe nàng."


Đổng Ngạc phi lúc này quá mệt mỏi, không có tâm tư nói chuyện, dựa vào bên người hắn mà đi. Lục Oanh vội vang cúi đầu theo sát phía sau, mà Tang Chi lại khó mà nhấc bước chân.


Vừa đi được vài bước, Đổng Ngạc phi bỗng nhiên dừng lại, cũng không quay đầu, "Ngươi ở lại đi." Ngầm hiểu, nàng là đang nói Tang Chi.


Nội tâm Tang Chi, lúc này không rõ là có tư vị gì, nhưng hẳn là không phải là cảm kích.


--- Còn tiếp ---


Editor lảm nhảm: Thái y là cái nhân vật vô nghĩa nhất TCT luôn ớ, chữa đâu chết đó :v Chả trách Uyển ghim ????