Trong đại lao khép kín, ở ngoài lối đi chỉ có thấp một ngọn đèn dầu leo lắt, trong phòng giam chỉ có ánh sáng yếu ớt mờ ảo, lúc này cánh cửa sắt nặng nề được mở ra, thế nhưng người bị treo trên dụng cụ tra tấn vẫn không mảy may ngẩng đầu lên một cái, người nọ không nhúc nhích mà dính cứng ở đó, phảng phất giống như một người không còn sự sống.

‘Xem ra tam hoàng tử thích nghi rất tốt nhỉ?’ Người đang nói chuyện mặc một bộ cẩm bào màu đen, tuy miệng mỉm cười nhưng giọng nói lọt vào tai, lại làm người ta rét run vì sắc lạnh, người này không phải là Bùi Hạo thì có thể là ai đây?

Quả nhiên, nghe thấy được giọng nói của hắn, nam nhân trên giá treo không hề trầm mặc nữa, mới chớp mắt gã đã ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt, vẻ đạm mạc không đổi được hình thành trên mặt cũng biến mất, ‘không thể nào! Tại sao có thể là ngươi, rõ ràng là ta...’

‘Ngươi cho rằng chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ leo lên được vị trí chân mệnh thiên tử kia sao? Tam hoàng tử điện hạ, hiện giờ ngươi là tù binh của ta, ừm, còn là sứ thần Man quốc tự mang ngươi tới đây. Làm sao bây giờ? Tam hoàng tử điện hạ, ngươi có hài lòng với nhà lao của Đại Hạ chúng ta không? Đây là nhà lao mà ta đã đặc biệt chuẩn bị cho ngươi đấy, người bình thường không có đãi ngộ này đâu.’

Vẻ mặt Bùi Hạo tràn đầy ý cười vô tội, chẳng qua lời nói ra lại khiến Mộ Dung tề cảm thấy từng chỉ như dao nhọn khoét vào tim mình.

‘không thể nào, ta là tam hoàng tử Man quốc, là người thừa kế ngôi vị hoàng đế, dù cho ta có thất bại, có chết thì cũng phải chết trên lãnh thổ Man quốc! Vậy mà tên tiểu nhân Mộ Dung Thuận kia lại dám... Dám đối xử với ta như thế...’

Thấy Mộ Dung Tề sắp trở nên cuồng loạn, ngược lại Bùi Hạo rất vui vẻ, người này cực kỳ tàn bạo, thích giết chóc thành tính, đã từng có biết bao con dân Đại Hạ chết dưới tay của gã, Bùi Hạo nhớ đến tình cảnh như địa ngục mà mình chứng kiến nhiều năm trước đây, hắn bỗng nhấc chân đạp tới, ‘Nương nó, ngươi vẫn cho rằng hoàn cảnh ngươi bây giờ mà còn được chết trên lãnh thổ quốc gia mình à? Nghĩ hay quá nhỉ! Con dân biên thành Đại Hạ chúng ta có biết bao nhiêu người chết dưới tay ngươi! Ngươi ngoan ngoãn ở đây chịu tội cả đời đi, lão tử muốn ngươi sống không được mà chết cũng không xong!’

‘Bùi Hạo, là nam nhân thì hãy giết ta đi!’ Tóc tai Mộ Dung Tề bù xù, gã nhìn căm hận nhìn chằm chằm Bùi Hạo.

Khóe môi Bùi Hạo treo nụ cười hết sức vui vẻ, ‘Mộ Dung Tề, ta phải làm cho ngươi sống thật tốt, làm sao ta có thể phụ lòng các oan hồn trên mảnh đất này được chứ?’

Thấy bản thân mình không cách nào được chết nhẹ nhàng, Mộ Dung Tề hoàn toàn luống cuống, từ khi gã được đưa đến nhà giam này, gân tay gân chân đều bị cắt đứt hết, cả người bị treo trên dụng cụ tra tấn, cuộc sống như vậy gã thật sự rất quen thuộc, chỉ là chẳng qua, trong quá khứ gã đều đừng ngoài quan sát rồi cười cợt, gã biết rõ, nếu như bây giờ mình không thể chết đi thì chẳng bao lâu nữa, gã sẽ giống như súc sinh kéo dài hơi tàn, vì thế hiện giờ gã một lòng muốn chết, có điều gã đã bị cho ăn nhuyễn cốt tán, ngay cả chuyện dễ dàng nhất là cắn lưỡi tự tử cũng không được.

‘Bùi Hạo, ngươi giết ta đi, ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi!’

Bùi Hạo không có tâm trạng liếc nhìn gã một cái, hắn xoay người đi thẳng.

Hoắc Thanh Sơn chờ ở ngoài cửa thấy Bùi Hạo đi ra, y lập tức đuổi theo, ‘Đô Đốc, thật sự không cần giết hắn ta à?’

Bước chân Bùi Hạo ngừng lại, ánh mắt có vẻ rất phiền muộn, ‘Giết hắn ta đi chẳng phải là lợi cho hắn ta quá sao? Hơn nữa, phía bên Man quốc còn muốn hắn ta chết hơn chúng ta nữa, huống chi Mộ Dung Thuận không phải đèn đã cạn dầu, bên kia chắc chắn sẽ không cử người đến cứu hắn ta. Hơn nữa, muốn cướp một người chết vốn dĩ không tồn tại từ trong tay của Bùi Hạo ta, chỉ cần có người dám thì cứ phóng ngựa đến đây đi!’

Được rồi, thực lực của Đô Đốc đại nhân bọn họ không cần phải bàn cãi nữa, có gan trời mới dám đến kiếm chuyện với hắn, chỉ là, ‘Đô Đốc, hướng này không phải hướng đi về quân doanh đâu...’

Thế nhưng chưa đợi Hoắc Thanh Sơn nói hết lời, Bùi Hạo đã cưỡi Xích Diễm đi như một cơn gió trong đêm khuya đen kịt.

Ài, có nhà thật tốt nha! Nghĩ đến mình vẫn còn cô đơn, trong đêm khuya lạnh lẽo nơi này, Hoắc Thanh Sơn cảm thấy thê lương hết sức...

Mấy ngày nay Tô Nhược U đều ngủ không sâu, nàng cứ nghĩ hắn sắp trở về rồi, nàng phải chờ hắn. Kỳ thật bắt đầu từ cuối tháng bảy hai quân đánh nhau cho đến giờ, Bùi Hạo vẫn chưa hề trở về nhà, trong khoảng thời gian đó mỗi khi nghe tiếng trống trận ngoài thành là Tô Nhược U lo lắng không thôi, có điều may là hiện nay không có việc gì nữa, tâm trạng Tô Nhược U bình tĩnh lại, đương nhiên không tránh khỏi việc nhớ hắn.

Mới thoáng đó mà đã hơn nửa tháng, trừ một lần khi bọn họ vừa mới thành thân thì đậy là thời gian mà bọn họ xa nhau lâu nhất.

Giữa lúc mơ màng dường như Tô Nhược U nghe ra một chút động tĩnh, mắt chưa kịp mở nàng đã vội hỏi: ‘Phu quân, là chàng trở về phải không?’

Lúc này Bùi Hạo mới không tận lực đè nén âm thanh của mình nữa, ‘Là ta.’

Vừa dứt lời người đã đi đến bên giường, thấy người mình nhiễm đầy sương gió, Bùi Hạo không vội ngồi xuống, hắn cứ đứng thẳng tấp như vậy, xuyên qua màn che mỏng manh ngắm nhìn tiểu nương tử nhà mình, ánh mắt giống như có lửa.

Tô Nhược U nhanh chóng ngồi dậy, thấy hắn không bước vào, nàng biết là hắn kiêng kỵ, tuy cả ngày phu quân nhà nàng cùng ăn cùng ngủ với một đám mãnh phu, bận rộn đến nỗi mười ngày không tắm rửa là chuyện bình thường, song chỉ cần về đến nhà là nhất định hắn phải tắm rửa thật sạch sẽ, sau đó mới tiếp xúc với mẫu tử ba người các nàng, đây là sự quan tâm của hắn, nàng rất hài lòng.

Thấy tiểu nương tử nhà mình sắp sửa bước xuống giường, Bùi Hạo hít sâu một hơi đè nén lại ngọn lửa nhớ nhung sắp bùng cháy trong lòng, hắn trầm giọng nói: ‘Người ta quá bẩn, ta đi tắm rửa thay y phục trước, trời đêm rất lạnh, nàng đừng rời khỏi giường.’

Tô Nhược U cũng rất nhớ hắn, nàng gần như sắp thốt ra lời muốn xoa bóp lưng cho hắn, thế nhưng may là ánh mắt Bùi Hạo quá mưc nóng bỏng, rơi vào trên người nàng rồi bắn tung tóe ra bốn phía, Tô Nhược U nghĩ đến tình trạng thân thể mình lúc này, nàng dùng tay phải vuốt bụng theo bản năng, ‘Phu quân, vậy chàng đi nhanh về nhanh, ta ở trên giường chờ chàng trở về, sau đó ta có một tin tốt muốn báo cho chàng biết...’

Nghe vậy, khóe môi Bùi Hạo khẽ cong lên, ‘Tin tốt gì? Phải chờ ta trở lại mới nói, nói luôn không được hả?’

Tô Nhược U hờn dỗi lườm lườm phu quân nhà mình bắt đầu không đứng đắn, ‘đi tắm nhanh lên đi, nếu không thì không cho phép chàng lên giường ngủ!’

‘Được được được, ta đi ngay đây, vất vả lắm ta mới về được, vậy nên không thể để bị đuổi khỏi giường được...’

nói rồi Bùi Hạo xoay người sải bước đi ra ngoài, chỉ chừa lại một mình Tô Nhược U tức tối cuộn mình trong chăn.

Sau thời gian uống cạn hai chén trà, lại đổi ba thùng nước tắm thì cuối cùng Bùi Hạo cũng tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, nhớ lại hình như đã gần hai tháng hắn và tiểu nương tử nhà mình không có làm mấy chuyện khiến người ta vui thích kia rồi, hắn ăn chay lâu như vậy, dù thế nào hôm nay hắn nhất định phải lấy lại cả vốn lẫn lời.

Nghĩ đến đây, trên người Bùi Hạo càng có nhiều lửa nóng, vừa mới mặc xong trung y là vội vã trở lại giường ngay.

‘Phu quân, U Nhi giúp chàng lau tóc nhé.’

Tô Nhược U đi về phía Bùi Hạo kéo hắn ngồi lên giường, nàng lấy khăn vải đã chuẩn bị từ trước lau sạch từng lọn tóc đen nhánh của Bùi Hạo.

Bùi Hạo có lòng riêng, lúc nãy hoàn toàn chẳng có tâm trạng để ý đến chuyện lau khô tóc, Tô Nhược U nhìn khăn vải ướt đẫm trong tay mình, nàng không khỏi thầm than, sao người này vẫn giống như trẻ con vậy chứ...

‘Phu quân, nếu không lau khô tóc mà đi ngủ thì sáng hôm sau thức dậy sẽ đau đầu đấy.’ Tô Nhược U kiềm lòng không được mà càm ràm một câu.

Bùi Hạo vốn dĩ không vui vì kế hoạch của mình bỗng chốc bị cắt ngang, chỉ là khi nhìn đến tiểu nương tử cẩn thận lau tóc cho mình, nhẹ nhẹ nhàng nhàng, trong lòng hắn ấm áp không chịu nổi, Bùi Hạo lập tức đưa tay ra vòng quanh hông Tô Nhược, nhẹ nhàng kéo nàng đến trước mặt, đầu to thuận thế vùi vào hai bầu ngực ngạo nghễ ưỡn cao, sau đó hắn mới nói: ‘Loại chuyện này có nàng làm là được rồi.’

Tô Nhược U: ‘...’ Chẳng có ai sai khiến người tự nhiên như vậy đâu!

Hơn nữa, hắn đang làm gì đó!

Lúc Tô Nhược U cảm nhận được tiểu đậu đỏ bên ngực phải mình bị người ngặm vào miệng, nàng bất thình lình hét lên một tiếng làm cho Bùi Hạo cũng trợn mắt há mồm, hắn không có dùng sức mà, tại sao nàng lại có phản ứng này...

Tô Nhược U vẫn nắm chặt khăn vải lau tóc cho Bùi Hạo ở trong tay, nàng biết phản ứng vừa rồi của mình đã dọa đến hắn, chỉ là ai bảo hắn không an phận, làm mấy chuyện đó với nàng, hù chết hắn cũng đáng đời!

Thấy tiểu nương tử vẫn cúi đầu không chịu nói chuyện, Bùi Hạo nóng nảy, một tay kéo Tô Nhược U vào lòng mình, một tay duỗi ngón trỏ ta nâng cằm nàng lên, ‘Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?’

Ánh sáng trong mắt Tô Nhược U lấp lánh, thấy ánh mắt bất chính của Bùi Hạo nàng mới ấp a ấp úng: ‘Ta... Vừa rồi chẳng phải ta nói muốn báo cho chàng một tin tốt sao...’

Bùi Hạo khó hiểu, ‘Vì vậy tin tốt kia có liên quan đến phản ứng vừa rồi của nàng à?’

Tô Nhược U âm thầm khinh bỉ bản thân mình, không phải chỉ là mang thai thôi sao? Cũng không phải chưa từng mang, nàng đã sinh hai đứa con rồi kia kìa, có gì mà phải xấu hổ chứ, nhưng gương mặt nàng vẫn ửng đỏ trước sau như một, vừa lấy hết can đảm định nói ra thì đã bị ánh mắt ảm đạm của Bùi Hạo dọa mất sạch, ‘Phu quân, hình như... Hình như ta lại có thai rồi...’

Nghe Tô Nhược U nói xong, Bùi Hạo ngây ngẩn cả người, thật lâu sau đó vẫn không phản ứng kịp, làm cho Tô Nhược U buồn cười không thôi, tuy nhiên trong lòng nàng vẫn rất vui vẻ, lần đầu tiên nàng mang thai hắn phải ra chiến trường, vì con vì hắn nàng nhất định phải mạnh mẽ, lần mang thai này nàng vốn âm thầm lo lắng rất lâu, cũng may ông trời có mắt, cục cưng vừa tượng hình được hai tháng thì phụ thân nó có thể trở lại bên cạnh mẫu tử nàng rồi.

Thấy hắn vẫn thất thần, Tô Nhược U kiềm chế không được đưa tay vỗ vai hắn một cái, ‘Thất thần gì đó! Chàng không vui à?’

Bùi Hạo phục hồi tinh thần, niềm vui sướng trong ánh mắt càng ngày càng đậm, cuối cùng hai tay hắn dùng sức, nháy mắt đã bế Tô Nhược U ngồi vào trong lòng mình, hắn cúi đầu mạnh mẽ ấn lên trán nàng một nụ hôn, ‘Ta quả là trẻ trung khỏe mạnh, bách phát bách trúng nha!’