Thế nhưng vừa cao hứng xong Bùi Hạo lại cảm thấy bi kịch, nhìn nhìn bộ vị nào đó dưới thân gần như sắp xuất đầu lộ diện, sau đó còn nghĩ đến tiếng kêu đau đớn của tiểu nương tử nhà mình lúc nãy, vì vậy lúc này hắn muốn sờ một cái cũng không thể sờ được đâu!

"Vừa rồi ta làm nàng đau phải không?"

Đây là vấn đề gì chứ? Nàng mang thai, mấy tháng này ngực nở ra nên không tránh khỏi việc bị đau, Tô Nhược U vừa định hờn mát hắn một câu, nhưng khi nhìn đến ánh mắt vô tội, ừm, trông có vẻ hắn thật sự không biết thì phải, dù sao lần nàng mang thai hai cục cưng trước đây, cả quá trình đều không có mặt người nào đó ở nhà mà...

"Đây là phản ứng bình thường sau khi mang thai, chàng đừng đụng vào là được rồi..."

Bùi Hạo không hiểu, lúc muốn hỏi lại lần nữa thì đột nhiên hắn nhớ đến có lần mình nghiên cứu sách thuốc trong trận chiến hai năm trước, mặc dù phần lớn hắn đều không hiểu, song phản ứng của nữ nhân có thai ngược lại hắn nhớ tương đối rõ ràng, Bùi Hạo nhớ ra nên càng sốt ruột hơn, "Vậy trong khoảng thời gian này nàng có buồn nôn không?"

hắn nhớ kỹ trên sách thuốc viết khi nữ nhân mang thai có người có phản ứng rất lớn, quả thực là chịu tội! Hơn nữa hắn còn nghe người ta nói, có nữ nhân có thai còn nôn nhiều đến mức nôn ra cả đứa nhỏ trong bụng, nghĩ đến đây, Bùi Hạo bị dọa trợn tròn mắt, dáng người tiểu nương tử nhà hắn nhỏ nhắn xinh xinh, làm sao chịu được những đau khổ kia! Vả lại, dù cho nàng có chịu nổi thì hắn cũng chịu không nổi đâu! Để hắn nhìn thấy nàng chịu khổ, còn nữa, đầu xỏ gây nên lại là hắn, đây chẳng phải là muốn mạng hắn sao?

Tô Nhược U cảm thấy mới đó mà hắn biến thành cái dạng này, trong lòng vừa buồn cười vừa ngọt ngào, nàng nhẹ nhàng tựa vào lòng hắn, "Chàng yên tâm, cục cưng ngoan lắm, ta không vất vả gì đâu."

"thật chứ?" Bùi Hạo tập trung tinh thần lên người tiểu nương tử nhà mình, chỉ lo nàng sợ hắn lo lắng nên mới không nói thật lòng.

Tô Nhược U ngẩng đầu nhìn hắn, mặt mày cong cong, cười vô cùng điềm tĩnh, "thật mà, tại sao ta phải lừa chàng làm gì, cục cưng vốn ngoan ngoãn lắm đấy."

Bùi Hạo ôm chặt Tô Nhược U vào lòng một lần nữa, "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi..."

Trong khoảng thời gian ngắn hai người đều không có lên tiếng phá vỡ loại ấm áp yên tĩnh này, thế nhưng chưa duy trì được bao lâu, Bùi Hạo đã dùng sức bế Tô Nhược U thả xuống giường, "Bây giờ nàng đang mang thai, không thể thức đêm, chúng ta mau ngủ thôi."

Tô Nhược U ỷ lại tựa vào lòng hắn, không nói thêm gì nữa.

một khắc đồng hồ sau, bên gian ngoài trong phòng chỉ chừa một ngọn đèn nhỏ trên bàn vuông, trên giường Bùi Hạo ôm Tô Nhược U vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng nàng, "Ngoan, ngủ đi."

Tô Nhược U cọ cọ hai cái lên hõm vai hắn, "Ừm, chàng cũng mau nghỉ ngơi đi."

hắn vừa về là thần kinh căng thẳng mấy bữa nay của Tô Nhược U đã được thả lỏng hoàn toàn, chỉ một lát sau nàng đã ngủ mất rồi, Bùi Hạo ngắm tiểu nương tử đang ngủ say sưa trong lòng mình, hắn kiềm chế không được cúi đầu hôn lên môi nàng một cái, "Lần này ta nhất định sẽ ở cạnh nàng, không rời một tấc..."

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Nhược U ngủ thẳng một giấc đến giờ thìn vẫn chưa thức dậy, đám nhũ nương và nha hoàn trong Tân Trúc Cư đều biết Đô Đốc đại nhân đã trở về, cho nên chẳng có ai có can đảm lượn lờ trước mặt hắn.

Mà bên này, bởi vì có thói quen dậy sớm luyện công nhiều năm, kỳ thật Bùi Hạo đã thức dậy từ lâu, song nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng say ngủ của Tô Nhược U trong lòng mình, Bùi Hạo chẳng màng tới nữa, hắn ôm nàng vào lòng, mải mê ngắm nàng, ừm ngoại trừ bộ vị nào đó có chút không biết cảm giác thế nào thì hết thảy đều tốt đẹp.

‘Đại thiếu gia, nhị thiếu gia, phu nhân và Đô Đốc đại nhân vẫn còn nghỉ ngơi...’ Là giọng của nha đầu Thanh Loan, hiển nhiên hai tiểu gia hoả kia không phải là người dễ dàng đuổi đi rồi.

Nghe được phụ nhân nhà mình đã trở về, Đại Bảo và Nhị Bảo càng hưng phấn, ‘Phụ thân trở về rồi sao? Là phụ thân trở về thật sao?’

‘Phu quân, Đại Bảo và Nhị Bảo tới à?’ Tô Nhược U vẫn còn buồn ngủ vùi đầu vào hõm vai Bùi Hạo, không ngừng mè nheo.

Hai tay Bùi Hạo dùng sức bế nàng nằm lên người của mình, ‘Bọn nó làm ồn đến nàng hả?’

‘không có, ta thức rồi...’ Hơn nữa đã là canh giờ nào rồi, nếu không chịu thức nữa thì sẽ bị người ta chê cười mất.

Giữa lúc mơ màng, đôi môi mềm mại của Tô Nhược U khó tránh khỏi xẹt qua da thịt nơi cổ Bùi Hạo, làm cho cả người hắn run lên một cái. Cả người Tô Nhược U nằm gọn trong lòng hắn, làm sao nàng có thể không nhận ra phản ứng của hắn chứ, Tô Nhược U thẹn quá hoá giận cắn lên yết hầu Bùi Hạo, ‘Nhi tử còn ở bên ngoài kìa...’

Vả lại còn một đứa trong bụng nàng nữa đây này, người này, suốt ngày nghĩ đến chuyện gì đâu không hà...

Bùi hạo ngượng ngùng nói: ‘Ta cũng đâu có muốn...’

Tô Nhược U chẳng thèm để ý đến cái người già mồm át lẽ phải này nữa, nàng giãy giụa muốn đứng lên, thế nhưng không đợi nàng kịp xuống giường thì nhìn thấy hai tiểu gia hoả từ từ chạy tới leo lên giường.

thì ra là Đại Bảo và Nhị Bảo vừa nhận được tin phụ thân nhà mình trở về, cả hai hưng phấn không thôi, nói gì nhất định cũng phải tiến đến, còn nữa, vóc dáng bọn chúng nho nhỏ, dù cho bọn nha hoàn có muốn giữ lại thì cũng chẳng ai dám dùng sức, vì thế lúc này bọn chúng mới có thể lẻn vào.

‘Phụ thân, mẫu thân, Đại Bảo Nhị Bảo đến rồi đây!’

Bùi Hạo vội vàng mỗi tay xách một đứa lên, ‘Phụ thân, đúng là người rồi!’

Bùi Hạo: ‘...’ không phải hắn thì còn có thể là ai? Nếu có người dám cả gan bò lên giường tiểu nương tử nhà hắn, vừa nghĩ đến thôi là Bùi Hạo cảm thấy cơn điên trong lòng mình sắp bộc phát!

‘Phụ thân, phụ thân đi đánh người xấu rất lâu, rất lâu, Nhị Bảo nhớ người!’

‘Đại Bảo cũng nhớ phụ thân!’

Nhìn hai khuôn mặt nhỏ nhắn giống nhau như đúc ngửa lên nhìn mình, trái tim Bùi Hạo đã sớm hoá thành một vũng nước, ‘Phụ thân cũng nhớ Đại Bảo và Nhị Bảo nữa!’

nói xong, hắn cúi đầu hôn lên má Đại Bảo và Nhị Bảo một cái, làm cho Đại Bảo và Nhị Bảo cũng vội vàng chòm tới ‘Phản kích’, bôi nước miếng lên khắp mặt phụ thân, Tô Nhược U ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn phụ tử ba người bọn họ đùa giỡn.

‘Được rồi, không giỡn nữa, chúng ta mau rời giường thôi, bằng không thì mẫu thân sẽ đói bụng mất.’ mỗi tay một đứa, Bùi Hạo ôm chặt hai chú khỉ con vào lòng mình rồi không nhanh không chậm nói.

Hai đứa trẻ cũng ghét nhất là đói bụng, cho nên Đại Bảo và Nhị Bảo cũng ngoan ngoãn tuột xuống giường.

‘Hai đứa các con làm cái gì thế?’ Bùi Hạo nhìn mà chẳng hiểu gì cả, hai nhi tử bảo bối có ý gì đây?

‘Phụ thân ngốc qua, đương nhiên là chúng con đi tìm Vương ma ma rồi, chỗ Vương ma ma có rất nhiều thức ăn ngon, tụi con muốn đi lấy tới cho mẫu thân ăn!’ Nhị Bảo ghét bỏ liếc mắt nhìn phụ thân nhà mình, phụ thân nhà mình ngốc như vậy, không biết có lây bệnh cho mình không đây?

‘Nhị Bảo, không được nói phụ thân ngốc.’ Dáng vẻ hiểu chuyện của Đại Bảo lập tức chiếm được trái tim Bùi Hạo, quả nhiên vẫn còn có nhi tử giỏi giang biết nghĩ, thế nhưng không đợi Bùi Hạo cảm nhận hết vui sướng thì ngay sau đó hắn đã muốn hộc máu.

Đại Bảo: ‘nói như vậy phụ thân sẽ đau lòng đấy.’

Nhị Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, ‘Đệ biết rồi, đại ca.’

nói xong, Nhị Bảo vẫn quay người nhìn lại phụ thân nhà mình, ‘Phụ thân, thật ra người chẳng ngốc tẹo nào cả.’

‘Đại Bảo, Nhị Bảo, mẫu thân dẫn các con đi tìm Vương ma ma nhé.’ Tô Nhược U bình tĩnh đi tới.

‘không được, Đại Bảo Nhị Bảo, các con đi nhanh về nhanh, phụ thân còn phải giúp mẫu thân thay y phục nữa.’ nói rồi, Bùi Hạo dùng một tay kéo Tô Nhược U có ý xấu muốn đào tẩu vào trong lòng, tiểu xấu xa, nhìn thấy hắn bị nhi tử chê cười, còn muốn chạy, không có cửa đâu!’

‘Mẫu thân...’

Tô Nhược U nhìn hai bảo bối nhà mình đang do dự trước mặt, nàng sợ doạ đến bọn chúng nên có nhịn cười nói, ‘Mẫu thân quên mất, mẫu thân còn chưa mặc xong y phục nữa, hai đứa các con đi lấy thức ăn tới giúp mẫu thân có được không?’

Nghe thế, Đại Bảo và Nhị Bảo hồn nhiên nhảy chân sáo chạy ra khỏi cửa, trong lúc mơ hồ còn có thể nghe giọng nói bập bẹ thơm mùi sữa của hai nhóc, nói là phải đi tìm Vương ma ma, Còn mình ở đây làm chi? Tiểu nha hoàn vẫn canh ở ngoài cửa từ nãy giờ không thể nào hiểu nổi.

‘Ối....!’ Tô Nhược U kiềm chế không được mà hét lên, người này, lại dám đánh nàng! một tay nàng bảo vệ cái mông nhỏ, sau đó nàng há miệng hung hăng cắn lên má hắn một cái, cắn xong, Tô Nhược U còn hung dữ trừng mắt nhìn hắn, ừm, bề ngoài trông có vẻ không thể nào tốt hơn....

Tô Nhược U nhìn nhìn dấu răng rõ mồn một trên mặt phu quân nhà mình, rốt cuộc khuôn mặt nhỏ nhắn chịu không nổi nữa, sau này hắn gây rối nàng sẽ cắn nơi này, để cho hắn không còn mặt mũi gặp ai, ha ha ha.... thật sự quá buồn cười...

‘Cười đã chưa?’ Bùi Hạo nhìn Tô Nhược U đang cười hả hê trước mặt, sắc mặt âm u.

Tô Nhược U vội vàng dùng sức làm mặt nghiêm, ‘không cười nữa, chẳng buồn cười tý nào...’

Đánh thì không nỡ đánh, Bùi Hạo dành phải chịu mất mặt, ‘đi thay y phục thôi.’

Thế là, Tô Nhược U ngoan ngoãn xuống giường, người nào đó chủ động mang y phục đặt bên đầu giường tới mặc vào cho nàng, tuy trong suốt quá trình mặt hắn đều đen thui, nhưng động tác dưới tay lại hết sức dịu dàng.

Tô Nhược U nhìn dấu răng vẫn không mất đi trên mặt Bùi Hạo, nàng hơi áy náy, nếu người khác nhìn thấy, nhất định hắn sẽ rất xấu hổ, dưđường đường là một Đô Đốc đại nhân, vậy mà ở trong nhà lại bị phu nhân mình đối xử như thế, hơn nữa dấu vết còn cực kỳ rõ ràng, không biết có tổn hại hình tượng của hắn không nữa? Nghĩ đến đây, Tô Nhược U kiềm lòng không được vòng tay ôm eo người trước mặt, ‘Phu quân, xin lỗi chàng, sau này U Nhi sẽ không cắn chàng nữa.’

Khoé môi Bùi Hạo cong lên, ‘Đừng cắn lên mặt là được rồi.’