một tháng sau, phủ Đô Đốc đón tiếp một đoàn người nhà lớn nhỏ.

‘Tổ phụ tổ mẫu, phụ thân, cuối cùng mọi người đã tới.’

Trời cuối thu, thành Định Châu đã sớm có gió đông lạnh run, Tô Nhược U đứng ở cửa lớn, nghênh đón Bùi lão gia, Bùi lão phu nhân bọn họ.

‘U Nhi, tại sao con lại ra đây? Bên ngoài gió lớn lắm, mau vào nhà đi con.’ Bùi lão phu nhân vừa bước xuống xe ngựa đã vội vàng lên tiếng, ‘Bây giờ con không giống như ngày xưa, ngoài này gió lại lớn như vậy, sẽ thổi con bay đi mất đấy.’

Tô Nhược U nắm tay Bùi lão phu nhân, nàng vừa cười vừa nói: ‘Tổ mẫu, con nào có yếu ớt như vậy, sức khỏe con tốt lắm.’

đi qua ba chữ ‘Thích An Đường’ thật to trên cổng tiến vào trong tiểu viện, cảnh vật bày trí bên trong và cách trang trí mang đậm phong cách đặc sắc phong tình của thành Định Châu, song vẫn không mất đi vẻ đoan trang nghiêm cẩn, Bùi lão phu nhân cực kỳ hài lòng, nhìn vào mỗi một chi tiết nhỏ nhất, bà biết hai cháu cưng của mình thật sự rất có lòng.

‘Tổ mẫu, người xem có hài lòng không? Con chuẩn bị quá gấp gáp, nếu không hài lòng, người hãy nói cho con biết chứ đừng giận con nhé.’

Tô Nhược U đỡ bên phải Bùi lão phu nhân, nàng vô cùng chú ý đến phản ứng của lão nhân gia, chỉ sợ lão nhân gia không hài lòng.

Bùi lão phu nhân tươi cười hiền hành, kỳ thật người lớn tuổi như ông bà quan tâm nhất chính là tấm lòng của con cháu đối với mình, ngươi càng coi trọng bà, quan tâm bà, vậy là bà đã thoả mãn, còn những thứ khác, người đã sống hơn nửa đời người như bà không so đo, ‘Ta thấy tốt lắm rồi, chỉ phiền U Nhi bụng mang dạ chưa mà còn phí tâm chuẩn bị mấy thứ này.’

‘Tổ mẫu!’ Nghe xong mấy lời này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược U không còn ý cười, nếu quan sát kỹ sẽ thấy, thái độ bây giờ của nàng rất giống với người nào đó, ‘ Người nói như thế con sẽ giận đấy, biết được mọi người muốn tới, con và phu quân vui mừng biết bao nhiêu!’

Bùi lão phu nhân buồn cười, nhưng trong lòng rất thoả mãn, ‘Được được được, là tổ mẫu nói sai, sau này nếu không hài lòng chỗ nào Tổ mẫu sẽ nói để U Nhi đổi cho tổ mẫu được chưa?’

nói đến cái này, vừa rồi Tô Nhược U có nghĩ đến chuyện quản gia, hiện tại Bùi lão phu nhân đã đến, có phải nàng nên mang sổ sách và chìa khoá mấy ngày trước Bùi Hạo đưa cho mình cho Bùi lão phu nhân hay không đây? thật ra từ khi nàng bước chân vào Bùi phủ, ngân quỹ trong nhà luôn do Bùi lão phu nhân cai quản, hơn nữa còn quản rất tốt. Tô gia vốn là phú thương, trước khi xuất giá Tô Nhược U vẫn quản các cửa hiệu lương thực, thu chi mỗi ngày không phải là con số nhỏ, cho nên Tô Nhược U cũng không phải người nông cạn, tiền tài đối với nàng mà nói tuy không ghét nhưng nàng tuyệt đối không để cho nó trở thành gánh nặng, hơn nữa Bùi lão phu nhân thương bọn họ như vậy, nàng chẳng quan tâm quyền quản gia nằm trong tay ai đâu.

‘Tổ mẫu, người xem nếu như người đã đến, vậy thì chuyện lớn nhỏ trong nhà còn phải nhọc người phiền lòng rồi, mấy ngày nữa đợi tổ mẫu nghỉ ngơi đủ con sẽ sai Thanh Nhạn mang chìa khó khố phòng giao cho người, cái nhà này, có người quản lý con mới yên tâm.

Tô Nhược U nói mấy lời này là thật lòng, Bùi lão phu nhân cũng biết rõ tính tình của nàng, bà hiểu nàng không để ý mấy chuyện này thật, Bùi lão phu nhân muốn từ chối nhưng lại nhìn xuống bụng nàng, lời nói ra tới miệng thoáng cái đã thay đổi: ‘U Nhi, tổ mẫu hiểu rõ ý của con, chẳng qua là tổ mẫu ấy mà, tuổi đã lớn rồi, chuyện trong nhà sau này phải do chính các con quyết định mới được, có điều bây giờ con đang có thai, trước mắt tổ mẫu sẽ quản giúp con khoảng thời gian này, đợi sau khi sinh tam bảo xong, chìa khoá này tổ mẫu vẫn phải trả về cho con thôi.’

Từ trước đến nay Bùi lão phu nhân vốn là một người nhanh nhẹn, ngươi thổ lộ tấm lòng với bà, bà sẽ thổ lộ tấm lòng lại với ngươi, Tô Nhược U thông minh hiền lành, chẳng những sinh hài tử cho Bùi gia không thôi, mà hôm nay còn mang thai lần nữa, điểm mấy chốt nàng vẫn tự thông suốt, trong lòng Bùi lão phu nhân càng yêu thích nàng hơn, cho nên bà mới nói ra mấy lời vừa rồi.

Tô Nhược U cũng hiểu rõ, thế nên nàng cũng không nhiều lời từ chối, ngược lại nét mặt đong đầy tình cảm, ‘Vậy thì U Nhi làm phiền tổ mẫu người rồi.’

Tục ngữ nói rất đúng, nhà có người gia như có bảo vật, hơn nữa Bùi lão gia và Bùi lão phu nhân còn là người cơ trí như vậy, người một nhà bọn họ ở cùng một chỗ, Tô Nhược U cảm thấy như có được người tâm phúc, chứ đừng nói đến có bao nhiêu an tâm, ‘Tổ mẫu là người U Nhi có thể dựa vào, người và Tổ phụ cứ an nhàn sống ở Định Châu này nha, đừng rời xa con và phu quân, còn có các cháu cố của người nữa.’

Mấy lời này của Tô Nhược U vừa nũng nịu vừa cứng rắn, tóm lại là nàng rất xem trọng hai vị lão nhân gia, ai nghe xong mà không hoan hỉ cho được? Đương nhiên Bùi lão phu nhân cũng không ngoại lệ, ánh mắt bà nhìn Tô Nhược U tràn đầy yêu thương, ‘Được được được, tổ mẫu không đi đâu nữa, chỉ ở đây với các con thôi...’

một lát sau, Tô Nhược U rời khỏi Thích An Đường rồi đi thẳng về hướng tây, chỉ chốc lát sau đã đi đến hai tiểu viện nằm kề sát nhau, trên từng tấm biển lần lượt đề là ‘Nhàn Thục Trai’ và ‘Ninh thục trai’.

Trong sân có một nha hoàn, thấy người tới là Tô Nhược U, nha hoàn vội vàng tiến tới hành lễ, ‘Phu nhân, hai vị cô cô đều ở trong Nhàn Thục trai đấy ạ.’

Tuổi Bùi Ninh còn nhỏ, từ trước đến nay lại ỷ vào Bùi Nhàn, lúc này tiểu cô nương không ở trong tiểu viện của mình, Tô Nhược U có thể hiểu được.

‘Nhàn Nhi, Ninh nhi, các muội thu xếp lại rồi hả, nếu trong phòng thiếu thứ gì thì các muội hãy nói với ta, ta lập tức thay đổi ngay.’

Lời Tô Nhược U nói vừa khí phách vừa dí dỏm, song xen lẫn trong đó là mấy phần coi trọng Bùi Nhàn và Bùi Ninh, Bùi Nhàn và Bùi Ninh cũng không phải kẻ ngốc, còn nữa hai năm trước các nàng đã hiểu rõ tính tình của nhau hết rồi, thế nên Bùi Ninh lập tức chủ động bước tới, dắt tay Tô Nhược U đi đến ngồi xuống giường ấm, ‘Đại tẩu, bây giờ thân thể tẩu nặng nề, chúng ta không phải người ngoài, tẩu cần gì phải đi chuyến này chứ!’

Sau khi Tô Nhược U ngồi xuống, ba người lại quay về thời xưa cũ, tiếp theo Tô Nhược U cũng rời đi, dù sao trước mắt không vội, chuyện quan trọng bây giờ là để các nàng nghỉ ngơi mới là quan trọng.

Mà bên này, Bùi lão gia và Tô phụ đang đi đến thư phòng với Bùi Hạo, ừm, còn có hai tiểu quỷ nghịch ngợm Đại Bảo và Nhị Bảo nữa, trước tiên, ba người trao đổi sơ lực tình hình hiện nay ở biên thành và Kinh thành bên kia một lát, nhưng mà nói nhiều hơn nữa thì không có, thấy dáng vẻ hiếu động của Đại Bảo và Nhị Bảo rất đáng yêu, Bùi lão gia và Bùi phụ yêu thương không kịp, còn tâm trí đâu mà đàm luận chuyện kia với hắn.

Bùi Hạo mỉm cười nhìn hai con khỉ con đang lần lượt ngồi trong lòng Bùi lão gia và Tô phụ, hắn mừng thầm, về sau có người trông bọn chúng rồi, như thế, sẽ không có ai đến giành nương tử với hắn nữa...

‘Hạo Nhi, lễ chọn đồ vật đoán tương lai lúc Đại Bảo và Nhị Bảo tròn tuổi, chúng nó chọn gì thế?’

Bùi lão gia chỉ vô tình hỏi một câu lại khiến sắc mặt Bùi Hạo trầm xuống, hắn đang sợ nói ra sẽ kích thích tinh thần bọn họ, vừa tồi còn tốt lắm mà, thế nhưng không đợi Bùi Hạo do dự xong, đã có người giành trả lời trước rồi.

‘Con chọn đao!’

‘Con chọn kiếm!’

Bùi lão gia: ‘...’

Trong lòng Tô phụ không có gánh nặng gì, lúc này nghe xong mấy lời của Đại Bảo và Nhị Bảo, ông vội lên tiếng khen ngợi, ‘Đại Bảo và Nhị Bảo giỏi quá! Sau này nhất định sẽ là đại tướng quân như phụ thân các con.’

hiện tại tướng quân gì gì đó, Đại Bảo và Nhị Bảo nghe không hiểu, thế nhưng nếu như giống phụ thân thì bọn chúng hiểu nha, hai đứa cùng trăm miệng một lời thốt lên: ‘Giống phụ thân, đánh người xấu!’

Nhìn Tô phụ đang ngậm miệng lại không được trước mặt, Bùi lão gia thầm than thở, quả nhiên đời người chẳng có gì vui sướng nhất, nếu quả thật giống như phụ thân mấy đứa trở thành đại tướng quân, vậy thì cũng đủ cho bọn ông buồn bực rồi...

‘Tốt nhưng cũng không thể tự làm khổ mình đến thế, con không đau lòng nhưng lão bà ta thì đau lòng lắm đấy.’ nói rồi, Bùi lão phu nhân tỉ mỉ quan sát Tô Nhược U, làn da vẫn xinh đẹp như cũ, đôi gò má ửng đỏ, xem ra khí sắc rất tốt, Bùi lão phu nhân rất hài lòng, lúc vừa nhìn xuống cái bụng hơi nhô lên của nàng thì bà lại càng vui mừng hơn nữa, ‘Lần mang thai này con có vất vả lắm không? Tiểu gia hỏa có giày vò con không?’

Bùi lão phu nhân hỏi một đóng vấn đề lớn, song Tô Nhược U cảm thấy rất thân thiết, đây là do lão phu nhân thật lòng quan tâm nàng nên mới nói như vậy, nàng cảm kích còn không kịp nữa là.

Thế nhưng không đợi nàng mở miệng trả lời thì Bùi Ninh đã xen vào, ‘Đại ca, trong lòng huynh chính là Đại Bảo và Nhị Bảo chăng?’

Bùi Hạo nhìn hai tiểu gia hỏa trong lòng mình, hắn không khỏi nở nụ cười, ‘không phải chúng thì còn ai vào đây? Hai đứa các con còn không mau chào hỏi mọi người đi.’

Đại Bảo và Nhị Bảo ngoan ngoãn liếc nhìn nhau, nhớ lại lời mẫu thân và phụ thân đã dạy bọn chúng trước đây, theo thứ tự thỉnh an từng người, ‘Ông cố, bà cố, ngoại tổ phụ, đại cô cô, tiểu cô cô.’

Quả nhiên, tầm mắt mọi người thoáng cái đã bị hai tiểu gia hỏa thu hút, ngay cả Bùi lão gia lúc nào cũng trầm tĩnh cũng không kiềm chế nổi khi nhìn thấy bọn chúng, nụ cười trên mặt chưa từng đứt đoạn, ‘Mới chớp mắt mà hai cháu cố của ông đã lớn thế này rồi sao?!’

Bùi Hạo để Đại Bảo và Nhị Bảo xuống, tùy ý để Bùi Nhàn và Bùi Ninh dẫn bọn chúng đi, ‘Tổ phụ, tổ mẫu, nhạc phụ, chúng ta mau vào nhà đi ạ.’

‘Phụ thân.’

Bắt được cơ hội, Tô Nhược U bèn đi đến bên cạnh kéo kéo tay áo Tô phụ, Tô phụ nhìn nàng đầy triều mếm, ‘không chịu khổ là được.’

Làm sao bây giờ, Tô Nhược U cảm thấy hình như mình muốn khóc rồi, mặc dù nàng đi ra đây đón mọi người thì chẳng có gì không khỏe cả, hơn nữa phu quân đã chuẩn bị chu đáo mọi mặt, ngược lại nàng còn tương đối rảnh rỗi, thế nhưng khi nhìn thấy phụ thân nàng vẫn không kiềm được tủi tân, nàng thật sự rất nhớ mọi người...

Tô phụ cũng cố nén cảm giác nghẹn ngào đang cuồn cuộn trong lòng, ông nhẹ nhàng vuốt đầu Tô Nhược U, ‘Đừng làm phụ thân mất mặt...’

Có trời mới biết vừa nghe nói biên thành xảy ra chiến tranh, ông có biết bao nhiêu lo lắng, có một con rễ là Đô Đốc đại nhân, nói ra êm ai biết bao, có điều khi đến thời khắc quan trọng, cái này lại giống như lá bùa đòi mạng, cả thành Định Châu, ai cũng có thể trốn, nhưng nhà một nhà bọn chúng làm sao trốn đi được, bằng không thì trên dưới Bùi gia, tiếp theo là rất nhiều người có quan hệ trong gia tộc đều sẽ gặp nạn, nhưng mà, ông biết phải trách ai đây? Đây là lựa chọn của nữ nhi, ông chỉ có thể làm tất cả những gì mình có thể làm mà thôi.

Tô Nhược U không dám ngẩng đầu nhìn về phía Tô phụm nàng hít sâu một hơi mới nói ra: ‘Kỳ thật tính ra thì cũng không có mấy ngày, lúc đó con đều ở trong nội biện, không hề cảm thấy gì cả...’

Có cảm thấy gì hay không Tô phụ tự có phán đoán, dù sao nói những chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì, chỉ cần nữ nhi đừng thể hiện trước mặt ông là được, có điều chiến sự lần này đã khiến Tô phụ kiên quyết trong một số việc, phải sớm đi thực hiện mới được....

Mọi người đi đường xa mệt nhọc, trò chuyện không được bao lâu, Tô Nhược U bèn khuyên mọi người nên đi nghỉ ngơi một lát, dù sao Bùi lão phu nhân và Bùi lão gia đã lớn tuổi, không thể gắng gượng được lâu.