Edit: Usagi

Hai ngày sau trong Bùi phủ, Bùi Hạo sáng sớm liền bị lão gia tử của hắn gọi đến thư phòng ở Trường Thanh Uyển.

Từ khi biết trong lòng tiểu cô nương nhà hắn cũng có hắn, Bùi Hạo vô cùng thích chí. Với lại nàng đã nhận lễ của hắn trong ngày Khất Xảo, điều này càng làm hắn cảm thấy lâng lâng. Nên khi đến thư phòng, hằn liền không để ý, tùy tiện tìm cái ghế ngồi xuống.

hắn hiện nay nhìn cái gì thấy cũng tốt đẹp, cho dù đi đến Trường Thanh Uyển, nơi hắn cực kỳ bài xích, tâm tình vui sướng của Bùi Hạo cũng không bị ảnh hưởng chút nào.

Uống một chén trà xanh, ừm, trà Cố Chử Tử trong phòng lão gia tử đúng là thơm thật a, cũng chỉ sợ nó là thứ duy nhất làm cho Bùi Hạo lưu luyến trong Trường Thanh Uyển này.

Nhìn tôn tử uống trà như lừa uống nước, Bùi lão gia lập tức cảm thấy toàn thân nhức nhói. Ngươi nói xem vì cái gì mà mới sáng sớm lão tử hắn lại lên cơn, do lâu ngày không thấy tôn tử của lão ghé qua Trường Thanh Uyển thăm lão, nên liền sai người pha một ấm Cố Chử Tử mà Bùi Hạo thích uống, rồi gọi người đến. Nhưng mà hắn chính là một tên lỗ mãng, làm sao có thể hiểu!

Uống xong một ly, Bùi Hạo vẫn còn chưa thỏa mãn.

“Lão gia tử, ấm trà hôm nay liền thưởng cho cháu đi, đồ ăn buổi sáng mặn quá, đến giờ cháu còn rất khát nước.”

Vừa nói xong, không đợi Bùi lão gia kịp phản ứng, liền tự ý cầm lấy ấm trà rót thêm cho mình một ly.

Bùi lão gia lập tức bị chọc tức, lão đây một lòng đầy tâm ý, nhưng lại chính là tự mình đa tình, chả lẽ lão còn trông mong vào thằng cháu trai lớn xác kia hiểu rõ nỗi lòng của lão, biết tự giác đến đây thăm lão?

Đúng là uổng phí tâm tư chính mình mà!

Cố Chử Tử trà này có màu xanh biếc, còn lấp lánh ánh bạc, lại thoang thoảng hương lan lẫn hương nhài, vị ngọt uống vào rất sảng khoái. Nước trà có màu trong suốt sáng ngời, lá trà dưới đáy lại xếp thành đóa. Điều tuyệt diệu là đóa trà này có dáng ôm lấy nhau, tựa như măng non mới mọc, mà lá trà thượng đẳng là những lá hơi thon dài, giống như cánh hoa lan.

Cố Chử Tử trà đều là vật cống phẩm của các triều đại. Thực ra người được uống loại trà thượng đẳng này vốn không nhiều, lão có được vài lạng là do hoàng thượng nghĩ đến tình thầy trò năm xưa nên hằng năm thưởng cho, chứ loại trà này rất khó có được, vô cùng quý báu.

Thế mà bây giờ lại bị Bùi Hạo coi như thứ trà giải khát tầm thường mà uống lấy uống để, Bùi lão gia rất ư là đau lòng! Cái này ngay cả lúc bình thường lão cũng không nỡ uống!

không đếm xỉa đến khuôn mặt đang vặn vẹo của lão gia gia nhà mình, Bùi Hạo vẫn giữ khư khư ấm trà mà uống đến khi thấy đáy, sau cùng lại còn đâm Bùi lão gia một đao, “Gia gia, trà này đúng là không tệ, ngài đem cho Quân Trúc Uyển của cháu mấy lạng đi, cháu rất thích uống!.”

Bùi lão gia liền muốn phun một ngụm máu, “Ngươi biết cái ngươi đang uống là gì không? Chính là Cố Chử Tử trà, cống phẩm đấy! một năm dâng lên có bao nhiêu, gia gia ngươi cũng chỉ có được vài lạng, mà ngươi còn muốn xin! Ngươi thế mà dám nói uống ngon, gia gia ta còn chưa dám uống đâu!”

không cho thì thôi, hừ, hắn cũng biết rõ Cố Chử Tử trà này quý như vàng. Nhưng quý báu cũng chưa chắc ngon, hắn cảm thấy nước trà trong cửa tiệm ngoài phố uống cũng rất được.

Trà ư, hiểu biết một chút là được, dù sao đây cũng chỉ là thứ mà đám văn nhân tự nhận định là văn nhã thanh cao, giữ gìn nâng niu như báu vật, phẩm qua phẩm lại, hắn cũng không tin bọn họ có thể ngẫm ra thứ gì hay ho!

Theo ý hắn, là do bọn họ ăn no rãnh rỗi, không việc gì làm, thử bỏ đói vài ngày xem, không tin họ còn có thể tỏa ra vẻ thanh nhã phong lưu?

Bất quá hắn còn biết đến chữ hiếu, những điều này chỉ dám suy nghĩ trong lòng, không nói ra. Tuy nhiên khi nhìn gương mặt hiện lên vẻ không cho là đúng của Bùi Hạo, Bùi lão gia liền có gì mà không hiểu chứ. Ông đúng là nói không thông với gã thô lỗ ngang ngược này rồi, giống như đàn gảy tai trâu. Tấm lòng này của lão chính là lãng phí, người ta căn bản không hiểu, thiệt là không đáng, không đáng…

Lúc Bùi lão gia đang âm thầm mặc niệm “không nên tức giận”, Bùi Hạo cảm thấy cực kỳ không thú vị nên hỏi, “Lão gia tử, mới sáng sớm liền sai người đi tìm cháu, chắc chắn có việc muốn nói đúng không?”

Nếu không có việc gì thì hắn liền rời đi, ở chỗ này liền làm hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời, thay vì ở đây lãng phí thời gian, chậm trễ việc luyện công, hắn thà về Võ An Đường trong Quân Trúc Uyển, vừa có thể rèn luyện thân thể, lại còn có thể giúp hắn giải tỏa một chút tâm tình đang nhớ nhung tiểu cô nương của hắn.

Bùi lão gia tận lực giữ bình tình, đại tôn tử của lão từ nhỏ đã có bản lĩnh làm người khác tức giận sùi bọt mép. Nhiều năm qua, lão cũng có biện pháp ứng phó với nó, chỉ là ngày hôm nay có Cố Chử Tử trà nên trong lòng Bùi lão gia cảm thấy thoải mái, nếu không thì không thể khống chế nổi tâm tình của mình.

“Ngươi đứa nhỏ này, hiện tại cũng có đối tượng muốn thành thân, tuy nói Bùi gia chúng ta danh tiếng rõ rệt, nhưng ngươi lúc đó cũng không thể chỉ dùng danh tiếng Bùi phủ mà đến Tô gia cầu hôn, thế này đúng là Bùi Hạo ngươi không có thành ý.”

Bùi Hạo gần đây cũng đã suy nghĩ qua chuyện này.

Trước kia hắn chỉ có một mình, nhà hắn liền có phụ thân còn đang tuổi trung niên của hắn trông nom, hắn không cần hỏi nhiều.

Hồi xưa khi còn bé, dù nhà mình là dòng dõi thư hương, hắn lại chán ghét văn, yêu thích võ thuật, nên tự nhiên kiếm đường đi tương lai không như người đi trước trong nhà. hắn chính là muốn làm võ tướng, nhưng trưởng bối nhà hắn lại thương xót không để hắn nhỏ tuổi mà tòng quân chịu khổ liền phản đối. Khi đó tính tình hắn rất lỗ mãng, nên không thích cái gì trói buộc chính mình, chỉ muốn làm một người tiêu dao tự tại.

hiện tại hắn cũng sắp thành thân, bây giờ dù hắn không thể chống đỡ Bùi phủ, nhưng hắn nhất định phải bảo vệ được gia đình nhỏ bé tương lai của hắn, bảo vệ được tiểu cô nương của hắn.

Đây là trách nhiệm hắn không thể chối bỏ, cũng là hứa hẹn của hắn với tiểu cô nương nhà hắn.

“Gia gia, cháu đã suy nghĩ kỹ rồi, cháu muốn tòng quân.”

Đối với lời nói của Bùi Hạo, Bùi lão gia cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, phải nói là tất cả mọi người trong Bùi phủ cũng ý thức được từ sớm.

Nếu ông trời đã không để Bùi gia có được một tể tướng tài giỏi hơn người, thì Bùi gia họ sẽ chọn đường khác để thế nhân biết rằng, Bùi gia nếu không phải văn nhân, thì cũng có thể làm võ tướng, lập công phong hầu!

Để cho sau này người ta không thể cười sau lưng họ, mà khi gặp họ cũng phải cúi gập người!

“Ta với Lý gia gia của ngươi đã thương lượng qua, giờ có hai con đường để ngươi lựa chọn, một chính là gia nhập cấm vệ quân, hai là ra biên quan lập nghiệp. Khác biệt giữa hai con đường này ta cũng không cần nói nhiều, chắc chắn ngươi cũng hiểu được, ngươi về suy nghĩ kỹ càng thêm một chút, khi nào có câu trả lời thì đến nói ta biết.”

Đến cùng vẫn là đứa cháu trai của mình, là người nối dõi duy nhất của Bùi gia, mặc dù Bùi lão gia cũng hy vọng hắn có thể kiến công lập nghiệp, không thua bậc cha anh đi trước, nhưng con đường hắn chọn lại quá gian nan khổ sở, nguy hiểm tầng tầng.

Nhất tướng công thành vạn cốt khô từ xưa đến nay, võ tướng có thể lưu danh sử sách ai nào không phải là người từ trong đống xương khô đó mà bò ra. Nếu có thể lựa chọn, Bùi lão tử tất nhiên không muốn cháu trai ông lấy thân mạo hiểm như thế

*Mỗi một ông tướng khi thành công đều phải trả giá bằng cả vạn bộ xương binh lính chết khô. Trích trong bài thơ Kỷ Hợi tuế

Xem thêm: http://www.thivien.net/Tào-Tùng/Kỷ-Hợi-tuế-Hy-Tông-Quảng-Minh-niên-kỳ-1/poem-a9MZ_-mAYty4jQ-iZ2KnDQ

Lúc này, Bùi Hạo ngược lại không giống như trước cà lơ phất phơ, hắn là đang hết sức nghiêm túc suy nghĩ, cân nhắc kỹ càng, hắn giờ đã có người hắn yêu nhất, mà người đó cũng lại yêu hắn, hắn cũng biết hai con đường này mặc dù đều rất không tốt, nhưng chí hướng từ nhỏ của hắn là được cưỡi ngựa ra trận, bảo vệ quốc gia, hắn không chỉ một lần nghĩ đến sự thô bạo đơn giản nhưng hết sức thỏa dạ này.

Con đường này mặc dù nhiều chông gai, ai cũng không thể bảo đảm hắn nhất định có thể lập ra chiến công lừng lẫy, lập tức phong hầu, cũng có thể mất đi tính mạng, dù sao trên chiến trường, đao kiếm vô tình, bất cứ tình huống nào cũng có thể xảy ra, hoàn toàn không do mình khống chế, bởi vì thế nên sau mỗi một trận chiến, toàn là xương trắng phơi đầy mặt đất.

Nhưng Bùi Hạo lại có ý nghĩ khác, vì có người ở nhà chờ đợi, hắn trên chiến trường càng phải cẩn thận, càng thêm ý chí muốn sống trở về.

hắn sẽ không để phụ mẫu mất con, sẽ không để gia gia nãi nãi lúc tuổi già mà người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, càng không để tiểu cô nương nhà hắn lúc tuổi còn trẻ mất người để dựa vào!

“Gia gia, ngài còn nhớ rõ lúc cháu tám tuổi khi ấy, cháu đã đọc cho ngài nghe bài “Nam Nhi Hành” không?

Nam nhi ai mà chẳng thô bạo.

Chuyện và người không hề giống nhau.

Nam nhi khi giết người, giết không lưu tình.

Nghiệp thiên thu muôn thuở chém giết lập nên công.

Xưa có chàng tráng sĩ, nghĩa khí nặng hơn non.

Giết người trong nháy mắt, nhẹ tựa như lông hồng.

Cũng có kẻ ác bá, ưa giết người như ma, muốn chinh phục thiên hạ, vung đao tuốt gươm ra.

Giờ mò trăng đáy nước, người thế tìm đâu ra.

Vua khuông thuận, tráng sĩ vong, nhân nghĩa Thần Châu chỉ để không.

Man di gây loạn Trung Nguyên đó, sĩ tử chạy loạn dân khóc ròng.

Ta muốn học người xưa chấn hưng hùng - Bá khí.

Thanh danh như bọt nước, sá chi người đời chê.

Tay cầm thanh kiếm sắc, giận dữ thì giết người.

Xẻo thịt đùi nhắm rượu, cười nói quỷ thần khinh.

Ngàn dặm tìm giết địch, nguyện cả đời hy sinh.

Nguyên Chử - Điền Quang ấy cũng có chút giao tình.

Người về tây phương ấy, người hối hận không thôi.

Hồn say trong giấc ngủ, chiến ý bay phấp phới.

Cửa tây chào từ biệt, mẹ đau buồn tiễn con.

Lòng quyết ghi sử sách, nam nhi chí không về.

Đánh giết trong trời đất, thảm khốc loại âm cung.

Ba thước giết một người, lòng muốn tay không dừng.

Máu chảy dài ngàn dặm, thây chất cao ngất trời.

Tráng sĩ xong trận chiến, gối xác giặc ngủ vùi.

Trong mộng còn giết địch, miệng vẫn đang mỉm cười.

Nữ nhi xin đừng hỏi, nam nhân sao tàn bạo?

Nhân nghĩa muôn thuở chỉ hại người, đạo lý xưa nay đều giả dối.

Vua không thuận, hổ báo săn mồi lấy uy danh, nai tơ yếu đuối ai thương cảm.

Thế gian vẫn mạnh được hiếp yếu, không có lý cũng chẳng có công bằng.

Vua thôi chấp vấn, nam nhi phải tự biết hành động.

Đã ra tay là phải quyết lòng.

Sự nghiệp và nhân từ chẳng thế ở chung.

Nam nhi nơi chinh chiến, gan hùm mặt dữ tựa sói lang.

Hãy sống trong chinh chiến, đừng để đời cười lòng nữ nhân.

Xưa nay nợ nước thân không tiếc, lôi xác quân thù miệng cười vang.

Cả trăm trận chiến cùng quân địch, khắp nơi chốn đều là mộ xanh.

Nam nhi nào có khiếp sợ, hát mãi khúc quân hành. Giết một là tội, giết vạn là hùng.

Giết trăm vạn là anh hùng trong anh hùng.

anh hùng trong anh hùng, nhưng ý nghĩa không chung.

Nhìn lại những người danh nhân nghĩa, có được coi là anh hùng.

Chẳng thích tiếng thơm yêu tiếng ác, giết người trăm vạn chẳng lưu tâm.

Nên dạy muôn người nuôi mầm hận, chớ xui nhân gian chửi anh hùng.

Phóng mắt thế giới ngàn năm trước, có anh hùng nào không giết người không?

một khắc cháu cũng không quên.”

*Nam Nhi Hành: còn có tên khác là Sát Nhân Ca, được Cửu Thánh sáng tác vào năm 1995-1996, tại trường Đại Học Sơn Đô. Bài dịch được trích nguồn từ http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=65040.

Nghe Bùi Hạo nói thế, Bùi lão gia còn gì không rõ. Cháu trai này của lão, từ nhỏ đang không thích đọc sách, lại càng không thể học thuộc lòng gì cả, thế nhưng, hết lần này đến lần khác, bài thơ dài như vậy, nhiều năm như thế mà hắn lại không quên.

Nhớ ngày đó lão cũng bị Bùi Hạo làm cho cảm thấy không còn biện pháp nào khác. Lúc lão lên lớp dạy cho hắn, hắn ấy thế mà lại có thể ngủ đến không biết trời trăng mây nước gì, lão vì thế mà rất tức giận, liền thuận tay ném quyển Trị Thế Luân qua chỗ hắn, đánh thức Bùi Hạo đang ngồi ngủ mê mệt kia.

Tiểu Bùi Hạo quả thực đang ngủ ngon lành. Mỗi ngày, lúc mà lão gia tử nhà hắn lên lớp, hắn thật sự gục lên gục xuống ngủ gật, hắn phải nắm chật thời gian ngủ một chút lấy sức, thế mới có thể đi theo sư phụ học võ công thêm một canh giờ.

Khi bị vật lạ đánh cho tỉnh ngủ, Bùi Hạo không hiểu nhìn gia gia nhà hắn, thế là xong rồi sao? Hôm nay hình như buổi học kết thúc có hơi sớm nha…

Tiểu Bùi Hạo vẫn còn mơ mơ màng màng, một bên còn nhìn gương mặt đen thui của lão gia gia nhà hắn, người mà đã phá hư mộng đẹp của hắn, tươi cười nói, “Gia gia, sách của ông nè!”

Nhìn kia xem, vẻ mặt hắn trông vô cùng vô tội! Hơn nữa, với bộ dạng đứa bé trai nho nhỏ môi hồng trăng rắng, Bùi lão gia còn biết phải làm gì hơn, chỉ có thể nhịn và nhịn, không thể nào phát tiết.

Giờ có thể làm sao? Đánh thì lão không đánh được, lão là càng ngày càng hồ đồ rồi. Lão chính là tú tài gặp nhà binh, nói lý thế nào cũng đều vô dụng.

Bùi lão gia ai oán không thôi, cầm lấy quyển sách lão yêu thích, âm thầm nghĩ, “Xong xong xong rồi, đường này lại không thể thực hiện…”

Khi Bùi lão gia cất quyển sách lên kệ, lão vô tình phát hiện được một tập thơ. Tập thơ này nói rõ ràng tình cảnh ở chiến trường, cùng với suy nghĩ cảm nhận của các võ tướng khi ấy. Mang nỗi lòng không sợ thất bại, Bùi lão gia liền kêu Bùi Hạo lại gần.

Trong một khắc nhìn thấy tập thơ kia, cặp mắt đang ngái ngủ của tôn tử nhà lão liền phát sáng, tiểu Bùi Hạo cũng từ lúc đó mà không thể vãn hồi, luyện võ càng thêm chăm chỉ, ngay đến sách vở khiến hắn nhức đầu, vì để hiểu rõ binh thư mà cũng cố gắng học.

Mà “Nam Nhi Hành” là một trong những bài thơ trong tập thơ ấy. Đến nay, Bùi lão gia còn nhớ rất rõ ràng, lúc mà lão giảng giải bài thơ này, con ngươi đen như bồ đào của cháu trai nhà lão liền quay vòng vòng, lóe lên ánh hào quang sáng chói…