Edit: Usagi

Trong lúc ba tỷ muội Tô Nhược U đùa giỡn, thời gian liền trôi qua nhanh chóng.

Chỉ chốc lát sau, Chanh Tâm liền đến đây nói một câu, “Tiểu thư, vừa rồi Lưu bà tử đến thông báo, bảo là Đại Bạch đã tỉnh, tinh thần hình như rất tốt, không biết bây giờ có nên đem nó sang đây?”

Hồi xưa trong Thủy Tâm Viên, Đại Bạch muốn đi chỗ nào thì liền đi chỗ đó, chỉ là bây giờ thân thể đang ốm nhẹ, phải cần nghỉ ngơi. Từ khi Đại Bạch bị hôn mê, những người trong Thủy Tâm Viện đều coi nó như là một nửa chủ tử để chăm sóc. Tô Nhược Nhị cũng một tấc không rời, bởi vậy khi tinh thần nó khá hơn một chút, bọn họ liền vội vàng đến đây thông báo cho nàng biết.

Vốn lo lắng, bây giờ nghe người đến báo, Tô Nhược Nhị vội vàng chạy qua, cũng không sợ bị hai tỷ tỷ cười chê nàng nói một đằng, làm một nẻo.

Trước kia, Đại Bạch được an bài cho ở góc tây nam của Thủy Tâm Viện, nhưng Tô Nhược Nhị thật sự không bỏ được nó, hơn nữa hình như Đại Bạch không cảm thấy hứng thú với ổ chó mà người ta tỉ mỉ chuẩn bị cho mình, nên liền để nó trong khuê phòng của Tô Nhược Nhị.

Nhưng sau khi Đại Bạch bị bệnh, để cho tiện chăm sóc, cũng do một chút nguyên nhân khác, tất nhiên Tô Nhược Nhị không thể để hắn trong phòng mình nữa, liền cho người làm thu dọn một phòng ở phía tây, cho hắn qua đó ở.

Khi Tô Nhược U và Tô Nhược Tuyết đuổi tới, chỉ nghe tiếng nói chuyện của tiểu muội trong phòng.

“Ngươi tỉnh rồi…”

“Ngươi không sao chứ?”

“Ngươi đã ngủ hết cả một ngày.”

Nếu như không biết Đại Bạch chỉ là một con cún con, nghe thấy những lời này, chắc mọi người sẽ tưởng tiểu muội đang nói chuyện với ai đó. Tô Nhược U cười lắc đầu, điều này có sao đâu? Chính nhận thức của mình cũng bị người khác ảnh hưởng, mà ảnh hưởng này cũng rất lớn…

Tô Nhược U không chú ý phản ứng của Tô Nhược Tuyết bên cạnh, nhưng Tô Nhược Tuyết hiểu rõ, tiểu muội đã biết sự thật…

Trong lòng hai người có hai suy nghĩ khác nhau, nhưng đều không thể hiện trên gương mặt, lạnh nhạt đi vào.

Vào đến nơi, Tô Nhược U liền chứng kiến cảnh Đại Bạch ngồi trên sạp nhỏ, cùng Tô Nhược Nhị bốn mắt nhìn nhau.

Tô Nhược U mặt không biến sắc, nhìn ngó quan sát căn phòng này một lượt. Căn phòng này không lớn, nhưng bên trong lại có sạp nhỏ, trên đó lại có chăn nệm, rõ ràng là thứ dành cho người ngủ, bên cạnh đặt một tủ sách, trên bàn đều có đầy đủ giấy viết và nghiên mực.

Nếu không phải biết trước đây là một “ổ chó”, thì nàng thật sự rất hoài nghi, nơi này chắc hẳn là một phòng cho người ở, mà người đó lại biết văn viết chữ.

Tô Nhược U âm thầm khuyên mình đừng nên suy nghĩ nhiều, có lẽ đây là ý tưởng của tiểu muội, nàng xưa nay chú trọng phương diện này, mà lại rất quan tâm Đại Bạch, nhất định sẽ chuẩn bị một ổ chó không bình thường cho nó, chuyện này xảy ra trên người nàng thì cũng đâu có gì kỳ quái.

Nhưng ngẫm lại, trực giác nói cho Tô Nhược U biết, đây không chỉ đơn giản thế này, chuyện này có điểm bất thường…

Tô Nhược U đưa mắt nhìn Tô Nhược Tuyết bên cạnh, muốn xem thử thái độ của nàng như thế nào.

Lại phát hiện Tô Nhược Tuyết thần thái tự nhiên, không có chút hoài nghi nào, lại tỏ ra hiểu rõ, Tô Nhược U âm thầm xem xét lại chính mình, chả lẽ nàng suy nghĩ nhiều?

“Đại tỷ, Nhị tỷ, hai tỷ cũng tới…”

Lúc này, Tô Nhược Nhị ngược lại cảm thấy có chút giật mình, nàng không ngừng nói với chính mình, tỉnh táo lại, tỉnh táo lại, dù sao Đại tỷ, Nhị tỷ đều không biết nó là hắn, không có gì để nàng chột dạ cả, hiện tại cũng chỉ là Đại Bạch thôi, không có gì không bình thường hết…

Tô Nhược U cùng Tô Nhược Tuyết đi về phía trước, gấp rút nhìn Đại Bạch.

không để ý đến cảm giác quái dị khi bị một con cún con nhìn chằm chằm mình, Tô Nhược U cẩn thận quan sát Đại Bạch, “Đại Bạch hôm nay nhìn tinh thần có vẻ rất tốt, bây giờ nghĩ lại, đại phu nói không sai, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều một chút, là sẽ khỏe lại ngay. Nhị Nhi, muội cũng không cần lo lắng quá mức.”

“Đại tỷ, muội không có lo lắng…”

Liếc Đại Bạch một cái, Tô Nhược Nhị lên tiếng phủ nhận.

“Được rồi, biết là muội không quan tâm, không để ý, đều chỉ có hai chúng ta quan tâm, để ý Đại Bạch thôi được chưa.”

“Đại tỷ!”

Nhìn thấy gương mặt Tô Nhược Nhị đỏ bừng, nàng cũng không đành lòng để tiểu muội mất mặt trước người khác, nên liền phải giúp tiểu muội một tay. Haizz, Đại tỷ không biết chuyện nên có thể đùa giỡn, đáng thương cho nàng, cho dù biết rõ sự thật, cũng không thể bắt lấy cơ hội này mà trêu chọc tiểu muội a.

“Đại Bạch mới vừa tỉnh, không thể bị quấy rầy, chúng ta không cần ở đây náo loạn, để cho Đại Bạch nghỉ ngơi đi.”

Biết rõ giới hạn của Tô Nhược Nhị, Tô Nhược U cũng không chọc nữa, mỉm cười tiếp lời của Tô Nhược Tuyết, “Đúng rồi, chúng ta không thể ảnh hưởng Đại Bạch nghỉ ngơi, nên đi thôi.”

nói rồi hai người cũng rời đi, để lại muội muội nhà mình trong đó.

Lúc này Tô Nhược Tuyết không hiểu sao lại có cảm giác nhà có con gái lớn sắp gả, nhưng mà, tỷ phu cùng muội phu tương lai đều là người yêu thương thê tử, tỷ tỷ cùng muội muội có thể đạt được hạnh phúc, không phải là việc tốt nhất sao?

Dùng bữa tối xong, Tô Nhược U cùng Tô Nhược Tuyết cũng không rời khỏi Thủy Tâm Viện.

Ngày hôm nay Thủy Tâm Viện đặc biệt náo nhiệt. Sau khi bọn nô tỳ hầu hạ ba vị tiểu thư lên giường, liền rời đi, không quấy rầy các tiểu thư nghỉ ngơi.

Mà bên trong màn lụa hồng phấn, Tô Nhược Nhị liền nằm chính giữa, thấy hai bên là Đại tỷ và Nhị tỷ của mình, không khỏi vui cười ra tiếng, “thật tốt quá, chúng ta có thể ngủ cùng một chỗ.”

“Mới như vậy mà đã cao hứng, coi muội vui mừng kìa…”

Tô Nhược U nghiêng đầu nhìn tiểu muội nhà mình đang vui vẻ, làm cho nàng cũng cảm thấy vui lây.

“Đó là đương nhiên, có hai đại mỹ nhân bồi muội ngủ, muội thiệt là hưng phấn đến mức không ngủ được.”

Tô Nhược Nhị nhướng mày, một bộ dạng vui vẻ đắc ý làm cho nàng càng thêm đẹp hơn.

“Muội đó, thiệt không đứng đắn, xem sau này ai dám cưới muội chứ.”

Ba tỷ muội ngủ cùng một chỗ, dường như trở lại trước đây, Tô Nhược Tuyết vô cùng vui sướng, liền không khỏi trêu chọc tiểu muội đang vểnh cái đuôi nhỏ lên trời.

“không cưới càng tốt, muội liền dựa vào Nhược Tuyết ca ca của muội.”

nói xong Tô Nhược Nhị xoay người ôm chặt Tô Nhược Tuyết, “Người ta thích Nhược Tuyết ca ca nhất!”

Xem tiểu muội như đỉa quấn quanh người mình, Tô Nhược Tuyết giật giật, thoát khỏi tiểu muội nhà mình, bỏ mặc nàng phía sau.

“Nhược Tuyết ca ca không thể bỏ rơi người ta. Nhược Tuyết ca ca tướng mạo có thể so với Phan An, võ công lại cao cường, người ta cả cuộc đời chỉ thừa nhận mỗi mình huynh thôi.”

Nha đầu này càng điễn càng nghiện.

“Muội không nên ép tỷ xuất ra tuyệt chiêu.”

Tô Nhược Tuyết lạnh lùng uy hiếp. Đối phó với Tô Nhược Nhị, từ nhỏ đến giờ, chiêu này lần nào cũng trúng.

“Đại tỷ, tỷ xem Nhị tỷ kìa, nói không lại người ta liền chơi xấu, như thế sao được, tỷ mau chóng quản lý tỷ ấy đi.”

Nàng từ nhỏ chỉ sợ ngứa, vừa đụng đến liền cười không ngừng được, đó quả thực là điểm yếu của nàng, tục ngữ nói đúng, đạo cao một thước, ma cao một trượng, biết không tránh khỏi, nên Tô Nhược Nhị vội vàng cầu cứu Tô Nhược U bên cạnh.

Tô Nhược Tuyết âm thầm thở dài, tiểu muội, muội không thể trách tỷ, đều do muội ép tỷ ra tay.

“không phải muội thích Đại Bạch sao, gặp chuyện gì cũng một tấc không rời. Nếu Đại Bạch là nam nhân, tỷ nghĩ, chắc muội đã sớm chạy trốn cùng hắn.”

Nghe Nhị tỷ nói, trong lòng Tô Nhươc Nhị rơi lộp bộp một cái, Nhị tỷ chắc không phải đã biết chuyện gì rồi?

Nàng cẩn thận nhìn sang, chỉ thấy mắt Nhị tỷ có vẻ thản nhiên, rất là rõ ràng, cũng không có ám chỉ gì, trên miệng nở nụ cười tươi, tràn đầy ý chọc ghẹo.

Tâm tư Tô Nhược Nhị liền buông xuống, còn tốt, chưa bị phát hiện.

Lúc này nàng mới mở miệng cãi lại, “Ai thích Đại Bạch, tỷ đừng có nói bậy…”

“Đại Bạch thân thể cao lớn, trông rất khỏe mạnh, toàn thân trắng tuyết, khí chất cao quý, còn nghe hiểu tiếng người, muội không thích đúng không? Nếu muội không thích, mai tỷ liền kêu người qua đem Đại Bạch về chỗ tỷ, tỷ rất thích đó nha…”

Tiểu muội chính là vịt chết mà còn cứng mỏ, chẳng lẽ muội ấy không biết bộ dáng giấu đầu ló đuôi này lại càng làm cho người ta nghi ngờ sao? Ai, ngươi đừng ngăn cản, trêu chọc tiểu nha đầu này rất thú vị a!

“Nhị tỷ, tỷ học cái xấu…”

Tô Nhược Nhị không đồng ý, bùi ngùi nói.

Đây là quy luật gì a, như thế nào mà Nhị tỷ như thiên tiên của nàng bây giờ phúc hắc như thế, cái tốt không học, lại học thói xấu của người khác, thế này là không tốt, rất không tốt!

Nhìn tiểu muội bắt chước người ta gật gù cảm thán, Tô Nhược Tuyết cùng Tô Nhược U nhịn không được bật cười, đúng là kẻ dở hơi!

Theo ánh nến, Tô Nhược Tuyết nằm nghiêng, ngắm nhìn đại tỷ cùng tiểu muội đang vui vẻ cười nói, liền cảm thấy nội tâm nàng tràn đầy rung động.

Ông trời có thể để nàng sống lại thiệt là tốt!

“Hai người về sau nhất định sẽ hạnh phúc, tiểu muội sẽ có một lang quân tốt, Đại tỷ cũng có một vị hôn phu tốt, bọn họ sẽ yêu hai người, thương tiếc hai người, bảo vệ hai người cả đời bình an!”

Tô Nhược Tuyết làm cho hai người đều đỏ mặt, nhắc đến đề tài phu quân tương lai trước mặt nữ nhi, đều làm họ vừa e thẹn, lo sợ, lại khao khát, nếu như là lời người kia nói ra, các nàng cũng sẽ mong chờ, trong lòng hai người không khỏi nghĩ đến nó.

Tô Nhược U dù sao cũng muốn tỏ ra vẻ chững chạc một chút, làm như sơ ý xấu hổ, cũng hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Tô Nhược Tuyết, muội ấy chỉ nói về nàng cùng tiểu muội, đơn độc không nhắc đến chính mình.

Từ năm trước sau khi tỉnh lại, Nhị muội liền không giống bình thường. Thỉnh thoảng trên gương mặt nàng, lại xuất hiện ánh mắt như đã nhìn rõ thế gian, cảm giác tang thương ấy không ít lần làm cho Tô Nhược U lo sợ, muội muội của nàng rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?

“không chỉ có mình tỷ và tiểu muội, còn có Tuyết Nhi nữa, cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc thuộc về mình!”

“Đúng, ba người chúng ta đều phải hạnh phúc, thiếu một người cũng không được.”

Tô Nhược Nhị phụ họa nói. Mới đầu nàng cũng không cảm thấy gì kỳ quái, nhưng nghĩ kỹ lại lời của Nhị tỷ, nàng liền khẩn trương.

Đừng tưởng rằng nàng không biết gì, dám khi dễ Nhị tỷ nàng, nàng nhất định sẽ không để hắn sống tốt, cho dù đó là biểu ca và mợ cũng không được!

Hừ! Cũ không đi, mới sao tới, Nhị tỷ nhà nàng có dáng vẻ khuynh thành, phong thái tuyệt trần, khí chất cao quý, võ công lại cao cường, quả thực chính là nữ nhân mạnh mẽ, nàng còn không tin người trong kinh thành đều mù mắt cả, không thấy được điều tốt!

Đến lúc đó, nàng nhất định sẽ đem tất cả những người tốt đến trước mặt tỷ tỷ, để Nhị tỷ nàng chọn ra người tốt nhất, làm cho bọn họ tức chết.

Nhìn thấy đại tỷ cùng muội muội đều nghĩ cho mình, hai cặp mắt to trong veo như nước, ngập tràn đầy quan tâm cùng lo lắng, thế còn gì chưa đủ? Có thể sống thêm một đời, có thể một lần nữa cùng các nàng làm tỷ muội, ta liền cảm thấy thoải mãn, những thứ khác, ta đều không để tâm…

Nhưng để cho các nàng khỏi lo lắng, Tô Nhược Tuyết nhịn xuống nước mắt sắp rơi, ôn nhu nói, “Đó là tất nhiên, chúng ta khẳng định sẽ hạnh phúc, bằng không, ông trời cũng không nhịn được!”

Nếu không vì thế, làm sao để nàng sống lại…