Edit: meowluoi.

Tứ Bình Cư, Bùi lão phu nhân thường bảo người dọng dẹp, không có gì không thỏa đáng, Phương thị từ Tri Châu mang rương hành lý về được người ta sắp xếp ngăn nắp, Phương thị vội vàng xua tay, chỉ để lại ma ma hồi môn Hoàng thị ở bên người.

“Hoàng ma ma, ngươi nói xem lão phu nhân quá đáng hay không quá đáng! Năm đó bà không hài lòng ta, xem thường ta, nếu không phải lão gia…”

nói đến đây, trong mắt Phương thị có giọt lệ rơi, đây là đau đớn cả đời của nàng, kiếp này nàng không quên được khuất nhục năm đó.

Kỳ thật, Phương thị này là thứ nữ con đường ca của Bùi lão phu nhân, năm đó phụ mẫu Phương thị cũng coi như là thanh mai trúc mã, thuở nhỏ cha Phương thị đã được hứa hôn, có thể tình cảm hai người đã sâu sắc, mẹ Phương thị tình nguyện làm thiếp, bởi vì áy náy, cha Phương thị sủng ái Phương thị giống như là đích nữ.

Nhưng dù sao thứ xuất cũng chỉ là thứ xuất, nhất là Phương gia mấy đời thi thư, lại càng chú trọng lễ giáo, thông lệ sinh hoạt ngày thường không ít, tuổi ngày càng cao Phương thị cũng dần ý thức được mình bất đồng.

Hơn nữa mẹ vì năm đó khăng khăng muốn gả cho cha, cùng nhà mẹ đẻ mất liên lạc, còn cùng người khác hưởng nam nhân của mình, dần dần, cả ngày buồn bực không vui.

không có mẫu thân dẫn đường, tính tình Phương thị cũng dần dần sai lệch.

Phương thị dần dần trở nên nhạy cảm đa nghi, đa sầu đa cảm diện mạo vừa thấy đã thương, cũng có chút quyến rũ mê người, nếu không làm sao quyến rũ được Bùi phụ mê quyết tâm cưới nàng vào cửa.

Nhưng đối với Lão phu nhân mà nói, Phương thị không đạt tiêu chuẩn được chọn. Mặc dù Bùi lão phu nhân đầy bụng thi thư, nhưng tính tình từ trước đến nay rất kiên cường, bà không thể nhìn Phương thị động một tí là tổn thương, giống như toàn bộ thế giới đều có lỗi với nàng ta.

Hết lần này đến lần khác Bùi phụ cứ chọn trúng Phương thị, Bùi lão phu nhân nói gì cũng không có tác dụng, dù sao cũng là cốt nhục của mình, sau khi Bùi lão gia hòa giải, Bùi lão phu nhân cũng chấp nhận hôn sự này.

“hiện tại, nó còn vọng tưởng an bài hôn sự của nhi tử! Ta tuyệt đối không cho nó thực hiện được!”

Nhìn Phương thị che mặt đôi mắt đẫm lệ mông lung, tâm Hoàng thị tất nhiên là đau lòng nói không nên lời.

“Tiểu thư, đừng sợ, ma ma ở đây bồi ngài, hôn sự của đại công tử chỉ cần lão gia không gật đầu, ai nói đều không có tác dụng, lão gia chắc chắn là đứng về phía ngài.”

Vừa nhắc tới phu quân của mình, hai mắt Phương thị tỏa sáng, “Đúng vậy! Còn lão gia, chỉ cần lão gia không gật đầu, hôn sự này sẽ không thành!”

“Đúng vậy, cô gia thương ngài như vậy, nhất định sẽ biết nỗi khổ tâm của ngài.” Hoàng thị phụ họa nói.

Mấy năm nay ở bên cạnh tiểu thư, nàng nhìn thấy rất rõ ràng, cô gia đối với tiểu thư rất tốt, chắc chắn sẽ không đối nghịch với tâm ý của tiểu thư.

“không tồi, còn có lão gia, lần này chúng ta vội vàng chạy tới, không biết lão gia cũng đau khổ…”

Nhắc tới việc này, Phương thị cũng hơi tự trách, bởi vì hôn sự của nhi tử, nàng đứng ngồi không yên, bỏ lão gia một mình đuổi đến, nhiều năm qua, bọn họ tách ra không nhiều, bây giờ đã hơn mười ngày bọn họ không gặp…

“Lúc này có khả năng cô gia cũng đã lên đường, tiểu thư không cần lo lắng, cô gia ít người, lên đường chắc chắn đi nhanh hơn chúng ta, nhanh thì ba đến năm ngày, chậm thì sáu bảy ngày, cũng sắp đến rồi.”

Nhìn ra Phương thị bận tâm, Hoàng thị vội vàng an ủi, tiểu thư nhà nàng và cô gia ân ái nhiều năm vẫn như ban đầu, nàng là hạ nhân cũng thật lòng vì tiểu thư cảm thấy may mắn.

Hai ngày sau, trong Vinh An Đường Bùi phủ, Bùi Nhàn khuyên bảo Phương thị, mang theo hai nữ nhi hướng Bùi lão phu nhân thỉnh an.

“Lưu ma ma, nãi nãi còn chưa dậy sao?”

Bùi Ninh còn nhỏ tuổi, sốt ruột, ngồi chưa đến thời gian một chén trà liền không chịu nổi.

“Ninh nhi, không được vô lễ!”

không đếm xỉa trên mặt đại tiểu thư chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Lưu ma ma mỉm cười nói, “Khởi bẩm nhị tiểu thư, lão phu nhân sắp ra rồi, làm phiền nhị tiểu thư đợi một lát.”

Bùi Ninh bị tỷ tỷ quát lớn liền ý thức được lời nói của mình không được thỏa đáng, hiện tại bị người không mạnh không yếu nói lại, biết Lưu ma ma đi theo nãi nãi nhiều năm, không nói lại được.

Phương thị ngồi một chỗ muốn ra mặt vì tiểu nữ nhi, nhưng nhìn Lưu ma ma nghiêm túc thận trọng, nghĩ tới chính mình năm đó bị Lưu ma ma nói, người Phương thị khẽ run rẩy, kìm nén không nói nên lời.

một khắc sau, Bùi lão phu nhân được nha hoàn dìu đỡ, chậm rãi đi ra.

“Ta là lão bà lớn tuổi, làm cái gì cũng đều lực bất tòng tâm, làm phiền các ngươi đợi một lát.”

Chỉ thấy ngày hôm nay Bùi lão phu nhân mặc y phục màu xanh ngọc chân đi giày hoa, trên đầu buộc dây thêu cùng màu, trên đầu là Hồng Bảo Thạch như huyết bồ câu, quả nhiên khí thế bức người.

“Nương, đây là việc chúng con nên làm, trước đây không thể ở bên ngài nên không có cách nào tận hiếu. Sau này, con dâu sẽ ở đây, đến lúc đó nương đừng trách chúng con quấy rầy ngài thanh tịnh.”

một lúc lâu sau, Phương thị nhắc nhở mọi người, thích ứng với Bùi phủ này, đây là Bùi phủ ở kinh thành, không hải là phủ Thái Thú ở Tri Châu…

Bùi Nhàn âm thầm hài lòng mẫu thân nhà mình thông suốt, nhìn xem, lời nói hay như vậy, dù ai cũng không tìm ra được lỗi sai, Bùi Nhàn ngỏ ý an ủi, chỉ số thông minh của mẫu thân nàng đã trở lại bình thường.

“Đúng vậy, đến lúc đó nãi nãi đừng chê chúng cháu phiền đó.”

Bùi Ninh chen vào đúng lúc, trong giọng nói có vài phần ngây thơ.

“Lão bà ta cũng không thấy phiền, chỉ ngóng trông các ngươi, mỗi ngày ta đều ở Vinh An Đường đợi người.”

Mặc dù biết Phương thị cố ý nịnh nọt, nhưng lời nói êm tai ai lại không thích, hơn nữa hơn hai năm không ở bên người, Bùi lão phu nhân không muốn làm Phương thị mất mặt.

“Nếu như nãi nãi không chê chúng cháu ồn ào, cháu và Ninh nhi nguyện ý ở bên nãi nãi không đi.”

Bùi Nhàn mỉm cười, nhìn Bùi lão phu nhân chân thành, vô luận xuất phát từ tình thân hay gì khác, tôn nữ vừa trở lại kinh thành gần gũi với Bùi lão phu nhân, đều rất tốt.

Hơn nữa, như cá nhân mà nói, trái lại Bùi Nhàn hơi kính nể thiếu nữ danh tiếng từng truyền xa, cho dù xuất giá, hiện tại nãi nãi làm nhất phẩm phu nhân.

“Lão bà ta ước còn không được!”

Nghe Bùi Nhàn nói, quả nhiên thể xác và tinh thần Bùi lão phu nhân thoải mái, đại tiểu thư Bùi phủ nói rất dễ nghe!

“Lần này cháu sẽ ở với nãi nãi không đi!”

Thuở nhỏ Bùi Ninh sống ở Tri Châu, cuối năm mới theo phụ mẫu hồi kinh thăm người thân, mặc dù chung đụng không nhiều, nhưng huyết mạch tương liên, trong lòng Bùi Ninh rất thân cận với Nhị lão Bùi phủ.

“Rất tốt, nãi nãi rất vui khi cháu ở lại.”

Rèn sắt khi còn nóng, Bùi lão phu nhân tiếp tục nói ra, “Hôm nay bảo Lưu ma ma dọn dẹp, hai tỷ muội các cháu đợi thêm hai ngày, Nhàn nhi và Ninh đi theo lão bà này, nãi nãi không thể để hai đứa ủy khuất.”

“Nãi nãi, nhìn ngài nói này, cháu và Ninh nhi không phải là người được nuông chiều, bảo Lưu ma ma dọn một gian phòng cho chúng cháu là được, hai tỷ muội cháu ở với nhau hai tối có thể gần gũi hơn.”

Bùi Nhàn vẫn nhã nhặn lịch sự, khiến Bùi lão phu nhân hài lòng.

nói đến chuyện có thể cùng tỷ tỷ ở chung một chỗ, Bùi Ninh vội vàng phụ họa, “Được được, cháu rất thích ngủ cùng tỷ tỷ.”

Trước đây nàng ngủ cùng tỷ tỷ, hai năm nay nàng lớn hơn, liền phân ra viện nhỏ ở một mình, có trời mới biết nàng rất hoài niệm thời gian tỷ tỷ che chở trước đây.

Từ trước đến nay tỷ tỷ rất thông minh, ở trong mắt Bùi Ninh, vì mẫu thân không quản mọi việc, tỷ tỷ Bùi Nhàn có thể nói hành động như vai trò nửa mẫu thân.

“Các cháu nói được, vậy thì cứ tạm vậy đã. Lưu ma ma, có nghe thấy hay không? một gian phòng là được, ngày hôm nay hơi vội, mua thêm chút đồ, ngày mai phải dọn xong, đêm mai phải có phòng cho hai vị tiểu thư Bùi phủ.”

Chỉ thấy Lưu ma ma đứng bên phải Bùi lão phu nhân, cúi đầu, kính cẩn nói, “Dạ, lão nô đảm bảo ngày mai sẽ có phòng cho hai vị tiểu thư.”

nói xong, liền chuyển hướng đại nha hoàn bên cạnh Bùi Nhàn và Bùi Ninh, “Nhưng mà tí nữ chỉ sợ phải làm phiền hai nha đầu Minh Hương và Minh Tú một lúc.”

Hai nha hoàn bị điểm tên vội vàng cúi người, “Minh Hương/ Minh Tú không dám, có việc gì Lưu ma ma cứ việc phân phó.”

Bùi Nhàn nhìn Lưu ma ma bên cạnh nãi nãi, không khỏi thầm than, phen này hành động phải cẩn thận.

“Nương, hiện tại phu quân sẽ được điều trở lại kinh thành, những năm gần đây Nhàn nhi và Ninh nhi đều ở Tri Châu, bây giờ trở về, cũng sắp đến trung thu, con thấy có nên cử hành phong yến gì đó không, cũng làm cho hai đứa biết người ở kinh thành, sau này qua lại dễ dàng hơn.”

Phương thị không nói tiếp, đề tài vừa mới nói làm Phương thị khẩn trương.

Bùi phu nhân nhìn hai tôn nữ như hoa như ngọc nhà mình, tướng mạo Bùi Nhàn giống Phương thị, mặt trái xoan nhỏ, mi mắt hơi khép, ngũ quan khéo léo, dáng người mềm mại, bộ dáng yêu kiều giống như bệnh, nhưng cũng may ánh mắt trong sáng, giơ tay nhấc chân đều cẩn thận.

Bùi Ninh nhỏ hơn, ngũ quan cũng dần dần hiện rõ, mắt to tròn như bồ đào rất giống đại tôn tử nhà mình, động lòng người, khó trách Bùi Hạo đối với Phương thị và Bùi Nhàn không có cảm giác, ngược lại hơi thích tiểu muội này.

Hai tôn nữ tướng mạo xuất chúng, khí chất mỗi người mỗi vẻ, hơn nữa tiểu thư Bùi gia trời sinh đã được người ta hâm mộ.

“Đó là đương nhiên, chúng ta không chỉ làm phong yến, mà còn phải làm rất náo nhiệt, mời toàn bộ quý nữ kinh thành đến, đón gió tẩy trần cho Nhàn nhi và Ninh nhi. Các ngươi không cần lo lắng, ta sẽ cho người đi xử lý.”

Phương thị biết rõ, mặc dù lúc trước nàng là thái thú phu nhân ở Sài Châu, nhưng đến kinh thành nước sâu như biển này, phu quân nhà mình sẽ nhậm chức Thượng thư lệnh, nếu như nàng lo liệu phong yến này, tất nhiên là không thể thiếu bà bà nhà mình, hiệu quả và quy mô không cần nói cũng biết, cho nên lúc đại nhi nữ chỉ điểm, nàng mới thỉnh cầu Bùi lão phu nhân.

Bùi lão phu nhân đáp ứng, Phương thị rất cao hứng, nhưng suy nghĩ một lát, lại do dự, cuối cùng nói ra miệng.

“Nương, phong yến lần này, cô nương Tô gia cũng mời…”

Sợ Bùi lão phu nhân không thích, Phương thị vội vàng giải thích.

“Con chưa nhìn thấy, còn muốn thừa dịp lần này, con và hai nha đầu Nhàn nhi, Ninh nhi gặp người.”

Sao Bùi lão phu nhân không biết trong lòng Phương thị nghĩ gì, nhưng bà vốn cũng có ý định an bài hai người gặp mặt, U nhi người gặp người thích, nói không chừng bỗng nhiên cảm hóa Phương thị thì sao, mặc dù bà cũng biết hy vọng mong manh, nhưng so với Phương thị tự mình đi gặp, không bằng gặp trước mặt bà, nếu như có gì đó bà cũng có thể giúp.

“Được, ta sẽ sai người đưa thiếp mời cho Tô gia.”

nói xong, Bùi lão phu nhân mỉm cười với Bùi Nhàn và Bùi Ninh, “Tính tình đại tẩu tương lai của các cháu rất tốt, đến lúc đó Nhàn nhi và Ninh nhi cần phải gần gũi nàng hơn nhé.”

Nghe ra ý tứ trong lời nói của Bùi lão phu nhân, Bùi Nhàn mỉm cười đáp ứng, tiếng “Đại tẩu” tương lai có thể rơi trên đầu ai, còn chưa biết đâu…