Edit: meowluoi.

Mùng hai tháng tám, trời vừa tờ mờ sáng, Tô Nhược U đã dậy.

Biết rõ hôm nay tiểu thư muốn ra cửa làm khách, Thanh Nhạn và Thanh Loan cũng dậy sớm hơn.

Buổi sáng hôm qua, tam tiểu thư đưa y phục hoa Hải Đường và giày cùng màu sang, hiếm khi tiểu thư không phản đối, Thanh Loan vui vẻ mặc cho Tô Nhược U, vội vàng búi tóc cho tiểu thư nhà mình, cài châm châu hoa lan xanh tam tiểu thư đã chuẩn bị từ trước, trên tai đeo khuyên tai hồng phỉ.

Ăn mặc long trọng như vậy, càng tăng thêm vẻ đoan trang cho Tô Nhược U, còn tăng thêm vài phần nhã nhặn lịch sự.

Thanh Loan nhìn trái nhìn phải vẫn cảm thấy thiếu gì đó, do dự một lát, cảm giác hôm nay tiểu thư dường như rất dễ nói chuyện, trong lòng Thanh Loan im lặng nỗ lực, ừm, vì “Tác phẩm” hoàn mỹ, làm!

Thanh Loan kìm nén tiếng tim đập nhanh, giống như bình thường lấy hộp trang điểm tam tiểu thư đưa tới, lấy son thoa lên môi, lại lấy ra phấn cùng màu son, thoa lên hai má Tô Nhược U.

Trau chuốt thêm, lại phối hợp mắt đào hoa của tiểu thư nhà mình, quả nhiên rất đẹp!

Thanh Loan hài lòng với “Tác phẩm” của mình, nhìn một lát, ngày thường tiểu thư cố gắng làm mình trong trắng thuần khiết, có đôi khi, nàng quả thật hoài nghi có phải tiểu thư bất mãn với tướng mạo của mình không, cho nên không cho các nàng trang điểm cho mình.

Bằng không, các tiểu thư nhà khác ước gì được ăn mặc trang điểm xinh đẹp, trẻ tuổi không gì sánh được, mà tiểu thư nhà mình lúc nào cũng là khuôn mặt không trang điểm thế? Mặc dù làn da tiểu thư nhà mình rất đẹp, trang điểm vào sẽ càng động lòng người, làm tiểu thư nổi bật như ngọc, sáng long lanh, nhưng trong lòng Thanh Loan lại cảm thấy, tiểu thư nhà mình như hoa, ăn mặc càng thêm tươi sáng, càng thêm sáng ngời động lòng người?

Nhìn một chút, hiện tại tiểu thư thiếu vài phần im lặng, giống như hoa đào nở rộ tháng ba, nhiều thêm vài phần khói lửa, càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Thanh Loan không khỏi cảm thán, quả nhiên, chỉ có tiểu thư xinh đẹp nhà nàng mới có thể làm nàng sáng tạo thứ nàng muốn!

Quả thực rất có cảm giác thành tựu!

Tô Nhược U mở hai mắt ra, đem sự chú ý chuyển hướng về mình trong gương, Thanh Loan cảm thấy tâm mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tiểu thư, ngàn vạn lần không cần…

Lúc khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Loan bắt đầu vặn vẹo, lúc chuẩn bị buông tha, ánh mắt Tô Nhược U nhìn qua gương đối mặt với ánh mắt Thanh Loan, khó có được Tô Nhược U đem ánh mắt dời đi, cái miệng nhỏ khẽ mở, cuối cùng lại không nói gì.

Hiểu tiểu thư nhà mình cam chịu, Thanh Loan rất vui, “Tiểu thư, xong rồi ạ.”

Tô Nhược U gật đầu một cái, đứng dậy đi tới tiền viện.

Nàng cũng không biết một khắc kia mình bị làm sao, vậy mà đồng ý Thanh Loan tùy ý làm bậy, nhưng mà, yến hội ngày hôm nay nàng đến hơi bất đồng…

Khi Tô Nhược U đi đến tiền viện, Tô phụ đã ngồi đợi.

“Phụ thân.”

Kể từ khi ba tỷ muội ở thôn trang bị giết hại, trong khoảng thời gian này Tô phụ rất bận rộn, mặc dù thời gian Tô phụ ở Tô trạch ít, nhưng đối với ba nữ nhi quan tâm không thiếu, chỉ cần chuyện liên quan đến ba tỷ muội các nàng, đều sẽ có người hướng Tô phụ bẩm báo.

Nghe nói lần này hai vị tiểu thư Bùi phủ mở phong yến, cũng mời ba nữ nhi nhà mình, trong khoảng thời gian bận rộn này, ban đêm hôm qua Tô phụ cũng từ thị trấn quay về, chỉ vì muốn bồi ba nữ nhi bảo bối nhà mình ăn sáng.

Tô Nhược U nhìn hai mắt Tô phụ đầy tơ máu, hơi đau lòng, mắt đào hoa có hơi nước.

“U nhi nhà phụ thân hôm nay thật xinh đẹp, sau này, nên ăn mặc như vậy, nữ nhi nhà khác không xinh đẹp giống vậy đâu.”

Biết rõ Tô phụ cố ý muốn giảm bớt tâm tình của mình, Tô Nhược U không thuận theo nói, “Phụ thân đang nói Nhị nhi sao? Nếu phụ thân thích, sau này nhìn Nhị nhi không được sao, phụ thân đối với người ta không thoải mái, không hài lòng.”

“Ô, tỷ tỷ, lời nói này sao nghe chua thế, xa như vậy muội cũng ngửi thấy!”

Tô Nhược Nhị mặc y phục phấn hồng yêu kiều đi tới, trên đầu búi tóc hình xoáy ốc, lúc Tô Nhược Nhị đi lại hạt châu trên trâm nguyệt lung lay theo, rất động lòng người.

Tô Nhược Nhị mỉm cười đi lên phía trước, khoác tay Tô phụ, má lúm đồng tiền bên má.

“Nhưng mà, nếu như phụ thân thích, con không để ý phụ thân chỉ nhìn mình con đâu!”

Bộ dáng được tiện nghi mà còn khoe mẽ làm Tô phụ vui vẻ, Tô Nhược U cũng bật cười, “Nha đầu này…”

đang cười vui vẻ, Tô Nhược Tuyết đã đi tới, nhìn cách ăn mặc của Tô Nhược Tuyết, Tô Nhược Nhị phát hỏa.

“Nhị tỷ, xiêm y hôm nay muội chuẩn bị đâu?”

Hóa ra hôm nay Tô Nhược Tuyết không mặc y phục Tô Nhược Nhị chuẩn bị, mặc một thân y phục màu tím nhạt, chọc giận Tô Nhược Nhị.

Nhan sắc bình thường còn chưa tính, cũng coi như là tươi mát thoát tục, nhưng hiện tại xuất môn mặc như vậy sao?

Yến hội ngày hôm nay, quý nữ kinh thành không biết bao nhiêu người, ba tỷ muội các nàng đều được Bùi lão phu nhân coi trọng, mới có thể tham gia yến hội trọng đại này, nàng còn có hai tỷ tỷ hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh!

Nhị tỷ nàng bằng mặt không bằng lòng, không dùng đồ nàng mang tới.

Đại tỷ bình thường đoan trang cẩn thận, ngày hôm nay cũng nể mặt nàng, y phục đồ trang sức đều đeo toàn bộ, hiệu quả rất tốt! Đôi môi như anh đào, mặt phấn thẹn thùng như tư xuân, hơn nữa đôi mắt hoa đào trong veo như nước, giống hệt cảm nhận của nàng, tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành!

“Tiểu muội, muội tin tưởng tỷ, tỷ đang đi đường tắt, suy nghĩ theo hướng ngược lại.”

Biết rõ ở phương diện này tiểu muội nhà mình cố chấp, sáng sớm tinh mơ Tô Nhược Tuyết đã nghĩ kĩ lý do.

“Lối tắt? Suy nghĩ theo hướng ngược lại?”

Tô Nhược Nhị hoài nghi, lối tắt mà cũng là biện pháp à! Dù thế nào, nhạt nhẽo chính là nhạt nhẽo, trong trắng thuần khiết chính là trong trắng thuần khiết, dù sao nhìn cũng không xinh đẹp.

“Tiểu muội, muội suy nghĩ kĩ xem, yến hội ngày hôm nay, quý nữ kinh thành đều trang điểm cho mình thật xinh đẹp, muội nghĩ xem, đến lúc đó, ở trong rừng đào tươi sắc, sắc màu rực rỡ, y phục của tỷ tỷ, có phải rất bắt mắt không?”

Nhìn khuôn mặt chân thành của Nhị tỷ nhà mình, Tô Nhược Nhị tin vài phần, tuy nàng nói cách ăn mặc của nhị tỷ nhà mình rất đơn thuần, nhưng y phục trên người nàng cũng cầu kỳ, trang sức tinh xảo, liên tưởng đến lời Nhị tỷ nói, Tô Nhược Nhị hơi bị mê hoặc.

Chẳng lẽ tỷ tỷ nói thật?

“thật sao?”

Tô Nhược Tuyết thấy sắp thành công, lại xuất ra 12 phần thành ý với tiểu muội nhà mình.

“Tiểu muội, muội tin tỷ! hiện tại ba tỷ muội chúng ta, xinh đẹp có đại tỷ, có muội, Nhị tỷ chịu trách nhiệm thoát tục!”

một câu này đã đả động tâm Tô Nhược Nhị.

“Ừm, ba tỷ muội chúng ta sẽ áp đảo tất cả, đạt được thắng lợi toàn diện, đến lúc đó danh tiếng Như Ý Phường của muội sẽ lan xa!”

Ba tỷ muội các nàng là chiêu bài hình người có được không! Bất luận phí tổn là gì, hiệu quả tuyên truyền, Tô Nhược Nhị nàng tuyệt đối không bỏ qua.

“Ha ha ha, không hổ là nữ nhi của phụ thân, nước đi này rất tốt.”

Tô phụ bị những lời Tô Nhược Nhị nói chọc cười, nữ nhi nhà hắn động lòng người như vậy đấy!

Hơn nữa Tô Nhược U đoan trang nhã nhặn lịch sự và Tô Nhược Tuyết cao quý lạnh lùng, Tô phụ cảm thấy rất kiêu ngạo và tự hào, nữ nhi nhà hắn rất tốt!

“Đó là đương nhiên.”

Hoàn toàn bỏ qua giọng nói trêu chọc của phụ thân, Tô Nhược Nhị hơi kiêu ngạo, không cảm giác không được tự nhiên.

Trong không khí vui sướng, Tô Nhược U sai người mang đồ ăn sáng lên.

Đồ ăn sáng của Tô gia rất đơn giản, trước mặt mỗi người bày một chén cháo sen, ở giữa bàn đặt một đĩa có vài cái bánh bao hấp, thêm một đĩa dau dưa, một đĩa tương, thanh đạm nhưng ngon miệng.

Mọi người ăn xong, ba tỷ muội Tô Nhược U bồi Tô phụ dùng trà.

“Nếu Bùi lão phu nhân đã mời, ba tỷ muội các con xem như đi giải sầu, không cần có gánh nặng trong lòng, Tô gia chúng ta mặc dù là thương nhân, không so được người quý nhân kinh thành, nhưng chúng ta không thỉnh cầu gì bọn họ, các con cứ đi vui vẻ.”

Ba người Tô Nhược U đều hiểu ý tứ của Tô phụ, không phải là vì sợ các nàng bị khí dễ sao, cô nương Tô gia có thể để mặc người ta chém giết à!

“Phụ thân cứ yên tâm, chúng con không sao.”

Chính vì quá “Tỉnh”, ông mới lo lắng!

Bỗng nhiên Tô phụ cảm thấy, hài tử nhà mình quá hiểu chuyện, hắn càng lo lắng các nàng bị ủy khuất nhưng vì không muốn hắn lo lắng, chính mình miễn cưỡng nhịn xuống, chỉ cần vừa nghĩ tới, Tô phụ càng thêm đau lòng.

“Phụ thân yên tâm, con sẽ bảo vệ tỷ tỷ và muội muội.”

nói xong Tô Nhược Tuyết vô tình sờ Ngân Nhuyễn Tiên bên hông mình, ý tứ không cần nói cũng biết.

Dù sao đời này nàng không trông cậy vào danh tiếng gả cho người tốt, chỉ cần bảo hộ thật tốt người nhà mình, Tô Nhược Tuyết nàng đã thõa mãn rồi!

“Phụ thân cứ yên tâm, đại tỷ và nhị tỷ sẽ chiếu cố con thật tốt!”

Chỉ thấy Tô Nhược Nhị vừa nói vừa hướng Tô Nhược U và Tô Nhược Tuyết trừng mắt, trong lòng người nhìn bật cười, trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí nghiêm túc chuyển hướng trong nháy mắt.

“Đúng rồi, phụ thân sao lại quên mất, Nhị nhi nhà chúng ta cái gì cũng không chịu thiệt thòi!”

“Phụ thân!”