Tướng Quân Sủng Thê

Chương39: Cuộc chiến của hai vương



Edit: meowluoi.

“Đại tiểu thư khen sai rồi, ta liễu yếu đào tơ sao có thể so với đại tiểu thư như trăng sáng, đại tiểu thư khen như vậy làm dân nữ xấu hổ.”

Khóe miệng Tô Nhược U khẽ nhếch, nhất cử nhất động hồn nhiên, mặc dù lời nói ngoài miệng là nịnh nọt, nhưng thần sắc không kiêu không nịnh, không có nửa phần hoảng loạn.

Người nào mà không hiểu, lời này vừa nói ra làm nổi bật phong thái đại tiểu thư Bùi phủ, không kém so với cô nương nhà người ta.

không nghĩ tới mình sẽ chạm vào cây đinh mềm, lúc này Bùi Nhàn mới âm thầm đánh giá nữ nhân vọng tưởng muốn bay lên làm phượng hoàng.

Nhưng mà là người Bùi gia, cho dù hiện tại mình rơi vào thế hạ phong, Bùi Nhàn vẫn không đổi sắc mặt.

“U nhi tỷ tỷ khiêm tốn quá rồi, tỷ nói như vậy, muội hơi xấu hổ.”

Bùi lão phu nhân im lặng nhìn U nhi và đại tôn nữ nhà mình đấu đá nhau, ừm, bà quyết định không giúp, nhìn xem, U nhi nhà bà phản ứng rất tốt.

Đều là nữ nhi gia, Bùi lão phu không có thiên vị ai, cảm thấy giữa các nàng nên chung đụng, va chạm, chỉ cần sau này một ngày U nhi gả cho Bùi gia, Nhàn nhi chính là tiểu cô, U nhi là đại tẩu của nàng, các nàng vì người khác tham dự mà ghi hận lẫn nhau, không bằng để các nàng tự mình tìm ra thích hợp đôi bên.

Dù sao, Bùi lão phu nhân hiểu, U nhi và đại tôn nữ nhà mình đều không phải là người hồ đồ.

Thấy không sai biệt lắm, Bùi lão phu nhân mở miệng.

“Hai người các cháu không cần đẩy qua đẩy lại, các cháu đều xinh đẹp trong mắt nãi nãi!”

Lời này vừa nói ra, Tô Nhược U và Bùi Nhàn đều xấu hổ cúi đầu, cái cúi đầu này làm những người ở đây kinh sợ.

Nếu nói Tô Nhược U xinh đẹp chọc hoa đào, câu tâm nhiếp phách, mà Bùi Nhàn lại trong trắng thuần khiết làm người ta thương nhớ, tình si.

Hai người xinh đẹp khác nhau, nhưng đều đẹp nhất làm người ta mê say.

“Nãi nãi, cháu thì sao?”

Lúc này Bùi Ninh nghiêng cái đầu nhỏ, đứng bên cạnh Bùi lão phu nhân, vẻ mặt thỉnh cầu tán dương.

Nhìn nữ nhân trước mặt búi tóc hình xoắn ốc, y phục màu xanh nhạt, tâm Bùi lão phu nhân mềm nhũn, tôn nữ nhà bà đáng yêu như vậy!

“Ninh nhi của nãi nãi rất xinh đẹp, sau này sẽ càng xinh đẹp hơn, đến lúc đó U nhi tỷ tỷ và Nhàn nhi tỷ tỷ cũng phải xếp sau Ninh nhi.”

“Đó là đương nhiên.”

Vẻ mặt kiêu ngạo tự mãn người thường không làm được, Bùi Ninh không hề cảm thấy có gánh nặng trong lòng, giống như bản thân mình đúng là như vậy, làm mọi người buồn cười.

Tô Nhược U nhìn đôi mắt bồ đào nhị tiểu thư Bùi phủ giống người nào đó, mặc dù biết Bùi mẫu và đại tiểu thư Bùi phủ bất mãn với mình, nhị tiểu thư Bùi phủ tuổi còn nhỏ tình cảm với nàng không cần nói cũng biết, nhưng Tô Nhược U nhìn bộ dáng nàng xinh đẹp, không chút nào chán ghét.

Nhìn nàng giống như muội muội nhà mình, cảm giác tiểu cô nương mặc dù ngang ngược nhưng vẫn không mất đi thiên chân hồn nhiên, trời sinh đã có lực hút, giống như tam muội nhà mình, có thể nói là người gặp người thích.

Lúc này Tô Nhược Nhị người gặp người thích không thèm đếm xỉa đến tình cảnh nhà mình, dù sao tiểu thư Tô gia không phải là người mảnh mai, nàng tin tưởng sức chiến đấu của nhị tỷ nhà mình! Còn Nhị tỷ lạnh lùng không thích nói chuyện, được rồi, Nhị tỷ nàng từ nhỏ đã vậy, cho dù nàng không nói một lời cũng làm cho người ta cảm thấy xấu hổ, nàng cũng không cần quan tâm.

hiện tại tính toán trong lòng của nàng hôm nay là phu nhân tiểu thư quý phủ nào sẽ đến, nhìn xem, ba tỷ muội các nàng vừa đến không phải làm mọi người kinh ngạc sao, hiệu quả tốt như thế, đợi tí nữa thừa dịp các cô nương đi thưởng thức, nàng có thể…

Ha ha ha!

Mà Bùi lão phu nhân dẫn Tô Nhược U tới mỗi phu nhân chào hỏi.

Cuối cùng, Bùi phu nhân giới thiệu một quý phu nhân ngồi bên tay phải, “U nhi, đây là trưởng công chúa Chiêu Nghi của Vĩnh Định Hầu phủ.”

Vừa nghe lời này, trong lòng Tô Nhược U thầm than, chẳng trách cuối cùng Bùi nãi nãi mới giới thiệu người này, thân phận quá tôn quý, không dám không long trọng, mất mặt, từ khi ra đời đến nay lần đầu tiên Tô Nhược U gặp người hoàng thất.

Tô Nhược U giữ vững tinh thần, đem giáo dưỡng ma ma dạy lúc trước, cung kính hành lễ với trưởng công chúa Chiêu Nghi.

“Dân nữ Tô Nhược U bái kiến trưởng công chúa Chiêu Nghi.”

“Mau dậy đi, người trong nhà sau này không cần đại lễ này.”

Ngoài dự đoán, đại công chúa Chiêu Nghi chỉ dịu dàng nói, còn đối với mình xưng là “Người trong nhà”, Tô Nhược U không hiểu chuyện gì xảy ra, ngàn vạn lần đừng bảo nàng là người người gặp người thích, nàng không nhận nổi…

Tô Nhược U có quy củ khấu tạ lần nữa mới đứng dậy, trưởng công chúa Chiêu Nghi nhiệt tình quá gọi mình đến bên cạnh, bà kéo bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược U, yêu thương nói, “Nhìn xem, bộ dáng quý khí như vậy, ta nhìn là đã thích.”

Lúc này Tô Nhược U mới dám quan sát trưởng công chúa Chiêu Nghi, chỉ thấy trưởng công chúa Chiêu Nghi ngũ quan tinh xảo, mặc dù đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng khuôn mặt trắng nõn không tì vết, y phục màu vàng quả thật quý khí hơn người, tuy hơi thở đã thu liễm, nhưng vẫn làm cho người ta không dám sinh tạp niệm.

Lúc này Tô Nhược U được trưởng bối khen xấu hổ, không biết rõ nội tình, Tô Nhược U cảm thấy mình nên nói ít hơn thì tốt.

Có thể nhìn ra tiểu cô nương trước mắt căng thẳng, nhưng trưởng công chúa Chiêu Nghi thân phận tôn quý, những năm nay người có thể bình tĩnh trước mặt bà không có mấy người, tiểu cô nương này lần đầu gặp mặt, có thể mặt không đổi sắc cười tủm tỉm đã là không tệ.

Nhưng ai bảo bà được người nhà mình nhờ vả, nhất định phải chiếu cố kỹ người yêu đại tôn tử nhà mình.

Biết rõ những năm này lão nhân nhà mình nhàn rỗi ở nhà, thời gian trôi qua không thú vị, kể từ khi Bùi lão gia mời đến dạy bảo tiểu tử Bùi gia đến, lão nhân nhà mình không buồn bã ỉu xìu như trước kia, mỗi ngày mặt mày đều hớn hở, tuy nhiên mỗi ngày đều nhắc đến chuyện xấu hổ của tiểu tử Bùi gia, trưởng công chúa Chiêu Nghi sao có thể không biết nam nhân nhà mình rất thích tiểu tử Bùi gia, nếu không năm đó nàng sẽ không đồng ý để Lý lão hầu gia mang Nhị tiểu tử nhà mình đi cùng Bùi Hạo pha trộn một chỗ.

Cũng vì vậy, trưởng công chúa Chiệu Nghi nợ Bùi Hạo một phần nhân tình, sau này đừng để Bùi Hạo thường xuyên xuất hiện trước mặt mình, cô nương này không giống hài tử Bùi gia, trưởng công chúa Chiêu Nghi càng nhìn càng thích.

Hôm nay vài người cũng ngầm hiểu, trưởng công chúa Chiêu Nghi đến làm người ta vinh hạnh.

Nhưng gặp “Người yêu” trong tin đồn của Bùi Hạo, trưởng công chúa Chiêu Nghi tất nhiên phải nhìn kĩ, cho nên từ khi ba tỷ muội Tô Nhược U xuất hiện, trưởng công chúa Chiêu Nghi liên tục không biến sắc quan sát Tô Nhược U.

Vừa rồi đại cô nương Bùi gia không biến sắc ngáng chân nàng, nếu như không phải Tô Nhược U phản ứng nhanh nhạy, trong nháy mắt lĩnh ngộ, hơn nữa lời nói lại không thấy không biết sâu cạn, cũng không làm mất phong thái của mình, tứ lưỡng bạt thiên cân*, độ lửa vừa vặn, hiện tại trưởng công chúa Chiêu Nghi sẽ không tán thưởng đại tiểu thư sinh trưởng ở thương gia này.

*: Dùng lực lượng nhỏ giải quyết vấn đề lớn, lấy nhỏ thắng ít.

Tuy ba tỷ muội Tô Nhược U phong thái tự nhiên, còn xấu hổ, trưởng công chúa Chiêu Nghi từ nhỏ lớn lên trong hoàng cung sống hơn nửa đời người mỹ nhân nào mà chưa thấy qua, tuy nói nữ nhi gia dung mạo rất quan trọng, nhưng trong mắt trưởng công chúa Chiêu Nghi mỹ nhân vờn quanh, mỹ nhân thức thời biết tiến lùi mới là đạt tiêu chuẩn.

Hơn nữa, hiện tại trong mắt trưởng công chúa Chiêu Nghi Tô Nhược U đã đạt tiêu chuẩn.

Nếu đại tôn tử nhà mình đã có ý trung nhân, hôm nay là ngày đầu tiên gặp mặt, trưởng công chúa Chiêu Nghi tất nhiên sẽ không keo kiệt, lễ ra mắt phải đưa.

Trưởng công chúa Chiêu Nghi cởi vòng tay hồng ngọc của mình, đeo lên tay Tô Nhược U.

“Trưởng công chúa, dân nữ cảm tạ ngài ưu ái, nhưng cái này không được, dân nữ không thể nhận…”

Những năm nay của cải Tô gia tích lũy rất nhanh chóng, Tô Nhược U hiểu, tục ngữ nói đúng, ngọc thạch may mắn, vô giá, có thể nói, ngọc màu đỏ luôn dẫn đầu, huống chi vòng tay trên tay trưởng công chúa Chiêu Nghi đỏ như mào gà, đây còn là cực phẩm, “Lễ ra mắt” này Tô Nhược U không dám nhận.

“Biết ngươi giàu nứt đố đổ vách, nhưng không cần dọa nha đầu U nhi nhà ta, nàng còn nhỏ, không nhận nổi lễ này, ngươi nên đổi lại cái khác đi.”

Bùi lão phu nhân nói có thâm ý, chưa nói không cho, nhưng mà “Đổi lại”, trưởng công chúa Chiêu Nghi nghe thấy liếc Bùi lão phu nhân, cái gì cũng muốn chiếm tiện nghi!

“Thôi vậy, cái này ta giữ lại cho con.”

nói xong, trưởng công chúa Chiêu Nghi mang trâm vàng hoa hải đường cắm lên đầu Tô Nhược U, nhìn thoáng qua, rất hợp.

“Cảm tạ trưởng công chúa.”

Biết rõ không thể nói cự tuyệt nữa, Tô Nhược U vội vàng cúi người hành lễ.

“Vậy mới ngoan.”

Quà của trưởng bối, chính là tâm ý, vừa rồi nàng thiếu suy nghĩ, hiện tại Tô Nhược U vui vẻ tiếp nhận, trong lòng trưởng công chúa Chiêu Nghi rất hương thụ.

Thấy bà bà và trưởng công chúa Chiêu Nghi thân phận tôn quý đều bị nữ nhân kia giành vinh quang, Phương thị đã lâu không mở miệng nhịn không được nữa, tiếp tục như vậy, ai còn không biết ý tứ của bà bà, đến lúc đó trong lòng người ta nguyện ý, nghĩ một chút sau lưng còn có Bùi lão phu nhân và trưởng công chúa Chiêu Nghi…

“Nương, chúng ta ở chỗ này nói chuyện, không cần trói buộc tiểu cô nương, bảo Nhàn nhi và Ninh nhi dẫn mọi người đi dạo trong vườn.”