Vô Tận Thần Công

Chương617: Bất Diệt Thân, Oanh Giết Bốn Tinh Cường Giả Phân Thân!



Hai đại hình ảnh phân thân, lực lượng của họ, Dương Thạc có thể rõ ràng cảm ứng được, mỗi một người, cũng có được chiến lực ba tinh cấp hư không võ thánh cường hãn. So sánh với Hạo Doanh hai tinh cấp hư không võ thánh cường giả, thì cơ hồ không có nửa phần lực chống cự.

Trong một chiêu, sợ là bị trực tiếp oanh giết.

Dương Thạc tâm tư hơi bị căng thẳng.

- Chiến lực của ta, mặc dù siêu việt hơn hai tinh cấp hư không võ thánh bình thường, nhưng nhờ có Hòa tan bí pháp. Hiện tại hòa tan bí pháp của ta đã không còn cách nào thi triển, muốn chiến thắng hai đại ba tinh cấp hư không võ thánh cường giả, cơ hồ là chuyện không thể. Hiện tại, muốn sống, chỉ có thể chạy trốn.

Dương Thạc tâm tư thầm nghĩ.

Hưu!

Thân hình vừa động, Dương Thạc cấp tốc nhảy lên.

Bàn luận tổng hợp chiến lực, Dương Thạc khó có thể cùng ba tinh cấp hư không võ thánh chống lại.

Nhưng nói riêng về tốc độ, giờ phút này Dương Thạc, đã hoàn toàn đạt đến tầng thứ ba tinh cấp hư không võ thánh. Đối phương hai gã ba tinh cấp hư không võ thánh, căn bản không cách nào bao vậy được hắn, dưới tình huống như vậy, Dương Thạc muốn toàn lực chạy trốn, cũng không phải là không có cơ hội. Bình thường mà nói, dưới tình huống tốc độ giống nhau, muốn giết một cường giả, ít nhất cần ba bốn tên cùng giai đồng loạt ra tay.

- Ân? Tiểu tử, còn muốn muốn chạy trốn?

Nhìn thấy Dương Thạc không nói một lời, lập tức phi thân nhảy lên, Thu Thương Kiến, Đồ Ba hình ảnh phân thân, đều sắc mặt trầm xuống.

Hưu! Hưu!

Thân hình mãnh liệt, tốc độ lần nữa tăng lên nửa phần, sau đó hướng về phía Dương Thạc truy kích.

Chỉ tiếc, tốc độ của bọn họ, so với Dương Thạc không có nửa phần ưu thế, muốn đuổi kịp Dương Thạc, cơ hồ là chuyện không thể.

- Tiểu tử, chém giết Vân Lam Tông phủ Lam thiếu gia, lại giết rất nhiều quân sĩ Vân Thu thành ta, ngươi cho là ngươi còn có thể chạy trốn sao? Biết điều một chút thúc thủ chịu trói đi, để lão phu đem ngươi mang về giao cho Lam Đạt thiếu gia, lão phu còn có thể vì ngươi van cầu, để Lam Đạt thiếu gia cho ngươi chết một cái thống khoái. Nếu không thì, để ngươi muốn sống không thể, muốn chết cũng không.

Một bên truy kích, Thu Thương Kiến trong miệng truyền ra thanh âm cuồn cuộn uy hiếp Dương Thạc.

- Đệ đệ ta Đồ Hàng, cũng là chết ở trên tay của ngươi, ngươi hãy thúc thủ chịu trói, Đồ Ba ta bảo đảm, sẽ không ngược đãi hành hạ ngươi.

Đồ Ba cũng trầm giọng hét lớn.

Phía trước Dương Thạc, bất vi sở động, vẫn cấp tốc phi hành.

- Khốn kiếp.

- Tiểu tử, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nếu có tiếp tục chạy trốn, cũng không có nửa phần tác dụng.

Nhìn thấy Dương Thạc căn bản không có dừng lại, Thu Thương Kiến cùng Đồ Ba sắc mặt âm trầm.

- Thu Thương Kiến, Đồ Ba?

Dương Thạc cũng không quay đầu lại.

- Hừ, hai người các ngươi chính là Vân Thu thành thành chủ, cùng Thu Long Sơn trùm thổ phỉ sao? Hôm nay truy kích ta, ngày sau ta tu luyện thành công, tất nhiên tìm các ngươi đòi lại, thần hồn hơi thở của hai người các ngươi, ta nhớ kỹ.

Quân tử báo thù, mười năm không muộn, Dương Thạc lạnh lùng vừa nói, sau đó thần hồn tán phát ra, dò xét thần hồn hơi thở hai người phía sau.

- Di? Trong thân thể hai người này, không có hơi thở thần hồn?

Sau đó, Dương Thạc lần này dò xét, lại phát hiện, phía sau thân thể hai người, căn bản không có thần hồn hơi thở, tựa hồ là hai cỗ phân thân.

- Còn muốn ghi nhớ thần hồn bọn ta, ngày sau lấy lại danh dự sao?

- Hừ, tiểu tử, ngươi là si tâm vọng tưởng.

- Không sai, hai người bọn ta, chính là thành chủ Vân Thu thành, trùm thổ phỉ Thu Long Sơn, nhưng lấy ngươi thực lực con kiến hôi, sao có thể cùng bản thể chúng ta tự mình xuất thủ? Quả thực là chuyện cười, hai người bọn ta, không phải xuất động một cái hình ảnh phân thân thôi, thần hồn phân thân, muốn giết ngươi, cũng dễ như trở bàn tay.

Thu Thương Kiến, Đồ Ba, đều cười lạnh.

- Khó trách không có thần hồn hơi thở, nguyên lai, là hình ảnh phân thân?

Dương Thạc tâm tư vừa động.

Hình ảnh phân thân, Dương Thạc cũng từ trong tư liệu ảnh mị nhất tộc lưu lại, có chút hiểu rõ.

Cấp bốn hư không võ thánh, có thể ngưng xuất hình ảnh phân thân, bên trong phân thân không có thần hồn, chỉ có một thần hồn hư ảnh thôi. Mặc dù không có thần hồn, nhưng bằng vào nhục thân cường đại, cùng với một chút chiêu thức tinh diệu, hình ảnh phân thân cũng có đầy đủ hai thành lực chiến đấu của bản thể.

- Lại là hình ảnh phân thân, khó trách ta chạy trốn, bọn họ cũng không có hướng ta phát động thần hồn công kích. Bởi vì, bên trong hai cỗ phân thân bọn họ, căn bản không có thần hồn, làm như thế nào phát động thần hồn công kích?

Dương Thạc bừng tỉnh đại ngộ.

Lúc trước chính mình gặp gỡ hai người này, lập tức chạy trốn.

Nhưng nếu như hai người này hướng về chính mình phát động thần hồn công kích mà nói, Dương Thạc tốc độ mau nữa, cũng tránh không thoát.

Sợ rằng lập tức bị thương, bị bọn họ chặn lại. Nếu là thần hồn của bọn hắn công kích không đủ mạnh, thậm chí ta có thể trực tiếp giết chết.

Hết lần này tới lần khác, bọn họ cũng không phải là bản thể, không có thần hồn, tự nhiên không còn cách nào phát động thần hồn công kích.

- Không có thần hồn, không còn cách nào phát động thần hồn công kích. Chẳng qua là bằng vào nhục thân cường đại tác chiến sao.

Dương Thạc tâm tư hơi động một chút.

- Nhược điểm lớn nhất của ta, chính là thần hồn không đủ mạnh, sợ nhất hư không võ thánh hướng ta phát động thần hồn công kích. Về phần nhục thân công kích thông thường, ta có thân thể cấp tám thần binh, căn bản không hãi sợ. Ba tinh cấp chiến lực, trừ phi là Thần Quy vương, Đại Bằng kim sí vương có nhục thân cường đại, nếu không, chỉ bằng vào nhục thân, đả thương không được ta.

Dương Thạc lúc này, hai mắt sáng lên.

- Nguyên bản muốn quân tử báo thù, mười năm không muộn.

- Hôm nay bọn họ truy kích ta, chờ ta sau khi đột phá lại tiếp tục báo thù.

- Bây giờ nhìn lại, không cần.

- Có cừu oán phải trả, lưu cừu không thể qua đêm, đây mới thực sự là không câu chấp, chân chính sướng khoái, nơi này có hai đại hình ảnh phân thân, để ta diệt sát.

Oanh long!

Dương Thạc toàn thân huyết dịch cơ hồ sôi trào lên.

Hưu!

Thân hình đột nhiên lui lại.

Đón Thu Thương Kiến, Đồ Ba hai đại hình ảnh phân thân, cấp tốc trùng kích đến.

- Di?

- Tiểu tử này... Là muốn chết?

Mắt thấy Dương Thạc quay lại, sau đó hướng về cạnh mình vọt tới, Thu Thương Kiến Đồ Ba, đều cảm thấy sửng sốt.

Song phương phi hành trái ngược, tốc độ nhanh đến cực hạn, nhưng trong nháy mắt, đã đối mặt đến gần nhau rồi.

- Nếu ngươi muốn tìm chết, ta thành toàn cho ngươi.

Trên mặt hiện ra vẻ dữ tợn, Thu Thương Kiến cùng Đồ Ba cùng gầm nhẹ một tiếng, sau đó mãnh liệt ra quyền, đánh thẳng trước ngực Dương Thạc.

Ầm ầm! Ầm ầm! Text được lấy tại Truyện FULL

Bên trong tiếng vang, hư không thánh giới lại bị Thu Thương Kiến cùng Đồ Ba tạm thời đánh vỡ ra, từng khúc nứt vỡ, hướng về Dương Thạc hung hăng nghiền ép tới, lực lượng cuồng bạo, trong nháy mắt liền truyền đưa tới trước mặt Dương Thạc, cơ hồ muốn đem Dương Thạc hoàn toàn đánh bạo vậy.