Vô Tận Thần Công

Chương713: Nhân Hoàng bá chủ đẳng cấp ngũ tinh



Đám người đại trưởng lão của Cửu Túc Thú tộc, Cửu Bá Đào biến sắc mặt nói:

- Cái gì?

Lúc trước trưởng lão Mã Phục Hải bị Dương Thạc đánh bị thương, hao tổn nhiều, thực lực cỡ cường giả cấp tứ tinh cao giai. Vốn trưởng lão Mã Phục Hải trở về tu dưỡng, không ngờ bị Dương Thiên giết.

Giờ phút này, đại trưởng lão của Cửu Túc Thú tộc, Cửu Bá Đào không do dự nữa, trầm giọng quát:

- Hừ! Chúng ta nhanh chóng trở về, nếu không thì Dương Thiên sẽ đến năm chủng tộc chúng ta gây sóng gió!

Trở lại!

Giờ phút này, đám người không có cách nào, chỉ có thể nhanh chóng bay về.

- Chờ đi!

- Chờ tộc trưởng của Cửu Túc Thú tộc xuất quan đi vào đẳng cấp hư không Võ Thánh cấp lục tinh thì đám người các ngươi phải chết hết!

Trước khi đi, đại trưởng lão của Cửu Túc Thú tộc, Cửu Bá Đào ngoái đầu nhìn đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc.

Ngay sau đó, vèo một tiếng đại trưởng lão của Cửu Túc Thú tộc, Cửu Bá Đào mau chóng rời đi.

Trong đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc.

Dương Thạc bềnh bồng giữa không trung, chậm rãi đi.

- Đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc có độ dày đến chục dặm.

Trong phạm vi đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc sương mù bao phủ, Dương Thạc bay nửa ngày mà không ra khỏi tầng sương đi vào nơi Thuần Nhân tộc cư trú.

Đang lúc Dương Thạc bay thì có một hơi thở thần hồn phóng ra từ sâu trong sương, thanh âm hư vô bay vào đầu hắn.

- Ngươi chính là Dương Thạc? Theo hơi thở thần hồn của ta đến đây đi.

Thanh âm hư vô lại vang lên:

- Ngươi bay lung tung thế này suốt đời suốt kiếp cũng không ra khỏi đại trận được. Trừ phi ngươi có thể đi vào đẳng cấp thất tinh hoặc có được huyết mạch Thuần Nhân tộc thuần túy thì những sương mù mới không có tác dụng với ngươi.

- Thì ra sương mù này là mê trận lớn?

Dương Thạc lập tức hiểu bản thân sương mù là mê trận thâm ảo, không có người dẫn đạo thì hắn rất khó đi ra ngoài.

May là bây giờ có hơi thở thần hồn hư vô dẫn đạo Dương Thạc.

Dương Thạc dọc theo thần hồn dẫn đạo nhanh chóng tiến lên.

Chỉ chốc lát sau, sương mù trước mắt tan biến, Dương Thạc phát hiện đang đứng trong khu đất trống.

Dương Thạc dừng lại nhìn quanh:

- Chắc nơi này là mắt đại trận phòng hộ.

Quanh mắt trận có ba người, hai nam một nữ, một là lão tăng, một là nam nhân trung niên đạo sĩ, người cuối cùng là nữ nhân trẻ tuổi, chính là Tô Thanh Như.

Dương Thạc vèo một tiếng đáp xuống đất, đến trước mặt nữ nhân trẻ tuổi:

- Thanh Như sư tỷ!

Tô Thanh Như nhìn Dương Thạc, mắt chớp lóe:

- Dương Thạc!

Quả nhiên là Dương Thạc!

Lúc trước Chân Võ đại đế còn nói Dương Thạc chỉ là ảo giác do năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo làm.

May mà Tô Thanh Như đi tìm Phật Ấn đại sư, khiến lão đi tới khống chế đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc cho Dương Thạc vào trong, nếu không thì giờ này hắn đã dữ nhiều lành ít. Nên biết vừa nãy có cả chục hư không Võ Thánh cấp ngũ tinh vây giết Dương Thạc, dù có một người bị hắn giết nhưng còn chín người giết hắn chỉ còn lại một, hai phần khí huyết.

Có thể nói lại trễ một, hai giây thì Dương Thạc sẽ dữ nhiều lành ít.

Tô Thanh Như nghĩ mà sợ.

- Sư tỷ.

Dương Thạc nhìn Tô Thanh Như ý bảo yên lòng.

Dương Thạc chuyển hướng lão tăng:

- Chắc vị này là Phật Ấn đại sư của Thuần Nhân tộc, tức là người sáng lập ra phật giáo ở nhân gian giới vạn năm trước, Phật Tổ đúng không?

Phật Ấn đại sư hành lễ với Dương Thạc, chậm rãi nói:

- A di đà phật, khó được có người còn nhớ lão tăng.

Mặc dù Dương Thạc là tiểu bối nhưng thực lực hiện tại của hắn vượt xa Phật Ấn đại sư, nên ở trước mặt hắn lão không ra vẻ hống hách được.

Dương Thạc cảm ơn Phật Ấn đại sư: nguồn TruyenFull.vn

- Lần này đa tạ đại sư ân cứu mạng.

Ngay sau đó mắt Dương Thạc chợt lóe dời sang nam nhân trung niên đạo sĩ đứng cạnh Phật Ấn đại sư, tức là Chân Võ đại đế.

Khóe môi Dương Thạc cong lên nụ cười nói:

- Là Chân Võ đại đế đúng không?

Dương Thạc trầm giọng nói:

- Rốt cuộc chúng ta vẫn đụng mặt.

Dương Thạc chậm rãi nói:

- Chân Võ đại đế, hươn mười năm trước, sủng thú Huyền Logn của ngươi tu thành đẳng cấp hư không Võ Thánh ở nhân gian giới mưu toan ra tay với Thiên Âm Môn của ta. Nó gieo gió gặt bão, bị ta chém giết. Một phân thân của nó cưỡng ép vào Thiên Thánh giới truyền tin cho ngươi, chắc mấy năm nay ngươi rất quen thuộc cái tên Dương Thạc của ta đúng không?

- Không ngờ Dương Thạc ta vào Thiên Thánh giới, trở về Thuần Nhân tộc vốn muốn dùng sức mình giúp đỡ Thuần Nhân tộc thoát khỏi khốn cảnh. Nhưng ngươi không hiểu lý lẽ, không phân thị phi, vì ích kỷ của bản thân báo thù cho sủng thú gieo gió gặt bão, muốn ngăn cản ta ở bên ngoài đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc, mặc kệ cao thủ năm chủng tộc ra tay giết ta. Hay cho mưu kế mượn đao giết người, Chân Võ đại đế, ngươi tính toán hay thật, mưu đồ hay thật!

Giọng Dương Thạc ngày càng lạnh, khí thế ngập trời bùng phát đè đầu Chân Võ đại đế.

- A? Dương Thạc, ngươi dám chất vấn ta như vậy?

Khi Dương Thạc bung ra một chuỗi chất vấn thì Chân Võ đại đế biến sắc mặt, lửa giận tuôn trào. Mặt Chân Võ đại đế biến đỏ rực, mắt tóe lửa.

Dương Thạc là kẻ thù giết chết sủng thú của Chân Võ đại đế!

Không nói là mối thù sinh tử nhưng cũng gần như vậy.

Nếu không phải nhớ đến đại cục Thuần Nhân tộc thì lúc trước Chân Võ đại đế đã tự mình ra tay cùng cường giả hư không Võ Thánh cấp ngũ tinh năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo đến đối phó với Dương Thạc, gã luôn không ra tay chỉ muốn mượn đao giết người, đây là nhẫn nại đến cực độ rồi.

Không nghĩ tới Dương Thạc mới vào đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc đã quát mắng Chân Võ đại đế, còn là đổ ập xuống không chừa chút tình cảm.

- Nói ta không hiểu lý lẽ, không phân thị phi?

- Cái gì là lý lẽ? Cái gì là thị phi? Trong giới võ đạo này nắm đấm chính làl ý lẽ, thực lực là thị phi!

Chân Võ đại đế sắc mặt âm trầm đến mức tận cùng, thanh âm khàn khàn:

- Sủng thú huyền Long của ta muốn đối phó Thiên Âm Môn của ngươi, Thiên Âm Môn không đủ thực lực, là Thiên Âm Môn của ngươi đáng tội! Hôm nay ngươi không vào được đại trận phòng hộ của Thuần Nhân tộc là vì thực lực của ngươi không đủ, đáng bị cường giả năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo vây công!

- Bây giờ còn dám chất vấn ta?

- Nếu ngươi ở trạng thái cao nhất thì ta còn sợ đôi chút.

- Bây giờ ngươi bị hao tổn nhiều, mười không còn một mà dám quát mắng chất vấn ta, ngươi đang tự rước lấy nhục! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết cái gì là lý lẽ? Cái gì là thị phi!

Chân Võ đại đế khẽ quát, lắc người, một tay thanh trảo chộp đầu Dương Thạc.

Một lời không hợp liền ra tay!

Chân Võ đại đế muốn nhân lúc thân thể Dương Thạc còn yếu ớt xuống tay với hắn, áp đảo hắn. Dù Chân Võ đại đế không thể giết chết Dương Thạc cũng kiếm chút mặt mũi, nếu không thì Huyền Long bị giết, hắn quát mắng Chân Võ đại đế mà gã lờ đi thì quá bực mình, sẽ thành gúc mắt lớn trong tâm cảnh tương lai, suốt đời suốt kiếp khó thể đi vào đẳng cấp lục tinh.