Vô Tận Thần Công

Chương714: Nhân Hoàng bá chủ đẳng cấp ngũ tinh (2)



Chân Võ đại đế bỗng nhiên ra tay nhưng không ngoài dự đoán của Dương Thạc.

- A? Rốt cuộc cũng ra tay?

- Ngươi nghĩ rằng ta bị cao thủ năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo oanh giết, mười không còn một phần thực lực thì không phải là đối thủ của ngươi rồi sao? Chỉ tiếc... Ngươi lầm rồi!

- Đúng vậy. Trên thế gian này nắm đấm chính là lý lẽ, thực lực là thị phi. Ai nắm giữ tuyệt đối thì người đó có quyền nói chuyện. Sủng thú Huyền Long của ngươi tài nghệ không bằng người cũng là đáng đời bị chém giết. Hôm nay ngươi mới chỉ là cấp ngũ tinh trung giai mà muốn càn rỡ trước mặt ta sao? Ta sẽ trấn đầu ngươi, để hai chủ tớ nhà ngươi ngoan ngoãn nằm dưới chân Dương Thạc ta, suốt đời suốt kiếp nhìn lên ta!

Dương Thạc khẽ quát.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Dương Thạc vung tay nghênh đón trảo Chân Võ đại đế công kích tới.

Vù vù vù vù vù!

Trên cánh tay Dương Thạc hiện ra nguyên tố chi vũ, thật nhiều nguyên tố chi vũ quay quanh cánh tay hình thành vòng xoáy to lớn vọt hướng Chân Võ đại đế.

- Nguy rồi!

Trong khoảnh khắc đáy lòng Chân Võ đại đế dâng lên cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Trảo của hai người mạnh va đụng.

Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!.

vòng xoáy nguyên tố chi vũ trên tay Dương Thạc như máy xay kêu phập phập, cánh tay Chân Võ đại đế tiếp xúc với vòng xoáy nguyên tố chi vũ bị nghiền nát bấy, trong chớp mắt nguyên cánh tay và nửa người của gã tan rã.

- Cút đi!

Dương Thạc đá ra một cước, bùm một tiếng Chân Võ đại đế văng ra ngoài.

Dương Thạc nhanh chóng thu lại vòng xoáy nguyên tố chi vũ, lạnh lùng nói:

- Hôm nay tạm tha mạng cho ngươi, cường giả cấp ngũ tinh trung giai bình thường cũng dám ra tay với ta? May mắn ngươi là người trong Thuần Nhân tộc, nếu là người của năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo thì giờ không chỉ chết một lần!

- Ngươi...

Chân Võ đại đế té xuống đất, cánh tay và nửa người tuy rằng bị hòa tan nhưng hư không Võ Thánh huyết nhục diễn hóa, tuyệt đối không đến mức bị nguy hiểm sinh mạng. Giờ phút này, mặt Chân Võ đại đế lúc trắng lúc xanh, hai mắt tràn ngập khó tin nhìn Dương Thạc.

- Tiểu tử thật lợi hại!

- Dương Thạc... cường đại như vậy?

Giờ phút này, Phật Ấn đại sư, Tô Thanh Như đứng một bên lòng đầy kinh sợ. Tô Thanh Như trợn to mắt, vẻ mặt viết bốn chữ 'Không thể tin nổi'.

Lúc trước Tô Thanh Như biết cao thủ năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo truy sát Dương Thạc.

Dương Thạc và cao thủ năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo đánh nhau nhưng Tô Thanh Như không chính mắt thấy, nàng vốn cho rằng hắn có bí pháp chạy trốn, giữ mạng trong vòng vây là đã vô cùng may mắn. Tô Thanh Như không ngờ Dương Thạc hung hãn như vậy, chỉ còn lại nhất trọng mà dễ dàng áp đảo Chân Võ đại đế là cao thủ cấp ngũ tinh trung giai.

Phật Ấn đại sư khẽ thở dài, hai tay chắp vào nhau cố gắng nói với Dương Thạc:

- A di đà phật, Dương Thạc huynh đệ, hãy nể mặt lão tăng đừng so đo với Chân Võ.

- Phật Ấn đại sư, ta không muốn so đo với với hắn.

Dương Thạc lạnh lùng liếc Chân Võ đại đế, chậm rãi nói:

- Chỉ là hắn không biết lượng sức, ta hiểu đại thế của Thuần Nhân tộc.

Xem nhẹ!

Trong mắt Dương Thạc lộ ra khinh thường rõ ràng.

Không phải Dương Thạc không muốn so đo với Chân Võ đại đế mà là khinh thường tính toán chi li. Chân Võ đại đế bây giờ không đáng lọt vào mắt Dương Thạc, hắn không xem gã là đối thủ.

Phật Ấn đại sư liếc Chân Võ đại đế, khẽ thở dài:

- Ài.

Qua trận này sợ là niềm tin của Chân Võ đại đế bị đánh nát, suốt đời bị ngọn núi to Dương Thạc đè đầu. Chân Võ đại đế muốn có tiến bộ, không đẩy núi lớn Dương Thạc ra thì vĩnh viễn không có khả năng.

Chỉ có thể nói Chân Võ đại đế gieo gió gặt bão.

Dù là Chân Võ đại đế bây giờ hay sủng thú Huyền Long của gã đều lấy tuyệt đối áp đảo người khác.

Bọn họ không biết là lấy tuyệt đối áp đảo người khác rồi sớm muộn gì sẽ bị đè lại.

Trong lòng Chân Võ đại đế sinh ra chướng ngại, thực lực khó mà tiến bộ. Tuy Phật Ấn đại sư cảm thấy đáng tiếc nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.

Vốn Chân Võ đại đế có thể đi vào đẳng cấp ngũ tinh thì rất khó tiến bộ nữa, trải qua chuyện lần này chẳng qua khiến khả năng gã tăng thực lực lại giảm bớt. Trước kia có một phần xác suất đi vào đẳng cấp lục tinh giờ thì không có phần nào.

Đương nhiên nếu cuối cùng Chân Võ đại đế nghĩ thông, đẩy ngọn núi lớn Dương Thạc sang bên, lúc đó gã trút bỏ gánh nặng, nhẹ nhàng vô cùng, nói không chừng một hơi đột phá đẳng cấp lục tinh thậm chí là bước chân vào cấp thất tinh. nguồn TruyenFull.vn

Đây sẽ là chuyện tốt.

Tất cả phải xem tâm tình của Chân Võ đại đế như thế nào, đây là rèn luyện.

- Ha ha ha ha ha ha!

Trong khi Phật Ấn đại sư suy nghĩ thì từ bên trong chỗ Thuần Nhân tộc có tiếng cười to vang vọng.

Thanh âm càng lúc càng gần:

- Tốt, tốt, Dương Thạc, không ngờ mười năm ngắn ngủi không gặp mà ngươi đã vào đẳng cấp này, bị mười mấy cường giả cấp ngũ tinh năm chủng tộc trên Bạch Lâm đảo vây sát cũng không chút sợ hãi. Xem ra lựa chọn lúc trước của ta không sai, Tôn Trưng ta không nhìn lầm người!

Sương đại trận tán ra, một nam nhân trung niên khí vũ hiên ngang bước chầm chậm đi tới.

Thấy nam nhân trung niên này, mắt Phật Ấn đại sư sáng lên:

- Đại ca! Ngươi xuất quan rồi?

- Nhân Hoàng điện hạ?

Dương Thạc lập tức nhận ra người này, không ai khác hơn thủ lĩnh Thuần Nhân tộc, người có thực lực cường đại nhất, Nhân Hoàng Tôn Trưng!

Dương Thạc từ tận đáy lòng tôn kính Nhân Hoàng Tôn Trưng:

- Vãn bối kính chào Nhân Hoàng điện hạ!

Nên biết rằng nếu không có Nhân Hoàng Tôn Trưng cho Dương Thạc một ít báu vật Thiên Thánh giới thì dù hắn ngưng tụ thành Cửu Dương chân thân bất tử bất diệt cũng không có khả năng có thực lực mạnh mẽ như bây giờ. Có thể nói Nhân Hoàng Tôn Trưng gần như là sư phụ của Dương Thạc, là một trưởng bối hướng dẫn hắn đi vào cảnh giới võ đạo chí cao.

Nhân Hoàng Tôn Trưng cười to bảo:

- Ha ha ha ha ha ha! Dương Thạc không cần đa lễ, bây giờ ngươi cũng là cường giả sức chiến đấu đỉnh cấp ngũ tinh. Mặc dù ta bế quan một đoạn thời gian, đi vào đến bá chủ đẳng cấp ngũ tinh, cách cấp lục tinh kém một chút. Thực lực của chúng ta tương đương, đối xử ngang hàng là được.

Thiên Thánh giới luôn là lấy thực lực làm đầu.

Thực lực ngang ngửa nhau thì là đối xử ngang hàng.

Chuyện này rất bình thường, nên biết cường giả trong Thiên Thánh giới có rất nhiều, sống cực kỳ lâu.

Như Nhân Hoàng Tôn Trưng đã vạn tuổi rồi.

Tính theo hai mươi năm là một lứa thì Nhân Hoàng Tôn Trưng là lão tổ hơn Dương Thạc năm trăm bậc, không thể nào khiến hắn gọi gã là... thái thái thái thái thái... Tổ gia đi?

Hơn nữa Nhân Hoàng Tôn Trưng ở Thiên Thánh giới xem như còn nhỏ tuổi.

Có một số người sống hơn mười vạn năm mà chỉ có thực lực cấp tam tinh, bàn về bối phận thì những người đó đủ đứng trên Dương Thạc gấp trăm, ngàn, vạn lần.

Bối phận rắc rối phức tạp, không có cách nào tính!

Cho nên tại Thiên Thánh giới mọi thứ lấy thực lực làm gốc, thực lực cường chính là tiền bối, thực lực yếu chỉ là vãn bối.