Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1081: Đây là muốn đồng quy vu tận?



Bí cảnh mẫu trong miệng Bạch Minh Ngọc đang ở nơi cách Tiêu Dao Các chưa đầy mười dặm, khoảng cách tương đối gần, Bí cảnh mẫu này là Tiêu Dao Đảo tốn hao tinh lực không nhỏ để kiến tạo, bên trong có vô số trận pháp, thậm chí còn có rất nhiều con rối, hung thú có tính công kích, có thể bày biện ra tình cảnh trong Bí cảnh Dị Giới với hạn độ lớn nhất, cung cấp cho đệ tử lịch lãm.

Dù sao tiến vào Bí cảnh Dị Giới một lần trả giá không nhỏ, nếu như đi vào một chuyến ngược lại hao tổn ở bên trong, vậy sẽ thua lỗ lớn.

Lâm Minh đứng ở phía trước Bí cảnh mẫu, dùng cảm giác dò xét một phen, Bí cảnh này không ngờ chiếm diện tích phương viên trăm dặm, hơn nữa trong đó rắc rối phức tạp, thậm chí còn có trận pháp không gian quanh co ngầm, không gian chân thật càng lớn hơn rất nhiều lần, muốn đi vào một lần, lấy được bảo vật mẫu quả thật không dễ dàng.

- Ha ha, Lâm Minh, có gan đi vào thí nghiệm một chút hay không? Ta cùng ngươi đi một lần!

Ở trước Bí cảnh mẫu, Lưu Vân cười hắc hắc nói.

Lâm Minh liếc mắt nhìn Lưu Vân một cái, lúc này Diệp Thủy Đồng dùng chân nguyên truyền âm nói:

- Lâm sư đệ, Bí cảnh mẫu này mặc dù là trận pháp, nhưng sau khi đi vào vẫn là sẽ bị thương, nhất là con rối chiến đấu chân chính ở bên trong, như vậy, cũng có thể bị thương nặng.

Bên trong Bí cảnh Dị Giới nguy hiểm thật lớn, tiến vào bên trong động một tí là có thể chết, không phải là trò đùa, vì vậy Tiêu Dao Đảo làm Bí cảnh mẫu cũng gắng đạt được hạn độ mô phỏng lớn nhất, mà trận pháp cũng giống y như thật, tất nhiên cũng có một chút chênh lệch cùng môi trường chân thật, vì vậy Tiêu Dao Đảo mới có thể chuẩn bị con rối chiến đấu chân chính.

- Cảm ơn lời khuyên.

Lâm Minh thấp giọng trả lời một câu, Lưu Vân này hiển nhiên là muốn gài bẫy hắn một phen, để cho hắn chịu chút đau khổ ở trong Bí cảnh mẫu.

- Làm sao? Không dám sao?

Lúc Lưu Vân nói chuyện, bọn họ đã chạy tới lối vào Bí cảnh mẫu, lúc này ở Bí cảnh mẫu, đã có người đang khảo nghiệm.

Mà lúc này, cũng đang có mấy đệ tử từ trong Bí cảnh mẫu đi ra ngoài, xem bộ dạng bọn hắn, mỗi người đều bị thương, nhưng là vẻ mặt cũng rất hưng phấn, hiển nhiên là hoàn thành khảo nghiệm.

- Độ khó 27! Ba khắc vượt qua kiểm tra, Hoa sư huynh lợi hại a.

- Ha ha, bình thường mà thôi. So với lúc trước, cũng không tiến bộ bao nhiêu.

Người được gọi là Hoa sư huynh kia ra vẻ khiêm nhường nói, tuy nhiên trên mặt không che dấu được nụ cười, hiển nhiên hết sức tự đắc.

- Di, đây không phải là Lưu Vân sư huynh. Ừm? Còn có Bạch Minh Ngọc sư huynh, Diệp Thủy Đồng sư tỷ!

Thấy người đến là ai, tất cả các đệ tử tại chỗ giật mình, bọn họ đều là đệ tử thân truyền của Tiêu Dao Đảo, nhưng là địa vị so với Bạch Minh Ngọc còn có Diệp Thủy Đồng lại có chênh lệch rất lớn. Thấy hai vị này, bọn họ cũng phát ra sự kính sợ từ nội tâm.

- Di, tiểu tử kia là ai? Không phải người của Tiêu Dao Đảo chúng ta.

Mọi người tự nhiên cũng chú ý tới Lâm Minh, bọn họ còn không biết về chuyện tình cây Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả, loại cơ hội gây cừu hận cho Lâm Minh này, Lưu Vân tự nhiên sẽ không bỏ qua, lúc này hắn thêm dầu thêm mở dùng chân nguyên truyền âm giới thiệu Lâm Minh cho mọi người, còn có mục đích Lâm Minh tới Tiêu Dao Đảo.

- Cái gì? Lưu Vân sư huynh, ngươi nói là thật?

- Không phải là nói đùa chứ, muốn cây Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả? Hắn mới Mệnh Vẫn tầng tám! Chuyện trọng yếu như vậy, làm sao có thể giao cho một tiểu bối như hắn làm? Ít nhất cũng phải cao thủ cấp Thánh chủ ra mặt a!

Ở Thần Vực, Thánh chủ là một cái xưng hô, cao thủ cấp Thánh chủ cũng không nhất định thật sự là Thánh chủ của Thánh Địa, Tiêu Dao Đảo kém nửa bước là được Thánh Địa, Thái thượng trưởng lão trong đảo cũng là cao thủ cấp Thánh chủ, chuyện tình quan hệ trọng đại như thế, tự nhiên phải cao thủ cấp Thánh chủ tiến đến mới được, một tiểu bối Mệnh Vẫn tầng tám, quá buồn cười!

- Cái này còn phải nghĩ sao? Đương nhiên là có cấp Thánh chủ cho hắn chỗ dựa, đoán chừng là nhất mạch của bọn họ, truyền tới tiểu tử này chỉ còn lại một mình hắn a!

- Không thể nào, vậy hắn cũng quá ngây thơ đi!

- Có ý tứ, tiểu tử này tới Tiêu Dao Đảo muốn cây Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả, lại vẫn dám đứng ở chỗ này, thật không sợ bị đánh chết.

Mấy võ giả rối rít dùng chân nguyên truyền âm nghị luận, ánh mắt nhìn về phía Lâm Minh đều có chút mùi vị hài hước, bởi vì Lưu Vân miêu tả tỉ mỉ xác thực không được như Bạch Minh Ngọc, ngược lại có ý tứ cố ý hạ thấp Lâm Minh, bọn họ hoàn toàn cũng không biết, thượng tầng Tiêu Dao Đảo đặc biệt cử hành trưởng lão hội để thảo luận chuyện này, chớ nói chi là Tiêu Hạo Thiên ủng hộ Lâm Minh.

Cho nên bọn họ căn bản không lo lắng Lâm Minh có nửa phần khả năng sẽ lấy cây Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả đi, ánh mắt bọn họ nhìn Lâm Minh không có tức giận cùng địch ý, mà là ánh mắt mang theo vẻ nghiền ngẫm cùng sự nực cười, cái này buồn cười giống như một nông phu ở nông thôn nói với Hoàng đế, ta muốn cướp đi ngôi vị hoàng đế.

- Ha ha, Lâm Minh, ta nhớ được trước ngươi đã nói, dễ dàng là có thể trở thành nhân vật đứng đầu trong đệ tử thân truyền của Tiêu Dao Đảo sao?

Lưu Vân lộ ra một nụ cười tà ác, lớn tiếng nói trước mặt mọi người.

Nhìn lão tử hôm nay chơi chết ngươi hay không!

Quả nhiên, những lời này căn bản là kéo cừu hận, phải biết rằng, mấy đệ tử tại chỗ này mặc dù là đệ tử thân truyền, nhưng đều thuộc về đệ tử thân truyền trung trung, so với nhân vật đứng đầu như Bạch Minh Ngọc, Diệp Thủy Đồng thì kém xa, trở thành nhân vật đứng đầu trong đệ tử thân truyền, là mục tiêu phấn đấu của bọn hắn, mặc dù bọn họ vì thế mà dốc hết trăm phần trăm cố gắng, nhưng là khó khăn thật sự quá lớn, nhưng bây giờ nghe Lâm Minh nói khoác như vậy, không thể nghi ngờ là tương đương hung hăng ném mơ ước cùng mục tiêu phấn đấu của đem bọn họ lên trên mặt đất rồi đạp một cước, lại phun một bãi nước miếng.

Đây không phải là tương đương với cười nhạo cố gắng lúc trước của bọn họ sao? Để cho bọn họ có thể nào không giận?

- Có ý tứ, xem ra ngươi còn rất tự tin! Nghe nói khảo hạch nhập môn của ngươi không tệ?

Một đệ tử khóe miệng nổi lên một cái độ cung.

- Ha ha, hạng nhất khảo hạch nhập môn thứ nhất, thật là lợi hại a!

Có đệ tử khoa trương nói, trong lời nói tràn đầy ý vị châm chọc.

- Hạng nhất khảo hạch nhập môn, mới có thể trở thành nội môn đệ tử? Xin lỗi, lúc trước sư đệ ta chủ trì khảo hạch nhập môn, ta quên hỏi hắn.

Mấy đệ tử một xướng một họa châm chọc Lâm Minh, mà Lâm Minh đột nhiên cười:

- Các ngươi tựa hồ lầm một việc, ta chưa từng nói là có thể dễ dàng trở thành tồn tại đứng đầu trong đệ tử thân truyền của Tiêu Dao Đảo các ngươi, mặc dù cái này đối với ta mà nói quả thật không coi vào đâu, nhưng là ta không có hứng thú này, nói thẳng ra chính là, ta không có hứng thú gia nhập Tiêu Dao Đảo, sau này cũng sẽ không, các ngươi không cần tự mình cảm giác hài lòng, ta tham gia khảo hạch nhập môn của Tiêu Dao Đảo chẳng qua là vì để gặp đảo chủ thôi.

Những lời này của Lâm Minh vừa nói ra, đâu chỉ là vẽ mặt, quả thực là dùng cứt dán lên mặt những người này! Những người này nhất thời nổi giận, Lâm Minh rõ ràng là không đem Tiêu Dao Đảo nhìn ở trong mắt.

Đốt ngón tay Lưu Vân nắm tới phát ra tiếng "ca ca", nói:

- Tiểu tử, ngươi có khí phách, ta hôm nay liền xem một chút, ngươi rốt cuộc ngông cuồng ở nơi đâu, có dũng khí vào trong Bí cảnh mẫu luyện một chút! La sư đệ, mở độ khó cấp 29! Đồng thời bỏ Sát Lục Khôi Lỗi chân chính vào, muốn chơi sẽ chơi thật sự!

Lưu Vân nói với một đệ tử họ La, mà đệ tử họ La kia lại chẳng hề để ý, nói:

- Lưu sư huynh, giết gà sao lại dùng đao mổ trâu, ta liền có thể giải quyết hắn.

- Không cần, ta tới giáo dục tên ngu ngốc này là được.

Một võ giả Mệnh Vẫn tầng chín nói.

Lúc trước Lâm Minh tới đã nghe nói một người gọi là Hoa sư huynh đã qua độ khó cấp 27, hắn đối với độ khó của Bí cảnh mẫu cũng có một nhận biết thô sơ giản lược.

Trong nhiều tình huống, Lâm Minh không có hứng thú cùng người tranh giành mạnh đấu tàn nhẫn, nhưng là cũng không đại biểu hắn sợ những thứ này, hơn nữa, hắn căn cứ vào những gì mới vừa rồi Diệp Thủy Đồng tự thuật, đã suy nghĩ thái độ của Mộ Thủy Thiên, cây Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả trọng yếu như thế giao cho chính mình cũng không phải là trò đùa, nàng muốn khảo nghiệm mình cũng là bình thường.

Có lẽ hiện tại chuyện đã xảy ra sẽ rơi vào trong mắt Mộ Thủy Thiên, nàng đang âm thầm quan sát mình có thể ứng phó mấy đệ tử trẻ tuổi này vây công hay không.

Suy nghĩ cẩn thận điểm này, Lâm Minh tự nhiên sẽ không phòng thủ mà không chiến, hắn nếu là luôn luôn co đầu rút cổ ở Tiêu Minh Các, sẽ bị cho là dễ khi dễ, không có bản lãnh, cây Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả làm sao có thể rớt tại trên đầu của hắn?

Hắn cười như không cười liếc mắt nhìn những đệ tử này một cái:

- Các ngươi đều có hứng thú "giáo dục" ta, không bằng cùng tiến lên, Bí cảnh mẫu này không chỉ dung nạp một người chứ.

- Ha ha, cầu cũng không được!

- Ngươi muốn chết, thành toàn cho ngươi!

Nụ cười trên mặt những đệ tử này càng thêm lớn lối, Lâm Minh lời nói xoay chuyển, nói:

- Cảm ơn các ngươi thành toàn, tuy nhiên . . . Lưu Vân ngươi nếu nói ra độ khó cấp 29, hẳn là trước kia ngươi có thể đã qua sao? Ngươi không cảm thấy lấy độ khó mà mình đã vượt qua để đối phó ta, quá không có ý nghĩa?

Lâm Minh vừa nói, quay đầu nhìn về Lưu Vân.

Lưu Vân nhướng mày.

- Ngươi có ý gì?

Đệ tử khác cũng sững sờ, đại đa số người bên trong bọn họ đó là có thể xông qua độ khó cấp hai bảy hai tám, cấp 29 hơn phân nửa sẽ chết vô cùng thảm, về phần độ khó cao cấp hơn, đó chính là chuyện đùa.

- Ý của ta là nói, không bằng đề cao độ khó một chút, như vậy mới có khiêu chiến.

Khi Lâm Minh nói chuyện, khóe miệng nổi lên một độ cong đùa giỡn.

- Cái gì?

- Tiểu tử này điên rồi!

- Điên cái gì, hắn là tên ngu ngốc, cho tới bây giờ chưa từng tới Bí cảnh mẫu, dĩ nhiên không biết độ khó cấp 29 là một khái niệm gì, hắn là muốn tìm đường chết.

Đệ tử chung quanh nghe được Lâm Minh còn muốn đề cao độ khó, sắc mặt đều có chút thay đổi, độ khó cấp 29 bọn họ cũng không chịu nổi.

- Làm sao? Các ngươi không phải mới vừa luôn miệng nói muốn giáo huấn ta sao? Hiện tại không dám?

Ánh mắt Lâm Minh đảo qua trên mặt mọi người, tu vi những người này căn bản là Thần Hải sơ kỳ trở xuống, hơn nữa thiên phú toàn thân so với chút ít yêu nghiệt tiến vào bí cảnh Thần Thú của tứ đại Thần thú thị tộc thì kém hơn nhiều, tứ đại Thần thú thị tộc đều là Thánh Địa đứng đầu, mà Long tộc thượng cổ càng từng là thế lực cấp Giới vương.

- Ngươi!

Những đệ tử này sắc mặt cũng là cứng đờ, không sợ tàn nhẫn, chỉ sợ không muốn sống, đây là muốn đồng quy vu tận sao?

- Ta hiểu, hắn là biết rõ mình tu vi thấp, đấu không lại chúng ta, cho nên mới kéo chúng ta cùng nhau xui xẻo!

- Sợ cái gì, Bí cảnh mẫu mặc dù là chiến đấu thật, nhưng là nếu như trọng thương chết sẽ bị trận pháp truyền ra, cùng lắm thì ở trên giường nằm nửa tháng, mà hắn mới tu vi Mệnh Vẫn tầng tám, nhất định bị thương nặng hơn so với chúng ta, ai sợ ai!

- Đúng, bị thương coi là cái gì, khí thế không thể thua.

Mấy đệ tử chân nguyên truyền âm nói một lần, nhất thời đạt được nhất trí, về phần Lưu Vân, khóe miệng co quắp động động mấy cái, phảng phất giống như quyết tâm đặt lễ đính hôn rất lớn, cắn răng nói:

- Tốt! Mở độ khó cấp 30, thêm con rối cùng hung thú chiến đấu chân chính vào, tới đánh thật!