Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1151: Luyện hóa thạch thai!



Lâm Minh do dự một chút, nếu như thật sự hỏi thăm Thương Thiên Cổ Ấn trấn áp cái gì, khó tránh khỏi có chút đường đột, chuyện như vậy, khí linh Thương Thiên Cổ Ấn hẳn là không nguyện ý tiết lộ ra ngoài.

Suy nghĩ một chút, Lâm Minh chẳng qua là hỏi:

- Tiền bối, vãn bối muốn biết vì sao người thấy Ma Phương liền không giết ta?

Trong lòng Lâm Minh rất kỳ quái, đối phương hết sức hiểu rõ giá trị của Ma Phương, nhưng không có ý tứ xuất thủ tranh đoạt Ma Phương, có chút không hợp với lẽ thường.

Nghe được Lâm Minh hỏi thăm, khí linh cổ xưa kia nở nụ cười, thanh âm có chút mùi vị thê lương.

- Mỗi một cá nhân, mỗi một vật phẩm đều có thời đại thuộc về mình, thời đại của ta cùng Phong Thần Thiên Tôn đã qua, thời đại 3.6 tỉ năm trước, mới là thuộc về chúng ta, hiện tại ta đây, sẽ không lại đi tranh đoạt cái gì, đạo của ta đã rất khó lại đột phá, sở dĩ ta thi triển Tịch Diệt đại pháp kéo dài tánh mạng, chỉ là vì bảo vệ Phong Thần đại trận mà thôi!

- Còn lúc Thiên kiếp chân chính, yêu cầu nhân vật chủ yếu của thời đại này chống lại, hiển nhiên ta sẽ không trở thành nhân vật chủ yếu, chỉ sợ Phong Thần đại trận này không hề cần ta thủ hộ nữa, ta có thể xuất thế một lần nữa, vậy cũng nhiều nhất chỉ là một vai phụ tá trọng yếu thôi, mà ngươi, là một phần hy vọng trở thành nhân vật chủ yếu của thời đại này, dĩ nhiên ngươi có thể không thật sự làm được, cũng là không biết.

Khí linh cổ xưa nói ra lời nói này, thay vì nói là tin tưởng Lâm Minh, không bằng nói là tin tưởng Ma Phương.

Người nhận được Ma Phương, chưa chắc có thể thừa nhận số mệnh của Ma Phương, năm đó, gia gia Mộ Thiên Tuyết là đại Giới vương, bản thân Mộ Thiên Tuyết là tuyệt thế thiên tài, bọn họ cũng từng nhận được Ma Phương, nhưng cũng không thể trở thành nhân vật chủ yếu của thời đại, ngược lại bị vận rủi.

Nếu là Lâm Minh vẫn lạc. Như vậy sẽ tiếp tục có người thừa kế phần số mệnh này, cho đến khi một nhân vật chủ yếu thời đại chân chính ra đời!

Ức năm thời gian, dài biết bao, cho dù Ma Phương chia đều mỗi một vạn năm đổi lại chủ nhân một lần, cũng có thể đổi lại chủ nhân một vạn lần, trong chuyện này, luôn luôn phải là một người tài tuyệt thế.

- Tiền bối, 3.6 tỉ năm qua, vẫn là thủ hộ ở Phong Thần đại trận này?

- Không sai, ngươi là tò mò Phong Thần đại trận này trấn áp là vật gì sao? Bổn tôn khuyên ngươi vẫn là thu hồi lòng hiếu kỳ, vật này, vượt xa tưởng tượng của ngươi. Nó có liên quan cùng thiên địa đại kiếp 3.6 tỉ năm trước! Biết nó, đối với ngươi cũng không có chỗ tốt, thậm chí có thể rước lấy tai hoạ cho ngươi.

Nghe được lời nói của linh hồn cổ xưa, trong lòng Lâm Minh rùng mình, thời gian 3.6 tỉ năm dài dằng dặc, vô luận tánh mạng huyết nhục gì cũng bị trấn áp tới hôi phi yên diệt a!

Trừ phi đối phương cũng là một loại tánh mạng năng lượng như khí linh, nhưng là một đồ vật cần hưng sư động chúng để trấn áp như vậy sao? Chẳng lẽ . . .

Lâm Minh đột nhiên nghĩ tới Ma Châu cùng Tử Tạp cũng liệt vào cùng Ma Phương kia, nếu như là chúng nó thì . . . Thật sự có khả năng bị trấn áp như vậy!

Nhưng suy nghĩ một chút, Lâm Minh vẫn là lắc đầu, linh hồn cổ xưa kia cũng nói, ba kiện đồ vật này, tựa hồ bản thân không có khí linh, không có khí linh gì đó, cũng có thể không có ý thức của bản thân, không đến nổi bị trấn áp phong ấn, hơn nữa . . . Nếu như chúng nó thật sự có khí linh thì Thương Thiên Cổ Ấn sợ là chưa chắc trấn áp được.

Lâm Minh không có tiếp tục nghĩ nữa, nếu như lực lượng của mình, một ngày kia trưởng thành đủ cường đại, thứ trấn áp ở nơi này, hắn tự nhiên sẽ biết được, thậm chí có thể . . . Phải đối mặt!

Hiện tại, đúng theo như lời Thương Thiên Cổ Ấn, lấy thực lực yếu ớt của chính mình, biết bí mật kinh thiên như vậy, chỉ có thể đưa tới tai hoạ.

- Tiền bối, vãn bối còn có một cái vấn đề cuối cùng, về Yến Tiểu Ngư, cũng chính là cô bé vãn bối mang đến, thân thế của nàng rốt cuộc có bí mật gì?

Linh hồn cổ xưa trầm mặc một hồi, nói:

- Về nàng, bổn tôn cũng chỉ là có một chút suy đoán mà thôi, bổn tôn ngủ say ở chỗ này quá lâu, ngoại giới phát sinh rất nhiều chuyện, bổn tôn cũng rất khó đoán ra được, vận mệnh luôn là hay thay đổi, chỉ sợ Thiên Tôn cũng khó có thể khống chế quỹ tích của số mệnh, phát triển tương lai luôn là một mảnh mê mang, nhưng thật sự đến lúc thích hợp, ngươi dù sao vẫn sẽ biết đến.

Linh hồn cổ xưa từ từ nói, thanh âm mang theo một cỗ thê lương, Lâm Minh nghe khe khẽ trầm mặc, Thiên Tôn cũng không cách nào nắm vận mệnh trong tay, nói trắng ra là, thật ra thì chính là số mệnh, cơ duyên, nhân quả, . . ., hết thảy kết hợp, cái này thậm chí có thể coi là một loại đường ở ngoài độc lập với quy tắc thiên đạo, hư vô mờ mịt, không cách nào phỏng đoán.

- Tiểu bối, ngươi, còn tiểu nha đầu chỉ còn linh hồn thể trên người ngươi nữa, cũng là hạng người thiên tư tuyệt đỉnh, bao gồm cả cô bé ăn Tử Dương Tinh kia, cũng không giống thường nhân, ngươi tới trong không gian ta ngủ say, muốn phá vỡ một góc đại trận, là vì lấy thứ gì sao?

- Vãn bối là vì Tử Dương thạch thai mà đến.

Lâm Minh nói thẳng.

- Tử Dương thạch thai. . . Linh thể dựng dục trong Tử Dương Tinh sao? Cái này dễ làm, bổn tôn phong ấn rất nhiều trong cơ thể, sẽ ban thưởng cho ngươi một quả, con đường sau này của ngươi, còn phải dựa vào một mình ngươi đi, bổn tôn sẽ chờ ngươi thời gian vạn năm, xem một chút đến tột cùng ngươi là hôi phi yên diệt, hay là trở thành nhân vật tuyệt đỉnh của Thần Vực! Ha ha ha ha!

Linh hồn cổ xưa cười lớn, sau đó, một đạo cầu vồng màu tím càn quét Lâm Minh, Lâm Minh chỉ cảm thấy không gian đột nhiên vặn vẹo, sau đó hắn liền bị cổ năng lượng này bao quanh, qua trong giây lát đã xuất hiện ở ngoài Tọa Độ Không Gian, mà lúc này, ở bên cạnh Lâm Minh, một khối Tử Dương Tinh cao bằng một người lẳng lặng trôi lơ lửng, ở bên trong Tử Dương Tinh, phong ấn một cái thạch hầu màu tím, tuy nói là thạch hầu, nhưng thoạt nhìn thật sự giống nhau, nó có con ngươi đen nhánh trong suốt, bộ lông trên người cũng không hiện chút nào, trông rất sống động.

Đây chính là Tử Dương thạch thai.

Lâm Minh vung tay lên, trực tiếp thu Tử Dương thạch thai vào trong Tử Cực Giới.

Mộ Thiên Tuyết hóa thành một đạo luồng sáng tiến vào Tử Cực Giới, nhìn thạch hầu trước mắt, nhẹ hít một hơi nói:

- Là Tử Dương thạch thai dựng dục mấy ức năm, Phong Thần Thiên Tôn bạo tay lớn như thế, lấy Tử Dương Tinh Sơn khổng lồ biến thành Thương Thiên Cổ Ấn, lấy năng lượng hợp thành trận pháp không ngừng tẩm bổ cho nó, một hơi phong tồn 3.6 tỉ năm, sinh ra Tử Dương thạch thai cũng có thể tạo thành thế giới, tùy tiện cho chúng ta một cái, cũng là cực phẩm trong cực phẩm!

Mộ Thiên Tuyết cảm khái, đồng thời cũng rung động thật sâu về thực lực của mình chênh lệch cùng Thiên Tôn, lúc Mộ Thiên Tuyết đỉnh phong, cũng chỉ là nửa bước Giới vương mà thôi.

- Quả thật như thế, Phong Thần Thiên Tôn năm đó, nói không chừng đúng là nhân vật chủ yếu đối kháng trận thiên địa đại kiếp kia. Cho đến hiện tại, trong Phong Thần đại trận cũng trấn áp thứ có liên quan cùng thiên địa đại kiếp, nhưng không biết là cái gì.

- Lâm Minh, Tử Dương thạch thai tới tay vô cùng thuận lợi, tuy nhiên tài liệu khác để luyện chế Trường Sinh Huyền Đan, hơn phân nửa còn không có chuẩn bị xong, chúng ta bây giờ trở về viễn cổ đế đô cũng là lãng phí thời gian, không bằng dứt khoát dừng lại ở nơi này một thời gian ngắn, ta tinh luyện tinh hoa của Tử Dương thạch thai đi ra ngoài, ngươi tiếp tục tu luyện, linh thể của ngươi đã thành, từ Cửu Vẫn đến Thần Hải, đối với ngươi mà nói đã không có bất kỳ bình cảnh, chỉ cần hấp thu đầy đủ nguyên khí, cũng đủ nuôi trồng Hạt giống thế giới đến nảy mầm.

- Tốt!

Lúc Lâm Minh là Cửu Vẫn, hấp thu đại lượng mảnh nhỏ thiên địa pháp tắc, luôn luôn không có thời gian tìm hiểu, hắn đúng là cần thời gian từ từ tiêu hóa những thứ pháp tắc này.

Lâm Minh từ từ đi xuống độ sâu ba nghìn dặm dưới đất, bắt đầu bế quan ở chỗ này, nhiệt lượng của địa hỏa chỗ sâu dưới đất này, mặc dù không bằng 18 tầng tháp hỏa ngục, mỗi một tầng cũng ẩn chứa pháp tắc bất đồng, nhưng đối với việc Lâm Minh lĩnh ngộ Hỏa Hệ ý cảnh vẫn là có tác dụng xúc tiến tương đối.

Mà sau khi Mộ Thiên Tuyết hoàn toàn luyện hóa Tử Dương thạch thai, lấy cốt giản Lâm Minh mua được từ Hội giao dịch dưới đất ra, hiểu rõ nội dung trong cốt giản. Đây là một bộ cốt giản truyền lưu từ thời đại thượng cổ, trong đó rất nhiều ghi chép, rất có thể có giá trị không nhỏ.

Mà những ngày qua, cuộc sống của Yến Tiểu Ngư trôi qua vui vẻ nhất, trên căn bản chính là ăn ngủ, ngủ ăn.

Sau khi Tử Dương thạch thai bị Mộ Thiên Tuyết luyện hóa, tinh bì của Tử Dương Tinh còn dư lại tất cả cũng bị Yến Tiểu Ngư không chút khách khí ăn hết.

Những thứ tinh bì của Tử Dương Tinh này, so với Tử Dương Tinh bình thường, phẩm chất rõ ràng cao hơn một cái cấp bậc.

Bình thường, Tử Dương Tinh trong quặng Tử Dương thạch, hấp thu nguyên khí thiên địa từ thiên địa đồng thời cũng chậm rãi phóng thích năng lượng, cuối cùng sẽ đạt tới một cái thăng bằng, năng lượng không tăng không giảm.

Mà Tử Dương Tinh của Phong Thần đại trận lại bất đồng, chúng nó bị trận pháp ước thúc, chỉ hấp thu năng lượng, cũng không phóng thích năng lượng, những thứ tinh bì của Tử Dương Tinh này trải qua hơn 3 tỉ năm dựng dục tích lũy, độ tinh khiết năng lượng xa không phải là Tử Dương thạch khai thác trong quặng ở Tử Sơn có thể so sanh. Loại khác biệt này, giống như rượu mới vừa ủ thành, khác với rượu ủ lâu năm được cất vào hầm ngàn năm.

Yến Tiểu Ngư ăn những thứ tinh bì của Tử Dương Tinh này, khuôn mặt nhỏ nhắn nổi lên hai rặng mây đỏ, thật không như uống rượu say, bước đi cũng không yên, nàng miễn cưỡng lung lay trên mặt đất vài vòng, phù phù một tiếng ngã trên mặt đất, trực tiếp đã ngủ.

Những ngày qua, Yến Tiểu Ngư đã ăn Tử Dương Tinh giá trị mấy ngàn vạn, cái này cũng chưa tính tinh bì của Tử Dương Tinh cổ xưa vô cùng trân quý, gương mặt của nàng càng ngày càng tinh, phảng phất giống như vừa bấm là có thể bấm ra nước vậy, giống như một quả đào chín hồng.

Yến Tiểu Ngư ngủ một lần chính là bảy ngày bảy đêm, sau khi tỉnh lại, nàng thế nhưng lại đói bụng.

Mộ Thiên Tuyết dùng cảm giác dò xét thân thể Yến Tiểu Ngư một chút, vẫn không có hiện tượng chân nguyên ngưng tụ như cũ, nhưng mơ hồ lại có chút ít bất đồng.

Loại kết quả này cũng không có để cho Mộ Thiên Tuyết thất vọng, thể chất của Yến Tiểu Ngư nếu ngay cả Thương Thiên Cổ Ấn đều nói là cực kỳ đặc thù, tự nhiên không thể nào chẳng qua là tùy ý ăn Tử Dương thạch mấy ngàn vạn là có thể thức tỉnh huyết mạch của nàng.

Lần này sau khi tỉnh lại, Yến Tiểu Ngư càng ngày càng có thể ăn, nhưng là hình dạng thân thể của nàng lại không có thay đổi gì, tiếp tục ăn đại lượng nguyên khí thiên địa cũng không biết đi nơi nào.

Thời gian cứ như vậy đi qua hơn nửa năm, một ngày kia, Lâm Minh đang ngồi xuống bế quan đột nhiên thân thể chấn động, đột nhiên mở hai mắt ra, khi hắn thể nội đan điền, Hạt giống thế giới trở nên nhỏ hơn, mà ở chung quanh Hạt giống thế giới, một mảnh không gian cũng vặn vẹo kịch liệt, dường như muốn gãy lìa, đây là dấu hiệu lực lượng ủ ra ở Hạt giống thế giới bộc phát.

Lâm Minh cách Thần Hải chỉ có một bước ngắn, chỉ cần hắn nguyện ý, thậm chí có thể tùy thời đột phá, dĩ nhiên, phương thức đột phá tốt nhất vẫn là để dành lực lượng tới cực điểm, tự nhiên đột phá tốt hơn.

- Mộ cô nương, thời gian không sai biệt lắm, chúng ta trở về viễn cổ đế đô đi.