Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1288: Trận chiến Thập Nhị Tử



Vòng chung kết 500 người tham gia, bộ phận thứ nhất mỗi người đánh trọn 18 trận, quyết ra 10 người tiến vào chung kết cuối cùng.

Trận đấu của một bộ phận này toàn bộ do trọng tài Hạo Vũ Tử an bài, tận lực đem người mạnh tách ra.

Lâm Minh sau khi chiến thắng đối thủ vòng thứ nhất, liên chiến liên thắng, đối thủ hắn gặp được về sau thực lực toàn bộ đều không bằng Băng Nguyệt.

- Ta nhận thua.

Đối mặt với Lâm Minh, Huyết Đồ thật sự không dâng lên nổi dũng khí chiến đấu. Nếu là loại thực lực đối phương mạnh hơn mình nhưng không quá nhiều, Huyết Đồ còn có thể chiến một trận, tuy bại mà quang vinh, xem như là ma luyện đối với chính mình.

Nhưng đối mặt với loại nhân vật bị xếp vào Phong Thần Thập Nhị Tử như là Lâm Minh, Huyết Đồ biết rõ mình vừa lên trong vòng hai chiêu là sẽ bị thua, trước mặt mấy trăm triệu người xem, sao phải tự rước lấy nhục? Không bằng giữ lại lực lượng, đối phó đối thủ phía sau. Bởi vì bất kể chiến tích kém bao nhiêu, đều phải đánh trọn 18 trận, ai cũng không hy vọng 18 trận của mình toàn chiến toàn bại. Ít nhất phải thắng một hai trận, không đến mức quá mất mặt.

Rất nhanh, Lâm Minh liền thắng liên tiếp 17 trận, chỉ còn lại một trận cuối cùng.

Người đồng dạng thắng liên tiếp 17 trận có rất nhiều, nhưng là trận chiến cuối cùng của tập đoàn thứ nhất sẽ chỉ thu nạp 10 người. Kể từ đó, trận đấu cuối cùng trong 18 trận, những người này phải gặp nhau. Phong Thần Thập Nhị Tử cũng không ngoại lệ.

Đối thủ lần này của Lâm Minh là Công Dương Đao đồng dạng được xếp vào Phong Thần Thập Nhị Tử.

Trận đấu này, ai thắng người đó có thể tiến vào 10 người cuối cùng.

Đồng dạng, Long Nha, Thạch Quật, Bạch Nghiêu thậm chí Quân Bích Nguyệt đều gặp được đối thủ 17 trận toàn thắng.

Trận chiến cuối cùng, mức độ kịch liệt xa không phải chiến đấu lúc trước có thể sánh bằng.

Lâm Minh cầm Phượng Huyết Thương đi lên lôi đài, đối thủ của hắn là một thanh niên gầy gò lưng đeo đao lớn sống dày. Hắn không cao, làn da ngăm đen, càng làm nổi bật sự to lớn của thanh đao đeo sau lưng. Độ rộng thân đao gần như rộng bằng thân thể của hắn.

- Ngươi chính là Lâm Minh?

Thanh niên gầy gò lạnh lùng nhìn về phía Lâm Minh, cái loại ánh mắt này mang đến cho người ta cảm giác giống như dã thú đang nhắm vào con mồi. Không có khinh thị, không có cuồng vọng, có chỉ là hung ác cực độ.

Người như thế, tuyệt đối rất mạnh, bọn họ thân kinh bách chiến, nhiều lần trải qua hiểm cảnh, trực giác chiến đấu vô cùng khủng bố, bình tĩnh và điên cuồng cực độ.

Điều này cũng khiến cho khi bọn họ đối mặt đối thủ có khí thế như dã thú.

Có thể xếp vào Phong Thần Thập Nhị Tử tự nhiên tuyệt đối không phải hạng tầm phào.

- Công Dương Đao, truyền nhân Đao Hoàng. Đao Hoàng tiền bối là Thiên Tôn lánh đời, thành danh vào 50 triệu năm trước, một thân đao pháp xuất thần nhập hóa!

Hạo Vũ Tử hiếm thấy giới thiệu lý lịch Công Dương Đao, đây chủ yếu là bởi vì trừ những đại nhân vật đỉnh cao kia ra, ngay cả người mạnh Giới Vương bình thường cũng chưa chắc từng nghe nói qua Đao Hoàng. Lão nhân này thành danh quá sớm, năm đó được dự bị là đao đạo đệ nhất nhân, nhưng là hắn mấy chục vạn năm gần nhất đều đang ẩn cư, đã rất ít có người biết.

Thiên Tôn lánh đời, không thành lập Thiên Cung, tài phú có được tự nhiên sẽ ít hơn Thiên Tôn bình thường một chút. Kể từ đó, bọn họ cũng sẽ không thu quá nhiều đệ tử thân truyền. Một Thiên Tôn lánh đời cùng lắm thu nhận mười mấy hai chục đệ tử, chia đều mấy triệu năm mới thu một người. Bọn họ thu đồ đệ cực kỳ hà khắc, tố chất chỉnh thể tự nhiên mạnh hơn truyền nhân Thiên Tôn của đại đa số Thiên Tôn Thiên Cung.

- Có thể được Hạo Vũ Tử chuyên môn giới thiệu, Đao Hoàng này nhất định không phải tầm thường!

- Công Dương Đao này là một độc nhân! Lâm Minh cũng là độc nhân. Lúc này, hai tên biến thái gặp nhau, không biết ai càng mạnh.
Cảnh tượng Lâm Minh chiến thắng Băng Nguyệt mọi người ký ức hãy còn như mới, không ai cho rằng Lâm Minh yếu.

- Trận đấu lúc trước của hai người ta đều xem qua, cảm giác Công Dương Đao ở mặt chiêu thức hết sức hung tàn, chính diện va chạm hơi thắng một chút. Mà Lâm Minh là toàn tài, pháp tắc, tốc độ, lực lượng đều tinh thông, hẳn là kéo vào đánh lâu dài, dùng ưu thế cân đối thủ thắng!

Mọi người đang bàn luận, trên lôi đài Công Dương Đao rút trường đao trên lưng ra, chậm rãi vuốt ve lưỡi đao nói:
- Ta từ nhỏ theo sư phụ hành tẩu thiên hạ. Sư phụ tổng cộng 22 đệ tử, hiện tại chỉ còn lại hai, còn lại đều đã chết trong lịch lãm. Đây là ta lần đầu tiên tham gia hội võ lịch lãm, mà ngươi là một miếng đá mài dao rất tốt của ta.

Công Dương Đao nói ra một phen lời, toàn trường đều cả kinh. 22 đệ tử đã chết 19 người, đối với đệ tử của mình cũng tàn khốc như vậy? Đồ đệ có thể được Đao Hoàng nhìn trúng, nhất định là hạng người thiên phú kinh người, không ngờ mặc họ chết trong lịch lãm, 10 không còn một! Đao Hoàng này, thật sự là tâm độc.

- Đao Hoàng làm người chính là như thế, tục truyền hắn lúc rất nhỏ liền bị tổ chức sát thủ bắt đi làm sát thủ, trại huấn luyện sát thủ 1 vạn người, cuối cùng chỉ có thể sống sót một người. Không có lịch lãm chết chóc và máu tanh, không bồi dưỡng ra cao thủ. Khi Đao Hoàng thu đồ sẽ nói rõ ràng, nếu sợ chết có thể cự tuyệt.
Ở trên khán đài có một lão nhân có hiểu biết về Đao Hoàng, giải thích như thế.

Người nghe đều líu lưỡi. Những thế lực lớn kia, thế lực nào không coi đệ tử thứ nhất của mình thành bảo bối che chở, tham gia lịch lãm một lần đều sẽ để lại đủ loại chuẩn bị ở sau, chỉ sợ bọn họ thật sự mất mạng.

Đao Hoàng lại mặc đệ tử tử vong.

Mà Công Dương Đao này có thể ở trong hai mươi mấy thiên tài sống sót, thực lực có thể nghĩ mà biết!

- Ngươi coi ta là đá mài dao? Ta chỉ sợ đao của ngươi sẽ bị mài gãy...
Lâm Minh nói xong, Phượng Huyết Thương chắn ngang, mũi thương vạch ra một vầng trăng tròn trên mặt đất.

Hô!!!

Trên lôi đài, Công Dương Đao đột nhiên hóa thành một đợt cuồng phong xông về phía Lâm Minh, nhấc tay bổ ra một đao. Ở phía sau thân thể hắn hình thành đao khí như gió xoáy, những đao khí này dung hợp lẫn nhau. Người tinh mắt nhìn cẩn thận là có thể nhìn thấy những đao mang này kỳ thật đầu đuôi nối liền, tầng tầng lớp lớp. Chẳng những công kích sắc bén, hơn nữa còn có đặc tính phòng ngự.

- Hoàng giả đao vực, một trong những tuyệt kỹ sở trường của Đao Hoàng tiền bối!

Thiên tài đỉnh cao như là Công Dương Đao, có kỹ năng lĩnh vực thật sự không có gì lạ. Hoàng giả đao vực một khi thi triển ra, công phòng một thể, hết sức khó đối phó. Cho dù là vạn ngàn cao thủ võ đạo dùng thần cung đồng loạt bắn cũng khó thể bắn vào trong đao mang. Bất kỳ kẻ địch tiến vào trong đó đều sẽ bị đao mang điên cuồng nghiền nát.

Công Dương Đao hét lớn một tiếng, khớp xương thân thể hắn phát ra một chuỗi “bùm bùm” nổ vang, thân thể nguyên bản gầy gò cơ bắp tăng vọt, đột nhiên trở nên cường tráng.

- Huyết trì địa ngục!

Công Dương Đao đột nhiên bổ ra một đao, đao mang như ánh chớp, sát khí mênh mông trút xuống, cảm giác khủng bố khó thể hình dung. Loại sát khí này là Công Dương Đao trải qua vô số chém giết sinh tử tích lũy lại, ngưng hóa thành yêu ma thực chất hóa.

Khoảnh khắc đó, ở sau lưng Công Dương Đao hình thành hư ảnh Ma Vương màu đỏ như máu. Đối mặt với một đao này, mọi người cảm giác dường như đặt mình trong tu la dịa ngục, bị vô số huyết trì nuốt, không biết sinh tử, bị giày vò!

- Loại đao chiêu này!
Lâm Minh đồng tử co rụt. Đao chiêu của Công Dương Đao không rực rỡ và hoa lệ như rất nhiều thiên tài, mà hoàn toàn là điên cuồng và giết chóc, cảm giác giống như đối mặt hung thú thái cổ. Dùng một câu hình dung chính là hung mãnh đến mức tận cùng.

Công Dương Đao, đao thế trước giờ chưa từng có, trong 17 trận đấu trước không một ai có thể chính diện chống lại đao chiêu của hắn, tất cả người xem đều trợn tròn mắt nhìn về phía Lâm Minh, xem hắn ứng đối như thế nào!

Lâm Minh đột nhiên lùi sau một bước, hai gối rùn xuống, hoành thương đứng vững, toàn thân Bát Môn Độn Giáp bảy môn mở ra, Tà Thần lực thiêu đốt.

Phượng Huyết Thương từ dưới mà lên, vung ra thật mạnh, giống như một vầng trăng tròn đón đỡ một đòn này của Công Dương Đao!

Bùng!

Thương đao chạm nhau, năng lượng khủng bố tản ra bừa bãi, lực đánh vào mạnh mẽ khiến Lâm Minh đột nhiên đạp mạnh mặt đất, giẫm trên nền do Lôi văn cương và Tuyên Cổ Thần Thạch lót thành. Loại nền này vô cùng cứng rắn, lúc này mới chống được lực đánh vào của Lâm Minh.

Lâm Minh cứ như vậy song chưởng giơ cao lên đỉnh đầu, dùng Phượng Huyết Thương vững vàng chặn một đao này của Công Dương Đao.

Trong mắt Công Dương Đao hiện lên một tia kinh ngạc:
- Không ngờ có thể chính diện đón đỡ đao chiêu của ta? Trong cùng tuổi, ngươi là người thứ nhất!

Công Dương Đao cũng không phải nói ngoa. Đao chiêu của hắn quả thật hung mãnh, điểm này người xem ở đây cũng là cảm giác như đích thân trải qua. Cho dù cách nhau rất xa, bọn họ cũng cảm giác như đao mang sau lưng, khiến sống lưng phát lạnh.

- Người thứ nhất?
Lâm Minh khẽ cười một tiếng:
- Ta nghĩ ngươi rất nhanh là sẽ phát hiện, sẽ có người thứ hai, người thứ ba. Ngoài ra... ta không riêng gì đỡ được đao chiêu của ngươi.

Lâm Minh đột nhiên dùng lực, với chân kéo thắt lưng, một thương vẩy ra, trực tiếp hất văng Công Dương Đao.

Hắn đột nhiên tiến lên một bước, thẳng hướng Công Dương Đao:
- Thanh Liên Hỏa Vũ!

Toàn thân sức mạnh mấy chục triệu cân bùng nổ, sức mạnh cơ bắp và uy lực của pháp tắc hệ Hỏa chồng lên một chỗ. Lâm Minh hướng về phía Công Dương Đao đập mạnh xuống.

Rắc Rắc Rắc!!!

Đao mang của Hoàng giả đao vực trực tiếp bị Lâm Minh dùng sức mạnh xé rách, vô số đao khí vỡ nát, giống như miếng lụa xé rách!

Một thương này của Lâm Minh đập xuống thật mạnh, ngọn lửa gào thét!

Sắc mặt ánh mắt Công Dương Đao ngưng trọng, đao sống dày trong tay bổ xiên mà lên, chém thẳng Phượng Huyết Thương!

Đồng dạng công kích chính diện, vừa rồi Lâm Minh đón đỡ Công Dương Đao, hiện tại đến lượt Công Dương Đao tới ngăn cản Lâm Minh.

Ầm ầm!

Tiếng nổ lớn khủng bố, Công Dương Đao lùi liền mấy bước, sau đó thân thể trực tiếp bay ngược ra ngoài!

Công Dương Đao với chiêu thức hung mãnh nổi tiếng rồi lại bị Lâm Minh đánh bay!

Người xem chưa kịp phát ra tiếng kinh hô, đúng vào lúc này Lâm Minh đột nhiên tiến lên một bước, Phượng Huyết Thương trong tay lại đập xuống!

Ầm! Ầm! Ầm!

Thương sau mạnh hơn thương trước, thương sau dữ hơn thương trước, thương mang như sóng triều cuồn cuộn, gào thét không dứt. Công Dương Đao liên chiến liên lùi, cánh tay tê rần. Mà Lâm Minh lại càng đánh càng hăng, chiêu thương càng ngày càng hung tàn.

Chính diện áp chế!

Rất nhiều người lúc trước không khẳng định Lâm Minh và Công Dương Đao rốt cuộc ai mạnh ai yếu, theo bọn họ thấy trận chiến này ai thắng ai thua đều chẳng có gì lạ. Nhưng là mọi người tuyệt đối không nghĩ tới, Lâm Minh ở trong công kích chính diện Công Dương Đao am hiểu nhất, áp đảo Công Dương Đao.

Một chiêu một thức đều là cuồn cuộn không dứt, không cho đối phương bất kỳ cơ hội!

Đây là lực lượng gì?

Quái vật!

Rất nhanh, trên lôi đài Lâm Minh và Công Dương Đao liền giao thủ 100 chiêu! Ngay trong nháy mắt này, Lâm Minh hét lớn một tiếng, 100 chiêu thương phía trước hợp làm một thể, bộc phát ra uy lực vô cùng khủng bố, giống như mãnh long xuống núi, không thể địch lại!

- Thương Khung Bá Điển – Bách Trọng Lãng!

Một thương này vụt mạnh lên lưỡi đao của Công Dương Đao.

Bùm!

Công Dương Đao chỉ cảm thấy hổ khẩu chấn động mạnh, cánh tay tê rần, lưỡi đao bị trực tiếp ép tới trước ngực. Thân thể hắn đột nhiên bay ngược ra mấy trăm trượng, đập nát lớp đá ngoài mới nhảy lên, một thân quần áo rách nát, toàn thân khí huyết quay cuồng.