Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1503: Thôn hồn thánh linh



Chương 1503: Thôn hồn thánh linh.

Lâm Minh và Tiểu Ma Tiên đều có tu vi Thần Biến Kỳ cực hạn, muốn chính diện chống lại Thiên Minh Tử thật sợ quá khó khăn. Phải biết rằng, lúc trước Tạo Hóa thánh tử là Thánh Quân đỉnh phong, tu vi cao hơn Lâm Minh và Tiểu Ma Tiên một cảnh giới cũng không cách nào chống lại Đại giới Giới Vương. Cuối cùng cũng chỉ có thể chạy trốn mà thôi.

Hiện tại bên ngoài có Thiên Minh Tử canh trừng, Lâm Minh dám chắc, nếu mình không bế quan khổ tu một hai trăm năm, tuyệt đối không thể là đối thủ của Thiên Minh Tử.

Trước khi Lâm Minh hấp thu nguyên linh thạch thai, hai tay nhẹ nhàng chạm lên mặt đá thô ráp của nó. Năm đó chủ nhân của Tu La Lộ dùng phù văn gì phong ấn nguyên linh thạch thạch thai, Lâm Minh đã biết rõ trong lòng, muốn cởi bỏ những phù văn này rất dễ dàng.

Mỗi lần cởi bỏ một tầng phong ấn, Lâm Minh lại điều chỉnh tâm tình một phen. Dù sao đây cũng là nguyên linh thạch thai một trăm tỷ năm, hắn không thể không thận trong.

Phong ấn cởi bỏ được một nửa thì tính mạng bên tỏng nguyên linh thạch thai hoạt động càng ngày càng kịch liệt. Bên trong thạch thai ẩn ẩn phát ra từng đợt gào thét, giống như có mấy trăm thần thú trong nguyên linh thạch thai gào rú.

- Là linh hồn của thần thú.

Ánh mắt của Lâm Minh co rụt lại, nguyên linh thạch thai này dùng thần thú đại trận để tẩm bổ, không thể tránh khỏi việc dung nhập linh hồn thần thú vào bên trong.

Khi phong ấn cởi bỏ được một phần ba, nguyên linh thạch thai không ngừng phun ra ma khí. Trong lòng Tiểu Ma Tiên chột dạ, dù nguyên linh thạch thai này đã được chủ nhân Tu La Lộ phong ấn, nhưng trải qua một trăm tỷ năm, nó cũng đã hấp thu quá nhiều tinh hoa, cũng không phải dễ dàng đối phó như vậy.

- Lâm Minh! Bây giờ ngươi muốn cởi bỏ phong ấn của nguyên linh thạch thai? Ta nghe nói, tại thời cổ đại, có không ít võ giả luyện được thân ngoại hóa thân, nhưng lại không thể xóa đi thần trí của hóa thân, kết quả bị thân ngoại hóa thân cắn trả thôn phệ chủ ý thức. Kết cục bị phân thân đoạt xá,

- Ta biết rõ!

Lâm Minh trả lời một cách đơn giản, hắn vẫn muốn tiếp tục cởi bỏ phong ấn.

Thấy quyết tâm của Lâm Minh, Tiểu Ma Tiên cũng không nói nhiều, bất quá kể từ đầu đến giờ, xem ra lực lượng của nguyên linh thạch thai này đã vượt qua Lâm Minh. Nếu như không khống chế tốt, tuyệt đối là tai họa ngập đầu.

- Tà thần lực!

Hai tay Lâm Minh hợp lại, sau lưng hắn hiện ra hư ảnh tà thần.

Lôi hỏa thiên kiếp đáng sợ tùy ý trút xuống nguyên linh thạch thai. Hỏa diễm cùng lôi đình chính là lực lượng tuyệt hảo để luyện hóa thạch thai này.

Khi lôi quả thiên kiếp gia trì trên nguyên linh thạch thai thì thạch thai đột nhiên mở ra một đôi mắt. Đôi mắt này có màu xám trắng, trong đôi mắt toát ra hận ý vô cùng tàn nhẫn. Ai nhìn vào cũng cảm thấy toàn thân lạnh băng.

Nguyên linh thạch thai này đã sinh ra thần trí.

Lực lượng cổ ma như hồng thủy điên cuồng tràn ra ngoài. Ý chí nguyên linh thạch thai càng ngày càng khủng bổ. Tiểu Ma Tiên đứng sau Lâm Minh cũng phải biết sắc, cỗ ý chí khổng lồ như vậy, làm sao hàng phục đây?

- Sá! Sá! Sá!

Nguyên linh thạch phát ra tiếng gầm rú chói tai, nó điên cuồng giãy dụa, mặt ngoài thần thạch, từng khối đá nhỏ rào rào rớt xuống mà nguyên linh thạch thai này đang muốn thai nghén thành hình.

Nó nhìn Lâm Minh, trong đôi mắt toát ra sự tàn nhẫn điên cuồng cùng với tham lam. Loại cảm giác này giống như dã thú nhìn thấy mỹ thực ngon miệng ở trước mắt.

Đối với nguyên linh thạch thai mới sinh, toàn thân khí huyết chính là vật đại bổ.

- Lâm Minh coi chừng!

Tiểu Ma Tiên không nhịn được kêu lên.

Thời điểm phong ấn được cở bỏ hoàn toàn, nguyên linh thạch thai hét lên một tiếng, ý chí của nó ngưng tụ, dọc theo lực lượng lôi hỏa mà Lâm Minh phát ra ddien cuồng tập kích. Quả nhiên nó muốn biến Lâm Minh thành phân thân của mình.

- Phốc!

Lâm Mình trơ mắt nhìn chuôi kiếm ý chí đỏ tươi này đâm vào mi tâm của mình. Thân thể hắn đột nhiên chấn động, lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt.

- Lâm Minh!

Tiểu Ma Tiên kinh hô.

Phải biết rằng cuộc chiến đoạt xá, nếu như phát sinh ở bên trong thần hải của Lâm Minh, rất có thể vì lực trùng kích quá lớn mà khiến cho thần hải của Lâm Minh bị tổn thương.

Trong thần hải của Lâm Minh, nếu như chiến đấu thất bại, nguyên linh thạch thai còn có thể chạy trốn, còn Lâm Minh sẽ bị đoạt xá.

- Cuối cùng Lâm Minh đang làm cái gì....

Lòng bàn tay Tiểu Ma Tiên lấm tấm mồ hồi. Dù linh hồn của Lâm Minh vô cùng cường đại nhưng làm sao có thể chiến thắng ý chí của Giới Vương, càng không thể chống lại nguyên linh thạch thai?

Thời gian không ngừng trôi qua, Lâm Minh vẫn như hóa đá, ngây người tại chỗ, không hề nhúc nhích.

...

Lúc này, ở bên trong thần hải của Lâm Minh, ý chí của hắn biến ảo thành hình, lơ lửng trên không trung, sắc mặt lạnh lùng. Mà ở trước mặt hắn tầm mười trượng, một hắc sắc hư ảnh lơ lửng. Trên người nó ngưng kết linh hồn thần thú, khuôn mặt dữ tợn, toàn thân tản ra ma khí.

Lực lượng cổ ma nhìn Lâm Minh, cười quái dị.

- Ta...thật muốn...cảm ơn ngươi. Ta ...ở đây...phong bế vô số năm....Hôm nay....cũng xuất thế....từ nay về sau....mặc ta ngao du....ta muốn thôn phệ võ giả thiên hạ.....trở thành vô thượng chân thân....

Hắc sắc hư ảnh không ngừng nói tiếng người, nhưng vì lâu rồi không có sử dụng nên câu chữ lủng củng không được liền mạch.

Hắc sắc hư ảnh nhìn Lâm Minh một cách khó hiểu, mở miệng cười nói:

- Không biết bao nhiêu năm... người chết trong mộ thần thú rất nhiều....bọn họ bị đại trận thôn phệ....trở thành vật tẩm bổ cho tinh nguyên của ta, thần trí của chúng cũng được ta hấp hu.

Giọng nói hắc sắc hư ảnh âm độc tàn nhẫn, coi như là do vô số loại tính cách hội tụ hình thành.

- Thì ra là thế! Ngươi là linh trí của nguyên linh thạch thai do thôn phệ vô số sinh hồn mà hình thành quái vật.

Lâm Mình cười nhạt.

- Hắc hắc! Nói ta là quái vật? Ta hội tụ vô số trí tuệ...trải qua một trăm tỷ năm thai nghén, cuối cùng có thể trở thành một Thôn Hồn Thánh Linh vượt qua pháp tắc bên ngoài. Ta có thể thiên biến vạn hóa, tùy ý thôn phệ ý chí, linh hồn, tinh nguyên. Cuối cùng sẽ trở thành chúa tể của vũ trụ. Điều này ngay cả người đã bố trí đại trận cách đây một trăm tỷ năm cũng không nghĩ tới. Hắn quá tự phụ, tu vi cao tuyệt định, lúc bố trí đại trận tự mình nghĩ ra thiên đạo uy tắc, an bài vận mệnh hậu nhân. Thế nhưng hắn không tính đến được chuyện của một trăm tỷ năm sau? Ta xuất thế đã vượt qua tính toán của hắn, hiện tại ta đã sớm tiến hóa thành sinh mạng thể hoàn mỹ, có thể thôn phệ trí tuệ bất kể kẻ nào. Ta sẽ sáng lập lịch sử về ta! Ta sẽ khiến cho sinh linh của Tam Thập Tam Thiên kính ngưỡng và sợ hãi.

- Thật dõng dạng!

Nét mặt Lâm Minh tươi cười, phát lạnh như băng.

Thời điểm Lâm Minh cười lạnh, Thôn Hồn Thánh Linh cũng cười lạnh.

- Thật không biết ngươi bây giờ sao còn cười được? Nhân loại như các ngươi đều ngu xuẩn sao? Linh hồn ngu xuẩn như vậy, nếu không cường đại, ta cũng lười thôn phệ.

Lâm Minh cười trào phúng, hắn không nhanh không chậm giơ tay phải lên, trên tay xuất hiện một hình lập phương hắc sắc, trống rỗng ở trong lòng bàn tay chậm rãi xoay tròn....